Bắt Đầu Từ Một Hóa Đơn

Bắt Đầu Từ Một Hóa Đơn

“3.286 tệ.”

Nhân viên phục vụ đưa hóa đơn, nở nụ cười chuyên nghiệp.

Tôi nhìn chiếc ghế trống đối diện.

Năm phút trước, Chu Minh nói đi vệ sinh.“Xin lỗi, cho hỏi vị tiên sinh đó…”

“Đi rồi.” Ánh mắt nhân viên né tránh, “Ra cửa sau.”

Tôi cúi xuống nhìn hóa đơn. Tôm hùm Úc, bò Wagyu, rượu vang – toàn là anh ta gọi.

Điện thoại rung.

Chu Minh nhắn WeChat: 【Cảm ơn bữa ăn, phụ nữ rộng rãi một chút không thiệt đâu】.

Tôi bật cười.

“Thanh toán.”

Nhân viên ngớ ra một chút.

“Nhưng mà,” tôi ngẩng đầu lên, “tôi cần xuất hóa đơn. Tên người: cá nhân. Hạng mục ghi: thu thập chứng cứ lừa đảo.”

1.

Tôi tên là Lâm Vãn, 28 tuổi, nhân viên pháp lý tại một công ty Internet.

Lương tháng 12 ngàn, tiết kiệm được 80 ngàn, độc thân ba năm.

Buổi xem mắt lần này do mẹ tôi sắp xếp.

“Chu Minh, 35 tuổi, lãnh đạo cấp cao ở công ty tài chính, có nhà có xe, điều kiện rất tốt!” Giọng mẹ tôi qua điện thoại hào hứng như trúng số. “Anh ta còn chủ động xin hình con, nói là rất có cảm tình ngay từ cái nhìn đầu tiên!”

Tôi cũng không mấy để tâm.

Chuyện xem mắt mà, tôi gặp đủ thể loại kỳ lạ rồi.

Có người vừa gặp đã hỏi tôi có chấp nhận nộp toàn bộ lương sau khi cưới không, có người mới nói ba câu đã hỏi nhà sau kết hôn đứng tên ai, thậm chí có người còn lố hơn, mới gặp năm phút đã hỏi tôi có ngại sống chung với mẹ chồng không.

Nên khi Chu Minh hẹn ở nhà hàng Tây, tôi còn thấy khá bình thường.

Ít nhất còn đỡ hơn cái gã hẹn tôi ở phòng chơi mạt chược.

Hôm đó tan làm, tôi đặc biệt thay váy, còn trang điểm nhẹ.

Khi tới nơi, anh ta đã ngồi sẵn.

Vest chỉnh tề, tóc chải gọn gàng, cười để lộ tám cái răng – đúng chuẩn kiểu người xem mắt ra vẻ chỉn chu.

“Lâm Vãn phải không? Ngoài đời còn xinh hơn trong hình.”

Mở lời hơi sến một chút, nhưng tôi nhịn.

“Anh là Chu Minh?”

“Mời ngồi mời ngồi.”

Anh ta nhiệt tình kéo ghế cho tôi.

Tôi ngồi xuống, anh đưa thực đơn cho tôi.

“Em gọi món đi, anh không kén ăn.”

Tôi nhìn sơ qua thực đơn, lật đến phần giá trung bình.

“Một phần bò bít tết, một phần salad—”

“Ây, lần đầu gặp mà, đừng tiết kiệm.” Anh ta vẫy tay gọi phục vụ, “Xin chào, còn tôm hùm Úc không? Lấy một con. Bò Wagyu M9 của Nhật? Cho hai phần. Thêm chai rượu vang, loại năm 1998 nhé.”

Tôi khựng lại: “Không cần gọi nhiều vậy đâu mà?”

“Không sao không sao, hiếm lắm mới ra ngoài ăn một bữa.” Anh ta cười hào phóng, “Anh mời, yên tâm đi.”

Tôi chột dạ.

Nhưng món đã gọi rồi, tôi cũng ngại nói thêm gì.

Trong lúc ăn, anh ta tỏ ra rất nhiệt tình.

Hỏi về công việc, hỏi gia đình, hỏi kế hoạch tương lai.

“Ba mẹ em nghỉ hưu rồi nhỉ? Mỗi tháng đưa bao nhiêu tiền dưỡng lão?”

Câu hỏi khá đường đột.

“Hai ngàn.”

“Được đấy, biết hiếu thảo.” Anh ta gật gù, “Anh cũng đưa mẹ ba ngàn. Đàn ông mà, phải có trách nhiệm nuôi gia đình.”

Tôi không đáp.

Anh ta lại hỏi: “Em tiết kiệm được bao nhiêu rồi?”

“…Không tiện nói lắm.”

“Không sao không sao, hỏi chơi thôi.” Anh ta xua tay cười, “Anh thì khoảng năm trăm ngàn, chưa tính nhà cửa.”

Tôi nghĩ, anh nói rồi mà tôi không nói thì lại thành ra nhỏ nhen.

“Tám chục ngàn.”

“Được, đủ làm của hồi môn rồi.”

Mặt tôi tối sầm.

Anh ta vội chữa: “Đùa thôi đùa thôi, em giỏi như vậy, cần gì của hồi môn.”

Tôi im lặng.

Món ăn lần lượt được mang lên.

Tôm hùm đúng là to thật, bò Wagyu cũng thơm, rượu vang thì khỏi nói.

Nhưng tôi càng ăn lại càng thấy không ổn.

Anh ta cứ hỏi mãi chuyện của tôi: công việc, thu nhập, tiền tiết kiệm, nhà cửa.

Tôi hỏi ngược lại, anh ta thì đánh trống lảng hoặc trả lời qua loa.

Ăn được nửa bữa, anh ta đột nhiên đứng dậy.

“Xin lỗi, anh đi vệ sinh một lát.”

Tôi gật đầu.

Năm phút trôi qua.

Mười phút trôi qua.

Tôi bắt đầu thấy bất an.

Gửi tin nhắn – không trả lời.

Gọi điện – máy tắt.

Similar Posts

  • Đi Khám Thai, Tình Cờ Gặp Nyc

    Khi đi khám thai, tôi tình cờ đụng mặt người yêu cũ.

    Tôi cuống cuồng muốn chạy trốn, nhưng lại bị anh ta nắm chặt tay kéo lại.

    “Em sắp sinh rồi nhỉ? Mà chúng ta chia tay chưa đến một năm, em cắm sừng tôi đấy à?”

    Sắc mặt anh ta tái xanh, giọng nói lạnh lẽo khiến bụng tôi căng cứng vì sợ.

    Trong khoảnh khắc đau đớn, tôi theo phản xạ bấu chặt lấy cánh tay anh ta.

    “Anh bắt nạt em, ngay cả con của anh cũng bắt nạt em.”

  • Con Dâu Bị Ép Đến Đường Cùng

    Tôi là con gái duy nhất trong nhà, bố mẹ vất vả nửa đời người, cuối cùng cũng đến ngày nghỉ hưu trong danh dự.

    Để hai người có thể an hưởng tuổi già, tôi vét sạch tiền tiết kiệm, trả tiền mặt mua một căn biệt thự nhỏ có sân vườn.

    Tôi cứ nghĩ đó là chuyện vui.

    Ai ngờ vừa hay tin, mẹ chồng tôi ở nhà vừa khóc lóc vừa dọa tr.eo c.ổ.

    Tôi tưởng bà trách tôi không đón bà sang ở cùng, trong lòng áy náy, liền hứa mỗi tháng tăng thêm năm nghìn tiền sinh hoạt cho bà.

    Không ngờ bà ta n.é.m thẳng tiền vào mặ.t tôi, móng tay sắc nhọn cào rách da mặt tôi.

    “Tô Chiêu Ý, ai cho cô đem tiền tiêu cho hai kẻ ngoài họ kia!”

    Tôi sững người tại chỗ, đầu óc trống rỗng.

    Tôi dùng tiền do chính mình kiếm được để hiếu kính bố mẹ sinh thành,

    sao họ lại thành “người ngoài” rồi?

    Ngay sau đó bà ta gào lên một câu khiến tôi nghẹt thở, hoàn toàn xé toạc lớp mặt nạ giả tạo giữa tôi và bà.

    “Bây giờ từng viên gạch cô dùng mua nhà, sau này đều là thể diện cho thằng út nhà tôi đi cưới vợ! Cô mua nhà có sân vườn cho bố mẹ cô, nhà cưới vợ của thằng út tôi phải dạt từ vành đai ba ra tận vành đai năm!”

    Tôi cố đè nén cơn giận, lạnh lùng hỏi:

    “Em chồng tôi cưới vợ mua nhà, liên quan gì đến tôi?”

    “Chồng cô nói rồi, chị dâu như mẹ, sau này em nó cưới vợ, cô phải bỏ tiền mua nguyên căn nhà ít nhất hai trăm mét vuông trong khu trường học!”

    Tôi lau vết máu trên mặt, nhìn người đàn bà tham lam trước mắt, bình tĩnh gật đầu.

    “Ồ, vậy thì để chồng cô đi mua đi, mai gặp nhau ở Cục Dân chính.”

  • Định Mệnh Đời Nhau

    Ngày tôi và đại nhân vật giới Bắc Kinh đính hôn, một cô gái tự xưng là “nữ chính được trời định” xuất hiện.

    Trước mặt bao người, cô ta kéo tay anh ấy gọi “ông xã”.

    Còn nói tôi chỉ là nhân vật nữ phụ tầm thường, sớm muộn cũng sẽ trở thành pháo hôi trong chuyện tình của họ.

    Giây tiếp theo, trán cô ta đã bị dí chặt một khẩu súng đen bóng.

    Vị hôn phu của tôi cười lạnh: “Người mà lão tử vất vả lắm mới theo đuổi được, dám chen ngang, tin không tao bắn vỡ sọ mày ngay tại chỗ?”

  • Vĩnh trân như tân

    Sau khi bị đại bá nương đuổi khỏi nhà, ta lẻn vào nghĩa địa, lén ăn đồ cúng trên tế đàn.

    Đêm xuống không nơi nương tựa, ta dựa sát bia mộ, co người nằm lại.

    Nửa mơ nửa tỉnh, ta nghe thấy một giọng nói non nớt vang lên.

    “Tiểu quỷ, ngươi có muốn có một mái nhà không?”

    Muốn chứ, sao lại không muốn.

    Ngay cả trong mơ, ta cũng luôn nghĩ đến điều ấy.

  • Gái Đào Mỏ

    Tôi là một cô gái đào mỏ.

    Từng yêu một cậu ấm nổi tiếng trăng hoa.

    Mỗi lần tôi phát hiện anh ngoại tình, anh lại chuyển cho tôi một triệu tệ.

    Tôi rơi nước mắt nhận tiền, rồi chọn cách tha thứ.

    Yêu nhau được một năm, tôi nhờ bắt gian mà kiếm được “gáo vàng” đầu tiên trong đời.

    Cho đến một ngày, tôi nghe thấy anh dạy bạn bè kinh nghiệm:

    “Loại đào mỏ như Lương Tẩm Nguyệt là đỡ phiền nhất, tiền đưa đủ thì bảo liếm chân nó cũng làm.”

    Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhân cơ hội đó đề nghị chia tay.

    Anh không chịu, khóc lóc ầm ĩ, dọa tự tử.

    Chuyện truyền đến tai anh trai độc đoán lạnh lùng của anh.

    Hôm sau, xe của anh trai anh đậu ngay trước cửa nhà tôi.

    “Cô còn non lắm nếu muốn đào tiền em trai tôi.”

    “Nhưng cô có thể đào tôi, tôi giàu hơn nó.”

  • Chồng Tôi Báo Ân Bằng Cả Cuộc Đời Tôi

    Kiếp trước, câu mà Triệu Cảnh Thành nói với tôi nhiều nhất chính là việc anh ta mang ơn anh trai mình – Triệu Lượng.

    Cho nên, sau khi Triệu Lượng gặp chuyện rồi mất, anh ta lấy lý do “báo ân” để chăm sóc vợ góa con côi của anh trai là Tiền Mỹ Lan và đứa con trai của cô ta.

    Anh ta đem toàn bộ tiền lương, trợ cấp của mình dâng hết cho mẹ con Tiền Mỹ Lan.

    Lúc có suất theo quân đội, anh ta không nói một lời, âm thầm đưa mẹ con Tiền Mỹ Lan – người được cho là yếu đuối, không thể tự chăm sóc bản thân – đến đóng quân cùng.

    Kiếp trước tôi ngu ngốc, vì cái gọi là “báo ân” của Triệu Cảnh Thành mà từ bỏ tiền đồ rộng mở của mình, ở lại vùng quê nghèo khổ, mặt dính đất lưng dính trời, một tay chăm sóc bố mẹ chồng già yếu, bệnh tật và nuôi nấng đứa con ruột của Triệu Cảnh Thành.

    Cuộc sống như vậy kéo dài suốt hơn ba mươi năm.

    Ba mươi năm sau, sự nghiệp của Triệu Cảnh Thành như diều gặp gió, tôi cứ ngỡ cuối cùng mình cũng sẽ được hưởng quả ngọt.

    Nhưng tôi không ngờ, chính con trai ruột của tôi lại cùng với bố mẹ chồng già đến tìm tôi nói chuyện.

    Họ yêu cầu tôi chủ động ly hôn, thành toàn cho Triệu Cảnh Thành và Tiền Mỹ Lan – đôi “uyên ương khốn khổ” ấy.

    Lúc đó tôi mới nhận ra, ba mươi năm hy sinh của tôi, thực ra chỉ là một vở hài kịch tự mình cảm động chính mình.

    Tôi đã biến cả cuộc đời mình thành một trò cười.

    Một khi được làm lại, tôi lựa chọn chủ động thành toàn cho anh ta báo ân, dứt khoát để toàn bộ gia đình anh ta “giao trọn” cho Tiền Mỹ Lan.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *