Mẹ Chồng Kiểm Soát

Mẹ Chồng Kiểm Soát

Bạn gái của con trai tôi lần đầu đến nhà, đã mở miệng xin gia đình tôi chu cấp tiền học tiến sĩ cho cô ta.

Cô ta thề thốt chắc nịch: “Dì ơi, đợi con tốt nghiệp xong là con lập tức kết hôn với anh ấy.”

Con trai tôi căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, sợ tôi nổi giận lật bàn ngay tại chỗ.

Thế nhưng tôi lại mỉm cười, dịu dàng nói: “Không vấn đề gì, đây là chuyện tốt, dì ủng hộ.”

“Chỉ là, dì có một điều kiện.”

Vừa dứt lời, niềm vui trên mặt cô ta lập tức đông cứng lại, từ đó về sau không bao giờ xuất hiện nữa.

1.

2.

Cô ấy tên là Mạnh Hiểu Nhã, là bạn gái đã quen với con trai tôi – Chu Hạo – được nửa năm.

Hôm nay là lần đầu tiên cô ấy ra mắt.

Tất nhiên, không phải đến nhà chúng tôi. Chu Hạo sợ tôi – một người mẹ – sẽ tạo cảm giác áp lực, nên cố tình chọn một nhà hàng tư nhân đắt đỏ để làm dịu không khí.

Chỉ tiếc, nó đánh giá thấp tôi, và đánh giá quá cao Mạnh Hiểu Nhã.

“Dì ơi, con đã đậu chương trình liên thông cử nhân – thạc sĩ – tiến sĩ của trường đại học Vương Đại, chỉ là…” Mạnh Hiểu Nhã cúi đầu khuấy thìa canh trước mặt, giọng nói nhỏ như muỗi kêu, mang theo vẻ khó xử.

Chu Hạo lập tức tiếp lời, giọng đầy tự hào và thương xót:

“Mẹ ơi, Hiểu Nhã giỏi lắm! Ngành của cô ấy chỉ có hai suất thôi! Chỉ là điều kiện nhà cô ấy không tốt, không thể lo chi phí học tiến sĩ…”

Tôi nâng tách trà, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn sang Mạnh Hiểu Nhã.

Hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy trắng liền thân, tóc duỗi thẳng buông qua vai, trang điểm rất nhẹ – kiểu dáng vẻ “trong sáng” mà người lớn tuổi thường ưa thích.

Nhưng trên cổ tay lại lấp lánh chiếc vòng Van Cleef & Arpels hình cỏ bốn lá mà tháng trước Chu Hạo vừa tặng, ánh đèn rọi vào khiến nó phát sáng lấp lánh.

Nhận ra ánh mắt tôi, Mạnh Hiểu Nhã ngẩng lên, trong mắt đã rưng rưng nước.

“Dì ơi, bố mẹ con đều là công nhân bình thường ở một thị trấn nhỏ, còn có em trai đang đi học, thật sự không thể lo thêm cho con học tiếp nữa.”

“Con đã từng muốn từ bỏ, nhưng đây là ước mơ lớn nhất đời con. Chu Hạo nói… dì sẽ ủng hộ con.”

Nói xong, cô ấy rụt rè nhìn tôi, rồi đầy tình cảm quay sang nhìn Chu Hạo.

Chu Hạo bị ánh mắt ấy làm cho mềm lòng, căng thẳng đến mức hai tay đan vào nhau, mồ hôi tay thấm ướt cả khăn trải bàn.

“Mẹ, Hiểu Nhã không có ý gì xấu đâu. Cô ấy chỉ muốn tiến thân, muốn đổi đời. Con muốn giúp cô ấy, vì sau này tụi con sẽ cưới nhau, giúp cô ấy cũng là chuyện nên làm.”

Nó giải thích một cách sốt sắng, sợ tôi hiểu nhầm bạn gái nó là loại đào mỏ.

Đúng là con trai ngốc.

Mạnh Hiểu Nhã lập tức phụ họa, ánh mắt sáng long lanh nhìn tôi, giọng vô cùng chân thành: “Dì ơi, dì yên tâm! Chỉ cần dì đồng ý tài trợ con học xong tiến sĩ, con đảm bảo – ngay khi cầm được bằng tốt nghiệp, con và anh Chu Hạo sẽ lập tức đi đăng ký kết hôn!”

Câu nói đầy khí thế như lời kết thúc của một bản kế hoạch đầu tư.

Chu Hạo vì căng thẳng và xúc động mà mặt đỏ bừng, nín thở chờ đợi phán quyết của tôi.

Chắc nó nghĩ tôi sẽ nổi giận, hoặc đứng dậy bỏ đi.

Nhưng tôi lại mỉm cười.

Nụ cười nở ra từ khóe môi, dịu dàng và từ ái.

“Không vấn đề gì, đây là chuyện tốt, dì ủng hộ.”

Vừa dứt lời, Chu Hạo rõ ràng thở phào, còn ánh mắt Mạnh Hiểu Nhã thì bùng lên niềm vui sướng tột độ, suýt nữa xé toạc lớp vỏ bọc ngây thơ trên mặt cô ta.

Cô ta kích động nắm chặt tay Chu Hạo, giọng run rẩy: “Chu Hạo, anh nghe thấy chưa? Dì đồng ý rồi!”

“Nhưng, dì có một điều kiện.”

Tôi chậm rãi nói thêm, đồng thời nhìn rõ ràng niềm vui trên mặt cô ta như bị bấm nút tạm dừng – lập tức đông cứng lại.

Cả bàn tay đang nắm tay Chu Hạo cũng trở nên cứng đờ.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sững sờ của Mạnh Hiểu Nhã, không vội vàng, từ chiếc túi Hermès lấy ra một cây bút máy Montblanc, đặt cạnh chiếc đĩa sứ cao cấp.

Tiếng “cạch” vang giòn tan, khiến không khí trong phòng tụt xuống dưới mức đóng băng.

“Đã là chuyện tốt, chi bằng ta định luôn từ bây giờ. Lời nói suông vẫn là gió bay mà.”

Tôi mỉm cười, nhìn thẳng vào ánh mắt bắt đầu lảng tránh của cô ta.

“Tôi sẵn sàng tài trợ toàn bộ học phí và sinh hoạt phí trong thời gian học tiến sĩ của cô. Mỗi năm ước tính ba trăm ngàn, cô thấy đủ không?”

Ba trăm ngàn – con số này rõ ràng vượt quá dự liệu của cô ta.

Cô ta theo phản xạ gật đầu, rồi lại chột dạ nhìn tôi.

“Nhưng chúng ta cần ký một bản thỏa thuận.”

Tôi tiếp tục, giọng đều như đang bàn chuyện công việc.

“Tôi là ‘bên đầu tư’, cô là ‘người được đầu tư’.”

“Nội dung cốt lõi rất đơn giản: Nếu sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, trong vòng năm năm cô và Chu Hạo vẫn duy trì hôn nhân, thì toàn bộ số tiền tôi đã hỗ trợ, xem như quà mừng cho gia đình mới, cô không cần trả lại một xu nào.”

Tôi ngừng lại, nhấc tách trà, thổi nhẹ lớp lá trà bên trên, ánh mắt thì lạnh như dao, từng nhát cắt lên mặt cô ta.

“Nhưng nếu trong vòng năm năm đó, hai người ly hôn, bất kể ai là người đưa ra, cô phải hoàn trả đầy đủ số tiền tôi bỏ ra, kèm theo lãi suất. Tính theo chuẩn vay thương mại, là 10% mỗi năm.”

“Choang” – đũa trong tay Mạnh Hiểu Nhã rơi xuống đất.

Sắc mặt cô ta trắng bệch, môi run run, không nói nên lời.

Chu Hạo cũng ngây người, kinh ngạc nhìn tôi: “Mẹ! Mẹ đang làm cái gì vậy?!”

Mạnh Hiểu Nhã cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói, cố gắng gượng cười – nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, nước mắt chực trào trong mắt.

“Dì ơi… dì không tin con sao? Tình cảm của tụi con là thật, sao có thể đem ra quy đổi bằng tiền bạc và hợp đồng được?”

Similar Posts

  • Chu Hồi

    Tôi lớn lên trong nhà họ Tống, được nuôi dạy như con dâu tương lai.

    Năm 21 tuổi, Tống Vân Thâm sau khi say rượu đã qua đêm với tôi, rồi thuận theo lẽ thường mà cưới tôi.

    Lúc ấy, tôi chỉ mải mê vui sướng vì mộng ước bao năm cuối cùng cũng thành hiện thực.

    Nhưng tôi chẳng hề hay biết, trong lòng anh ấy đã sớm có một người con gái mà anh thầm thương trộm nhớ.

    Năm thứ ba sau khi kết hôn, người con gái tên Lâm Tĩnh ấy bất ngờ trở về nước.

    Hôm đó, Tống Vân Thâm cắt tóc, thay một chiếc áo sơ mi mới, rồi cả đêm không về.

    Còn tôi, bị anh bỏ quên giữa cơn bão tuyết mịt mù.

    Tống Vân Thâm trở về nhà vào sáng sớm ngày hôm sau.

    Trong nhà yên tĩnh đến mức anh sợ làm phiền giấc ngủ của vợ, nên trước tiên vào thẳng thư phòng.

    Căn phòng vẫn giữ nguyên như cũ, chỉ là trên bàn làm việc có thêm một bức ảnh và một tờ giấy trắng.

    Bức ảnh là của Lâm Tĩnh tặng anh nhiều năm về trước, phía sau có dòng chữ anh viết: “Tương tư nhớ nhung, đêm ngày chẳng quên.”

    Còn trên tờ giấy trắng bên cạnh là nét chữ thanh thoát của vợ anh – Chu Hồi:

    “Tống Vân Thâm, em chúc phúc cho anh.”

  • Ký Sự Nhặt Phu Quân

    – “Để tránh bị phụ thân bán đi, ta đã chạy đến cửa phủ của tướng quân khóc than thảm thiết, tự nhận mình là tình nhân bí mật của tiểu tướng quân đã trận vong.

     

    Phủ tướng quân tin thật, nguy cơ được giải quyết, ta bắt đầu sống cuộc đời của một quả phụ.

     

    Nào ngờ, vị tướng quân trong truyền thuyết ấy lại trở về.

     

    “Nghe nói… là ta mặt dày bám lấy nàng, đến khi nàng miễn cưỡng đồng ý mới thành đôi. Có phải vậy không, phu nhân?”.

     

    (…)

  • Sau Khi Đưa Nam Diễn Viên Vào Danh Sách Đen, Tôi Trở Nên Nổi Tiếng

    Ảnh đế Thôi Đình Quân khi tham gia chương trình tạp kỹ đã bị MC hỏi về mối tình đầu, anh tiếc nuối kể lại chuyện tỏ tình ẩn danh sau kỳ thi đại học bị từ chối, khiến mạng xã hội bùng nổ.

    Chữ “jiangmi” phiên âm đã trở thành từ khóa hot trên mạng.

    Cả mạng đều đang đoán rốt cuộc đó là hai chữ gì, ai mới là mối tình đầu “mù mắt” của ảnh đế.

    Tôi – một nghệ sĩ tuyến mười tám không ai biết đến – vì trùng âm tên mà đột nhiên nhận được một làn sóng chú ý, thậm chí còn được mời tham gia chương trình hẹn hò hot nhất hiện nay.

    Người quản lý hào hứng tột độ: “Có nổi tiếng được hay không là nhờ vào cơ hội lần này đó, Giang Mị, em phải nắm chắc đấy.”

    Cảm ơn.

    Không dám nắm.

    Bởi vì tôi chính là người đã từ chối Thôi Đình Quân năm đó.

  • Từ Con Nuôi Đến Trùm Giải Trí

    Tổng Giám đốc Cố đến thăm đoàn làm phim, tặng cho tiểu hoa đang nổi Dư Ngôn một hộp kẹo trị giá cả trăm ngàn.

    Cả đoàn phim đều nhao nhao đòi kẹo từ Cố Chi Hành.

    Tôi cũng chen vào, cười hỏi: “Anh ơi, kẹo của em đâu?”

    Anh ấy lại lạnh nhạt với mỗi mình tôi: “Về ngủ đi, trong mơ có tất cả.”

    Đoạn video đó bị tay săn ảnh đăng lên, nhanh chóng leo thẳng hotsearch.

    Tôi bị cả mạng xã hội mỉa mai:

    “Con đũy đó soi gương chưa? Mơ mộng chi chuyện ghép cặp với Tổng Cố?”

    “Cái đẳng cấp gì mà cũng đòi giật bạn trai của bảo bối Dư Ngôn?”

    Hội chị em của Dư Ngôn còn kéo tôi vào phòng thay đồ, xé quần áo, quay video nhục mạ tôi, bắt tôi phải học cách “tôn trọng tiền bối”.

    Tôi cạn lời rồi.

    Chỉ là xin anh trai mình một viên kẹo thôi mà, có cần bị cả internet dập như vậy không?

  • Người Gọi Tôi Là Cả Thế Giới, Giờ Gọi Tôi Là Kẻ Thứ Ba

    Bảy năm xa cách, tôi và Cố Lăng Triệt cùng được mời tham dự lễ kỷ niệm Tết Dương lịch của trường.

    Trong buổi tiệc, giáo viên chủ nhiệm cười trêu anh ta:

    “Năm đó Thiển Nguyệt vì em mà không cần cả tiền đồ, hai đứa bao giờ mới tu thành chính quả?”

    Cố Lăng Triệt liếc nhìn tôi, cổ họng căng cứng: “Tháng sau em kết hôn.”

    Giữa tiếng ồn ào của mọi người, anh ta khẽ nói thêm: “Cô dâu là Lâm Thanh Lê.”

    Cái tên này khiến không khí lập tức trầm xuống.

    Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, mang theo sự thương hại không lời.

    Tôi gắp một đũa thức ăn, ngẩng đầu mỉm cười: “Chúc mừng.”

    Sau đó tiếp tục chăm chú ăn cơm.

    Chuyện của Cố Lăng Triệt, sớm đã không còn liên quan đến tôi.

    Dù sao thì, tôi đang mang thai đứa thứ hai, phải ăn phần của hai người.

  • Tệp Tin Thứ 37 Full

    Kết hôn bảy năm, tôi được Trình Yến nuông chiều đến mức trở nên ngây thơ, không rành thế sự.

    Tin đồn giữa anh và Tô Tâm lan khắp công ty, còn tôi thì ngoan ngoãn giả vờ như không nghe thấy gì.

    Trợ lý mang đến quần áo của Trình Yến, trong đó còn kèm theo vài món đồ lót nữ, lấm tấm vết bẩn.

    Trên mặt tôi không có biểu cảm gì, khiến trợ lý sững sờ.

    “Cái này mà cũng nhịn được sao? Đúng là dịu dàng có thể chống chọi mọi sự phản bội.”

    Lời thì thầm sau lưng đều cho rằng tôi là một kẻ vô dụng, yếu đuối đáng thương.

    Nhưng chẳng ai biết rằng, mười một tháng trước, tôi đã lập một thư mục tên là “Chứng cứ”.

    Tính đến hiện tại, đã có 37 tập tin.

    Đến lúc ly hôn rồi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *