Ly Hôn Xong Mới Hỏi Tiền Bồi Thường

Ly Hôn Xong Mới Hỏi Tiền Bồi Thường

Khi Tin tức tôi bị sa thải truyền đến tai nhà chồng, bố chồng tôi tức tốc lái xe xuyên đêm tìm đến.

“Đã không có việc làm rồi à? Thế thì ly hôn đi, con trai tôi không nuôi nổi loại phế vật.”

Ông ta ném tờ đơn ly hôn lên bàn, chồng tôi nhìn tôi một cái, cuối cùng vẫn đặt bút ký tên.

Tôi không khóc lóc, không làm loạn, cứ thế mà ký.

Vừa bước chân ra khỏi Cục Dân chính, điện thoại của bố chồng bỗng nổ tung với hơn 99 cuộc gọi lỡ.

Chồng tôi bắt máy, nghe được ba giây, cả người anh ta cứng đờ như tượng gỗ.

Anh ta nhìn tôi, giọng nói run rẩy:

“Tiền… tiền bồi thường sa thải của em… là bao nhiêu?”

1

Một tờ thông báo sa thải đã chấm dứt chuỗi ngày hưởng “phúc báo” 996 (làm từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần) kéo dài suốt 5 năm của tôi.

Trưởng phòng nhân sự treo nụ cười giả tạo nghề nghiệp trên môi, nói về khoản bồi thường “N+1”,

nhưng ngữ khí lại sặc mùi ban ơn từ trên cao nhìn xuống.

Tôi không tranh cãi, bình thản ký tên.

Ôm chiếc thùng carton đựng đồ cá nhân bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, ánh nắng ban trưa chói chang làm mắt tôi cay xè.

Tôi tên Hứa Tịnh, năm nay 29 tuổi, kết hôn được 3 năm, chưa có con, và vừa thất nghiệp.

Về đến nhà, chồng tôi là Chu Hạo vẫn chưa tan làm.

Tôi đặt chiếc thùng gỗ ở lối vào, nhìn căn nhà mà hai đứa đang cùng gánh nợ trả góp, lần đầu tiên cảm thấy nó xa lạ và lạnh lẽo đến thế.

Trong bữa tối, tôi kể cho Chu Hạo chuyện mình bị sa thải.

Động tác gắp thức ăn của anh ta khựng lại, đôi lông mày lập tức nhíu chặt.

“Sao đột ngột thế?”

“Công ty điều chỉnh nghiệp vụ, cả bộ phận đều bị cắt giảm.”

Tôi cố giữ giọng điệu bình thản nhất có thể.

Chu Hạo không nói gì nữa, chỉ lẳng lặng lùa cơm vào miệng, bầu không khí đè nén đến mức nghẹt thở.

Anh ta không hỏi về tiền bồi thường, cũng không buông một lời an ủi.

Tôi biết, anh ta đang lo cho khoản nợ ngân hàng, lo cho chi phí tương lai của gia đình này.

Đêm đó, anh ta quay lưng về phía tôi, tiếng thở dài vang lên suốt cả đêm.

Sáng hôm sau là Thứ Bảy, tôi cứ ngỡ chuyện này có thể tạm gác lại, nào ngờ trời vừa hửng sáng, tiếng chuông cửa dồn dập đã phá tan sự tĩnh lặng của bình minh.

Chu Hạo ra mở cửa. Là bố chồng tôi, Chu Kiến Quân. Ông ta trông đầy vẻ phong trần, mặt mày xám xịt, rõ ràng là đã chạy xe xuyên đêm từ dưới quê lên.

“Bố, sao bố lại lên đây ạ?” Chu Hạo ngạc nhiên.

Chu Kiến Quân chẳng thèm nhìn con trai, lao thẳng đến trước mặt tôi, ánh mắt như d/ ao g/ ăm xoáy vào người tôi:

“Hứa Tịnh, tôi nghe nói cô bị công ty đuổi cổ rồi?”

Tôi gật đầu: “Vâng, thưa bố.”

“Mất việc rồi?”

“Tạm thời là vậy ạ.”

Chu Kiến Quân cười khẩy, từ trong chiếc túi vải mang theo rút ra một xấp tài liệu, “chát” một tiếng ném thẳng lên bàn trà.

Giấy trắng mực đen, là bản “Thỏa thuận ly hôn” đã in sẵn.

“Đã không có việc làm rồi thì ly hôn đi.”

Giọng ông ta không lớn, nhưng giống như một quả b0/ om nổ chậm vừa được kích hoạt, n/ ổ tu/ ng giữa phòng khách.

Chu Hạo vội lao tới cầm bản thỏa thuận lên:

“Bố! Bố làm cái gì thế này!”

“Tôi làm cái gì? Tôi làm thế là vì tốt cho anh!”

Chu Kiến Quân chỉ thẳng vào mặt tôi, nước bọt văng tung tóe.

“Con trai nhà họ Chu tôi là người có tiền đồ, có công ăn việc làm, không nuôi nổi một loại phế vật ngồi không ăn bám ở nhà!”

“Cô không đi làm, tiền nợ nhà tính sao? Tiền nợ xe tính sao? Sau này tiền sữa cho con cô định bỏ ra chắc?”

“Nhà họ Chu chúng tôi ba đời bần nông, khó khăn lắm mới ra được một đứa sinh viên đại học, tôi không thể để nó bị một người đàn bà vô dụng kéo sụp đổ được!”

Từng câu từng chữ như những mũi kim tẩm độc đâm sâu vào tim tôi.

Phế vật. Người đàn bà vô dụng.

Đó là tất cả giá trị của tôi trong mắt ông ta. Tôi nhìn Chu Hạo, hy vọng anh ta sẽ nói giúp tôi một lời. Anh ta có nói thật.

“Bố, bố đừng nói nữa! Hứa Tịnh cô ấy chỉ là tạm thời…”

“Tạm thời? Tạm thời là bao lâu? Một tháng? Một năm?”

Chu Kiến Quân thô bạo ngắt lời.

“Chu Hạo, tôi bảo cho anh biết, nếu anh còn nhận tôi là bố, thì hôm nay nhất định phải ký tên!”

Ông ta chỉ tay vào bản thỏa thuận, thái độ cứng rắn không cho phép thương lượng.

“Hôm nay anh mà không ký, tôi ch e c ngay trước mặt anh cho xem!”

Mặt Chu Hạo lập tức cắt không còn giọt má0.

Anh ta nhìn bố mình, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự đau khổ và giằng xé.

Tôi biết, anh ta là một người con hiếu thảo.

Từ nhỏ đến lớn, Chu Kiến Quân trong lòng anh ta chính là bầu trời, là uy quyền không thể chống lại.

Phòng khách chìm vào sự im lặng chết chóc.

Tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường, mỗi nhịp như đang đếm ngược cho cuộc hôn nhân của mình.

Hồi lâu sau, Chu Hạo khó khăn lên tiếng, giọng khàn đặc:

“Tịnh Tịnh… hay là… chúng ta cứ… trước hết…”

Anh ta không nói hết câu, nhưng tôi hiểu. Hai chữ “trước hết” đó chính là cọng rơm cuối cùng đè nát chút ảo tưởng sót lại trong lòng tôi.

Tôi cười, một nụ cười đầy chua chát.

Hóa ra tình nghĩa vợ chồng 3 năm, trước một câu “lấy cái chết ra ép buộc” của bố chồng, lại mong manh dễ vỡ đến thế.

Tôi không nhìn Chu Hạo nữa, cầm bút lên, bình thản tìm đến chỗ cần ký tên.

Ngòi bút lướt trên mặt giấy phát ra tiếng “sột soạt”.

Trên mặt Chu Kiến Quân lộ ra nụ cười đắc thắng.

Ánh mắt Chu Hạo từ giằng xé biến thành tê dại, và cuối cùng là sự giải thoát.

Ký xong, tôi đưa bút cho anh ta.

Chu Hạo đón lấy, tay run bần bật. Anh ta nhắm mắt lại, như dùng hết sức bình sinh, nhanh chóng viết xuống tên mình.

Khoảnh khắc đó, trái tim tôi hoàn toàn nguội lạnh.

Chu Kiến Quân vồ lấy bản thỏa thuận đã ký xong, như thể đang nâng niu một báu vật hiếm có, cẩn thận kiểm tra đi kiểm tra lại.

“Thế có phải đúng không!” Ông ta mãn nguyện gật đầu.

“Hứa Tịnh, nể tình cô đã theo Chu Hạo 3 năm, căn nhà này tiền trả trước là do nhà tôi bỏ ra, tôi không bắt cô phải bồi thường nữa.

Đồ đạc của cô, tự mà dọn dẹp đi, hôm nay dọn ra khỏi đây luôn.”

Ngữ khí của ông ta như thể đang đuổi khéo một người làm chẳng mấy quan trọng.

Tôi không nói gì, quay người vào phòng ngủ.

Đồ của tôi không nhiều, một chiếc vali là chứa hết.

Khi tôi kéo vali ra khỏi cửa phòng, Chu Hạo đứng đó, cúi đầu không dám nhìn tôi.

Còn Chu Kiến Quân thì tựa lưng vào sofa, vắt chân chữ ngũ, gương mặt đầy vẻ của kẻ chiến thắng.

Ông ta nhìn tôi như nhìn một đống rác vừa được dọn dẹp xong.

Tôi đi tới lối vào, thay giày, tay đặt lên nắm cửa.

“Chu Hạo.” Tôi khẽ gọi tên anh ta.

Người anh ta run lên, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp.

Tôi nhìn anh ta, cũng nhìn cả Chu Kiến Quân phía sau anh ta, bình thản cất lời:

“Có một chuyện, tôi quên chưa nói với mọi người.”

Chu Kiến Quân mất kiên nhẫn vẫy tay:

“Có chuyện gì để sau hãy nói, đi mau đi!”

Tôi chẳng thèm để ý đến ông ta, chỉ nhìn chằm chằm Chu Hạo, gằn từng chữ:

“Tôi bị sa thải, khoản tiền bồi thường công ty đưa cho tôi là N+1.”

Chu Hạo ngẩn người, rõ ràng không hiểu điều đó có nghĩa là gì.

Chu Kiến Quân lại càng cười khẩy:

“Cái gì mà N+1, chẳng phải là mấy tháng lương sao? Đáng bao nhiêu tiền chứ?”

Tôi không giải thích thêm, chỉ nhẩm lại con số đó trong lòng.

Sau đó, tôi mỉm cười. Mở cửa, kéo vali, không quay đầu lại mà bước thẳng ra ngoài.

Sau lưng là tiếng Chu Kiến Quân thúc giục Chu Hạo mau chóng đến Cục Dân chính làm thủ tục.

Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, nước mắt tôi cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.

2

Tôi và Chu Hạo hẹn gặp nhau trước cổng Cục Dân chính.

Anh ta đến sớm hơn tôi, ngồi xổm trên bậc thềm, tay kẹp điếu thuố/ c, dưới chân đã vứt đầy mẩu th/ uốc lá.

Thấy tôi, anh ta lập tức đứng dậy, dập tắt điếu thuố/ c, nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Tịnh Tịnh, em đến rồi.”

Tôi gật đầu, không nói gì.

Chúng tôi đi song song bên nhau nhưng chẳng ai mở lời.

Sự im lặng như một tảng đá khổng lồ đè nặng giữa hai người.

Ngày đi đăng ký kết hôn, chúng tôi cũng đi trên đoạn đường này,

lúc đó anh ta nắm chặt tay tôi, hứa sẽ cho tôi một mái ấm hạnh phúc.

Giờ đây, lời nói vẫn còn vang bên tai, nhưng lòng người đã đổi thay.

Nhân viên làm thủ tục ly hôn là một bà chị trung niên, đã quá quen với những cảnh hợp tan.

Chị ta vô cảm đưa cho chúng tôi tờ khai, hỏi theo đúng thủ tục:

“Hai bên đều tự nguyện chứ?”

“Vâng.” Tôi trả lời dứt khoát.

Chu Hạo hơi do dự, nhìn tôi một cái rồi cũng nói theo: “Vâng.”

“Phân chia tài sản đã thỏa thuận xong hết chưa?”

“Xong rồi ạ.”

“Quyền nuôi con…”

“Chúng tôi không có con.” Tôi ngắt lời.

Chị ta gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, cúi đầu đóng dấu.

Khi hai cuốn sổ nhỏ màu đỏ mang tên “Chứng nhận ly hôn” được đưa tới trước mặt, tôi cảm thấy mình như vừa hoàn thành một nhiệm vụ gian nan, thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.

Chu Hạo cầm cuốn sổ đỏ, tay run dữ dội như thể vật đó nặng ngàn cân.

Bước ra khỏi cổng Cục Dân chính, bầu trời u ám như sắp mưa.

Chu Hạo cuối cùng không kìm được mà gọi giật tôi lại.

“Tịnh Tịnh, anh xin lỗi.” Giọng anh ta mang theo tiếng khóc nghẹn.

“Anh… anh không còn cách nào khác, bố anh…”

Similar Posts

  • 80% Duyên Phận, 100% Là Anh

    Vì độ tương thích tuyệt đối 100%, Thống soái thú nhân buộc phải cưới tôi làm vợ. Nhưng sau khi kết hôn, anh ấy chưa bao giờ mặn mà với tôi.

    Tôi chỉ còn cách dùng đủ mọi chiêu trò, ngày ngày quấn lấy anh để “làm tình làm tội”. Tôi tin rằng chỉ cần nỗ lực “gần gũi” thật nhiều, rồi sẽ có ngày anh yêu tôi.

    Cho đến hôm nay, khi tôi lại đang dốc hết vốn liếng để quyến rũ Ân Nhiên, bỗng nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản lý:

    【Đã xảy ra sai sót khi đo độ tương thích giữa cô và Thống soái Ân Nhiên!】

    【Anh ấy không phải là người tương thích 100% của cô!】

    Tôi chếc lặng tại chỗ.

    Hóa ra đó là lý do vì sao Ân Nhiên luôn đối xử với tôi lạnh nhạt như vậy.

    Phía dưới thân, Ân Nhiên vẫn chưa hay biết gì, anh nhíu mày thúc giục: “Còn làm nữa không? Lát nữa tôi có việc bận.”

    Tôi nhanh nhẹn mặc lại áo khoác, đứng sang một bên:

    “Không làm nữa, anh đi lo việc của mình trước đi.”

  • Gió Xuân Trở Lại

    Khi thân mật với bạn trai, phản ứng của anh ấy rất kỳ lạ.

    Tôi đã mặc bộ nội y ren sexy mà anh ấy mong chờ từ lâu, vậy mà anh ấy lại chẳng hề chạm vào tôi lấy một cái.

    Trong phòng không bật đèn, tôi ghé sát tai anh ấy thì thầm, hơi thở phả nhẹ: “Bất ngờ dành cho anh đấy, có thích không?”

    Hơi thở của người đối diện trở nên gấp gáp.

    Tôi vui mừng, nghĩ rằng đã có tác dụng.

    Thế là tôi quàng tay qua cổ anh ta, hôn mãnh liệt hơn.

    Nhưng đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng của bạn trai: “Đèn vẫn bật mà nhỉ, sao chẳng thấy ai thế?”

    Tôi sững người, máu toàn thân như dồn ngược lên não.

    Nếu như Giang Thần đang ở bên ngoài, vậy thì… người tôi đang ôm là ai?

  • Khi Pháp Luật Không Bảo Vệ Gia Đình

    Mẹ chồng bị lừa mất năm triệu tệ qua điện thoại, tôi vội vàng gọi cho chồng – người đang làm việc ở trung tâm chống lừa đảo – để cầu cứu.

    Thế nhưng anh ta lại lấy chính mẹ chồng ra làm ví dụ phản diện, giảng bài suốt mười phút cho cô thực tập sinh sư muội của mình qua điện thoại.

    Thời gian vàng để truy hồi tiền chỉ có ba mươi phút.

    Tôi lo lắng đến mức không nhịn nổi, liền quát thẳng vào điện thoại.

    Chồng tôi mất kiên nhẫn, bật ra một tiếng tặc lưỡi:

    “Anh là người thi hành pháp luật, điều tối kỵ nhất là lợi dụng chức quyền để giúp người thân.”

    “Em là người nhà của cán bộ chấp pháp, đến chút ý thức tránh hiềm nghi cũng không có sao?”

    Tôi tức đến bật cười.

    “Cả gia sản của mẹ anh bị lừa sạch, anh còn ở đó nói tránh hiềm nghi với tôi?”

    Lúc này anh ta mới chậm rãi mở miệng:

    “Được rồi, vẫn là anh quá mềm lòng, vì em, anh sẽ phá lệ một lần.”

    “Nói số tài khoản mẹ em giao dịch cho anh đi.”

    Tôi sững người.

    Hèn gì anh ta không hề sốt ruột, thì ra cứ tưởng người bị lừa là mẹ tôi.

    Tôi dứt khoát quăng điện thoại xuống bàn.

    Anh không gấp,

    Vậy tôi cũng chẳng cần phải vội nữa.

  • Một Lần Co Giật, Tôi Nhìn Rõ Lòng Người

    Tôi lên cơn động kinh không hề báo trước, ngã xuống đất co giật.

    Tô Dật Thần hoàn toàn không để ý đến nỗi đau của tôi, vẫn đứng đó vui vẻ xào đậu que với thịt cho nữ giảng viên của anh ta.

    Tôi thở dốc, từng hơi như bị ai bóp nghẹt.

    Tuyệt vọng và bất lực dâng lên từng đợt trong lòng.

    Người đàn ông từng thề non hẹn biển với tôi, giờ lại đang cười nói với người phụ nữ khác như thể tôi chưa từng tồn tại.

    Nước mắt tôi nhòe đi.

    May mà có mấy chị em cùng lớp danh viện đưa tôi đi bệnh viện.

    Vậy mà ngay khoảnh khắc tôi giành giật từng hơi thở giữa sống và chết, nữ giảng viên kia vẫn thản nhiên đăng bài lên mạng xã hội, cảm ơn “ông xã đã nấu món đậu que thịt nửa sống nửa chín”.

    Chú thích thêm một câu sến súa: “Trong mắt em, cơm anh nấu là ngon nhất trần đời!”

    Ngay bên dưới là bình luận của Tô Dật Thần: “Anh không cần em nghĩ sao, anh chỉ cần anh nghĩ sao.”

    Tôi nhìn bài đăng ấy, cảm giác như có một con dao nhọn đâm xuyên qua tim, đau đến mức không thở nổi.

    Lúc tôi đang vật lộn với cơn bệnh, người chồng của tôi lại cùng Lâm Thi Thi tận hưởng cái gọi là thời khắc ngọt ngào.

    Ông trời vẫn còn có mắt, sau cấp cứu, tôi cuối cùng cũng giành lại được một mạng sống.

    Kết quả là đêm hôm đó, Lâm Thi Thi vì ăn phải món đậu que nửa sống nửa chín mà trúng độc, bị đưa vào viện cấp cứu.

    Vì bệnh viện thiếu giường nên cô ta bị sắp xếp nằm cùng phòng với tôi.

    Tôi nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, thì Tô Dật Thần bưng vào một chén cháo loãng pha tiêu.

    Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi vẫn còn một tia hy vọng ngu ngốc, nghĩ rằng anh ta làm cháo cho tôi.

    Thế mà chưa kịp mở miệng, anh ta đã lườm tôi một cái sắc lạnh rồi buông thẳng: “Không phải mang cho cô.”

    Tôi bật cười chua chát, tim hoàn toàn nguội lạnh.

  • Ánh Trăng Đen Không Theo Kịch Bản

    Tôi xuyên không thành “ánh trăng đen” độc ác trong một cuốn tiểu thuyết tổng tài.

    Theo đúng kịch bản: Khi sự nghiệp của nam chính đang ở đỉnh cao, tôi sẽ tự nguyện leo lên giường anh ta, lừa xe lừa nhà. Đến khi anh bị h ã m hại đến mức phá sản, tôi sẽ lập tức cuốn gói biến mất, nhường lại sân khấu cho nữ chính xuất hiện cứu rỗi đời anh.

    Nhưng ngặt nỗi…

    Hệ thống bị lỗi bug, sắp xếp sai thời điểm tôi xuất hiện.

    Lúc tôi và nam chính gặp nhau lần đầu, công ty của anh ta đã phá sản, đóng cửa từ đời nào rồi.

    Cả người anh ta giờ chỉ còn đúng 600 tệ, đang ôm cái hộp giấy đứng thẫn thờ trên sân thượng tòa nhà.

    Ấy vậy mà, chỉ thị của hệ thống dành cho tôi vẫn không hề thay đổi:

    “Nhanh lên!”

    “Đi quyến rũ anh ta ngay!”

    “Trong vòng một tuần phải vòi được túi Hermes, một tháng phải có Maserati, ba tháng phải lừa được căn biệt thự lớn!”

  • Nàng Muốn Cưới Ai, Người Ấy Phải Cưới

    Nha hoàn của ta đã trèo lên giường của vị hôn phu ta.

    Sau đó, nàng ta quỳ rạp trên mặt đất, khóc lóc đáng thương, nói rằng cả hai đều say rượu.

    Ta xưa nay luôn tự nhận là dịu dàng nhún nhường, nàng ta chắc chắn rằng ta sẽ không làm ầm lên.

    Ta mỉm cười đưa tay về phía nàng.

    Nàng tưởng ta định đỡ nàng dậy.

    Ai ngờ giây tiếp theo, ta vung tay tát thẳng một cái: “Cút.”

    Tên gian phu bên cạnh tỏ vẻ không vui, bước lên định nói lý với ta.

    Ta lại trở tay tặng thêm một bạt tai nữa: “Ngươi cũng cút.”

    Hắn giận dữ mắng nhiếc, dọa sẽ chuyển toàn bộ đơn hàng kinh doanh nhà ta cho Trọng Văn Các – kẻ đang đứng đầu thương bảng.

    Nào ngờ sau đó, khi biết Trọng Văn Các chính là sản nghiệp của nhà họ Tống, hắn lại lập tức khóa trái cửa phòng, muốn cưỡng bức ta.

    Ta chờ đúng thời cơ, nhảy từ cửa sổ tầng ba xuống.

    Chưa đến nửa khắc sau, Thừa tướng đương triều Thẩm đại nhân bế ta lên, một cước đá văng cửa phòng.

    “Vừa rồi ngươi mạo phạm nàng, dùng tay nào?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *