Đồng nghiệp của tôi là mỹ nhân ngốc nghếch

Đồng nghiệp của tôi là mỹ nhân ngốc nghếch

Đồng nghiệp của tôi – Vũ Kiều Hoa – là một mỹ nhân ngốc nghếch.

Nói chuyện thì giọng kéo dài như con nít, đùn đẩy trách nhiệm đứng số một, ba ngày phạm lỗi nhỏ, năm ngày phạm lỗi lớn.

Xong việc, cô ta luôn bĩu môi một câu:

“Ây da, người ta là mỹ nhân ngốc nghếch mà, đáng bị mắng đáng bị mắng! Chị chắc chắn không nỡ trách em đâu đúng không?”

Gần đây lại còn thêm một tật mới: ợ sữa và… xì hơi mùi sữa.

Chuyện này vốn chẳng có gì, nhu cầu sinh lý ai cũng hiểu được.

Nhưng Vũ Kiều Hoa cứ phải làm cho văn phòng nồng nặc mùi rồi lại làm bộ thẹn thùng:

“Ây da, người ta lại xì hơi mùi sữa rồi nè~”

Thế là tôi, tay trái cầm nước tẩy bồn cầu, tay phải cầm bàn chải toilet, mặt không đổi sắc mà nói:

“Mùi phân nồng nặc quá rồi đấy, nào, chị rửa sạch cho cưng nhé.”

01

Tôi làm ở công ty này đã 5 năm rồi. Phúc lợi tốt, lương cao, lại còn là tập đoàn đứng đầu ngành.

Dù sếp có hơi… ngu ngơ thì cũng vẫn trong phạm vi tôi chịu được.

Người ta nói:

“Lãnh đạo gây buồn nôn thì giống nhau như đúc, nhưng đồng nghiệp khiến người ta phát điên thì đủ loại hình thái.”

Quả không sai, bộ phận chúng tôi mới nhận một đồng nghiệp nữ tên Vũ Kiều Hoa.

Phong cách làm việc của cô ta:

Lúc thì như trẻ lên ba, lúc thì như bà lão tám mươi.

Cô ta tự nhận mình là “mỹ nhân ngốc nghếch”, ngày nào cũng gây chuyện.

Xong việc chỉ buông nhẹ một câu:

“Ây da, người ta là mỹ nhân ngốc nghếch mà, đáng bị mắng đáng bị mắng! Chị chắc chắn không nỡ trách em đâu đúng không?”

Vì tiền lương, tôi cắn răng nhịn.

Nhưng gần đây, cô ta lại thêm một tật mới: ợ sữa + xì hơi mùi sữa!

“Pụt pụt pụt~ pặc!”

Trong nháy mắt, văn phòng biến thành… bể phốt công cộng!

Khi tất cả mọi người đều trợn mắt cứng họng, Vũ Kiều Hoa còn làm bộ thẹn thùng:

“Ây da, người ta lại xì hơi mùi sữa rồi nè~”

Tôi bịt mũi, vừa xịt nước thơm vừa mắng:

“Biết cô ruột thẳng rồi, nhưng đâu cần phun thẳng ra đây vậy!”

Vũ Kiều Hoa trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng, môi còn bĩu ra:

“Chị sao vậy chứ! Đây là ‘tiểu khí mùi sữa’, thơm đó!”

Nói rồi, cô ta nhíu mày, nhẹ nhàng “hự”:

“Ây da, người ta lại ợ sữa nữa nè~”

Tôi đặt tay lên vai cô ta, không nhịn được nữa:

“ỌE!”

Tôi ói thẳng lên người cô ta, cả bữa tối hôm qua phun sạch!

Vũ Kiều Hoa hét lên như bị giết:

“AAAAA!!!”

Tôi vội vàng nói:

“Đừng lo đừng lo, tôi giúp cô xử lý sạch! Đại Lưu, mở cửa sổ ra nhanh!”

Tôi lao vào nhà vệ sinh, cầm ra một chai nước tẩy bồn cầu và cây bàn chải toilet.

Bình tĩnh như chưa có gì, tôi nói:

“Mùi y như phân luôn. Nào, chị rửa cho em!”

Trên mặt Vũ Kiều Hoa: sốc, sợ hãi, ghê tởm, buồn nôn, sụp đổ…

Thề luôn, tôi chưa từng thấy ai biểu cảm phong phú đến vậy.

Cô ta bật khóc rồi chạy ra ngoài.

02

Cô ta vừa đi, Trương Đức Tài (đồng nghiệp) nhảy dựng:

“Cô quá đáng thật đấy! Sao có thể ói lên người ta như vậy được!”

Tôi: “Vậy hay là tôi ói lên người anh?”

Hắn ta cãi:

“Đừng cùn với tôi! Dù sao thì cô cũng sai rồi. Con người ai chả có lúc buồn tiểu buồn ị, tha người ta đi!”

Tôi gật gù:

“À ha, quên mất là anh thích mà. Lần nào cô ta xì hơi, cả văn phòng bịt mũi, chỉ mình anh hít sâu. Bộ cô ta còn thưởng anh hít miễn phí à?”

Tôi gom đồ trên bàn, nhấc hộp giấy đi thẳng qua đổi chỗ với hắn:

“Anh yêu thích mùi đó thì ngồi cạnh cô ta luôn đi. Cô ta ợ, anh vỗ tay. Cô ta xì hơi, anh hít thêm vài hơi!”

Tôi đập bàn:

“Hai người đúng là trời sinh một cặp! Mai tôi viết truyện ca ngợi mối tình này, tên là ‘Mỹ nhân ợ sữa và anh chàng deep-breath!’”

Hắn tức nổ mắt:

“Chả trách cô ế! Với cái tính này thì chết già một mình đi!”

Tôi đáp tỉnh queo:

“Kệ tôi. Anh còn định vô toilet kiếm Vũ Kiều Hoa hả? Mau lên đi, chắc cô ta còn đang ‘tiêu hóa’ đấy.”

Hắn tức đến mức quay phắt lại:

“May mà tôi không đánh phụ nữ!”

Tôi: “Nhưng nhìn anh chỉ biết bắt nạt phụ nữ thôi mà?”

Đúng lúc này, Vũ Kiều Hoa quay lại, mắt đỏ hoe:

“Đồ mới của tôi, chị phải đền! Tôi đâu có làm gì chị, sao chị đối xử với tôi vậy?”

Rồi khóc nức nở.

Tôi cạn lời. Bao nhiêu lần rồi cái màn này?

Cô ta tưởng vài lời nịnh là thành đáng yêu à?

Tôi quát thẳng:

“Đúng! Tôi ghét cô. Hôm nay ngoài trời 39 độ, cô không cho mở điều hòa; copy kế hoạch của Đại Lưu rồi nhận là của mình; phạm lỗi thì đẩy trách nhiệm nhanh như vận động viên điền kinh!”

Tôi liếc cô ta:

“Cái đống rác rưởi cô làm ra, tàu hỏa chở cũng không xuể!”

Cô ta vừa khóc vừa nói:

“Thì sao! Tôi là mỹ nhân ngốc nghếch mà, tôi xin lỗi rồi, sao chị còn trách?”

Trương Đức Tài vỗ lưng cô ta:

“Thôi mà, đừng so đo với kẻ điên.”

Tôi chỉ vào hắn:

“Anh là cái thứ giả nhân giả nghĩa! Lúc cô ta làm sai, anh đập bàn to nhất, giờ lại vờ hòa giải?”

Tôi vác chổi, đuổi cả hai:

“Hôm nay tôi quét sạch lũ ngáo luôn!”

Khung cảnh ngay lập tức biến thành Tom & Jerry phiên bản công sở: tôi rượt, họ chạy.

Sếp nhìn thấy, sốc đến mức lập tức cho tôi nghỉ phép 3 ngày “an dưỡng tinh thần”.

Trước khi đi, tôi vác túi qua mặt Vũ Kiều Hoa:

“Chị nghỉ làm ba ngày đây, sung sướng!”

03

Ngày thứ tư, thức dậy, tôi đấm không khí tập thể dục như võ sĩ quyền anh chuẩn bị quay lại công sở!

Không có gì đâu, tôi chỉ muốn đấm cho cái thế giới này hai cú thật mạnh!

Đi làm mà không điên á? Chỉ là đang gắng gượng thôi! Bây giờ ra đường gặp con chó tôi cũng phải chửi nó hai câu cho hả dạ.

Vừa đến cửa công ty, tôi nghe ngay cái giọng ỏn ẻn của Vũ Kiều Hoa:

“Ây da~ cái này làm sao vậy? Đại Lưu, anh giúp em với~”

Thấy tôi đến, cô ta lập tức chạy ra nịnh bợ:

“Tổ trưởng Tô~ em nên làm gì đây ạ?”

Tôi giơ thẳng ngón giữa: “CÚT!”

Trương Đức Tài: “Cô ấy có làm gì cô đâu!”

Tôi: “Anh cũng cút luôn!”

Hehe~ miệng chửi đơn giản, sung sướng cực hạn!

Ba phút sau, Đại Lưu nhăn nhó chạy tới:

“Lão đại… Vũ Kiều Hoa nhét bản kế hoạch vào máy hủy giấy rồi! Sếp bảo tối nay phải nộp!”

Tôi cười. Khi cạn lời đến cực điểm, người ta chỉ có thể cười thôi.

Tôi gào lên: “Vũ Kiều Hoa! Lại là cô nữa hả?!”

Cô ta bày ra bộ mặt oan ức:

“Ai da~ người ta không biết mà… Thấy tài liệu đó chắc không dùng nữa nên hủy giúp thôi… Đều tại em quá ngốc…”

Tôi: “Cái này không gọi là ngốc, mà là sinh ra quên đem não! Sao lần nào cô cũng dễ dàng hại chết cả phòng vậy? Cô là thiên sứ được Chúa phái xuống hành hạ tôi hả?”

Thôi, kệ, làm việc đã.

Trong khi cả phòng đang cắm đầu tăng ca đến cháy máy, Vũ Kiều Hoa đắp mặt nạ, cầm ly cà phê, ngồi rung chân xem TikTok.

Tôi giật phắt điện thoại của cô ta, khóa thẳng trong ngăn bàn:

“Chơi chơi chơi! Điện thoại tịch thu!”

Cô ta sốc: “Cái gì vậy! Cướp trắng trợn à!”

Tôi hét: “Thế cô đang làm gì?! Trả lời đi?!”

Cô ta tự tin: “Thì em đang ‘làm đẹp tinh thần’ cho mọi người mà! Nhìn mặt xinh đẹp của em chắc chắn ai cũng bớt mệt!”

Nói xong, cô ta còn đứng lên tắt điều hòa:

“Mùa hè bật điều hòa không tốt cho sức khỏe đâu. Em vốn đã lạnh sẵn rồi, mọi người thông cảm cho mỹ nhân nhé~”

Cái lửa trên đầu tôi bùng nổ như bom nguyên tử!

Tôi túm cổ áo cô ta, kéo thẳng vào pantry, mở cửa lò vi sóng, ấn đầu cô ta vô:

“Ở đây ấm nè! Cô muốn bao nhiêu độ tự nói!”

Ba anh trong tổ phải nhào vào lôi tôi ra mới được.

Vũ Kiều Hoa hét:

“Chị điên rồi hả! Em gọi cậu đến đuổi chị ngay! Chị biết em là ai không?!”

Tôi hét lại:

“Ngày xưa đọc truyện, tôi tức vì không thò tay vào tát mấy con nữ phụ! Giờ thì khỏi cản, cho tôi thực hành luôn! Cậu cô á? Trời xuống đây cũng không cản nổi, tôi vẫn phải đấm hai phát cho hả!”

Cả phòng chắp tay van xin:

“Đừng chọc điên tổ trưởng nữa! Xin cô đó, Vũ Kiều Hoa!”

04

Vũ Kiều Hoa ôm điện thoại, khóc như hét vào loa phóng thanh:

“Cậu ơi! Cậu nhất định phải giúp cháu! Tổ trưởng Tô muốn giết cháu!”

Tôi hét lại:

“Lại khóc, lại khóc, lại khóc! Lần nào cũng như đưa đám, sao khóc lần nào cũng y như mất mẹ thế hả?!”

Vũ Kiều Hoa nức nở:

“Cậu đến ngay đi! Trễ chút nữa cháu mất mạng thật đó!”

Mười phút sau, sếp tới. Tất nhiên, tôi đã biết lâu rồi – hắn chính là cậu ruột của Vũ Kiều Hoa.

Sếp: “Tô Minh Mị! Cô lăn vào phòng tôi ngay!”

Tôi bước vào, ngồi phịch xuống ghế, hai tay khoanh trước ngực.

Similar Posts

  • Trọng Sinh Ngày Đi Đăng Ký Kết Hôn, Tôi Để Anh Ta Gặp Định Mệnh Của Mình

    Mở mắt ra lần nữa, tôi tìm một cái cớ, cố ý đẩy lùi thời gian đi đăng ký kết hôn với Thẩm Yến Chu.

    Kiếp trước, vào đúng ngày tôi phát hiện mình mang tha/ i, Thẩm Yến Chu đã dẫn theo Kiều Âm bay ra nước ngoài, biến mất ròng rã hai mươi năm.

    Sau này, khi tôi bị u/ ng th/ ư dạ dày giai đoạn cuối sắp ch e c, anh ta mới trở về.

    Anh ta nhìn chằm chằm vào di ảnh của Kiều Âm trong điện thoại, nói với tôi:

    “Nếu ngày đi đăng ký kết hôn đó, anh lái xe chậm một chút, liệu kết cục có khác đi không?”

  • Tôi Kẹp Đơn Ly Hôn Trong Hợp Đồng Nhận Phòng

    VĂN ÁN

    Trung tâm chăm sóc sau sinh của tôi hôm nay đón ba “vị khách quý”.

    Cố Cẩn Xuyên — lưỡi dao sắc bén nhất của Quân khu Tây Nam, đội trưởng đội đặc chủng “Lợi Nhận”.

    Anh ta cũng là chồng tôi, giờ đây đang ôm lấy cô nhân tình nhỏ Thẩm Chi, bế theo đứa con thứ ba mới chào đời của họ, đứng ngay trước quầy lễ tân của tôi.

    “Chị Niên này, em và anh Cẩn Xuyên sinh ba bảo bối rồi, sao chị vẫn còn một mình thế?”

    “Nói mới nhớ, chị và anh ấy kết hôn bao nhiêu năm nay, hình như anh ấy chưa từng về nhà mấy lần nhỉ?”

    Tôi bình tĩnh cầm sổ tiếp khách lên: “Phòng đã chuẩn bị xong rồi.”

    Ánh mắt Cố Cẩn Xuyên dừng lại trên mặt tôi một lát.

    Dù sao hai lần trước họ đến, tôi đã từng mất kiểm soát — khóc lóc, chất vấn.

    Khi đó, anh ta lạnh lùng cảnh cáo: “Chú ý thân phận của cô.”

    Có lẽ anh ta sẽ không bao giờ nhớ được, đã từng yêu say đắm một cô gái tên Giang Niên đến thế nào.

    Khi anh ta làm nhiệm vụ ở nước ngoài, chúng tôi là chỗ dựa duy nhất của nhau.

    Nhưng sau khi anh trở về, mang theo huân chương, anh đã hoàn toàn quên mất tôi.

    Tôi thành thạo làm thủ tục nhận phòng cho họ.

    Khi Cố Cẩn Xuyên ký tên, anh ta rất vội, không để ý tờ đơn ly hôn được kẹp ở cuối bản hợp đồng.

    Khoảnh khắc đầu ngón tay vô tình chạm nhau, anh lập tức hất tay ra: “Đừng chạm vào tôi.”

    Giây phút ấy, tôi mới thật sự chết tâm.

    Đêm khuya tĩnh lặng, tôi gọi điện: “Ba à, con muốn về nhà.”

  • Nếu Hối Hận Thì Đừng Để Mất Em

    Tôi đã theo đuổi Thẩm Tinh Thì nhiều năm, vậy mà hắn vẫn không chút động lòng.

    Thậm chí ngay ngày hôm sau khi chúng tôi đính hôn, hắn đã xuống tóc xuất gia, miệng nói “nhân duyên trần tục đã dứt.”

    Thế nhưng, sau khi đại ca qua đời, hắn lại lập tức hoàn tục trở về, nói rằng:

    “Chị dâu mang thai, cần người chăm sóc chu đáo.”

    Tôi tận mắt thấy vị Phật tử thanh lạnh ấy, đôi mắt mông lung, đối diện bức ảnh của chị dâu mà phóng thích hết dục vọng trong người.

    “Mộ Nguyệt, chỉ cần có thể nhìn em, đời này tôi đã mãn nguyện.”

    Khoảnh khắc ấy, tôi như phát điên, xé bỏ hôn ước.

    “Con không lấy Thẩm Tinh Thì nữa, con muốn gả cho Tịch Hoài Niên.”

    Mẹ tôi kinh hoàng:

    “Nhưng Tịch Hoài Niên xấu xí khủng khiếp lại khắc vợ, nghe nói hắn đã khắc chết mấy người vợ rồi.”

    “Con mặc kệ, gả cho ai cũng chẳng còn quan trọng nữa!”

  • Dấu Ấn Thiên Kimchương 6 Dấu Ấn Thiên Kim

    VĂN ÁN

    Khai giảng năm nhất, tôi đang chuyển hành lý thì vô tình để điện thoại trong túi quần, lỡ gửi bức ảnh biệt thự nhà mình lên nhóm tân sinh viên.

    Một nữ sinh lập tức nổi giận đùng đùng, tag thẳng tôi:

    “Cô bị bệnh à, đem nhà tôi đăng lên nhóm làm gì, thứ mặt dày không biết xấu hổ?”

    Tôi sững sờ, thầm nghĩ: đó chẳng phải là nhà tôi sao.

    đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    Nhưng cô ta liền đăng tiếp cả chục bức ảnh chụp biệt thự, khí thế hùng hổ quát:

    “Đã có gan ăn trộm ảnh thì đừng có không dám nhận, đồ vô dụng, thật tưởng mình là tiểu thư nhà giàu chắc?”

    “Có giỏi thì ra ngoài đối chất đi?!”

    Tôi vẫn ngơ ngác, bèn gọi ngay cho ba:

    “Ba, trong nhà mình… có nuôi con riêng hả?”

  • Mỗi Giây Phút Bên Em Là Hạnh Phúc Trong Anh

    Tôi là một sát thủ.

    Nhiệm vụ lần này của tôi là tiêu diệt thiên tài hacker có biệt danh Keyboard.[bàn phím]

    Nhiệm vụ kéo dài mãi chưa có kết quả, tôi chán nản mượn rượu giải sầu, ai ngờ lại lên giường với một tên mọt sách mặt lạnh.

    Tôi định vỗ mông phủi tay bỏ đi, ai ngờ Trần Tự lại bám dính lấy tôi như keo dán sắt.

    Cho đến khi tôi lần theo địa chỉ IP, tìm được nơi Keyboard ẩn náu.

    Người mà tôi ngày ngày kề cận, lúc này đang ngồi trước máy tính, dưới cặp kính gọng đen là gương mặt bình tĩnh đến lạnh nhạt:

    “Thì ra người cô muốn giết… là tôi.”

  • Trái Tim Dự Phòng

    Hai mươi năm trước, khi mới bảy tuổi, Tưởng Niệm đã cứu cha tôi giữa trời tuyết, từ đó trở thành “công chúa nhỏ quý giá nhất” trong gia đình chúng tôi.

    Cơ thể cô ấy yếu ớt, cả nhà đều xoay quanh cô ấy.

    Loại sữa tốt nhất, món canh mẹ tôi tự tay nấu, thậm chí là cái ôm duy nhất của cha tôi – tất cả đều dành cho cô ấy.

    Còn tôi, dù là con ruột, thứ tôi nhận được vĩnh viễn chỉ là một câu:

    “Vũ Tây, nhường cho em gái đi.”

    Tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ nhẫn nhịn như vậy cả đời.

    Cho đến sinh nhật 22 tuổi của tôi, anh trai tôi – Cố Ngôn – từ quân đội vội vã trở về,

    Không phải để mừng sinh nhật tôi, mà là chặn tôi ngay trước cửa phòng.

    Anh ấy lạnh lùng nghiêm nghị, nhìn tôi như thẩm vấn một tội phạm:

    “Tưởng Niệm bị suy thận giai đoạn cuối. Chúng tôi đã kiểm tra, cả nhà chỉ có em là phù hợp để ghép.”

    Anh đưa tôi một tờ giấy đồng ý phẫu thuật:

    “Vũ Tây, đừng để bố mẹ khó xử, cũng đừng để anh phải tự mình ra tay.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *