Cả Nhà Nghĩ Tôi Chỉ Biết Nghịch Điện Thoại

Cả Nhà Nghĩ Tôi Chỉ Biết Nghịch Điện Thoại

“Nghịch điện thoại thì có tiền đồ gì cơ chứ?”

Giọng của mẹ tôi vang lên khắp bàn ăn, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía tôi.

Tôi đặt đũa xuống, không nói gì.

Đây là buổi họp mặt gia đình định kỳ hàng năm.

Cô dì, chú bác, anh chị em họ, hơn hai mươi người ngồi vây quanh trong phòng bao của khách sạn.

Mẹ tôi thích nhất là những dịp như thế này.

Càng đông người, bà càng có ham muốn được “diễn”.

“Con nhìn chị con kìa, làm công chức, ổn định.”

Bà chỉ vào Lâm Kiều đang ngồi cạnh vị trí chủ tọa,

“Còn con? Nghỉ việc ba năm rồi, suốt ngày ru rú trong nhà dán mắt vào cái điện thoại.”

Tôi liếc nhìn chiếc cúp trên giá sách ở nhà.

Đó là giải thưởng danh giá nhất trong ngành mà tôi nhận được năm ngoái, vậy mà bà lại tưởng đó là món đồ trang trí tôi mua trên mạng.

“Mẹ.” Tôi mỉm cười, “Ăn cơm thôi.”

Điện thoại trong túi rung lên một cái. Tôi không lấy ra xem.

1.

“Đăng mấy cái video cũng gọi là công việc à?”

Chị gái Lâm Kiều tiếp lời, giọng điệu mang theo sự ưu việt quen thuộc.

Hôm nay chị ta đặc biệt mặc một chiếc áo khoác mới màu trắng sữa, nghe đâu hơn mười triệu (3000 tệ).

“Đơn vị chị bộ phận truyền thông mới đang tuyển người đấy, yêu cầu tối thiểu là bằng cử nhân, mà phải là trường top đầu cơ.

Còn cái loại của em…” Chị ta khựng lại, cười khẩy một tiếng, “Thôi, không nói nữa.”

Mợ ngồi bên cạnh nói hùa theo:

“Kiều Kiều nói đúng đấy, Tiểu Noãn à, con cũng chẳng còn nhỏ nhắn gì nữa, nên tìm một công việc đàng hoàng mà làm.”

Tôi vẫn im lặng.

Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là đối tượng bị đem ra so sánh.

Tôi thi đứng thứ hai toàn khối, Lâm Kiều đứng thứ năm, mẹ tôi sẽ nói:

“Chị con giỏi khối xã hội, chỉ là bị môn tự nhiên kéo chân thôi”.

Tôi thi đỗ vào trường cấp ba trọng điểm, Lâm Kiều vào trường thường, mẹ tôi bảo:

“Chị con chỉ là không phát huy tốt thôi”.

Sau này chúng tôi lên đại học. Chị ta học trường hạng hai, tôi học trường hạng nhất. Mẹ tôi nói:

“Trường học không quan trọng, chị con được cái biết đối nhân xử thế”.

Ba năm trước, vào cái ngày tôi xin nghỉ việc, họ hàng cũng có mặt đông đủ.

Mẹ tôi chửi bới tôi trước mặt mọi người là “đồ dở hơi”,

“việc ngon không làm”,

“làm nhục nhã mặt mũi gia đình”.

Đêm đó, tôi ngồi một mình trong căn phòng thuê, bắt đầu buổi livestream đầu tiên.

Số người xem: 7 người.

Bây giờ nghĩ lại, thấy cũng nực cười thật.

“Tiểu Noãn, mấy cái video đó của con một tháng kiếm được bao nhiêu tiền?” Cô tôi hỏi.

“Đủ tiêu ạ.” Tôi đáp.

“Đủ tiêu là bao nhiêu? Vài triệu à?”

“Vâng.”

Tôi cầm cốc nước lên uống, không muốn giải thích. Giải thích cũng vô ích.

Họ sẽ không bao giờ tin một người “ở nhà nghịch điện thoại” có thể kiếm ra tiền.

Giống như mẹ tôi sẽ không bao giờ tin chiếc “đồ trang trí” trên giá sách kia lại là giải thưởng có giá trị nhất trong ngành.

Trần Hạo ngồi cạnh tôi, từ đầu đến cuối không hề giúp tôi nói lấy một lời.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi cũng y hệt như họ vậy.

Điện thoại lại rung. Tôi tắt đi, tiếp tục ăn cơm.

2.

Ba ngày sau, Lâm Kiều gọi điện tới.

“Noãn Noãn, chị có việc cần em giúp.”

Tôi đang dựng video, trong tai nghe là giọng nói của chính mình, tôi đang gọt giũa từng li từng tí một.

“Việc gì ạ?”

“Đơn vị chị cần làm một cái clip quảng bá, lãnh đạo giao cho chị phụ trách.

Chẳng phải em hay làm mấy cái đó sao? Làm giúp chị một chút đi, coi như luyện tay nghề.”

Tôi dừng chuột lại.

“Chị, em đang bận việc.”

“Việc gì? Đăng video á? Cái đó thì bận đến mức nào chứ?”

Chị ta cười một tiếng,

“Chị cũng có bắt em làm không công đâu, làm xong chị mời em đi ăn.”

Đầu dây bên kia, giọng mẹ tôi vọng vào:

“Tiểu Noãn, giúp chị con một chút thì có sao đâu? Công việc của nó bận rộn, con dù sao cũng đang rảnh rỗi mà.”

Tôi nhìn vào dòng thời gian trên màn hình.

Video này tôi đã cắt ghép suốt bốn tiếng đồng hồ.

“Được.”

Tôi đáp gọn một chữ rồi cúp máy.

Đêm đó, Lâm Kiều gửi tư liệu sang. Một đống hỗn độn, không kịch bản, không phân cảnh, ngay cả những cảnh quay cơ bản cũng rung lắc vẹo vọ.

Tôi sắp xếp lại, cắt dựng, chỉnh màu, thêm phụ đề, phối nhạc.

Mất hai ngày trời. Làm xong tôi gửi cho chị ta, chị ta chỉ nhắn lại hai chữ:

“Nhận được.” Đến một câu cảm ơn cũng không có.

Khuya hôm đó, tôi mở trang quản lý tài khoản của mình ra.

Số người theo dõi: 3.847.521 người.

Khu vực bình luận có người đang réo gọi:

“Sao hôm nay chị Noãn chưa cập nhật vậy?”,

“Đợi chị Noãn đến mức mất ngủ luôn”,

“Chị giữ gìn sức khỏe nhé, không cần vội đâu”.

Tôi nhìn trân trân vào màn hình hồi lâu. Ba triệu người đang đợi tôi, còn người nhà tôi thì nghĩ rằng tôi đang “rảnh rỗi”.

Tôi bật cười, đổi tên tệp đang làm thành “GẤP”, rồi tiếp tục làm việc.

3.

Cuối tuần, Trần Hạo đưa tôi về nhà chồng ăn cơm.

Mẹ chồng, bà Lưu Phương, vừa gặp đã nắm lấy tay tôi, soi xét từ trên xuống dưới.

“Tiểu Noãn à, dạo này con đang bận gì thế?”

“Làm việc ạ.” Tôi nói.

“Việc gì? Vẫn là cái…”

Bà làm động tác lướt điện thoại, “Cái đó à?”

Trần Hạo đang thay giày bên cạnh, xen vào một câu:

“Mẹ, cô ấy chỉ làm mấy cái đó cho vui thôi.”

Tôi liếc nhìn anh ta, anh ta không nhìn tôi.

“Tiểu Noãn, mẹ nói câu này hơi khó nghe một chút.”

Bà Lưu Phương kéo tôi ngồi xuống, giọng đầy thâm trầm,

“Phụ nữ ấy mà, vẫn nên có một công việc đàng hoàng.

Con nhìn thằng Hạo kìa, mỗi ngày vất vả như thế, một tháng cực khổ kiếm được 30 triệu (3 vạn tệ).

Con ở nhà nghịch điện thoại, trông sao cho được?”

Tôi im lặng.

“Tìm một nơi mà đi làm đi, dù lương thấp một chút nhưng dù sao cũng là chính sự.”

Bà vỗ vỗ tay tôi, “Con cứ như thế này mãi, thằng Hạo nhà mẹ áp lực biết bao nhiêu?”

Trần Hạo từ hành lang đi tới, đứng cạnh mẹ mình.

“Tiểu Noãn, mẹ nói cũng có lý đấy. Em không thể tìm một công việc tử tế sao?”

Tôi nhìn anh ta. Người đàn ông này, hai năm trước khi đăng ký kết hôn đã nói với tôi rằng:

“Dù em làm gì anh cũng ủng hộ”.

“Em biết rồi.” Tôi nói.

Tối về đến nhà, cô bạn Tô Vi gửi tin nhắn:

“Noãn Noãn, cậu thật sự nên cho người nhà biết cậu đang làm gì đi.”

“Không cần thiết.” Tôi trả lời.

“Sao lại không cần? Thu nhập hàng năm của cậu còn nhiều hơn cả nhà họ cộng lại đấy, dựa vào cái gì mà để bị nói như thế?”

Tôi nhìn dòng chữ đó, không trả lời.

Dựa vào cái gì ư? Dựa vào việc họ chưa bao giờ hỏi tôi cụ thể đang làm gì, dựa vào việc họ chỉ nhìn thấy tôi “ở nhà dán mắt vào điện thoại”.

Và quan trọng hơn, là tôi không muốn giải thích.

Giải thích cho những người vốn đã không tin mình, là việc vô nghĩa nhất trên đời.

Một tháng sau, video tuyên truyền tôi làm giúp Lâm Kiều đạt thành tích.

Lượt xem vượt hai triệu.

Lãnh đạo đơn vị của chị ta còn đặc biệt khen ngợi, nói “đội ngũ mà Lâm Kiều tìm được rất chuyên nghiệp”.

“Đội ngũ.”

Tôi ngồi trước máy tính, nhìn tin nhắn chị gái gửi tới: “Hôm nay lãnh đạo khen chị, nói video làm rất tốt, sau này để chị tiếp tục phụ trách mảng này.”

Không có “cảm ơn”.

Không có “em làm”.

Thậm chí không nhắc đến tên tôi.

Tôi lướt lên xem lại đoạn tin nhắn cũ.

Ngày chị ta gửi nguyên liệu chỉ nói: “Em giúp chị làm một chút.”

“Tôi” giúp “chị ta” làm.

Đến chỗ lãnh đạo, lại biến thành công lao của “chị ta”.

Thứ bảy, bữa tụ họp gia đình lại nhắc đến chuyện này.

“Video của chị con ấy, hơn hai triệu lượt xem rồi! Lãnh đạo nói nó có năng lực, phải bồi dưỡng trọng điểm.” Giọng mẹ tôi đầy tự hào.

Lâm Kiều ngồi bên cạnh cười xua tay: “Không có gì, chỉ là đội ngũ làm tốt thôi.”

“Đội ngũ nào?” cô tôi hỏi.

“Người tôi tìm.”

Động tác gắp thức ăn của tôi khựng lại một chút.

Chị ta liếc tôi một cái.

Trong ánh mắt đó có chút chột dạ, nhưng nhiều hơn là đương nhiên — dù sao em cũng sẽ không nói gì.

Mẹ tôi tiếp tục: “Tiểu Noãn, con nhìn chị con mà xem, thế mới gọi là có tiền đồ. Con thì ngày nào cũng ở nhà…”

“Mẹ.” Lâm Kiều ngắt lời bà, “thôi, đừng nói nữa.”

Giọng điệu đó giống cái gì nhỉ?

Giống như đang bảo vệ tôi.

Giống như đang nói: “Đừng bắt nạt nó nữa.”

Nhưng video đó… là tôi thức trắng hai đêm làm ra.

“Tôi ăn no rồi.” Tôi đặt đũa xuống.

“Mới ăn mấy miếng?” mẹ tôi nhíu mày.

“Tôi có việc, đi trước.”

Tôi đứng dậy, móc chìa khóa xe từ trong túi ra.

Trần Hạo kéo tay tôi một cái: “Em thái độ gì vậy?”

Tôi nhìn anh ta.

Trong mắt anh ta viết rõ: “Đừng gây chuyện”, “cho anh chút thể diện”, “em không thể nhịn một chút sao?”

“Tôi không có thái độ gì.”

Tôi gỡ tay anh ta ra, quay người đi.

Sau lưng vang lên giọng mẹ tôi: “Con bé này, càng ngày càng quá đáng.”

Cửa thang máy khép lại.

Điện thoại tôi rung lên.

Hiển thị cuộc gọi: Chu tổng.

Cuộc gọi của Chu tổng là để thông báo về lễ trao giải thường niên.

“Noãn Noãn, thứ sáu tuần sau là lễ trao giải thường niên của công ty, em là tiết mục cuối.”

Tôi đứng trong bãi đỗ xe, giọng bình tĩnh: “Em biết rồi.”

“Năm nay em xem số liệu chưa? Bảng thu nhập năm, em đứng thứ ba.” Ông cười một tiếng. “Hai người đứng đầu đều là đội nhóm làm việc, còn em một mình làm, giỏi thật.”

“Vâng.”

Cúp máy xong, tôi ngồi trong xe rất lâu.

Thứ ba.

Thu nhập năm: mười hai triệu tệ.

Con số này, tôi chưa từng nói với bất kỳ người thân nào.

Họ không hỏi.

Tôi cũng không nói.

Nói ra thì sao?

Họ sẽ tin sao?

Mẹ tôi sẽ lập tức đổi giọng, nói “con gái tôi thật giỏi” sao?

Không đâu.

Tôi khởi động xe, lái về nhà.

Ngày hôm sau, mẹ chồng lại gọi điện.

“Tiểu Noãn, một tháng con rốt cuộc kiếm được bao nhiêu?” Giọng bà lần này trực tiếp hơn. “Mẹ hỏi Hạo Hạo, nó cũng nói không rõ. Công việc của con rốt cuộc có đáng tin không?”

Tôi cầm điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Đủ tiêu.”

“Đủ tiêu là bao nhiêu? Mẹ phải biết chứ.” Giọng bà nặng hơn. “Con trai mẹ nuôi con không dễ, con không thể cứ mập mờ như vậy mãi.”

Similar Posts

  • Trang Di Chúc Thứ Hai

    Di chúc mới đọc được một nửa, chị dâu tôi đã bật cười thành tiếng.

    Không phải kiểu cười không nhịn được, mà là nụ cười thở phào, đắc ý, khóe môi cứ thế không ép xuống nổi.

    Cô ta kéo tay áo anh trai tôi một cái, anh trai tôi không động đậy, nhưng cổ thì đã ưỡn thẳng lên.

    Tôi ngồi ở mép ngoài cùng.

    Từ mười tám tuổi đến bây giờ, bốn mươi tuổi, trong mọi tình huống của gia đình, tôi đều ngồi ở vị trí ngoài cùng.

    Luật sư dừng lại một chút, lật sang trang tiếp theo.

    Ông ấy nhìn tôi một cái.

    Ánh mắt đó không đúng.

    “Di chúc còn có một điều khoản bổ sung.”

    Nụ cười trên mặt chị dâu tôi cứng đờ.

  • Lời Răn Của Huấn Luyện Viên

    Ngày đầu tiên huấn luyện quân sự, cô huấn luyện viên ghét phụ nữ bắt mọi người nộp kem chống nắng.

    “Cô đến đây là để rèn luyện ý chí, chứ không phải để trình diễn thời trang quyến rũ đàn ông!”

    Nhưng tôi biết rõ, bạn thân tôi bị dị ứng tia UV nặng,Nếu không bôi kem chống nắng, nhẹ thì dị ứng da, nặng thì có thể suy hô hấp.

    Tôi lo bạn mình nhát gan sẽ gặp chuyện.

    Tôi chủ động đứng ra giải thích tình hình, xin huấn luyện viên cho giữ lại kem chống nắng.

    Nhưng vừa dứt lời, bạn thân tôi lại phủ nhận ngay.

    “Tôi có bị dị ứng với tia UV thật, nhưng không nghiêm trọng như bạn ấy nói đâu.”

    “Tôi hiểu bạn không muốn bị đen da, nhưng cũng đừng lấy tôi làm bia đỡ đạn chứ!”

    Huấn luyện viên tức giận cực độ, cho rằng tôi đang chống đối.

    Để “khen thưởng” sự thành thật của cô bạn và răn đe người khác,

    Bà ta bắt bạn tôi đứng trong bóng râm nhìn tôi chạy vòng quanh sân.

    Tôi vừa tức vừa nóng, cuối cùng mắc phải sốc nhiệt mà chết.

    Sau khi tôi chết, ba mẹ tôi chạy khắp nơi để đòi công bằng.

    Bạn thân tôi dẫn bạn trai tôi cùng các bạn học khác ra làm chứng rằng tôi cố tình chạy vòng để thu hút sự chú ý của con trai.

    Tôi bị tất cả mọi người phỉ nhổ, đến cả ba mẹ tôi cũng bị dân mạng chửi rủa là cố tình vòi tiền.

    Khi mở mắt ra lần nữa,

    Tôi quay về đúng khoảnh khắc huấn luyện viên chuẩn bị tịch thu kem chống nắng.

    “Báo cáo huấn luyện viên, em thấy chỉ tịch thu kem là chưa đủ, còn phải tẩy luôn lớp đã bôi trên mặt nữa!”

  • Phật Tử Hoàn Tục

    Mọi người đều biết Đỗ Khâm Diên, thái tử gia của giới kinh thành, là người một lòng hướng Phật, sống thanh tâm quả dục.

    Nhưng không ai biết rằng, anh ta đã sớm có vợ.

    Cho đến khi tôi tham gia một chương trình hẹn hò, còn có những cảnh thân mật với nam khách mời.

    Anh ta lại lái trực thăng đến tận nơi, công khai cướp người.

    “Vợ dám khuấy động lòng ta, còn định bỏ rơi ta sau khi trêu chọc? Đáng phạt!”

    1. Tôi tên là Chu Mộ, là cô vợ bí mật của thái tử gia Đỗ Khâm Diên.

    Cuộc hôn nhân giữa tôi và anh ta, nói trắng ra chính là một sự hợp tác đôi bên cùng có lợi.

    Anh ta cần một người, tôi cần tiền. Thế là tôi và mẹ anh ta nhanh chóng đạt được thỏa thuận.

    Vâng, là mẹ anh ta, chứ không phải bản thân anh ta.

    Ngày kết thúc kỳ thi đại học, tôi biết tin mẹ mình mắc bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa trị.

    Vì gia đình không có tiền, tôi định từ bỏ việc học để đi làm.

    Không ngờ, bà Đỗ phu nhân, hiệu trưởng trường tôi, lại chủ động tìm đến.

    Khí chất quý phái toát ra từ từng cử chỉ, bà ta nhìn tôi nói:

    “Ta có thể giúp mẹ con khỏi bệnh. Nhưng con phải đồng ý với ta một điều kiện.”

    Tôi cảnh giác hỏi: “Điều kiện gì ạ?”

  • Gia Đình Thiên Tài Và Con Cá Mặn

    Mẹ tôi là “nữ cường nhân” thương giới, bố tôi là đại lão khoa học, em trai tôi là thiên tài mư /ời b /ốn t /uổi đã vào lớp thiếu niên tài năng.

    Tổng IQ của cả nhà cộng lại chắc quấn được ba vòng Trái Đất, vậy mà riêng tôi – đứa con gái này – lại phản ứng chậm chạp, học hành đội sổ.

    Ngày nào tôi cũng sống trong cái bóng của một gia đình tinh anh, thấp kém như một diễn viên quần chúng lạc nhầm phim trường.

    Đúng lúc tôi bị thông báo toàn trường vì trượt môn, cả nhà nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn rác rưởi thì…

    Thiên kim tiểu thư thật sự của nhà giàu xuất hiện.

    Lâm Vạn Vạn mặc haute couture Chanel, dẫn theo luật sư hàng đầu và giấy xét nghiệm ADN, khí thế hừng hực quăng thẳng lên bàn.

    Cô ta xuất sắc đến mức sáng chói, lên án tôi đã cướp mất m /ười t /ám nă /m cuộc sống giàu sang của cô ta.

    Nghe xong, tôi lập tức nước mắt tuôn rơi, nắm chặt tay cô ta như nhìn thấy ân nhân cứu mạng:

    “Chị ruột ơi! Cuối cùng chị cũng tới rồi! Cái nhà giàu đỉnh cấp này ai thích ở thì ở, với IQ của em thì đúng là không xứng, em dọn đồ c /út ngay đây!”

    Cả nhà ngây người, Lâm Vạn Vạn cũng sững sờ.

    Cô ta tưởng tôi sẽ khóc lóc, tranh sủng, làm loạn.

    Nào ngờ, tôi đã chờ ngày này suốt mư /ời t /ám n /ăm rồi.

    ……

  • Trọng Sinh: Dắt Bố Mẹ Đi Xem Nhạc

    Sau khi sống lại, việc đầu tiên tôi làm là kéo ba mẹ đi du lịch dài ngày. Dĩ nhiên, chỉ có ba người chúng tôi – không có chỗ cho “con gái nuôi”.

    Kiếp trước, đúng vào ngày hôm đó, nó đã tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà, đốt pháo giấy linh đình, cuối cùng gây ra hỏa hoạn khiến mẹ tôi chết cháy trong phòng ngủ.

    Sau đó, nó lại trắng trợn lật lọng, ôm lấy ba tôi vừa khóc vừa run rẩy nói:

    “Là chị nói muốn đốt pháo mừng sinh nhật con… Con không ngờ rèm cửa lại bén lửa. Con có ngăn cản rồi… Là con không giữ được chị, mới hại mẹ chết thảm như vậy…”

    Tôi lúc đó sững sờ, vội vàng giải thích, nhưng bạn trai lại đứng ra xác nhận:

    “Chính tôi thấy cô ấy mua pháo hoa. Cô còn gì để chối?”

    Chỉ một câu, đã đẩy tôi xuống vực sâu.

    Ba tôi không nói một lời, trực tiếp báo cảnh sát, lấy lý do ngộ sát mà tống tôi vào tù.

    Tôi chết trong trại giam, chẳng ai đưa tiễn.

    Mãi đến lúc chết đi, tôi mới biết – bạn trai và con nhỏ “em gái nuôi” đó từ lâu đã qua lại mờ ám. Chúng lập mưu phóng hỏa để đổ oan cho tôi, cướp lấy tài sản mẹ tôi để lại.

    Còn tôi, chẳng qua chỉ là con cờ hi sinh trong kế hoạch hoàn hảo ấy.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi quay về đúng ngày hôm ấy – ngày xảy ra vụ cháy.

  • Tôi Chỉ Là Con Gái Của Họ Trên Giấy Tờ

    Sau khi bố tôi nghỉ hưu, mẹ liền lấy lý do cả đời chưa từng quản tiền để yêu cầu chúng tôi phải nộp toàn bộ lương và lương hưu.

    Tôi không đồng ý, vì sợ bà ấy quản lý không tốt, cuối cùng lại khiến bố tôi tức giận đến mức đánh gãy chân tôi lần nữa.

    “Bảo mày kết hôn thì không chịu, bảo mày nộp tiền cũng không nghe, chẳng lẽ nuôi mày lớn lại nuôi ra một đứa bất hiếu, vô ơn bạc nghĩa?”

    “Đã vậy thì chi bằng đánh chết mày luôn cho xong!”

    Bị bố mẹ ruột ép đến đường cùng, tôi đành miễn cưỡng đồng ý mỗi năm nộp ít nhất hai trăm triệu cho gia đình.

    Ba năm sau, bố tôi bị chẩn đoán ung thư, chi phí điều trị hơn một tỷ, nhưng ông lại hoàn toàn không lo lắng.

    “May mà mấy năm nay có mẹ mày giúp tích góp, mỗi năm năm trăm triệu, tiền trong thẻ chắc chắn đủ rồi.”

    Tôi sờ lên chân từng bị đánh gãy, đứng bên cạnh chỉ cười mà không nói gì.

    Vì tôi biết rất rõ — trong tài khoản đó, hiện tại còn chưa tới năm trăm đồng.

    Năm ngày trước, mẹ tôi đã rút sạch tiền để mua nhà cho người đàn ông đầy nốt ruồi trên mặt mà bà mai mối cho tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *