Em Trai Tôi Bị Trà Xanh Đào Mỏ

Em Trai Tôi Bị Trà Xanh Đào Mỏ

Khi đang nghỉ dưỡng ở khu biệt thự nhà mình, tôi bị chồng gọi điện thoại gấp tới mười lần, như thể chuyện gì nghiêm trọng lắm.

“Vợ ơi, không ổn rồi, em trai em muốn căn biệt thự ven sông đó!” Giọng anh gấp gáp vang lên trong điện thoại.

Tôi cứ tưởng có chuyện lớn gì lắm. “Thế thì anh đưa chìa khóa cho nó là được, nhà mình nhiều nhà mà, nhớ đừng đưa nhầm chìa khóa thôi.”

“Không phải chìa khóa đâu em! Nó muốn giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà ấy! Nó định tặng căn biệt thự đó cho cô bạn gái mới quen được một tháng!”

Lúc đó tôi mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

“Anh chờ em, em về ngay đây!”

Em trai tôi vừa đẹp trai vừa giàu có, tài giỏi không thua kém ai, đúng kiểu “sát thủ tình trường” khiến bao cô gái phải si mê.

Lẽ ra tôi phải thấy tự hào khi có một đứa em như vậy, nhưng khổ nỗi nó lại mắc cái tật “não tình yêu”.

Nói thẳng ra, nó dễ bị mấy cô gái lừa phỉnh.

Mà từ nhỏ đến giờ nó đã bị lừa không biết bao nhiêu lần.

Lần này nó lại định tặng căn biệt thự tôi vừa đấu giá với giá mười triệu nhân dân tệ hồi tháng trước?

Vậy thì tôi nhất định phải gặp cô “bé cưng” đó của nó mới được.

Tầng cao nhất của khu thương mại trung tâm thành phố H.

“Chị ơi, cô ấy khác hẳn những cô gái khác, bọn em là tình yêu đích thực.” Đôi mắt em trai tôi long lanh ánh lên vẻ ngốc nghếch.

“Có cô gái nào em chẳng nói thế?” Tôi liếc mắt.

“Cô ấy khác thật mà, là người hiền lành, thuần khiết nhất em từng gặp. Nhà cô ấy nghèo, nhưng cô ấy chăm chỉ học hành, đỗ vào trường chúng ta, giờ đã tốt nghiệp, tự mình cố gắng để làm quản lý cấp cao ở một công ty lớn.”

Nói thật, tôi chẳng tin nổi một cô gái vừa mới tốt nghiệp đại học đã làm quản lý cấp cao.

Tôi bề ngoài vẫn tỏ ra đồng ý với em trai để moi thêm chút thông tin về cô gái đó.

“Nếu cô ấy qua được bài kiểm tra của chị, chị sẽ cho phép hai đứa ở bên nhau, nhà cửa xe cộ nhà mình, em muốn tặng gì cho cô ấy cũng được. Nhưng nếu chị không đồng ý, hai đứa nhất định phải chia tay!” Tôi kiên quyết tuyên bố.

“Được thôi chị, cô ấy dễ thương lắm, chắc chị sẽ thích cô ấy thôi.”

Em trai tôi lập tức gửi thông tin của cô gái đó vào điện thoại của tôi.

2.

Tôi vừa nhận được thông tin thì nhận ra đó là một công ty nhỏ tôi đã đầu tư từ năm ngoái.

Những năm qua công ty đó làm ăn khá ổn, chỉ là tôi không rõ sổ sách họ báo cáo cho tôi có đúng sự thật hay không, lần này cũng tiện để tranh thủ kiểm tra luôn.

May mà lúc đầu đầu tư là do người quản lý của tôi đi, nên nhân viên bên công ty không nhận ra tôi.

Sau một loạt thao tác, tôi đã thành công xin vào làm tại công ty nơi cô bé “bé cưng” kia đang làm việc, và được sắp xếp ngồi ngay bàn đối diện với cô ta.

Trước khi tới, tôi đã xem qua danh sách nhân viên của công ty, trong ban quản lý cấp cao không có tên cô ấy, chỉ thấy cái tên “Điền Hân” ở danh sách nhân viên thường.

Thì ra cô ta tên là Điền Hân à, bảo sao em trai tôi cứ gọi cô ấy là “bé cưng” suốt.

Công nhận cô bé này xinh thật, giữa đám đông nổi bật, mắt to long lanh, dáng người cũng ổn, mắt thẩm mỹ của em trai tôi vẫn khá chuẩn.

Nhưng mà sao cô bé xinh thế này lại mở miệng kiểu đó chứ?

Tôi vừa ngồi xuống chưa lâu, bên kia đã vang lên tiếng kêu lanh lảnh như sấm.

“Ối trời ơi, son Chanel của mình rơi xuống đất rồi! Huhu, rơi xuống bẩn mất rồi, không dùng được nữa đâu.”

Cô ta rút hai tờ khăn giấy, nhón tay nhặt cây son lên với vẻ mặt ghê tởm.

“Hân Hân, cậu giàu quá đi, son rơi xuống là bỏ luôn à?” Một đồng nghiệp bên cạnh nhìn cô ta với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Đúng vậy, cậu có muốn không? Tặng cậu đó.”

“Hehe, cảm ơn nha, làm đồng nghiệp với đại gia sướng thật.”

Tôi phải công nhận, cô ta diễn giỏi thật.

Nói mới nhớ, em trai tôi bảo cô bạn gái này nhà nghèo, nên rất quý từng đồng, từng món đồ mua được.

Tôi cúi đầu tra luôn bảng sao kê ngân hàng từ thẻ phụ của mình.

Trời ơi, em tôi bị cô ta moi mất bao nhiêu tiền rồi đây?

Mua sắm đủ các thương hiệu xa xỉ, mà mỗi lần lại tiêu càng lớn.

Tôi mới tốt nghiệp đại học, lúc đó còn chưa khởi nghiệp mà chỉ dám xách túi Chanel, vậy mà thằng em tôi đã cho bé cưng của nó dùng luôn túi Hermès giới hạn rồi.

Đúng là bị cô ta vắt chanh bỏ vỏ không thương tiếc.

Bên cạnh, cô lao công đẩy xe đi qua để lau sàn.

Đổ ít dung dịch khử trùng xuống khiến Điền Hân khó chịu.

“Xì, cái gì thế này, thối chết đi được.” Vừa nói vừa phẩy tay trước mũi.

Tôi bình tĩnh mở miệng: “Chưa từng ngửi qua dung dịch khử trùng sao?”

Cô ta lúc đó mới phát hiện đối diện mình có người, đảo mắt đánh giá từ đầu đến chân, cuối cùng dừng ánh mắt vào cái túi giá hơn 1000 tệ của tôi, hếch mũi lên tỏ vẻ khinh bỉ.

“Bộ phận nhân sự dạo này tuyển người kiểu gì thế? Nhìn chị là biết chẳng hiểu chuyện gì rồi.”

Nói xong, cô ta lấy tuýp sữa rửa mặt giá 500 tệ quăng cho cô lao công.

“Dùng cái này lau đi.”

“Chị ơi, sữa rửa mặt xịn thế này mà lau sàn á?”

“Đúng là lãng phí quá mức, đại gia nhà giàu chơi sang thật.”

Đám đồng nghiệp xung quanh xì xào bàn tán.

“Chuyện gì to tát đâu, bạn trai tôi giàu mà, cái này anh ấy có thể mua cho tôi cả thùng!” Trong tiếng trầm trồ và khen ngợi, cô ta càng lúc càng tự đắc.

Tôi không nhịn được bật cười khẩy.

Điều đó khiến cô ta khó chịu: “Chị cười cái gì?”

“Loại sữa rửa mặt đó chứa thành phần gây nổi mụn, không bằng loại 20 tệ mà tôi dùng đâu, quan trọng hơn là nó làm giả trơn da. Dùng nó lau sàn, chị định làm khách hàng té ngã à?”

“Hừ, thì sao chứ, bạn trai tôi có tiền! Tôi bảo anh ấy mua cả dây chuyền sản xuất để làm sữa rửa mặt!” Cô ta giận tím mặt nhưng vẫn cứng miệng.

“Muốn có sữa rửa mặt thì tự đi mua, không biết thành phần thì có sản xuất cũng làm hỏng mặt thôi.” Tôi đáp lại.

Câu nói của tôi thu hút sự chú ý của đồng nghiệp xung quanh.

“Chị ơi, chị biết về thành phần mỹ phẩm à?”

“Tôi hay bị nổi mụn, chị có thể giới thiệu giúp tôi loại mỹ phẩm nào phù hợp không?”

Chuyện này đúng sở trường của tôi, tôi liền lấy điện thoại ra vừa tra vừa giải thích.

Chẳng bao lâu sau, quanh tôi đã tụ tập đầy những cô gái trẻ đang hỏi thăm về cách chăm sóc da.

“Chị ơi, da chị đẹp quá, chị có con chưa?”

“Chưa, nhưng tôi có một cậu em trai, cao 1m90, cơ bụng 8 múi, vừa đi du học ở Mỹ về.”

Câu đó lập tức làm mấy cô gái trẻ tò mò, ai nấy tranh nhau muốn xem ảnh em tôi.

Điền Hân nghe vậy không chịu nổi, liền chìa điện thoại ra: “Chị xem đi, đây là bạn trai em, chị thấy anh ấy với em trai chị ai đẹp trai hơn?”

Tôi khẽ cười, đáp lại: “Bạn trai em đẹp hơn đấy.”

Câu trả lời làm cô ta phổng mũi, vui mừng đến mức lắc lắc cái đầu.

3.

Sắp tan làm, tôi nghe cô ta gọi điện thoại.

“Bé cưng à, hôm nay em muốn ăn bún cay chua, tụi mình đi ăn nhé, mấy món bào ngư gì đó của anh đắt quá.” Cô ta ôm điện thoại, giọng điệu nũng nịu.

Nhìn đống mỹ phẩm và túi hàng hiệu trên bàn cô ta, nghe xong tôi chỉ muốn phì cười.

Ngoảnh đầu lại, tôi thấy chiếc siêu xe màu đỏ quen thuộc ngoài cửa sổ – thằng em tôi đang lái xe của tôi đi tán gái, đúng là giỏi quá.

“Ui chao, Hân Hân, bạn trai đại gia của cậu lại đến kìa.” Đồng nghiệp ngồi gần cửa sổ trêu.

Điền Hân giả vờ thẹn thùng, lên gõ nhẹ vai đồng nghiệp, “Đáng ghét quá đi, đã bảo đừng đến đón rồi mà.”

Lúc cô ta đang chuẩn bị thu dọn đồ để chuồn, trưởng bộ phận xuất hiện, vứt một tập tài liệu lên bàn cô ta.

“Phương án truyền thông cho sản phẩm mới, giao cho cô làm, làm xong mới được tan ca.”

Tôi nhìn xuống đường, thở dài khi thấy thằng em tôi đang tạo dáng ngầu trước siêu xe, “Hôm nay em không đợi được ‘bé cưng’ của em rồi.”

Nào ngờ cô bé kia thản nhiên ném tập tài liệu vào tay tôi.

“Cô, làm đi.”

“Con gái bây giờ đúng là chẳng biết lễ phép gì cả.” Tôi lẩm bẩm.

“Cô là người mới, đây là cơ hội tôi cho cô học hỏi đấy.”

Tôi nhìn đồng nghiệp xung quanh, chẳng ai dám bênh vực tôi, chỉ lắc đầu bất lực.

Tan làm, cả văn phòng đã vắng tanh, chỉ còn lại tôi.

Chỉ là viết phương án thôi mà, ai chẳng làm được?

Tôi mở Baidu tìm kiếm, copy, dán – hoàn hảo.

Vừa xuống dưới tòa nhà công ty, tôi gặp mấy cô bé đồng nghiệp.

Họ rủ tôi qua bên kia đường ăn đồ nướng.

Tôi nhìn sang bên kia – chợ đêm náo nhiệt, có chút do dự, nhưng lại nghĩ mình lâu lắm rồi không ăn vỉa hè, cũng thấy nhớ.

Dù giờ tôi đã tự do tài chính, nhưng hồi mới tốt nghiệp đại học, khởi nghiệp còn khó khăn, ăn được vỉa hè đã là tốt rồi.

“Hôm nay chị mới đi làm ngày đầu tiên, để chị mời các em ăn!”

“Chị ơi, chị đúng là chị ruột của em đấy!”

“Không đúng, phải gọi là nữ thần!”

Nhóm các cô bé vui mừng hớn hở.

Nghĩ lại, nếu trước đây có ai mời tôi ăn vặt, tôi cũng sẽ vui lắm.

Nhưng mấy cô bé bây giờ nói chuyện toàn những thứ lạ lẫm.

Nào là ăn bún ốc, tôi còn chưa nghe bao giờ.

Nào là tiết kiệm tiền đi xem concert của “oppa”, còn nói thích idol, tôi cứ tưởng đó là món ăn gì.

Quả nhiên, tuổi tác lớn rồi, khoảng cách thế hệ cũng rõ.

Similar Posts

  • Giữa Ha I Thế Giới Ful L

    Năm ta hai mươi tám tuổi, thành công công lược được nam nhị si tình.

    Từng mất đi hai thai nhi, thân thể sớm đã suy nhược.

    Vệ Quân tự phía sau vùi mặt nơi gáy ta, thấp giọng nói: “Về sau, ta chỉ tốt với mình nàng.”

    Ta tin.

    Chàng vốn là người yêu thì muốn người sống, hận thì muốn người chết.

    Khi tiếng hệ thống trong đầu vang lên, lạnh lẽo vô tình: “Hảo cảm đạt một trăm phần trăm, chúc mừng ký chủ công lược thành công”, ngón tay ta máy móc khẽ động.

    Ánh mắt trống rỗng nhìn về viện ngoài.

    Nơi đó có một gốc hải đường sắp tàn.

    Là Vệ Quân tự tay trồng xuống.

    Vì chẳng có kinh nghiệm trồng cây, chôn quá nông, chưa đến một tháng, lá đã rũ rượi.

    Không được ta hồi đáp, chàng có chút bất an, vòng tay siết lấy eo ta càng thêm chặt, lại lặp lại: “Nàng phải nói là tin ta.”

    Ta như trước giờ vẫn thế, ngoan ngoãn nghe lời, thanh âm dịu dàng, như thể vô cùng bao dung: “Thiếp tin chàng.”

    Lúc này chàng mới hài lòng, vui vẻ kể cho ta nghe chuyện lần này xuống Giang Nam.

    Ta nghe đến chán, thuận miệng hỏi: “Đi cùng ai?”

    Thần sắc thư thái của chàng lập tức cứng đờ.

    Ta lạnh nhạt nhìn chàng, bỗng cảm thấy buồn cười, rồi thực sự bật cười ra tiếng.

    Ta biết rõ, là Kỷ Vân Nhi.

    Nữ chính trong quyển truyện này.

    Người mà Vệ Quân tưởng nhớ bao năm, không tiếc hy sinh cốt nhục ruột thịt, cũng muốn bảo vệ cho được ánh trăng trắng thuần kia.

  • Lỡ Đi Lệch Hướng

    Kết hôn được hai năm, tôi phát hiện bạn gái cũ, người từng bỏ đi không một lời của chồng, đang làm việc ở quán bar quen thuộc của tôi.

    Vì thế tôi tiện miệng dặn ông chủ để ý, chăm sóc cô ấy một chút.

    Kết quả là cô ấy tức giận đến tìm tôi.

    “Chu Đình Tuyết, tôi nghèo, không giàu có bằng cô.

    Nhưng cô nể tình mẹ tôi bị bệnh tâm thần, có thể buông tha cho tôi không?”

    Câu nói này vừa khéo bị chồng tôi nghe thấy.

    Về nhà, anh ấy bình tĩnh hỏi tôi:

    “Lúc trước, chuyện cô ấy chia tay với anh, có liên quan đến em không?”

  • Nữ Sinh Nghèo Chỉ Hướng Vì Tiền

    Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, hoa khôi của lớp đã đăng tờ kết quả khám thai của tôi lên nhóm lớp.

    “Nghèo thì vẫn là nghèo, vừa mới đủ tuổi trưởng thành đã đi bán thân. Cô còn nhớ rõ ai là cha đứa bé không? Đừng nói là một lão già nát rượu nào đó nhé.”

    Những người khác cũng hùa vào chế giễu, còn có người đăng ảnh tôi đang quỳ dưới ruộng, tay ôm lưng đào khoai lang.

    Đúng lúc ấy, cậu ấm lạnh lùng nổi tiếng trong giới nhà giàu Bắc Kinh bất ngờ gửi một tin nhắn:

    “Tôi là cha đứa bé, có ý kiến gì không?”

  • Lật Mặt Mẹ Con Dì Giúp Việc

    Lối sống của tôi trước giờ rất thất thường, ăn uống ngủ nghỉ đều không đúng giờ giấc.

    Mẹ tôi lo lắng, nên đã từ quê tìm một người giúp việc đến chăm sóc cho tôi, mong tôi sống điều độ hơn.

    Ban đầu mọi chuyện đều ổn.

    Nhưng ở lâu, bà ta bắt đầu thay đổi.

    Không chỉ tự ý thay đồ của tôi, tự quyết định mọi chuyện trong nhà, còn muốn đem con mèo tôi nuôi đi cho người khác.

    Tệ hơn nữa, bà ta còn lén dẫn người ngoài vào nhà tôi.

    Lúc ấy tôi mới nhận ra — hóa ra mục đích của bà ta là muốn đưa con trai mình lên giường tôi.

  • Bảy Năm Hư Vô

    Vào ngày tôi và Lục Ngôn Xuyên hoàn tất thủ tục ly hôn, tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện.

    Đầu dây bên kia rất áy náy thông báo với tôi rằng hôm qua họ đã nhầm lẫn hồ sơ kiểm tra.

    Tờ kết quả suy tim giai đoạn cuối… mới chính là của tôi.

    “Vậy nên, cô Nam, phiền cô và chồng mình—giống như hôm qua—lại đến bệnh viện gặp tôi một chuyến.”

    Tôi đứng trước cửa cục dân chính, nhìn về phía xa—nơi Lục Ngôn Xuyên đang nhanh chóng lên xe, đóng sập cửa như thể trốn tránh dịch bệnh.

    Chồng sao?

    Nhưng bây giờ tôi đã không còn chồng nữa rồi.

  • Ba Vạn Đổi Lấy Tự Do

    VĂN ÁN

    Hôm đó là ngày phát thưởng cuối năm, cả phòng kinh doanh như vỡ tung.

    Đồng nghiệp ôm nhau rú hét vì mỗi người được 20 vạn.

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    Còn tôi – quán quân doanh số cả năm – chỉ lặng lẽ nhìn dòng 3 vạn mới vào tài khoản, không nói một lời.

    Sếp vỗ vai tôi, khen tôi “độ lượng, hiểu chuyện”.

    Tôi mỉm cười, không phản bác.

    Nhưng từ hôm đó, toàn bộ khách hàng lớn tôi từng duy trì bỗng như bốc hơi.

    Cả nửa năm sau, công ty không ký nổi một đơn hàng.

    Cho đến khi sếp chặn tôi lại trong phòng, tức tối gào lên hỏi tại sao.

    Tôi chỉ nhìn ông ta, bình tĩnh đáp năm chữ:

    “Tôi chỉ lấy phần mình.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *