Ao Sâu Có Cá Nhớ Về Nguồn

Ao Sâu Có Cá Nhớ Về Nguồn

Vừa mới định thân với vị hôn phu xong, sáng ngày hôm sau, ta liền xuyên đến mười năm sau.

Vừa mở mắt đã thấy hai tiểu hài nhi đáng yêu đang nằm bò bên giường, đôi mắt to tròn ướt át nhìn ta, dè dặt gọi một tiếng: “Mẫu thân…”

Ngay sau đó, ta liền gặp lại trượng phu của mười năm sau.

Hắn vẫn là người ấy, nhưng ánh mắt lạnh lẽo, dung mạo âm trầm, hoàn toàn không còn dáng vẻ ôn nhuận như ngọc, tuấn tú như ánh trăng ngày trước.

Mãi về sau ta mới hay, suốt mười năm qua thân xác ta bị một nữ nhân khác chiếm giữ.

1

Hôm qua là ngày thanh mai trúc mã đến phủ ta dạm hỏi.

Ta đã ngưỡng mộ dáng vẻ tuấn tú ấy bao lâu nay, rốt cuộc hôm qua cũng như ý nguyện.

Tiễn chàng ra đến cổng phủ, chàng mỉm cười dịu dàng nhìn ta, vẻ phong nhã như gió xuân, ánh mắt như trăng rằm khiến ta ngẩn ngơ, về phòng lật đọc hết nửa đêm sách xuân, hận không thể hôm sau thành thân liền.

Nha hoàn Lệ Chi trêu ta rằng ta đúng là điển hình của “mộng nữ văn học”.

Nghĩ đến hôm nay chàng có hẹn ta đi du xuân, ta toan nhân cơ hội nắm tay chàng đôi chút, chưa mở mắt mà khóe môi đã bất giác cong lên.

Ngay lúc ấy, một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại khẽ chọc chọc lên má ta.

Một giọng trẻ thơ vang lên khe khẽ: “Tỷ à, nhẹ chút, kẻo đánh thức mẫu thân, phụ thân bảo không được đến thăm người đâu.”

Chuyện gì đây? Trong phòng ta sao lại có trẻ con?

Còn chưa kịp phản ứng, một giọng trẻ con khác đáp lại ở gần: “Biết rồi mà, biết rồi mà! Nhưng huynh thấy không, vừa nãy mẫu thân mỉm cười đấy, cười dịu dàng quá chừng.”

“Giá như người cũng cười với chúng ta như thế thì tốt biết bao…”

“Huynh chạm thử xem.”

Ta nghe mà như lọt vào sương mù – rốt cuộc ai là huynh, ai là tỷ?

Ta quyết định không mở mắt, muốn xem thử mấy đứa nhỏ này là con nhà ai mà dám cả gan xông vào khuê phòng của ta.

Ngay lúc ấy, một bàn tay nhỏ khác nhẹ nhàng đặt lên má ta, rồi khe khẽ thì thầm một câu: “Mẫu thân!”

“Mẫu thân”?

Ta không thể giả vờ được nữa.

Ai mà lòng dạ độc ác thế, lại muốn hủy danh tiết của ta chứ? Ta và Phó công tử còn chưa thành thân kia mà!

Ta giật mình ngồi bật dậy.

Vừa ngồi dậy đã thấy hai đứa bé đứng bên giường, tầm năm sáu tuổi, dung mạo trắng trẻo, xinh xắn như tượng ngọc.

Động tác đột ngột của ta khiến bé trai sợ hãi đến mức ngã ngồi phịch xuống đất.

Nó mím môi, ánh mắt tràn đầy kinh hãi nhìn ta.

Chưa kịp đợi ta hỏi gì, nó đã kéo tay bé gái chạy biến ra ngoài.

Trước khi rời đi, cả hai còn không nỡ ngoái đầu nhìn ta lần nữa.

Ta… đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?

2

Ta vô thức gọi mấy tiếng: “Lệ Chi!”

Nhưng người bước vào lại là một nha hoàn lạ mặt.

Nàng cúi đầu, trong mắt ẩn ý khinh thường: “Phu nhân có gì sai bảo?”

Phu nhân?

Ta hoảng hốt nhìn quanh, rõ ràng đây vẫn là cách bày trí phòng ta ngày trước…

Chẳng lẽ… ta đã thành thân rồi ư?

Ta cắn nhẹ đầu lưỡi, cảm thấy đau thật, biết đây không phải là mơ.

Giọng run run hỏi: “Ngươi là ai? Lệ Chi đâu rồi?”

“Tiện tỳ là Sơn Trúc, còn người mà phu nhân nói tới… trong phủ không có ai tên như vậy.”

Ta bắt đầu hoang mang.

Ta dè dặt hỏi: “Giờ là năm thứ mấy triều Bình Hòa?”

Sơn Trúc nhíu mày như thể đang nhìn kẻ điên: “Bình Hòa? Xem ra bệnh điên của phu nhân lại phát tác rồi.”

“Giờ là năm Thành Cảnh thứ sáu, Tứ hoàng tử sớm đã bị giáng chức đuổi khỏi kinh thành.”

Ta không hiểu sao nàng lại nhắc tới Tứ hoàng tử, nhưng từ câu nói đó có thể đoán được – thời điểm ta đang ở đã cách biệt ký ức của ta ít nhất sáu năm.

Nha hoàn này dù có thái độ lạnh nhạt nhưng cũng chịu trả lời, ta quyết định hỏi cho rõ.

Hóa ra, từ sáu năm trước “ta” đã thành thân với Tuyên Thành hầu hiện tại, sinh được một đôi long phượng thai.

Nhưng vị Tuyên Thành hầu kia dường như chẳng hề có tình cảm với ta, không cho con cái tới gặp ta, cũng cấm ta ra khỏi phủ.

Người hầu hạ trong phòng cũng ít đến mức đáng thương.

Ta mấp máy môi, muốn hỏi vị hầu gia kia rốt cuộc là ai? Muốn hỏi… Phó công tử năm xưa – Phó Nghiễn Trì, hiện giờ đang ở đâu?

Nhưng những điều ấy, e là một nha hoàn nhỏ như nàng không thể trả lời được.

Ta đưa tay xoa trán, giả vờ yếu ớt: “Ngươi đi gọi hầu gia tới đây.”

“Bảo rằng ta thấy trong người khó chịu, có mấy việc quan trọng… nhất định phải hỏi chàng xác nhận.”

Sơn Trúc liếc ta đầy nghi ngờ, như đang do dự.

Lúc ấy, một bà vú bước vào, tay xách theo hộp đồ ăn.

Bà ta rất tự nhiên ngắt lời: “Hầu gia đang bận việc công, e là không có thời gian gặp phu nhân, phu nhân cứ an tâm tịnh dưỡng đi.”

Vừa nói vừa đặt hộp cơm lên bàn, tiện tay kéo Sơn Trúc đi, miệng còn lẩm bẩm: “Ngươi mới đến nên chưa biết, trước kia nàng từng giở chiêu này, suýt chút nữa hại chết hầu gia.”

“Hầu gia đã dặn rõ rồi, chỉ cần nuôi sống là được, những thứ khác không cần bận tâm.”

“Còn nữa, ngươi ít nói chuyện với nàng thôi, hồi trước có con nha hoàn vì bị nàng xúi giục, tin vào cái gì ‘người người bình đẳng’, giúp nàng gửi thư, đụng chạm quý nhân… kết cục là bị đánh chết ngay tại chỗ.”

3

Dẫu ta vốn là người lạc quan, giờ phút này cũng không khỏi thấy buồn bã.

Rõ ràng những chuyện họ kể, ta chẳng nhớ được chút nào.

Ta mở hộp thức ăn ra, món nào cũng tinh tươm, lại đúng là những món ta yêu thích.

Điều đó khiến lòng ta dấy lên vài phần nghi hoặc – Một Hầu phu nhân không được sủng ái, bị giam lỏng trong viện, lại còn có người để tâm đến khẩu vị của nàng sao?

Nhưng việc đã đến nước này, vẫn nên ăn uống cho lại sức đã.

Ta bưng hộp cơm ra đình nghỉ trong viện, tiện tay mang theo mấy quyển thoại bản vừa lục được trong phòng, định vừa ăn vừa đọc – đây là thói quen từ nhỏ đến lớn của ta.

Vừa ăn được vài miếng, bỗng từ góc sân vang lên tiếng xột xoạt khe khẽ.

Ta giật mình ngoảnh lại thì thấy nơi chân tường, tại cái lỗ chó nhỏ, là cậu bé sáng nay ta gặp đang kẹt nửa người ở đó, hai mắt tròn xoe nhìn ta, ngơ ngác đối diện.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, trong mắt đứa bé thoáng hiện vẻ hoảng sợ, lập tức chống hai tay toan lùi lại.

Sau lưng nó bỗng vang lên một tiếng “ôi da”.

Ta không nhịn được bật cười khẽ, rồi bước nhanh tới, đưa tay kéo nó ra khỏi cái lỗ: “Ha, bắt được rồi nhé!”

Khuôn mặt trắng trẻo của nó lấm lem bụi bẩn, thân thể nhỏ bé co rúm trong lòng ta không dám động đậy, đôi mắt đen trắng rõ ràng ngân ngấn lệ.

Nó lí nhí: “Đừng đánh con, đừng đánh con…”

Nụ cười trên môi ta vụt tắt.

Ta rất hiểu bản thân mình, dù có giận đến đâu cũng chưa bao giờ là kẻ trút giận lên đầu trẻ con.

Ta nghẹn giọng hỏi: “Ta… trước kia từng đánh con sao?”

Cậu bé cụp mắt, không dám nhìn ta, nhỏ giọng đáp: “Con biết, mẫu thân không cố ý đâu.”

Ta còn chưa kịp mở lời, một bé gái đã chui ra từ lỗ chó, nhào tới trước mặt ta: “Thả huynh ấy ra!”

Nàng phồng má, đôi mắt đầy căng thẳng nhìn ta ôm lấy bé trai như thể chỉ cần ta hơi không vui là sẽ quăng cậu đi ngay.

Ta chớp mắt, mỉm cười nói: “Thả đệ đệ ra thì được, nhưng hai đứa không được chạy.”

“Ta… mẫu thân có vài điều muốn hỏi.”

4

Ta thả cậu bé xuống, giơ tay định xoa đầu bọn trẻ nhưng hai đứa lại theo bản năng nhắm tịt mắt, co người tránh né.

Tim ta bỗng nhói lên, cảm giác xót xa khó tả trào dâng nơi ngực.

Nhưng ta vẫn cố nở nụ cười hiền hòa, nhẹ giọng hỏi: “Các con tên là gì?”

“Con là tỷ tỷ, tên là Trì Xuân Ý.”

“Con là ca ca, tên là Trì Phi Vãn.”

Ờm… Hai đứa nhỏ này, một xưng tỷ, một xưng ca, cũng biết phân vai dữ ta…

Không đúng! Khoan đã!

Trì Xuân Ý? Trì Phi Vãn?

Hai cái tên này… không phải chính là tên nhân vật trong thoại bản ta mới viết gần đây sao?!

Phải biết rằng, ta từ nhỏ vốn đã đam mê thoại bản, không chỉ mê đọc mà đôi lúc cũng cầm bút viết vài trang tự tưởng tượng.

Nhân vật chính trong các truyện ấy đương nhiên đều là… ta và Phó công tử – Phó Nghiễn Trì.

Và Trì Xuân Ý, Trì Phi Vãn chính là tên ta đặt cho hai đứa con tưởng tượng trong câu chuyện mới nhất!

Nói như vậy thì…

Tuyên Thành hầu hiện giờ – chính là Phó Nghiễn Trì!

Khoan! Nếu hắn lấy hai cái tên này đặt cho con…

Chẳng phải có nghĩa là… hắn đã đọc thoại bản ta viết?

Mắt ta bỗng tối sầm lại.

Thôi xong… bản đó không phải loại văn “thanh thủy vô hương” đâu.

Ta đã mô tả hết sức sinh động những tưởng tượng về cuộc sống sau khi thành thân với Phó công tử, bao gồm luôn cả… sinh hoạt phòng the.

Cái này… cái này… cái này…

Mà đúng lúc ta chưa tiêu hóa nổi cú sốc tinh thần thì điều còn xấu hổ hơn cả bị nhân vật chính phát hiện mình viết tiểu thuyết sắc đã xảy ra.

Chỉ nghe thấy hai đứa trẻ đồng thanh gọi ra sau lưng ta một tiếng: “Phụ thân!”

5

Similar Posts

  • Âm Mưu Tháng Ở Cữ

    Mẹ chồng tôi lén đổi thuốc co hồi tử cung sau sinh của tôi.

    Tôi vừa uống xong thì máu ồ ạt chảy ra, cơ thể đau quặn từng cơn, toàn thân run rẩy co giật.

    Tôi nắm chặt tấm ga giường trắng đang bị nhuộm đỏ sẫm bởi máu mình, cố gắng cắn răng chịu đựng.

    Thế nhưng mẹ chồng chỉ lạnh nhạt nói một câu:

    “Không phải chỉ đổi thuốc nhập thành nước đường đỏ thôi sao, đều là bổ máu cả, cô làm gì mà yếu đuối thế?”

    Còn chồng tôi thì vừa cười vừa vỗ tay, nước mắt lưng tròng:

    “Mẹ đúng là thiên tài! Tiết kiệm được cả đống tiền thuốc!”

    Em chồng cũng hùa theo:

    “Đúng rồi, loại đàn bà đẻ con gái như chị, có xứng dùng thuốc đắt tiền đâu?”

    Khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra —

    bọn họ ghét tôi vì tôi sinh con gái.

    Họ muốn tôi chết, để nhường chỗ cho “bạch nguyệt quang” đang mang thai con trai của chồng tôi.

    Khi trước mắt dần tối sầm, tôi run rẩy giơ tay, dùng hết chút sức lực cuối cùng để bấm điện thoại.

    “Anh à… mẹ chồng em cố ý đổi thuốc khiến em băng huyết sau sinh… anh mau mang đội sản khoa của anh tới ngay!”

  • Em Trai Tôi Bị Trà Xanh Đào Mỏ

    Khi đang nghỉ dưỡng ở khu biệt thự nhà mình, tôi bị chồng gọi điện thoại gấp tới mười lần, như thể chuyện gì nghiêm trọng lắm.

    “Vợ ơi, không ổn rồi, em trai em muốn căn biệt thự ven sông đó!” Giọng anh gấp gáp vang lên trong điện thoại.

    Tôi cứ tưởng có chuyện lớn gì lắm. “Thế thì anh đưa chìa khóa cho nó là được, nhà mình nhiều nhà mà, nhớ đừng đưa nhầm chìa khóa thôi.”

    “Không phải chìa khóa đâu em! Nó muốn giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ấy! Nó định tặng căn biệt thự đó cho cô bạn gái mới quen được một tháng!”

    Lúc đó tôi mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

    “Anh chờ em, em về ngay đây!”

  • Lần Này Tôi Không Cần Anh Nữa

    Tôi cầm tờ giấy khám thai đến tìm Phó Tư Hàn.

    Nhưng người mở cửa lại là “bạch nguyệt quang” trong lòng anh.

    Cô gái mỉm cười áy náy:

    “Anh ấy vừa mới ngủ, có chuyện gì không?”

    Tôi nhìn cây son đỏ nhòe trên môi cô ta và đôi chân đang khẽ run, giọng bình thản:

    “Vậy nhờ cô nói với anh ấy, trong thư phòng có tài liệu cần anh ký.”

    Rời đi, tôi nghe cả công ty đang bàn tán xôn xao.

    Rằng lần này, Phó Tư Hàn sẽ dùng thủ đoạn gì để ép tôi ly hôn.

    Nhưng bọn họ đâu biết…

    Lần này, là tôi không cần anh ta nữa.

  • Trọng Sinh: Ngày Tiền Về Tài Khoản

    Kiếp trước, sau khi nhà mẹ đẻ tôi được đền bù giải tỏa, chúng tôi nhận được năm mươi triệu tệ.

    Ngay trong ngày tiền vừa được chuyển vào tài khoản, con gái ba tuổi của tôi rơi từ tầng hai mươi tám xuống đất.

    Tôi nhận được điện thoại báo tin, hoảng loạn lái xe chở mẹ chạy về nhà, nhưng vì phóng quá nhanh nên giữa đường xảy ra tai nạn.

    Tôi và mẹ chết ngay tại chỗ.

    Khi linh hồn vừa rời khỏi thân xác, tôi thấy chồng mình gục trên thi thể tôi, khóc đến run rẩy.

    Nhưng chỉ một thoáng sau, khóe miệng hắn lại cong lên, cười đến co giật.

    Thì ra, tất cả đều là âm mưu của hắn.

    Vì khoản tiền đền bù, vì muốn cùng con đàn bà mang thai con trai kia “song túc song phi”, hắn và mẹ hắn đã không từ thủ đoạn, vứt bỏ hết nhân tính.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã sống lại — đúng vào ngày khoản tiền đền bù vừa được chuyển đến.

    Kiếp này, tôi sẽ khiến đám cặn bã đó nếm đủ địa ngục nhân gian.

  • Tôi Mới Là Cơn Á C Mộng Của Anh

    Tôi lại một lần nữa đánh cô bạn gái nhỏ của Chu Trì Thâm vào viện.

    Lần này, anh không còn như trước kia,

    Không còn lập tức quay về dỗ dành tôi, giảng hòa mọi chuyện.

    Mà là gọi điện đến.

    “Tháng sau là sinh nhật cô ấy, tôi đã hứa, trước ba mươi tuổi nhất định sẽ cưới cô ấy.”

    “Nhiều năm như vậy rồi, em cũng xả giận đủ rồi.”

    Lời trong lời ngoài, là muốn tôi đừng hành hạ bọn họ nữa.

    Ly hôn đi.

    Tôi nhìn căn nhà trước mắt bị phá tan hoang,

    Cười lạnh thành tiếng.

    “Tôi cứ không đấy!”

    Cả danh lẫn lợi, anh đều muốn có hết.

    Trên đời này, làm gì có chuyện tốt như vậy?

    Tôi dập máy.

    Quay đầu liền đập nát nhà hàng mới khai trương mà anh mở cho tình nhân.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *