Cô Gái Trong Gương Không Phải Tôi

Cô Gái Trong Gương Không Phải Tôi

Không lâu sau khi tôi bị chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu, bố mẹ tôi nhận nuôi con gái của người giúp việc trong nhà.

Cô gái đó mặc chiếc váy len dài qua gối giống hệt tôi, để mái tóc đen dài thẳng xõa ngang vai, xuất hiện trước mặt bố mẹ tôi.

Chỉ trong chớp mắt, mẹ tôi đã che mặt khóc, tay run rẩy:

“Giống quá… Nếu con gái tôi cũng khỏe mạnh, chắc chắn sẽ là một cô bé dịu dàng, thanh nhã như vậy.”

Được công nhận rồi, con nhỏ giả danh kia hí hửng dọn vào phòng tôi, dùng mỹ phẩm của tôi, gọi bố mẹ tôi là ba mẹ, thậm chí còn đổi tên cho giống tôi đến bảy phần.

Người ngoài không biết gì, đều tưởng cô ta chính là cô con gái ruột nhà họ Hứa – cô tiểu thư yếu đuối mắc bệnh hiểm nghèo.

Nghe được chuyện này khi đang nằm trong viện, tôi lại chẳng cảm thấy bất an hay bị thay thế gì cả.

“Kẻ ngu muội sẽ phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng và vượt quá giới hạn.”

Tôi cầm chiếc mặt nạ gỗ đã biến dạng trên bàn, đeo lên mặt. Qua lớp mặt nạ, tôi thấy bà ngoại – người đã khuất – xuất hiện trong gương, hiền hậu mỉm cười nhìn tôi:

“Đừng sợ, Tiểu Chi, sắp có người thay con gánh lấy tai ương rồi.”

Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng gia tộc tôi đã truyền đời mấy thế hệ, chưa từng suy tàn, vẫn luôn là một trong những gia tộc quyền thế bậc nhất.

Người trong nhà hầu như muốn gì được nấy, làm việc gì cũng suôn sẻ.

Người ngoài không biết, đều cho rằng chúng tôi là những “đứa con của vận mệnh”.

Nhưng tôi thì biết, tất cả những điều đó… đều có cái giá của nó.

Trong dòng họ bên ngoại, thỉnh thoảng sẽ có người – ở một độ tuổi không cố định – qua đời vì những căn bệnh đau đớn và chẳng hề liên quan đến nhau. Đời này qua đời khác, như một loại “vận rủi di truyền”.

Sau khi những người đó qua đời, vận thế và tài sản của gia tộc lại như được tiếp thêm sức mạnh, bùng nổ phát triển như lửa gặp gió.

Lặp lại quá nhiều lần… thì chẳng thể gọi là trùng hợp nữa.

Mọi người bắt đầu cho rằng chính những cái chết đau đớn đó – giống như một nghi lễ “hiến tế” – đã nuôi dưỡng dòng máu và vận mệnh phồn vinh của gia tộc này.

Nhưng cũng có người trong gia đình… không cam lòng.

Họ không muốn mất đi người thân yêu nhất chỉ để đổi lấy chút vinh hoa nhất thời. Với những gì đã có, đáng lẽ đã là quá đủ.

Họ từng cố gắng liên thủ để chống lại “lời nguyền di truyền” ấy.

Nhưng dù có hiến hết gia sản, bán sạch mọi thứ, “sự hiến tế” kia… vẫn không hề dừng lại.

Cho đến khi… bà ngoại tôi tìm ra cách phá giải tai ương.

Hôm đó, bà ngồi bên cửa sổ, để ánh nắng ấm áp chiếu lên đôi tay khô gầy.

Ngón tay bà vì ung thư xương mà biến dạng, khác hẳn người bình thường.

Đốt ngón tay thì sưng to, còn các phần khác thì teo lại, khô quắt. Da tay xám xịt, chi chít nếp nhăn, trông như cành cây già cỗi trong rừng sâu.

Bà ngồi trên xe lăn, như thể đã bị rút cạn sinh khí, nhưng đôi mắt lồi ra kia lại sáng rực lạ thường.

Bà gọi mẹ tôi đến bên, thì thầm dặn dò điều gì đó, sau đó nhìn tôi đầy hy vọng, dịu dàng an ủi:

“Đừng sợ, Tiểu Chi, bà ngoại đã tìm được cách rồi.”

Về sau, tất cả phụ nữ trong tộc… đều bắt đầu đi tìm một người giống mình.

Hoặc là người có diện mạo, khí chất, tính cách… cực kỳ tương đồng.

Hoặc là người có khao khát mãnh liệt được thế chỗ, được sống cuộc đời như họ.

Họ sẽ đưa người đó về nhà, cho ăn, cho mặc, cho sống trong giàu sang phú quý.

Rồi từng chút một… để người đó thay đổi. Từ quần áo đến dáng người, từ giọng nói đến khuôn mặt, cho đến khi nhìn vào chẳng ai còn phân biệt nổi ai là ai.

Sau đó, bản thân họ sẽ rời khỏi căn nhà ấy, đến nơi khác sống.

Còn “người kia” – sẽ thay họ sống tiếp trong gia đình, thay thế sự tồn tại của họ, cùng mọi người chung sống…

Mẹ tôi có một “kẻ thay thế”.

Dì tôi cũng có.

Chị họ tôi cũng vậy.

Chúng tôi gọi những người như vậy là “Thế thân”.

Trong tiểu thuyết, người ta gọi họ là “giả thiên kim”.

Dì Từ chính là “thế thân” của mẹ tôi.

Dưới mí mắt của mẹ, dì ta lén lút dan díu với bố tôi, mặc đồ ngủ của mẹ, dùng nước hoa của mẹ.

Tất cả những điều đó đều được mẹ ngầm cho phép, còn bố thì dung túng.

Bố tôi luôn nhìn dì Từ bằng ánh mắt chán ghét mỗi khi quay lưng, nhưng chỉ cần dì ta xoay người lại, ông liền đổi sang vẻ mặt thân thiện.

Giống như một vở múa rối không có người giật dây, chẳng ai hiểu được, mà cũng chẳng ai dám hỏi.

Sau này, ngay cả ông ngoại cũng đổi cho dì Từ một cái tên giống hệt tên mẹ, còn công khai tuyên bố đã nhận nuôi dì ta.

“Mẹ ơi, hôm nay con cãi nhau với bạn ở trường…”

Similar Posts

  • Áo Liệm Dành Cho Người Sống

    Bạn cùng phòng tôi vì muốn kiếm tiền mà bắt đầu livestream bán đồ… tang lễ.

    Cô ấy trang điểm kiểu mặt trắng như người chết, khoác lên người những bộ áo liệm hoa văn đủ kiểu, đứng giữa ký túc xá hét toáng lên để rao hàng.

    “Áo liệm nguyên vị nữ sinh đại học! Bảo đảm để người thân đi đường Hoàng Tuyền được hưởng phúc phần!”

    Mấy câu quảng cáo tục tĩu khiến người ta phải nhăn mặt.

    Tuy hơi xui xẻo thật, nhưng vì nhà cô ấy khó khăn, chúng tôi cũng không đành lòng cắt đường sống của bạn.

    Cho đến một ngày, tôi lướt mạng thì thấy một tấm ảnh — ba cô gái mặc áo liệm nằm trên giường ký túc, trông chẳng khác gì ba xác chết lộng lẫy.

    Chú thích ảnh là:

    “Khách yêu chỉ định, ba cô bạn xinh đẹp của tôi đã mặc áo liệm qua đêm, hàng nguyên vị đã được gửi đi!”

  • Ba Mươi Ngày Ly Hôn

    Cánh săn ảnh chụp được cảnh Thược Văn “mâ/ y m/ ưa” trên xe, còn mở cả phiên đấu giá ảnh.

    Người trong giới cười nhạo tôi: “Không tiếc mạng mà ra giá cao như vậy, sếp nhà cô chịu chi thật đấy.”

    Tôi chỉ mỉm cười lịch sự, không phản bác.

    Trong điện thoại, là tin nhắn từ Thược Văn:

    “Phải canh cho kỹ. Âm bản cũng không được để sót.” “Nửa khuôn mặt của Ôn Tình cũng không được lộ ra.”

    Bảy vạn cho một tấm ảnh, đúng là không rẻ.

    Không giống năm Thược Văn cầu hôn tôi, chỉ cầm một chiếc nhẫn cỏ, ngốc nghếch cười với tôi, vậy mà tôi lại đồng ý.

    Bỗng dưng thấy mình thiệt quá.

    Đúng là nên nâng giá bản thân lên rồi.

    Vì thế, tôi gửi ảnh cho Thược Văn, giọng nhẹ nhàng uy hiếp:

    “Bảy mươi vạn.” “Anh cũng không muốn cô ta mất việc đâu, đúng không?”

  • Thú Nhận Muộn Màng

    Trong ba năm bên tôi, Trì Sính luôn giả vờ nghèo túng.

    Lần nào anh ta cũng phá hỏng buổi phỏng vấn của tôi ở các công ty lớn, dụ dỗ tôi sa ngã.

    Ngày mẹ Trì đến tìm tôi, anh ta định thú nhận tất cả và cầu hôn tôi.

    Nhưng lần này, tôi không thể tiếp tục diễn nữa.

    Nhà họ Trì đưa tôi năm mươi triệu để tôi rời khỏi anh ta và ra nước ngoài.

    Bệnh của mẹ tôi cuối cùng cũng có cơ hội được chữa trị.

  • Nguyên Soái Không Phải Chỉ Là Một Con C Hó

    Bố tôi từ chiến trường mang về một con chó quân dụng tên Nguyên Soái, nó là một anh hùng từng lập công hạng nhất.

    Thế nhưng, nữ sinh nghèo mà tôi đã chu cấp suốt nhiều năm, để lấy lòng vị hôn phu của tôi, lại đem nó nấu thành một nồi lẩu chó.

    Trên bàn ăn, vị hôn phu của tôi thản nhiên gắp một miếng thịt:

    “Chẳng phải chỉ là một con chó thôi sao, chết rồi thì mua lại là được. Vì em, cô ấy cũng coi như có lòng rồi.”

    Anh ta không biết, Nguyên Soái chính là thần hộ mệnh của nhà tôi. Nó chết đi, tai họa lập tức ập xuống:

    Công ty phá sản.

    Cha mẹ gặp tai nạn xe, qua đời cùng ngày.

    Còn tôi, bị chính anh ta đưa vào bệnh viện tâm thần, ngày đêm chịu đủ hành hạ, chết trong bi thương.

    Lần nữa mở mắt, tôi trở về ngay trước buổi tiệc “lẩu chó” ấy.

    Nữ sinh kia đang bưng nồi dầu đỏ sôi sục đặt lên bàn, nịnh bợ nhìn về phía vị hôn phu tôi.

    Anh ta dịu dàng gắp cho tôi một bát:

    “Nếm thử đi, đây là món cô ấy đặc biệt chuẩn bị cho em.”

    Tôi mỉm cười nhận lấy, rồi ngay trước mặt họ, bình thản bấm số gọi cho chiến hữu cũ của bố.

    “Chú Lý, vị hôn phu của cháu nói muốn nếm thử hương vị của một chú chó công thần hạng nhất. Cháu cũng để dành cho chú một phần, chú xem khi nào tiện qua lấy?”

  • Nụ Hôn Nơi Bãi Rác Biên Giới

    Ba năm sau ngày bạn trai tôi hi sinh, tôi nhìn thấy tên anh ấy… trên thiệp cưới.

    Anh là chú rể.

    Mà cô dâu… chính là thực tập sinh do tôi đích thân dẫn dắt.

    Cô ấy khoác tay anh, cười ngọt ngào: “Chị ơi, may mà năm đó em mò được anh ấy từ bãi rác biên giới. Nghe nói trước đó còn có một cô gái cứ dây dưa với anh ấy, suýt chút nữa làm hỏng nhiệm vụ đấy.”

    “Chị nói xem, có phải em với anh ấy rất có duyên không?”

  • Con Gái Trong Mắt Mẹ

    Tôi dành dụm tiền mua một căn nhà mới ở quê.

    Ý định ban đầu chỉ là để khi mẹ tôi già đi, tôi có thể quay về chăm sóc bà cho tiện.

    Tôi từng muốn bà chuyển từ nhà ở làng lên đó, nhưng bà cứ nói không quen sống nhà lầu, chỉ thích căn nhà cũ trong làng.

    Tôi cũng không ép, chỉ để lại cho bà một chiếc chìa khóa.

    Cho đến Tết năm nay khi tôi về quê, sau khi mở cửa căn nhà mới của mình, tôi sững sờ.

    Gia đình em trai tôi đang quây quanh bàn ăn.

    Trong nhà bày đầy đồ dùng sinh hoạt của họ, rõ ràng đã sống ở đây từ lâu.

    Tôi đứng chết lặng tại chỗ, lúc đó mới muộn màng nhận ra.

    Chính mẹ tôi đã lặng lẽ đưa căn nhà mà tôi chuẩn bị để phụng dưỡng bà… cho em trai tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *