Con Gái Ruột Không Bằng Con Nuôi

Con Gái Ruột Không Bằng Con Nuôi

Năm tôi thi đỗ vào một tập đoàn lớn thuộc top 500 thế giới, yêu cầu phỏng vấn đột nhiên được bổ sung, điểm CET-6 bắt buộc phải đạt 700.

Tôi được 699 điểm, tiếc nuối bị loại.

Một năm sau, em gái nuôi của tôi lại thuận lợi vượt qua vòng tuyển chọn.

Trong buổi tiệc mừng công mà tôi đứng ra tổ chức cho cô ta, chú Vương vỗ vai ba tôi:

“Vẫn là Bạch tổng thương con gái, biết Tiêu Tiêu không đạt 700 điểm CET-6, liền trực tiếp hủy luôn điều kiện này.”

Tôi bật cười:

“Không phải đâu chú Vương, năm ngoái lúc con thi, con được 699 điểm mà ba con còn chẳng thiên vị.

“Là do bản thân Tiêu Tiêu giỏi, không liên quan đến ai cả.”

“Sao có thể chứ?”

Chú Vương mắt say lờ đờ:

“Năm ngoái chính ba cháu là người yêu cầu thêm điều kiện đó mà.”

Tôi kinh ngạc nhìn sang ba mình.

Ba tôi ho khẽ đầy lúng túng:

“Chúng ta là cha con, phải tránh điều tiếng.

“Tiêu Tiêu là con nuôi, nếu con bé không vào được, người ngoài sẽ nói nhà mình bạc đãi người ngoài.

“Huống chi Tiêu Tiêu đã cố gắng lâu như vậy, xứng đáng có một kết quả tốt.”

Nụ cười của tôi chợt trở nên chua chát.

Được lắm.

Nếu đã muốn tránh hiềm nghi, vậy thì đến cuối năm, lúc tôi kiểm tra thuế, tôi sẽ chẳng chừa cho ông chút thể diện nào nữa!

Cả bàn ăn lập tức rơi vào im lặng.

Chú Vương, đồng nghiệp của ba tôi, dường như cũng nhận ra mình vừa lỡ lời.

Ông cười gượng giải thích:

“Không phải, chú say rồi nói linh tinh, Hi Hi, cháu đừng để trong lòng.”

Tôi hất tay ông ra.

Chằm chằm nhìn ba tôi ở vị trí chủ tọa:

“Vậy nên, điều khoản mới thêm vào năm ngoái, thật sự là do ba thêm.”

Ba tôi không nói gì.

Mẹ kéo tay tôi:

“Đừng cãi nhau với ba con.”

Tôi hất phăng tay bà ra:

“Tại sao chứ!

Con thi CET-6 được 699, ba liền đặt yêu cầu phải 700, ba ghét con đỗ đến thế sao!”

“Ba đã nói là để tránh điều tiếng!

Con là con ruột của ba!

Nếu con vào, người ta sẽ nghĩ thế nào!”

Tôi khó tin nhìn ông:

“Ba, tránh điều tiếng là tránh khả năng lợi dụng chức quyền mở cửa sau cho người nhà!

“Nếu con thật sự kém cỏi, con thua người khác thì con cũng chịu.

“Nhưng thi viết lẫn phỏng vấn con đều đứng nhất, ba có gì mà phải tránh!

“Ngược lại là Tiêu Tiêu, CET-6 còn chưa nổi 600, ba lại trực tiếp hủy luôn điều kiện đó, rốt cuộc ai mới là người cần phải tránh hiềm nghi!”

“Choang!”

Chiếc ly thủy tinh đập vào trán tôi.

Ba tôi đứng bật dậy:

“Con giỏi lắm rồi đúng không!”

Khách khứa vội vàng lao tới, mỗi người một bên giữ chặt hai chúng tôi lại.

Tiêu Tiêu càng đỏ hoe mắt:

“Chị, chị đừng chọc ba giận nữa, mau xin lỗi ba đi!”

“Con nhìn Tiêu Tiêu xem, rồi nhìn lại mình đi!”

Ba tôi cau mày:

“Tiêu Tiêu đã cố gắng suốt ba tháng trời, dựa vào đâu mà không thể có một kết quả tốt?

“Hơn nữa, ai ai cũng biết con bé là đứa trẻ mồ côi do chiến hữu của ba để lại, ba mà không giúp nó, người ta sẽ nói nhà họ Bạch bạc đãi người ngoài!

“Sao con không thể nghĩ cho gia đình một chút, chỉ chăm chăm vào chút lợi ích của riêng mình!”

“Chút lợi ích?”

Tôi bật cười:

“Ba, con đã chuẩn bị suốt cả một năm trời, vậy ai cho con một kết quả tốt đây?”

Ba tôi sững người.

Tôi cười khổ một tiếng:

“Ba, ba có biết không, chỉ vì ba chặn con lại, con và bạn trai đã chia tay rồi.”

Ba tôi nhíu mày.

“Chúng con yêu nhau ba năm, vốn dĩ đã định ngày con thi đỗ thì sẽ ra mắt hai bên gia đình.

“Nhưng anh ấy đỗ, còn con thì không, chúng con cách nhau ngàn dặm, cuối cùng chỉ có thể chia tay trong êm đẹp.

“Ba, giờ ba vui chưa!”

Tôi ném mạnh chiếc cốc xuống đất.

Mảnh vỡ tung tóe.

Tiêu Tiêu vội vàng chắn trước mặt ba tôi:

“Chị làm cái gì vậy!”

Mẹ bước lên kéo tôi.

Tôi chỉ đỏ mắt nhìn ông.

Trong mắt ba tôi tràn đầy kinh ngạc.

Tiêu Tiêu đột nhiên lao tới:

“Chị, em không vào công ty của ba nữa, em tự nguyện từ bỏ, chị đừng trách ba chỉ vì chuyện này.

“Là em sai!

Em dập đầu xin lỗi chị!”

Nói xong, cô ta thật sự quỳ xuống, dập đầu thật mạnh.

Nhưng bị ba tôi kéo chặt lại:

“Tại sao phải từ bỏ!

Vào!

Nhất định phải vào!

Con đã vất vả chuẩn bị như vậy, dựa vào đâu mà vì nó làm loạn một trận mà coi như hết!”

“Không, ba, con không thể để cái nhà này vì con mà náo loạn được!”

Trong mắt ba mẹ đều lóe lên vẻ xót xa.

Ba tôi nhìn sang tôi:

“Con nhìn Tiêu Tiêu hiểu chuyện thế nào đi, rồi nhìn lại con!

“Ngay cả chút đạo lý này con cũng không hiểu, sau này ba mẹ biết trông cậy vào con kiểu gì!”

“Trông cậy vào con?”

Tôi cười nhạt:

“Nếu hai người đều nói Tiêu Tiêu hiểu chuyện hơn con rồi, vậy còn trông cậy vào con làm gì nữa?

“Sau này, cứ để cô ta làm con gái của hai người đi.”

Nói xong tôi sập cửa bỏ đi.

Phía sau vang lên tiếng mẹ và một đám họ hàng đuổi theo.

Tôi đi rất nhanh, vào thang máy trước rồi bấm đóng cửa.

Trong phòng riêng vọng ra tiếng ba tôi đập vỡ bát đĩa:

“Mặc kệ nó!

Tôi xem nó còn có thể làm loạn đến bao giờ!”

Thang máy đi xuống.

Hốc mắt tôi không kìm được mà cay xè.

Bước ra khỏi khách sạn, tấm bảng chúc mừng ngoài cửa chiếm trọn cả màn hình:

【Chúc mừng thiên kim nhà họ Bạch bảng vàng đề danh, phỏng vấn hạng nhất!】

Thiên kim nhà họ Bạch…

Tôi nhất thời thất thần.

Cho đến khi một nhân viên phục vụ vô tình va vào tôi, tôi mới giật mình hoàn hồn.

“Xin lỗi xin lỗi!

Khách ở phòng 606 lại đặt thêm một chiếc bánh kem lớn cho con gái, còn yêu cầu đầu bếp năm sao của chúng tôi tự tay trang trí nữa!”

606, là phòng tiệc mừng công của Bạch Uyển Tiêu.

“Tại sao lại đặt thêm?”

“Nghe nói bị ai đó phá hỏng mất rồi, vị phụ thân của cô thiên kim kia rất tức giận, muốn làm lại một bữa khác, phô trương còn lớn hơn vừa nãy.

“Nghe nói con gái nhà họ thi đỗ vào một tập đoàn lớn thuộc top 500 thế giới, lợi hại lắm!”

Tôi cười chua chát một tiếng.

Thật ra tôi đã tham gia kỳ thi công chức cấp tỉnh.

Và đỗ vào cơ quan thuế vụ.

Nhưng từ đầu đến cuối, người trong nhà chỉ chăm chăm quan tâm kết quả của Tiêu Tiêu.

Không một ai hỏi tôi rốt cuộc có thi đỗ không, thi vào đâu.

Tôi trở về đơn vị.

Mơ mơ màng màng sống hết một ngày.

Đến tối, vòng bạn bè của Tiêu Tiêu cập nhật trạng thái mới.

Là một đoạn video.

Trong khung hình, ba mẹ và cô ta đứng trước chiếc bánh kem lớn, được một đám họ hàng vây quanh chụp ảnh chung.

Cô ta hạnh phúc giơ tay chữ V về phía ống kính.

Dòng chú thích là:

【Cảm ơn ba mẹ, lúc nào cũng đứng phía sau con khi con cần nhất】

Tôi tắt điện thoại.

Cho đến cuối tuần cũng không về nhà.

Mỗi cuối tuần, tôi đều về nhà ăn cơm với mọi người.

Chỉ riêng lần này, tôi lái xe đến khu đại học.

Tôi và Tần Hứa Trạch, chính là quen nhau ở nơi này.

Ba năm đại học, chúng tôi thậm chí đã cùng nhau vạch sẵn tương lai.

Mua nhà ở đâu, khoảng bao lâu thì sinh con, thậm chí cả chuyện già rồi sẽ đi đâu dưỡng lão.

Tính tới tính lui, nào ngờ buổi phỏng vấn vào tập đoàn top 500 mà tôi vốn nắm chắc phần thắng lại bị chặn xuống.

Còn anh ấy thì đỗ.

Một tháng sau, anh ấy đề nghị chia tay.

Lý do là không thể chấp nhận yêu xa.

Tôi bất lực, nhưng cũng chấp nhận.

Trở lại chốn cũ, tôi đi đến quán ăn nhỏ mà tôi và Tần Hứa Trạch thường đến.

Vừa mới ngồi xuống, một cặp đôi ở bàn đối diện đã thu hút sự chú ý của tôi.

Giọng người đàn ông rất quen:

“Hồi đại học anh thường tới đây ăn, món cá ở đây làm rất ngon, em nếm thử đi.”

“Thường tới đây?

Đi với ai vậy?”

Giọng cô gái pha chút giận dỗi làm nũng.

Người đàn ông cười khẽ.

Tôi cứng đờ tại chỗ, không dám tin mà lên tiếng:

“Tần Hứa Trạch?”

Cơ thể người đàn ông cứng lại.

Chầm chậm quay đầu, đối diện với ánh mắt tôi.

Người ngồi đối diện anh ta, Bạch Uyển Tiêu, cũng không dám tin nhìn tôi.

“Hi Hi?”

“Ngoan, đợi anh một lát.”

Tần Hứa Trạch khẽ cười với Bạch Uyển Tiêu.

Xoay người, anh ta nắm lấy cánh tay tôi rồi kéo tôi ra ngoài.

“Em đừng hiểu lầm, anh và cô ấy là sau khi chia tay em mới gặp nhau.”

“Nói dối!”

Mắt tôi đỏ lên:

“Em biết mà, cô ta thoát độc thân từ đúng khoảng thời gian năm ngoái, khi đó chúng ta còn chưa chia tay!

Có phải lúc đó hai người đã ở bên nhau rồi không!”

Sắc mặt anh ta trắng bệch.

Tôi từng bước ép sát:

“Tần Hứa Trạch, lúc trước thật sự là vì chúng ta yêu xa nên anh mới chia tay sao?”

“Anh…”

“Anh biết rõ là anh không lừa nổi em.”

Anh ta nghiến răng.

Rồi gật đầu:

“Đúng, anh ngoại tình đấy, thì sao nào?”

Tôi không ngờ anh ta lại thừa nhận dứt khoát đến vậy.

“Hi Hi, ba mẹ anh đều là công nhân, nuôi anh ăn học không hề dễ dàng.

“Anh đã liều mạng mới đi được đến ngày hôm nay.

“Bất kỳ cơ hội nào, anh cũng phải nắm thật chặt trong tay!”

Tôi nhíu mày:

“Anh có ý gì?”

Anh ta thở dài:

“Thật ra, lần phỏng vấn đó, anh thiếu một chút điểm.

“Là Tiêu Tiêu nhờ người cha làm tổng giám đốc chi nhánh của cô ấy nói giúp, mới đưa anh vào được.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm:

“Cha cô ta?

Anh chắc là cha cô ta, Bạch tổng?”

“Ừ.”

Tôi suýt nữa đứng không vững.

Đứa con gái ruột như tôi thì bị thêm điều khoản đột xuất để chặn lại.

Nhưng chỉ cần Bạch Uyển Tiêu nói một câu.

Cho dù là người ngoài mà ba tôi chưa từng gặp.

Cũng có thể được đặc cách tuyển dụng.

Còn tôi, thiên kim thật sự của nhà họ Bạch.

Mới chính là người ngoài thật sự.

Thanh kiếm đầu tiên sau khi cập bến, chém ngay người trong lòng.

Tôi cắn răng cố kìm đôi mắt đang chua xót:

“Tần Hứa Trạch, tôi không ngờ anh lại là loại người như vậy.”

“Cô đừng đứng đây trách móc tôi.”

Anh ta nhíu mày:

“Cô căn bản không biết tôi đã chịu bao nhiêu khổ cực mới có thể đến được thành phố A, ngồi ở vị trí hôm nay!

Similar Posts

  • Chồng Đưa Tiểu Tam Đi Nâng Ngực

    Tôi phát hiện chồng bỏ 200 ngàn tệ cho tiểu tam đi nâng ngực.

    Tôi hối lộ bác sĩ, lén thay túi độn bằng… con gà cao su biết kêu.

    Tại buổi dạ tiệc từ thiện, cô ta ngã một phát, “quác” một tiếng vang trời.

    Giờ thì #nâng_ngực_kêu_quác của giới nhà giàu đã leo top hot search, cặp đôi tra nam tiện nữ này chết xã hội luôn rồi.

  • Sau Khi Hệ Thống Cao Khảo Bị Lật Xe

    Năm lớp mười hai, bạn trai tôi bỗng dưng bị ràng buộc với một hệ thống quái gở.

    Anh ta càng ra sức lấy lòng tôi, thì nữ thần của anh ta lại càng gặp may mắn trong thi cử.

    Còn tôi, vốn là học sinh đứng đầu lớp, thành tích lại tụt dốc không phanh.

    Cuối cùng, bạn trai và nữ thần của anh ta cùng nhau đỗ vào trường đại học danh tiếng.

    Anh ta đá tôi, tay trong tay với nữ thần của mình, trở thành cặp đôi tiên đồng ngọc nữ trong mắt bạn bè.

    Còn tôi, trượt Cao Khảo, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể vùi mình trong quán ăn nhỏ làm thuê.

    May mắn thay, tôi đã trọng sinh về năm lớp mười hai. Vừa mở mắt, đã thấy bạn trai mang trà sữa đến cho tôi.

    Tôi từ chối: “Em đang giảm cân, không uống trà sữa.”

    Lời vừa dứt, tôi nghe thấy tiếng thông báo hệ thống vang lên: [Cảnh báo, nỗ lực lấy lòng Hứa Hoan thất bại, vận may thi cử của nữ thần ký chủ đang giảm xuống.]

    Sắc mặt nữ thần của anh ta lập tức trở nên khó coi.

    Tôi khẽ nhếch môi, thú vị rồi đây.

  • Bầu Bạn Bên Vương Gia Ngốc Ba Năm, Hắn Tỉnh Lại Rồi Vì Ta Điên Loạn

    Năm thứ ba ta gả cho Vương gia ngốc Tiêu Triệt, chàng vì đuổi theo một con bươm bướm mà trượt chân rơi xuống hồ băng phía sau hậu viện vương phủ.

    Lúc được vớt lên, người đã chẳng còn hơi thở.

    Khắp phủ, ngoài ta ra, chẳng ai thật lòng rơi lệ.

    Trắc phi Liễu Như Nguyệt dẫn theo đám người chặn trước cửa phòng ta, giả vờ nức nở khuyên nhủ:

    “Vương phi nén bi thương. Tuy Vương gia ngốc nghếch, nhưng vẫn luôn đối đãi với tỷ khác biệt. Nay chàng đi rồi, tỷ càng phải bảo trọng thân thể.”

    Bọn nha hoàn, mụ mụ phía sau nàng ta trao nhau ánh mắt khinh thường, cười cợt đầy hả hê.

    Bọn họ đang nghĩ gì, ta nhìn thấu rõ ràng.

    Vương gia ngốc và vị chính phi như ta chẳng khác nào một kẻ sống để người ta giày vò.

    Ba năm qua, ăn mặc bị cắt xén, hạ nhân thì dám ngang nhiên làm ra mặt với ta. Liễu Như Nguyệt ba ngày hai bận tới kiếm chuyện.

    Tiêu Triệt tuy ngốc, nhưng lại nhận ra ta.

    Mỗi khi thấy ta bị bắt nạt, chàng đều dang tay ra che trước mặt ta, như một con thú nhỏ bảo vệ miếng ăn của mình, gầm gừ “ư ư” với bọn họ.

    Nhưng chính vì chàng càng bảo vệ ta, Liễu Như Nguyệt bọn họ càng thêm quá quắt, tàn nhẫn với chúng ta.

    Giờ đây, nơi duy nhất che chở cho ta… cũng chẳng còn nữa.

    Ta canh linh đường suốt ba ngày ba đêm, không uống lấy một giọt nước, cuối cùng vì kiệt sức mà ngất đi.

    Khi tỉnh lại, là bị một trận ồn ào làm cho bừng tỉnh.

    Nha hoàn thân cận Xuân Đào nắm chặt tay ta, vừa khóc vừa mừng rỡ: “Vương phi! Người tỉnh rồi! Vương gia… Vương gia cũng tỉnh rồi!”

    Trong đầu ta vang lên một tiếng “ong”, ta lảo đảo bật dậy.

    Vừa chạy đến sân, liền thấy đám ngự y quỳ rạp đầy đất, đồng thanh hô lớn về phía người đang ngồi trên chủ vị: “Chúc mừng Vương gia! Chúc mừng Vương gia! Mạch tượng ổn định, thần trí minh mẫn, quả là trời ban phúc cho Đại Thịnh ta!”

    Trên ghế chủ vị, nam tử vận y phục ngủ trắng tinh, chậm rãi ngẩng đầu.

    Gương mặt ấy – gương mặt ta đã nhìn suốt ba năm, từng luôn mang nụ cười ngốc nghếch – nay lại phủ một tầng băng sương.

    Ánh mắt sắc bén như ưng, sâu thẳm như biển, quét qua từng người xung quanh, mang theo sự xét đoán và xa cách.

    Chàng… thực sự không còn ngốc nữa rồi.

    Nhưng chính khoảnh khắc ấy, trái tim ta lại chìm xuống, lạnh hơn cả đáy hồ băng kia.

    Chàng không ngốc nữa…

    Vậy chàng còn nhớ ta không?

    Còn nhớ ba năm qua, ta đã làm sao từng muỗng từng muỗng đút chàng ăn, từng đường kim mũi chỉ vá y phục cho chàng, những khi chàng bị ức hiếp chạy về khóc lóc, ta ôm chàng vào lòng, vỗ nhẹ lưng dỗ dành?

    Hay… chàng sẽ nhớ lại tất cả những chuyện trước khi cưới?

    Nhớ lại ta là quân cờ bị ép gả vào phủ, trở thành vật tế cho một “nỗi nhục hoàng gia” như chàng?

  • Trọng Sinh Tôi Không Yêu Đương Cũng Trở Thành Phú Hộ

    Năm tôi 50 tuổi, mắc bệnh ung thư phải nhập viện, lúc đó mới phát hiện sổ tiết kiệm trong nhà đã không cánh mà bay.

    Tôi đến ngân hàng tra cứu, phát hiện mỗi năm đều có một khoản tiền lớn được chuyển đi.

    Thì ra là Từ Minh Lãng đã âm thầm chuyển tiền cho mối tình đầu Diệp Dao.

    Tôi đem sổ đỏ đi thế chấp vay tiền, ai ngờ phát hiện ngay cả căn nhà cũng đã đứng tên Diệp Dao.

    Tôi chất vấn anh ta, nhưng anh ta lại thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

    “Anh đã cưới em rồi, em còn chưa hài lòng sao? Em thật sự quá tham lam.”

    Nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, tôi chỉ biết cười chua chát.

    Đây chính là người mà kiếp trước tôi bám lấy không buông, liều mạng để giữ được.

    Năm đó, tôi dùng hết tiền tiết kiệm của mình để giúp anh ta khởi nghiệp, biến anh trở thành người đầu tiên trong làng kiếm được cả chục nghìn đồng.

    Thậm chí chỉ vì anh ta không thích trẻ con, tôi đã chấp nhận cả đời không sinh con.

    Vậy mà cuối cùng, anh lại dùng chính tiền của tôi để nuôi Diệp Dao và đứa con của họ.

    Còn tôi, vì không có tiền chữa bệnh, mang theo oán hận mà chết đi.

    Lần nữa mở mắt, tôi quay về ngày mình tặng anh ta cây bút máy.

  • Chiếc Đồng Hồ Định Mệnh

    VĂN ÁN

    Ngày đầu nhập học, bạn cùng phòng tự xưng xuất thân từ hào môn đỉnh cấp đã tuyên bố sẽ tặng mỗi người trong lớp một chiếc đồng hồ thông minh đặt làm riêng.

    Cô ta còn bao trọn hội sở tư nhân đắt đỏ nhất thành phố, cho cả lớp quẩy suốt một đêm.

    Toàn bộ chi phí, một mình cô ta chi trả.

    Cả lớp đều phát cuồng vì sự hào phóng của cô ta, chỉ riêng tôi âm thầm đeo lên đầu ngón tay một lớp màng vân tay sinh học.

    Đọc full tại page hoàn châu cách cách

    Chỉ bởi kiếp trước, chính Lữ Tình đã dùng chiếc đồng hồ đó để quét thông tin sinh trắc của tôi, đánh cắp tám triệu trong quỹ tín thác gia tộc.

    Mà con số ấy, vừa khéo chính là tổng chi phí buổi tiệc hôm đó.

    Tôi cầm bản sao quỹ tín thác đến đối chất với cô ta, kết quả lại bị cô ta lập tức tung lên mạng:

    “Chỉ là một cái đồng hồ thôi mà, tôi làm sao trộm được tiền cô chứ?”

    “Tôi có lòng tốt dẫn cả lớp mở mang tầm mắt, vậy mà cô lại cắn ngược tôi, đúng là lòng người khó dò!”

    Dư luận bùng nổ trong chớp mắt, tôi chìm trong làn sóng công kích trên mạng, đuổi theo Lữ Tình lên tận sân thượng.

    Lúc chuẩn bị báo cảnh sát, Lữ Tình lại nhe răng cười dữ tợn, đẩy tôi rơi từ tầng cao xuống, nguỵ tạo hiện trường như thể tôi sợ tội mà tự sát.

    Khi tôi mở mắt ra lần nữa, đã quay về đúng ngày cô ta phát đồng hồ…

  • Yêu Nhau Gặp Gỡ

    Ta là vị công chúa thô kệch, ngu ngốc của tiền triều, sau khi nước mất nhà tan, bị Hoàng đế ban cho tứ hoàng tử bị mù để xung hỉ.

    Tứ hoàng tử tính tình nhu nhược, trên mặt luôn mang theo nụ cười.

    Vì vậy ta luôn bắt nạt hắn, trêu chọc hắn.

    Dù vậy, hắn vẫn đối xử với ta cực kỳ tốt.

    Vì thế sau khi hắn chết, trước quan tài của hắn, ta gần như muốn nuốt vàng để đi theo hắn.

    Cho đến khi trong quan tài truyền ra một giọng nói quen thuộc, quát lớn: “Còn không ngăn lại?!”

    Người tốt bụng tháo mặt nạ xuống, ta mới biết, những kẻ trước đây đã từng bắt nạt ta, đã bị nanh vuốt dưới lớp mặt nạ này xé thành từng mảnh như thế nào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *