Tôi Chỉ Là Con Gái Của Họ Trên Giấy Tờ

Tôi Chỉ Là Con Gái Của Họ Trên Giấy Tờ

Sau khi bố tôi nghỉ hưu, mẹ liền lấy lý do cả đời chưa từng quản tiền để yêu cầu chúng tôi phải nộp toàn bộ lương và lương hưu.

Tôi không đồng ý, vì sợ bà ấy quản lý không tốt, cuối cùng lại khiến bố tôi tức giận đến mức đánh gãy chân tôi lần nữa.

“Bảo mày kết hôn thì không chịu, bảo mày nộp tiền cũng không nghe, chẳng lẽ nuôi mày lớn lại nuôi ra một đứa bất hiếu, vô ơn bạc nghĩa?”

“Đã vậy thì chi bằng đánh chết mày luôn cho xong!”

Bị bố mẹ ruột ép đến đường cùng, tôi đành miễn cưỡng đồng ý mỗi năm nộp ít nhất hai trăm triệu cho gia đình.

Ba năm sau, bố tôi bị chẩn đoán ung thư, chi phí điều trị hơn một tỷ, nhưng ông lại hoàn toàn không lo lắng.

“May mà mấy năm nay có mẹ mày giúp tích góp, mỗi năm năm trăm triệu, tiền trong thẻ chắc chắn đủ rồi.”

Tôi sờ lên chân từng bị đánh gãy, đứng bên cạnh chỉ cười mà không nói gì.

Vì tôi biết rất rõ — trong tài khoản đó, hiện tại còn chưa tới năm trăm đồng.

Năm ngày trước, mẹ tôi đã rút sạch tiền để mua nhà cho người đàn ông đầy nốt ruồi trên mặt mà bà mai mối cho tôi.

1

Bố tôi cầm trên tay tờ chẩn đoán, gương mặt không hề lo lắng chút nào vì bệnh tình của mình, ngược lại còn thảnh thơi thúc giục tôi lấy chồng.

“Thằng Tiểu Vương có gì không tốt? Nó không chê mày già là đã tử tế lắm rồi, đừng có mà kén cá chọn canh nữa, mau cưới cho xong để bố mẹ đỡ phải bận tâm!”

“Đúng đấy! Tiểu Vương còn nói, mày bây giờ đã 27 tuổi, là phụ nữ lớn tuổi rồi đấy! Nếu không phải mẹ đây cố gắng níu giữ mối này, thì nó đã chọn đứa khác từ lâu rồi!”

Tôi nhìn chằm chằm bố mẹ ruột của mình, ánh mắt đầy mỉa mai.

Tôi đi theo họ đến bệnh viện, một mình chạy tới chạy lui khắp nơi để làm các thủ tục, vậy mà họ chẳng buồn hỏi tôi có mệt hay không, lại chỉ biết bênh vực một người đàn ông xa lạ.

Không nhịn nổi nữa, tôi nghiến răng nói, giọng đầy phẫn uất:

“Bố, mẹ! Hôm nay con đã hủy một cuộc họp rất quan trọng để đưa hai người đi khám, không phải để nghe những lời thế này! Hơn nữa bây giờ việc quan trọng nhất chẳng phải là thanh toán viện phí để chữa bệnh cho bố sao? Đây là ung thư đấy, hai người không lo sao?”

Bố tôi nghe xong liền hừ lạnh một tiếng: “Lo gì mà lo? Có mẹ mày quản lý tài chính suốt mấy năm nay, chắc chắn trong tài khoản có hơn một tỷ! Hóa trị một năm tốn bao nhiêu đâu!”

“Mày đã 27 tuổi rồi! Lỡ mất Tiểu Vương thì ai còn muốn lấy mày!”

Mẹ tôi nghe thế thì sắc mặt lập tức thay đổi, không được tự nhiên.

Tôi lại đưa tay sờ lên cái chân từng bị đánh gãy, cười nhạt không đáp.

Ba năm trước, khi bố mới nghỉ hưu, mẹ lấy cớ “chưa từng quản lý tiền bạc” và “sợ tôi tiêu xài hoang phí” để ép tôi và bố chuyển toàn bộ lương cùng tiền hưu trí vào chỗ bà giữ.

Ban đầu tôi không đồng ý, vì trước đó mẹ từng bị lừa đảo vài lần, may mà lúc đó tiền không ở chỗ bà nên chỉ mất vài chục triệu.

Chưa kể, bà còn rất dễ bị những người bán hàng dạo dụ dỗ mua thực phẩm chức năng. Trong nhà chất đầy giường ngọc, “thuốc trường sinh” thì đếm không xuể.

Tôi nhẹ nhàng từ chối: “Mẹ, nếu mẹ thật sự muốn quản lý tài chính, con có thể đưa mẹ vài triệu tiêu vặt mỗi tháng. Nhưng lương thì con xin giữ lại, phòng khi có chuyện gì cấp bách còn xoay xở được mà không làm phiền đến mẹ.”

Gương mặt mẹ lập tức sầm xuống, trừng mắt nhìn tôi.

“Mày tưởng tao thích giữ tiền chắc? Cũng là vì lo cho mày thôi! Tao giữ tiền là để dành làm của hồi môn cho mày, sau này mày đi lấy chồng mang theo nhiều tiền thì sống ở nhà chồng mới đỡ bị khinh!”

Tôi chỉ biết thở dài bất lực. Từ khi tôi tốt nghiệp đại học, mẹ đã bắt đầu tự tưởng tượng ra một người chồng tương lai không tồn tại, rồi lấy anh ta ra làm lý do cho mọi quyết định.

Không những thế, bà còn thường xuyên dạy tôi cách hầu hạ nhà chồng, cư xử sao cho ngoan hiền.

Tôi hiểu rõ tư tưởng của mẹ không thể thay đổi trong ngày một ngày hai, nên chỉ đành tiếp tục mềm mỏng khuyên nhủ:

“Mẹ à, con biết tiết kiệm mà! Hơn nữa con vừa mới ra trường, hiện tại chỉ muốn tập trung cho sự nghiệp thôi, chuyện kết hôn thì…”

Tôi còn chưa kịp nói hết câu, bố đã giơ tay tát tôi một cú trời giáng.

“Bảo mày lấy chồng thì không lấy, bảo mày nộp lương cũng không chịu, chẳng lẽ nuôi mày lớn chỉ để nuôi một đứa bất hiếu, vô ơn bạc nghĩa thế này à?”

Nói đến cuối câu, sắc mặt ông càng thêm u ám, giận dữ cầm ngay thanh sắt bên cạnh đánh gãy chân tôi.

Similar Posts

  • Ông Chồng Thứ 17 Của Tôi

    Tôi là bác sĩ chuyên trị vô sinh hiếm muộn, người ta gọi tôi là “Quan Âm tặng con”.

    Ban ngày, tôi làm việc tại bệnh viện, xử lý những ca khó nhằn nhất.

    Ban đêm, tôi dùng một phương pháp phòng the cổ truyền đã thất truyền để giúp những người đàn ông vừa mới qua đời lưu lại hạt giống đời sau.

    Nhưng cách này trái với tự nhiên, lại cực kỳ tốn sức, nên tôi chỉ nhận khách nhà giàu, giá khởi điểm là ba triệu tệ.

    Hôm đó, tôi vừa uống xong rượu mừng đầy tháng cháu trai của một khách hàng cũ thì nhận được một ca gấp.

    Tính ra, đây đã là “người chồng thứ mười bảy” của tôi rồi…

  • Nữ Tướng Môn

    Ta vấn tóc hồng trang, thay phụ thân xuất chinh.

    Đánh thắng trận trở về, lại phát hiện phụ thân đã mất, mẫu thân bị bức phải vào am, muội muội bị gả cho kẻ ăn chơi trác táng.

    Nhà nhị thúc chiếm đoạt gia sản.

    Tổ mẫu nói: “Đều là người một nhà, phụ thân con chết rồi, cái nhà này nên do nhị thúc con kế thừa.”

    Bọn họ đường hoàng ăn của nhà ta đến tận xương tủy.

    Hình như bọn họ đã quên, ta là một vị tướng quân.

    Ép mẫu thân ta đi, phá hỏng hôn nhân của muội muội ta, ta còn có thể tha cho bọn họ sao?

  • Một Trăm Lần Hoãn Cưới

    1

    Đội đặc nhiệm của khu quân sự Nam Thành có một quy định ngầm:

    Bất kỳ ai trong đội kết hôn, cả đội đều phải có mặt chứng kiến.

    Nhưng cô đàn em học cùng của Giang Diệm – Sở Kiều – lần nào đến ngày cưới của anh cũng “có chuyện khẩn cấp”.

    Đêm hoãn cưới lần thứ ba, tôi đưa tay khẽ lướt qua vết sẹo do đạn để lại trên vai anh:

    “Giang Diệm, em cho anh một trăm cơ hội. Nếu đến lần thứ một trăm mà đám cưới vẫn không thể diễn ra, thì chúng ta dừng lại.”

    Anh bật cười, ôm chặt lấy tôi:

    “Không có lần thứ một trăm đâu. Lần sau nhất định anh sẽ cưới em.”

    Sau đó, Sở Kiều “phát bệnh đột ngột” hai mươi ba lần, “bị thương khi diễn tập” mười bảy lần, “nhận nhiệm vụ khẩn cấp” chín lần…

  • Vợ Tôi Là Chị Dâu Của Anh

    Chồng tôi có một cô em gái cùng cha khác mẹ. Hôm đó, trời nắng như đổ lửa, vậy mà cô ta dám nhốt con trai tôi trong xe suốt một tiếng đồng hồ, còn cản không cho cảnh sát đập kính cứu người.

    Tôi – Thẩm Trúc Tâm – vội vã lao đến, tự tay cướp lấy cái búa để đập vỡ cửa kính xe, nhưng chồng tôi – Chu Diễn – lại cố sức ngăn cản.

    “Vết đỏ trên cửa kính chắc là con vô tình bôi tương cà lên thôi.”

    “Chiếc xe này là di vật bố mẹ Tư Tư để lại. Với Tư Tư, nó còn quý hơn cả mạng sống, tuyệt đối không thể phá vỡ cửa kính.”

    “Chìa khóa xe bị mất rồi, nhưng chìa dự phòng sẽ được mang đến trong vòng hai phút. Chỉ hai phút thôi, con sẽ không sao đâu.”

    Anh ta nói chuyện bình tĩnh như thể không phải con mình đang bị nhốt trong xe, mặc cho tôi mắt đỏ hoe vì tức giận.

    “Với anh, cái xe này còn quan trọng hơn cả mạng sống con trai sao?!”

    Tôi như phát điên, vung búa đập loạn xạ, vùng khỏi tay anh ta rồi lao đến bên xe, ra sức đập mạnh vào cửa kính.

    Trong tiếng hét thất thanh hoảng loạn của Chu Tư Tư, kính vỡ tan tành, để lộ gương mặt nhỏ nhắn của con trai tôi đã lịm đi.

    Tôi nước mắt như mưa, gạt tay Chu Diễn đang muốn bế con sang một bên, ôm chặt con vào lòng.

    Khi đến được phòng cấp cứu, bác sĩ nghiêm mặt nói: nếu trễ thêm hai phút nữa, đến thần tiên cũng không cứu nổi.

    Tôi quay sang nhìn Chu Diễn, thân thể vẫn còn run lên vì sợ hãi, nước mắt lưng tròng, giơ tay tát anh ta một cái thật mạnh.

    Tôi cũng không tha cho Chu Tư Tư, tát cô ta một cái.

    Chu Tư Tư ôm mặt, trừng mắt nhìn tôi, nước mắt lưng tròng.

    “Tôi chỉ muốn đưa cháu trai ra ngoài chơi một chút thôi mà. Nếu chị đã không dung nạp được tôi, tôi đi là được.”

    Cô ta vừa khóc vừa chạy đi.

    Chu Diễn đứng lặng một lúc, rồi cũng chạy theo cô ta.

    Tới tận chiều tối, khi con trai được chuyển ra khỏi phòng cấp cứu lần hai, anh ta mới quay lại bệnh viện, mặt cau có.

    “Tư Tư mất tích rồi. Con bé nhạy cảm, rất dễ nghĩ quẩn. Trúc Tâm, em tự tát mười cái vào mặt mình xin lỗi nó, quay video đăng lên mạng, được không?”

  • KIẾP NÀY TÔI SẼ KHÔNG YÊU ANH

    Tôi được tái sinh vào thời điểm chú tôi bị trúng thuốc kích dục. Và ở kiếp này,
    tôi cũng không trở thành thuốc giải của chú ấy nữa, tôi đã gọi điện cho bạch
    nguyệt quang của chú ấy.
    Kiếp trước, tôi đã yêu chú của mình, cũng là người không có quan hệ huyết
    thống với tôi.
    Sau khi biết chú ấy bị trúng thuốc kích dục, tôi đã phớt lờ yêu cầu gọi điện cho
    bạch nguyệt quang, muốn cô ấy trở thành thuốc giải cho chú.
    Một tháng sau, tôi bất ngờ có thai.
    Chú ấy buộc phải cưới tôi, nhưng vào ngày cưới, khi đi du lịch nước ngoài để
    xả stress, bạch nguyệt quang của chú ấy đã gặp phải bọn cướp và bị sát hại.
    Trước khi chết, bạch nguyệt quang của đã gọi cho chú ấy 199 cuộc gọi cầu cứu.
    Nhưng chú ấy vì bận hoàn thành đám cưới mà không nghe bất kỳ cuộc gọi nào.
    Sau này chú ấy đã nhìn lại vào 199 cuộc gọi cầu cứu đó nhưng cũng không nói
    gì.
    Tuy nhiên lúc tôi sắp sinh, chú ấy đã nhốt tôi vào tầng hầm. Tôi cầu xin chú ấy
    hãy đưa tôi đến bệnh viện, nhưng chú chỉ cười nham hiểm và nhìn tôi chết dần
    chết mòn vì không thể sinh con.
    Trước khi chết, tôi chỉ nghe được chú ấy nói: “Nếu không phải vì cô có thai thì
    tôi đâu phải cưới cô, và tôi cũng không bỏ lỡ cuộc gọi cầu cứu của Thanh
    Thanh, là cô đáng chết…”
    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại vào ngày chú tôi bị trúng thuốc kích dục.

  • Con Gái Anh Hùng, Không Phải Để Bắt Nạt

    Vừa mới tiễn con gái đến trường mầm non, tôi còn chưa kịp rót ly nước đã nhận được điện thoại từ cô giáo:

    “Chị ơi, mời chị đến bệnh viện gấp… Bé Hạ Miên đánh bạn bị thương rồi.”

    Tôi lập tức phóng xe đi. Nhưng khi tới nơi, cảnh tượng trước mắt khiến tôi gần như nghẹt thở:
    Hạ Miên nằm trên giường cấp cứu, bụng bị đâm một nhát dao gọt trái cây, máu loang đỏ cả ga giường.

    Còn đứa “bị thương” kia?
    Chỉ xước nhẹ một đường ở đầu ngón tay.

    Tôi siết chặt nắm tay, quay sang nhìn cô giáo, giọng lạnh đi mấy độ:

    “Chuyện gì đã xảy ra?”

    Cô ta ấp úng, không dám nhìn vào mắt tôi. Tôi không nói thêm lời nào, yêu cầu mở ngay camera giám sát lớp học.

    Sự thật khiến cả người tôi run lên:
    Thằng bé kia mắng Hạ Miên là “đồ con hoang không cha không mẹ”, còn gọi con tôi là “con rác rưởi”.
    Hạ Miên chỉ phản bác lại một câu, nó liền rút dao trong hộp cơm ra, không một lời cảnh báo, đâm thẳng vào bụng con bé.

    Tôi còn chưa kịp định thần thì mẹ của thằng bé đã hùng hổ bước vào, chỉ tay thẳng mặt tôi, giọng đanh thép:

    “Một đứa mồ côi thì chết cũng chẳng mất mát gì. Con trai tôi là con nhà dòng dõi, quý giá từng sợi tóc. Nó bị thương, ai trả giá đây?”

    “Chị tưởng mình là ai? Tôi nói cho chị biết — cả thành phố này, bệnh viện nào mà nhà họ Hồ chúng tôi không có cổ phần?

    Con chị hôm nay mà làm con tôi khóc, thì đừng mong bước khỏi đây nguyên vẹn!”

    Tôi nhìn bà ta, mỉm cười. Nhưng đó không phải nụ cười vui vẻ, mà là nụ cười của sự khinh thường tột độ.

    Có lẽ bà ta không biết…

    Cha mẹ Hạ Miên đều là quân nhân, đã hy sinh trong một nhiệm vụ bí mật, khi con bé còn chưa kịp gọi được tiếng “ba mẹ” trọn vẹn.
    Sau đó, Hạ Miên trở thành bảo bối của cả tiểu đội nữ binh — người tranh nhau nhận nuôi, người giành nhau gọi là con gái, là em út.
    Ngay cả đại tá Trần – chỉ huy quân khu – cũng cưng chiều con bé như cháu ruột.

    Vậy mà hôm nay, có người dám đứng giữa bệnh viện, mở miệng gọi nó là con rác rưởi?

    Tôi lấy điện thoại ra, từng chữ rắn như thép:

    “A lô, quân khu phải không?

    Hạ Miên đang nằm viện.
    Bị đâm, đang cấp cứu.

    Còn bị người ta chửi là con hoang, là đồ rác rưởi.

    Toàn bộ kỳ nghỉ hủy bỏ.
    Ai chưa ra nhiệm vụ, có mặt ở bệnh viện trong vòng ba mươi phút.

    Tôi muốn cho nhà họ Hồ thấy —

    Con gái của quân nhân không phải thứ để mặc người khác làm nhục.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *