Con Gái Ruột Không Bằng Con Nuôi

Con Gái Ruột Không Bằng Con Nuôi

Năm tôi thi đỗ vào một tập đoàn lớn thuộc top 500 thế giới, yêu cầu phỏng vấn đột nhiên được bổ sung, điểm CET-6 bắt buộc phải đạt 700.

Tôi được 699 điểm, tiếc nuối bị loại.

Một năm sau, em gái nuôi của tôi lại thuận lợi vượt qua vòng tuyển chọn.

Trong buổi tiệc mừng công mà tôi đứng ra tổ chức cho cô ta, chú Vương vỗ vai ba tôi:

“Vẫn là Bạch tổng thương con gái, biết Tiêu Tiêu không đạt 700 điểm CET-6, liền trực tiếp hủy luôn điều kiện này.”

Tôi bật cười:

“Không phải đâu chú Vương, năm ngoái lúc con thi, con được 699 điểm mà ba con còn chẳng thiên vị.

“Là do bản thân Tiêu Tiêu giỏi, không liên quan đến ai cả.”

“Sao có thể chứ?”

Chú Vương mắt say lờ đờ:

“Năm ngoái chính ba cháu là người yêu cầu thêm điều kiện đó mà.”

Tôi kinh ngạc nhìn sang ba mình.

Ba tôi ho khẽ đầy lúng túng:

“Chúng ta là cha con, phải tránh điều tiếng.

“Tiêu Tiêu là con nuôi, nếu con bé không vào được, người ngoài sẽ nói nhà mình bạc đãi người ngoài.

“Huống chi Tiêu Tiêu đã cố gắng lâu như vậy, xứng đáng có một kết quả tốt.”

Nụ cười của tôi chợt trở nên chua chát.

Được lắm.

Nếu đã muốn tránh hiềm nghi, vậy thì đến cuối năm, lúc tôi kiểm tra thuế, tôi sẽ chẳng chừa cho ông chút thể diện nào nữa!

Cả bàn ăn lập tức rơi vào im lặng.

Chú Vương, đồng nghiệp của ba tôi, dường như cũng nhận ra mình vừa lỡ lời.

Ông cười gượng giải thích:

“Không phải, chú say rồi nói linh tinh, Hi Hi, cháu đừng để trong lòng.”

Tôi hất tay ông ra.

Chằm chằm nhìn ba tôi ở vị trí chủ tọa:

“Vậy nên, điều khoản mới thêm vào năm ngoái, thật sự là do ba thêm.”

Ba tôi không nói gì.

Mẹ kéo tay tôi:

“Đừng cãi nhau với ba con.”

Tôi hất phăng tay bà ra:

“Tại sao chứ!

Con thi CET-6 được 699, ba liền đặt yêu cầu phải 700, ba ghét con đỗ đến thế sao!”

“Ba đã nói là để tránh điều tiếng!

Con là con ruột của ba!

Nếu con vào, người ta sẽ nghĩ thế nào!”

Tôi khó tin nhìn ông:

“Ba, tránh điều tiếng là tránh khả năng lợi dụng chức quyền mở cửa sau cho người nhà!

“Nếu con thật sự kém cỏi, con thua người khác thì con cũng chịu.

“Nhưng thi viết lẫn phỏng vấn con đều đứng nhất, ba có gì mà phải tránh!

“Ngược lại là Tiêu Tiêu, CET-6 còn chưa nổi 600, ba lại trực tiếp hủy luôn điều kiện đó, rốt cuộc ai mới là người cần phải tránh hiềm nghi!”

“Choang!”

Chiếc ly thủy tinh đập vào trán tôi.

Ba tôi đứng bật dậy:

“Con giỏi lắm rồi đúng không!”

Khách khứa vội vàng lao tới, mỗi người một bên giữ chặt hai chúng tôi lại.

Tiêu Tiêu càng đỏ hoe mắt:

“Chị, chị đừng chọc ba giận nữa, mau xin lỗi ba đi!”

“Con nhìn Tiêu Tiêu xem, rồi nhìn lại mình đi!”

Ba tôi cau mày:

“Tiêu Tiêu đã cố gắng suốt ba tháng trời, dựa vào đâu mà không thể có một kết quả tốt?

“Hơn nữa, ai ai cũng biết con bé là đứa trẻ mồ côi do chiến hữu của ba để lại, ba mà không giúp nó, người ta sẽ nói nhà họ Bạch bạc đãi người ngoài!

“Sao con không thể nghĩ cho gia đình một chút, chỉ chăm chăm vào chút lợi ích của riêng mình!”

“Chút lợi ích?”

Tôi bật cười:

“Ba, con đã chuẩn bị suốt cả một năm trời, vậy ai cho con một kết quả tốt đây?”

Ba tôi sững người.

Tôi cười khổ một tiếng:

“Ba, ba có biết không, chỉ vì ba chặn con lại, con và bạn trai đã chia tay rồi.”

Ba tôi nhíu mày.

“Chúng con yêu nhau ba năm, vốn dĩ đã định ngày con thi đỗ thì sẽ ra mắt hai bên gia đình.

“Nhưng anh ấy đỗ, còn con thì không, chúng con cách nhau ngàn dặm, cuối cùng chỉ có thể chia tay trong êm đẹp.

“Ba, giờ ba vui chưa!”

Tôi ném mạnh chiếc cốc xuống đất.

Mảnh vỡ tung tóe.

Tiêu Tiêu vội vàng chắn trước mặt ba tôi:

“Chị làm cái gì vậy!”

Mẹ bước lên kéo tôi.

Tôi chỉ đỏ mắt nhìn ông.

Trong mắt ba tôi tràn đầy kinh ngạc.

Tiêu Tiêu đột nhiên lao tới:

“Chị, em không vào công ty của ba nữa, em tự nguyện từ bỏ, chị đừng trách ba chỉ vì chuyện này.

“Là em sai!

Em dập đầu xin lỗi chị!”

Nói xong, cô ta thật sự quỳ xuống, dập đầu thật mạnh.

Nhưng bị ba tôi kéo chặt lại:

“Tại sao phải từ bỏ!

Vào!

Nhất định phải vào!

Con đã vất vả chuẩn bị như vậy, dựa vào đâu mà vì nó làm loạn một trận mà coi như hết!”

“Không, ba, con không thể để cái nhà này vì con mà náo loạn được!”

Trong mắt ba mẹ đều lóe lên vẻ xót xa.

Ba tôi nhìn sang tôi:

“Con nhìn Tiêu Tiêu hiểu chuyện thế nào đi, rồi nhìn lại con!

“Ngay cả chút đạo lý này con cũng không hiểu, sau này ba mẹ biết trông cậy vào con kiểu gì!”

“Trông cậy vào con?”

Tôi cười nhạt:

“Nếu hai người đều nói Tiêu Tiêu hiểu chuyện hơn con rồi, vậy còn trông cậy vào con làm gì nữa?

“Sau này, cứ để cô ta làm con gái của hai người đi.”

Nói xong tôi sập cửa bỏ đi.

Phía sau vang lên tiếng mẹ và một đám họ hàng đuổi theo.

Tôi đi rất nhanh, vào thang máy trước rồi bấm đóng cửa.

Trong phòng riêng vọng ra tiếng ba tôi đập vỡ bát đĩa:

“Mặc kệ nó!

Tôi xem nó còn có thể làm loạn đến bao giờ!”

Thang máy đi xuống.

Hốc mắt tôi không kìm được mà cay xè.

Bước ra khỏi khách sạn, tấm bảng chúc mừng ngoài cửa chiếm trọn cả màn hình:

【Chúc mừng thiên kim nhà họ Bạch bảng vàng đề danh, phỏng vấn hạng nhất!】

Thiên kim nhà họ Bạch…

Tôi nhất thời thất thần.

Cho đến khi một nhân viên phục vụ vô tình va vào tôi, tôi mới giật mình hoàn hồn.

“Xin lỗi xin lỗi!

Khách ở phòng 606 lại đặt thêm một chiếc bánh kem lớn cho con gái, còn yêu cầu đầu bếp năm sao của chúng tôi tự tay trang trí nữa!”

606, là phòng tiệc mừng công của Bạch Uyển Tiêu.

“Tại sao lại đặt thêm?”

“Nghe nói bị ai đó phá hỏng mất rồi, vị phụ thân của cô thiên kim kia rất tức giận, muốn làm lại một bữa khác, phô trương còn lớn hơn vừa nãy.

“Nghe nói con gái nhà họ thi đỗ vào một tập đoàn lớn thuộc top 500 thế giới, lợi hại lắm!”

Tôi cười chua chát một tiếng.

Thật ra tôi đã tham gia kỳ thi công chức cấp tỉnh.

Và đỗ vào cơ quan thuế vụ.

Nhưng từ đầu đến cuối, người trong nhà chỉ chăm chăm quan tâm kết quả của Tiêu Tiêu.

Không một ai hỏi tôi rốt cuộc có thi đỗ không, thi vào đâu.

Tôi trở về đơn vị.

Mơ mơ màng màng sống hết một ngày.

Đến tối, vòng bạn bè của Tiêu Tiêu cập nhật trạng thái mới.

Là một đoạn video.

Trong khung hình, ba mẹ và cô ta đứng trước chiếc bánh kem lớn, được một đám họ hàng vây quanh chụp ảnh chung.

Cô ta hạnh phúc giơ tay chữ V về phía ống kính.

Dòng chú thích là:

【Cảm ơn ba mẹ, lúc nào cũng đứng phía sau con khi con cần nhất】

Tôi tắt điện thoại.

Cho đến cuối tuần cũng không về nhà.

Mỗi cuối tuần, tôi đều về nhà ăn cơm với mọi người.

Chỉ riêng lần này, tôi lái xe đến khu đại học.

Tôi và Tần Hứa Trạch, chính là quen nhau ở nơi này.

Ba năm đại học, chúng tôi thậm chí đã cùng nhau vạch sẵn tương lai.

Mua nhà ở đâu, khoảng bao lâu thì sinh con, thậm chí cả chuyện già rồi sẽ đi đâu dưỡng lão.

Tính tới tính lui, nào ngờ buổi phỏng vấn vào tập đoàn top 500 mà tôi vốn nắm chắc phần thắng lại bị chặn xuống.

Còn anh ấy thì đỗ.

Một tháng sau, anh ấy đề nghị chia tay.

Lý do là không thể chấp nhận yêu xa.

Tôi bất lực, nhưng cũng chấp nhận.

Trở lại chốn cũ, tôi đi đến quán ăn nhỏ mà tôi và Tần Hứa Trạch thường đến.

Vừa mới ngồi xuống, một cặp đôi ở bàn đối diện đã thu hút sự chú ý của tôi.

Giọng người đàn ông rất quen:

“Hồi đại học anh thường tới đây ăn, món cá ở đây làm rất ngon, em nếm thử đi.”

“Thường tới đây?

Đi với ai vậy?”

Giọng cô gái pha chút giận dỗi làm nũng.

Người đàn ông cười khẽ.

Tôi cứng đờ tại chỗ, không dám tin mà lên tiếng:

“Tần Hứa Trạch?”

Cơ thể người đàn ông cứng lại.

Chầm chậm quay đầu, đối diện với ánh mắt tôi.

Người ngồi đối diện anh ta, Bạch Uyển Tiêu, cũng không dám tin nhìn tôi.

“Hi Hi?”

“Ngoan, đợi anh một lát.”

Tần Hứa Trạch khẽ cười với Bạch Uyển Tiêu.

Xoay người, anh ta nắm lấy cánh tay tôi rồi kéo tôi ra ngoài.

“Em đừng hiểu lầm, anh và cô ấy là sau khi chia tay em mới gặp nhau.”

“Nói dối!”

Mắt tôi đỏ lên:

“Em biết mà, cô ta thoát độc thân từ đúng khoảng thời gian năm ngoái, khi đó chúng ta còn chưa chia tay!

Có phải lúc đó hai người đã ở bên nhau rồi không!”

Sắc mặt anh ta trắng bệch.

Tôi từng bước ép sát:

“Tần Hứa Trạch, lúc trước thật sự là vì chúng ta yêu xa nên anh mới chia tay sao?”

“Anh…”

“Anh biết rõ là anh không lừa nổi em.”

Anh ta nghiến răng.

Rồi gật đầu:

“Đúng, anh ngoại tình đấy, thì sao nào?”

Tôi không ngờ anh ta lại thừa nhận dứt khoát đến vậy.

“Hi Hi, ba mẹ anh đều là công nhân, nuôi anh ăn học không hề dễ dàng.

“Anh đã liều mạng mới đi được đến ngày hôm nay.

“Bất kỳ cơ hội nào, anh cũng phải nắm thật chặt trong tay!”

Tôi nhíu mày:

“Anh có ý gì?”

Anh ta thở dài:

“Thật ra, lần phỏng vấn đó, anh thiếu một chút điểm.

“Là Tiêu Tiêu nhờ người cha làm tổng giám đốc chi nhánh của cô ấy nói giúp, mới đưa anh vào được.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm:

“Cha cô ta?

Anh chắc là cha cô ta, Bạch tổng?”

“Ừ.”

Tôi suýt nữa đứng không vững.

Đứa con gái ruột như tôi thì bị thêm điều khoản đột xuất để chặn lại.

Nhưng chỉ cần Bạch Uyển Tiêu nói một câu.

Cho dù là người ngoài mà ba tôi chưa từng gặp.

Cũng có thể được đặc cách tuyển dụng.

Còn tôi, thiên kim thật sự của nhà họ Bạch.

Mới chính là người ngoài thật sự.

Thanh kiếm đầu tiên sau khi cập bến, chém ngay người trong lòng.

Tôi cắn răng cố kìm đôi mắt đang chua xót:

“Tần Hứa Trạch, tôi không ngờ anh lại là loại người như vậy.”

“Cô đừng đứng đây trách móc tôi.”

Anh ta nhíu mày:

“Cô căn bản không biết tôi đã chịu bao nhiêu khổ cực mới có thể đến được thành phố A, ngồi ở vị trí hôm nay!

Similar Posts

  • Cá Mặn Hoá Mẹ Hiền

    Tôi tên là Tô Vãn, vừa gả vào nhà họ Thẩm được đúng một tháng.

    Hiện giờ tôi đang đẩy xe trong khu thực phẩm tươi sống của siêu thị nhập khẩu, vừa nhìn giá vừa nhẩm tính xem sau khi giảm giá thì có đáng mua hay không.

    “Phu nhân, mấy chuyện lặt vặt thế này, cô không cần tự mình bận tâm đâu.”

    Bên cạnh tôi, trưởng nhóm an ninh Trần Phong – người mặc vest đen, đeo tai nghe – giọng nói thì bình thản nhưng ánh mắt lại chuẩn xác rơi ngay vào hộp thịt bò Wagyu đang giảm bảy phần trăm mà tôi cầm trong tay.

    Tôi ngượng ngập đặt lại miếng thịt vào tủ lạnh, đầu ngón tay còn vương lại chút lạnh lẽo.

    “Thói quen rồi, quen rồi.”

    Nhưng trong lòng thì nhỏ máu — giảm tận bảy phần mà! Tiếc đứt ruột, mấy trăm nghìn chứ ít gì!

    Điện thoại rung lên. Màn hình sáng, là tin nhắn từ Thẩm Dực — chồng mới cưới của tôi, hơn tôi mười tuổi, đẹp trai giàu có nhưng bận rộn như người bay trên mây.

    Tin nhắn ngắn gọn:

    【Vãn Vãn, Minh Triết tối nay bảy giờ về nhà. Phiền em rồi.】

    Thẩm Minh Triết — đứa con riêng bảy tuổi mà tôi chưa từng gặp mặt.

    Nghe đồn, hai “mẹ kế” trước từng muốn quản giáo cậu bé. Một người thì bị nó hắt đầy sơn màu lên bộ đồ cao cấp giới hạn, người kia thì bị con thằn lằn nó nuôi dọa cho ngã lăn từ cầu thang xuống.

    Còn tôi – Tô Vãn – một con cá mặn chính hiệu, chẳng có chí lớn gì ngoài ăn no chờ chết, tiện thể trải nghiệm thử cuộc sống quý phụ nhà giàu. Vậy mà lúc này, hộp sữa chua giảm giá trong tay bỗng nhiên cũng chẳng còn mùi vị gì nữa.

    “Anh Trần,” tôi hít sâu một hơi, ném sữa chua vào xe đẩy, giọng đầy trang trọng,

    “Lên đường… về nhà. Chuẩn bị nghênh giá thôi.”

    Đúng bảy giờ tối.

    Trong khu vườn nhà họ Thẩm rộng chẳng khác nào sân bay mini, tiếng cánh quạt trực thăng từ xa rền rĩ kéo đến, càng lúc càng gần.

  • Mẹ, Bạn Thân Và Chồng Tôi

    Chồng tôi làm thêm giờ thì gặp sự cố nổ ở studio, xác không còn nguyên vẹn.

    Khi cô bạn thân báo tin, tôi chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng, còn cô ấy thì phát điên lên.

    Cô ta gọi điện, nhắn tin WeChat tới tấp, hối thúc tôi đến hiện trường nhận xác.

    Tôi thẳng tay chặn liên lạc, rồi lập tức đặt vé bay ra nước ngoài.

    Kiếp trước, khi nghe tin, tôi chẳng màng tất cả, điên cuồng lao đến studio của chồng.

    Nhưng thứ tôi thấy, chỉ là một nắm tro tàn lạnh ngắt của người chồng mình yêu thương.

    Bạn thân tôi nói, trước khi chết, chồng tôi từng tâm sự với cô ta, bảo rằng tôi nghiện cờ bạc, nợ nần chồng chất. Anh muốn ly hôn nhưng tôi dọa, nếu anh dám ly hôn, khoản nợ khổng lồ ấy sẽ do anh gánh.

    Ngay cả mẹ ruột tôi cũng đỏ hoe mắt, khẳng định tôi thường xuyên ra vào sòng bạc, thậm chí nửa đêm còn dẫn đàn ông lạ về nhà.

    Nhưng rõ ràng tôi đối xử với anh ấy hết lòng hết dạ, thậm chí còn vừa mua cho anh một chiếc đồng hồ hàng hiệu trị giá cả triệu.

    Tôi chưa từng dính dáng gì đến cờ bạc.

    Trước sự công kích của tất cả mọi người, tôi quyết định báo cảnh sát để chứng minh mình trong sạch.

    Thế nhưng cảnh sát lại tìm được sợi dây chuyền kim cương của tôi tại hiện trường vụ nổ, pháp y còn thu thập được dấu vết sinh học của tôi ở đó.

    Tôi không còn lời nào để biện minh, cuối cùng bị xã hội gắn cho cái mác “độc phụ giết chồng”, trở thành kẻ bị cả thiên hạ khinh bỉ.

    Mẹ tôi nhân danh chính nghĩa, đích thân đưa tôi ra tòa, sau đó tiếp quản toàn bộ sản nghiệp mà tôi gây dựng.

    Còn tôi, trong tù bị người ta trả thù, chết thảm dưới đòn tra tấn.

    Mở mắt ra, tôi trọng sinh, quay về đúng ngày chồng gặp chuyện.

  • Năm Thứ Năm Sau Khi Tôi C H E C

    Vào năm thứ năm sau khi tôi qua đời trong mắt công chúng, Cố Trầm Bạch cuối cùng cũng cưới Hứa Tri Vãn, một đám cưới thế kỷ được livestream toàn mạng.

    Tất cả bối cảnh và quy trình hôn lễ đều được thiết kế dựa theo bản kế hoạch mà tôi đã chuẩn bị từ năm năm trước, tất nhiên, vẫn có một chút khác biệt.

    Bởi vì:

    Tôi chính là người dẫn chương trình của lễ cưới thế kỷ này.

  • Người Đàn Ông Của Tôi Đã Làm Chồng Của Người Khác

    Người đàn ông mà Thẩm Thanh Âm yêu suốt mười năm… đã làm bố rồi.

    Mà người biết chuyện cuối cùng, lại chính là cô.

    Cô đứng ngoài cửa phòng riêng, lặng lẽ nhìn người đàn ông kia dịu dàng chơi đùa với đứa bé trong lòng, đồng thời căn dặn mấy người bạn trong giới:

    “Chuyện tôi và Viên Viên có con tạm thời đừng để lộ ra ngoài, nếu không Thẩm Thanh Âm mà biết thì chắc chắn sẽ quay về gây chuyện.”

    Cô đã thích anh suốt mười năm, trước khi ra nước ngoài còn lấy hết can đảm để tỏ tình với anh.

    Rõ ràng khi đó anh đã nói: “Chờ em về nước, chúng ta sẽ bên nhau.”

    Vậy mà thực tế lại nực cười đến vậy.

    “Anh Trạch, anh tổ chức tiệc đầy tháng lớn như thế, không sợ tin tức truyền đến tai Thẩm Thanh Âm sao?”

    Cố Trạch cúi đầu nhìn đứa bé đang ngủ say trong xe nôi, ánh mắt dịu dàng đến mức Thẩm Thanh Âm chưa từng thấy bao giờ.

    “Tiệc đầy tháng của con tôi, tất nhiên phải tổ chức càng lớn càng tốt.”

    “Yên tâm đi, tôi đã cho người phong tỏa hết thông tin rồi, cô ấy sẽ không biết được đâu.”

    “Dù sao thì, cho dù cô ấy có biết thì sao? Nhân tiện tôi cũng muốn nhân cơ hội này nói rõ mọi chuyện với cô ấy. Việc tôi giấu cô ấy đến giờ chỉ vì không muốn cô ấy quay lại phá rối buổi tiệc đầy tháng mà tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng.”

    “Cậu cũng biết đấy, Thẩm Thanh Âm xưa nay chẳng có chừng mực gì cả, đâu có chút dáng vẻ của một tiểu thư danh giá.”

    Thẩm Thanh Âm đứng ngoài cửa, qua khe cửa nghe rõ từng lời nói bên trong, cả người như bị nhấn chìm trong giá lạnh.

    Cố Trạch… ghét cô sao?

    Nhưng anh từng nói thích cô mà.

    Nếu không phải mấy ngày trước anh còn gọi điện nói nhớ cô, thì cô đã không xin nghỉ phép gấp để quay về nước.

    Cô còn định cho anh một bất ngờ.

    Không ngờ bất ngờ lại biến thành cú sốc, thậm chí còn khiến cô nghe được những lời thật lòng của anh.

    Không ai phát hiện ra Thẩm Thanh Âm đang đứng ngoài cửa. Cuộc trò chuyện trong phòng vẫn tiếp tục.

    “Bị em gái nuôi của mình ép yêu suốt bao nhiêu năm, chắc anh Trạch cũng mệt mỏi lắm rồi. May mà giờ cuối cùng cũng thoát khỏi cô ta, đương nhiên phải tăng tốc cuộc sống mới.”

    “Nhưng anh Trạch này, chuyện anh cưới chị dâu vào tháng sau cũng định giữ kín sao? Như vậy có thiệt thòi cho chị dâu quá không?”

  • Trở Lại Kiếp Này Tôi Tránh Né Diệp Kiến Bách

    Năm khôi phục kỳ thi đại học, vị hôn phu là thanh niên trí thức – Diệp Kiến Bách – gặp tai nạn trên đường về thành phố.

    Anh để lại cho tôi một tin buồn, mười đồng tiền và ba cân tem lương thực.

    Tôi khóc đến mù một bên mắt, cắn răng sinh con một mình dù chưa kết hôn.

    Mấy chục năm sau, tôi bạc trắng cả đầu, thân thể đầy bệnh tật.

    Khi đang bán đồ ăn vặt ở quê, tôi bất ngờ gặp lại anh – lúc này đã dẫn vợ con về thăm chốn cũ.

    Anh vẫn phong độ ngời ngời, vợ đẹp con ngoan, vinh quang trở lại làng xưa.

    Chỉ tay về phía nhà tôi, anh cười cợt nói:

    “Hồi đó tôi từng đi lao động ở đây. Gái quê nghèo đến phát điên, muốn vào thành thì chuyện gì cũng dám làm… một khi dính vào rồi thì khó dứt lắm. Nếu tôi không giả chết, cô ta sao chịu từ bỏ chứ!”

    Toàn thân tôi run rẩy, máu nóng trào lên đầu.

    Khi tôi vươn tay lấy nồi dầu nóng ở quầy hàng,

    Anh bất chợt nhận ra tôi, cuống cuồng định quay xe bỏ chạy — nhưng lại tông thẳng vào chiếc xe đối diện.

    Lúc mở mắt ra lần nữa,

    Tôi đã quay về năm mười tám tuổi.

    Tin tức khôi phục kỳ thi đại học vừa mới được công bố.

    Ba mẹ tôi vẫn còn sống.

    Diệp Kiến Bách vừa mới về quê thăm nhà, bị người con gái anh yêu nhất từ chối, đang giận dỗi mà quay lại.

    Kiếp trước, anh tìm đến tôi để an ủi, rồi chiếm lấy tôi.

    Nhưng kiếp này — mọi chuyện vẫn còn kịp để thay đổi.

  • Chồng Tự Tay Kiểm Tra Ngực Cho Mối Tình Đầu Của Mình

    Tôi mang chìa khóa xe đến đưa cho Lục Tu Trì, không ngờ lại bắt gặp anh – người được mệnh danh là “bàn tay vàng của ngoại khoa” – đang vượt giới hạn, kiểm tra tuyến vú cho An Tiểu Vũ.

    Tôi nghĩ, mấy bức thư tình giấu trong thư phòng của anh cuối cùng cũng có thể phơi bày ra ánh sáng rồi.

    Tối đó tôi đề nghị ly hôn, sáng hôm sau anh ký tên không chút do dự.

    Nửa năm sau, tôi giành được giải Nguyệt Thần – giải thưởng cao nhất trong ngành thiết kế, và được đàn anh đã thầm yêu tôi nhiều năm cầu hôn.

    Vậy mà Lục Tu Trì lại lần đầu tiên phá lệ, đứng đợi tôi dưới lầu:

    “Em ly hôn với anh… là vì cậu ta à?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *