Bảy Ngày Đoạt Mệnh Phu Quân

Bảy Ngày Đoạt Mệnh Phu Quân

Ngày phu quân ta tử trận nơi sa trường, biểu muội Triệu Đường khóc lóc đòi tuẫn tiết theo chàng.

Chẳng ai hỏi ý kiến của ta.

Đến khi ta chạy tới nơi, họ đã quyết định xong xuôi hết thảy—

Bảy ngày sau, Triệu Đường sẽ lấy danh nghĩa chính thê, cùng phu quân ta là Tạ Thanh Yến hợp táng vào mộ tổ nhà họ Tạ.

Bước vào linh đường, ta thấy Triệu Đường đang tựa trên ghế mềm, trán quấn một vòng lụa trắng, bà mẹ chồng đang đích thân đút canh sâm cho cô ta.

Còn con trai ta đã q/ u/ ỳ trước quan t/ à/ i suốt ba canh giờ, hai chân sưng vù, run rẩy không đứng vững.

Chẳng ai bảo nó đứng dậy.

Cũng chẳng ai lót cho nó một tấm đệm mềm.

mẹ chồng ngước mắt liếc ta một cái:

“Về rồi à? Bảy ngày sau, Đường Đường sẽ lấy danh nghĩa chính thê vào tổ phần nhà họ Tạ, con liệu mà thu xếp.”

Kiếp trước, ta không dám không làm theo.

Bởi cả kinh thành đều khen Triệu Đường tình sâu nghĩa nặng, bởi mẹ chồng nói nàng là nữ tử trinh liệt, bởi chỉ cần ta nhíu mày một cái thôi, sẽ có vô số cái miệng chờ mà nói ta lòng dạ hẹp hòi, không dung nổi người khác.

Có điều bảy ngày sau, Tạ Thanh Yến lại chết rồi sống lại.

Lúc ấy ta mới biết, chàng uống thuốc giả chết, mục đích chính là để đường hoàng cưới Triệu Đường.

Còn ta, từ chính thê bị giáng xuống làm thiếp thất, bị Triệu Đường hành hạ cả một đời.

Con trai ta cũng từ đích tử bị giáng thành thứ tử, không có duyên với tước vị, lăn lộn nơi đầu đường xó chợ cả một đời.

Sống lại một lần nữa.

Ta ngồi xổm xuống, đỡ con trai dậy từ nền gạch xanh, rồi nhìn về phía mẹ chồng :

“Nếu đã tình sâu nghĩa nặng đến thế, vậy thì hôm nay tuẫn táng đi!”

1.

Linh đường lặng đi trong chốc lát.

Triệu Đường cũng kinh ngạc đến mức ngừng cả tiếng khóc giả, ngẩng đầu nhìn ta:

“Ngươi… ngươi nói gì?”

“Hôm nay sẽ đưa ngươi vào mộ, cùng phu quân ta hợp táng.”

Ta cũng không ngẩng đầu.

Chỉ chuyên tâm dùng rượu thuốc xoa bóp đôi chân sưng đỏ của con trai, giọng điệu nhàn nhạt:

“Ngươi đối với phu quân ta tình sâu nghĩa nặng đến thế, nay ta thành toàn cho ngươi, ngươi chẳng lẽ không nên cảm kích rơi nước mắt sao?”

Triệu Đường bị ta nói cho cứng họng, không còn lời để đáp.

Đành phải quay sang nhìn mẹ chồng , mềm giọng làm nũng:

“Di mẫu, người xem nàng kìa!”

mẹ chồng vỗ vỗ tay Triệu Đường để trấn an.

Sau đó bà nhìn ta, giận dữ quát:

“Thẩm thị, ngươi điên rồi sao, dám nói với Đường Đường như vậy?!”

“Đường Đường đối với Thanh Yến tình sâu đến thế, còn chủ động đề nghị tuẫn táng vì Thanh Yến, cử chỉ như vậy trên đời này có mấy ai làm được?”

“Ngươi làm được không? Ngươi nỡ bỏ vinh hoa phú quý chốn nhân gian, nỡ bỏ con trai mình, vào tổ phần mà vì Thanh Yến tuẫn tình sao?”

Nghe những lời này, ta không khỏi cười lạnh.

Quả thực, ta không làm được, ta cũng chẳng nỡ.

Cho nên kiếp trước, ta chính là bị những lời này của bà ta hù dọa.

Khi đó ta thật lòng kính phục Triệu Đường có thể vì phu quân ta mà tuẫn tình, cũng thật lòng thương nàng tuổi còn trẻ đã phải mất mạng.

Vì vậy dù trong lòng không vui khi phải nhường vị trí chính thê, không vui khi phải nhường cơ hội trăm năm sau được hợp táng cùng phu quân, ta vẫn cắn răng đáp ứng.

Nhưng không ngờ, tất cả đều là âm mưu của bọn họ.

Phu quân ta căn bản là giả chết!

Chàng không muốn mang tiếng ruồng bỏ thê tử tào khang, nên mới nghĩ ra cách này, để ta tự nguyện nhường lại ngôi chính thê.

Đợi Triệu Đường diễn tròn vai tuẫn tình, chàng liền chết rồi sống lại, đường hoàng cưới nàng về.

Hai mươi năm kiếp trước, vợ chồng bọn họ ân ái mặn nồng.

Còn ta và con trai thì bị đuổi tới một tiểu viện hẻo lánh, mặc cho người ta ức hiếp, uất ức mà chết.

Chỉ là kiếp này, sẽ không giống nữa.

Ta cố nén cơn lạnh lẽo trong đáy mắt, ngẩng đầu nhìn về phía mẹ chồng :

“Mẫu thân , người phải hiểu, con mới là nữ chủ nhân của Hầu phủ. Hiện giờ ở Hầu phủ, con mới là người định đoạt.”

Nói rồi, ta xoay người nhìn lũ hạ nhân ngoài linh đường, nói:

“Còn không mau mời biểu tiểu thư vào tổ phần?”

Bọn hạ nhân nhìn nhau, không ai dám động.

Ta nhàn nhạt liếc họ một cái, nhắc nhở:

“Các ngươi nghĩ cho kỹ, ai mới là chủ nhân tương lai của phủ Đại tướng quân?”

Bọn họ không biết Tạ Thanh Yến là giả chết, chỉ biết con trai duy nhất của Tạ Thanh Yến, cũng là người thừa kế tương lai của phủ Đại tướng quân, đang ở trong lòng ta.

Thế là, một đám người tranh nhau xông lên bắt lấy Triệu Đường, bịt miệng nàng, trói tay nàng, rồi lôi đi.

Toàn bộ quá trình rất dứt khoát.

mẹ chồng còn chưa kịp phản ứng.

Thấy cảnh ấy, bà run rẩy chỉ tay về phía ta:

“Thẩm… Thẩm thị, ngươi cứ chờ đó, con ta… linh thiêng trên trời, sẽ không tha cho ngươi!”

Ta không để ý đến bà ta, trực tiếp sai người mời lão phu nhân xuống nghỉ ngơi.

Ta cũng biết bà ta muốn nói gì.

Bảy ngày sau, thuốc giả chết hết tác dụng, Tạ Thanh Yến sẽ chết đi sống lại.

Khi đó, chàng sẽ không tha cho ta.

Nhưng không sao.

Ta sẽ không cho chàng cơ hội ấy.

Đời này, ta sẽ khiến chàng chỉ có thể là một người chết nằm trong tổ phần!

2.

“Nương thân.”

Con trai ngẩng đầu nhìn ta, vươn bàn tay nhỏ kéo kéo ống tay áo ta.

Ta ngồi xổm xuống, nhìn khuôn mặt nhỏ gầy đến mức cằm nhọn hoắt của nó, tim như bị ai đó siết chặt.

Kiếp trước mẹ chồng nói phụ thân nó ngoài tiền tuyến đang chịu khổ, thân làm con không thể ham hưởng lạc.

Cho nên bà cắt xén ăn mặc chi tiêu của An Nhi.

Ngay cả đến ngày sinh thần, ta nấu cho An Nhi một bát mì trường thọ cũng bị mắng là quá nuông chiều.

Khi ấy, ta cầu xin đến trước mặt Tạ Thanh Yến.

Nhưng chàng lại nói:

“Mẫu thân nói phải, nếu để người ngoài biết con trai tướng quân ham hưởng lạc, ta sẽ bị người ta chỉ trỏ sau lưng.”

Ngày ấy, bọn họ ngang nhiên sai người đưa An Nhi rời khỏi bên ta.

Ta khóc đến cạn cả nước mắt, cũng vô ích.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Bảy ngày này, Tạ Thanh Yến đều ở trong trạng thái giả chết.

Ta có đủ cách khiến chàng chẳng bao giờ tỉnh lại nữa!

“Người đâu, chuẩn bị xe.”

Ta phải về nhà họ Thẩm, nhà mẹ đẻ của ta.

Vừa xuống xe, ta đã thấy huynh trưởng vội vã định ra ngoài.

Nhìn dáng vẻ y nguyên không tổn hại của huynh ấy, bước chân ta không khỏi khựng lại.

Ký ức như thủy triều cuồn cuộn trào về—

Kiếp trước, ca ca biết được ta chịu khổ ở Hầu phủ, liền giận dữ đi tìm Tạ Thanh Yến đối chất.

Huynh ấy cho rằng với thân phận trạng nguyên lang của mình, lại thêm môn đình nhà họ Thẩm, thế nào cũng khiến Tạ Thanh Yến phải kiêng dè.

Nhưng huynh ấy đâu ngờ, Tạ Thanh Yến từ lâu đã bị Triệu Đường mê hoặc đến mê muội, vì che giấu chuyện sủng thiếp diệt thê, vậy mà lại sai thuộc hạ chặn giết ca ca giữa đường, rồi vứt xác phơi thây nơi hoang sơn dã lĩnh.

Tội nghiệp ca ca ta, mười mấy năm dùi mài kinh sử, trạng nguyên lang do đích thân ngự bút điểm chọn trong điện thi, đầy bụng kinh luân, tiền đồ rộng mở, vậy mà chưa đến tuổi ba mươi đã uất hận mà chết.

Còn ta bị nhốt trong tiểu viện hẻo lánh của Hầu phủ, ngay cả đi nhặt xác cho ca ca cũng không được cho phép.

Đúng lúc ta còn đắm chìm trong nỗi đau kiếp trước, huynh trưởng đã đi đến trước mặt ta.

Similar Posts

  • Kiếp Này, Chẳng Ai Nợ Ai Full

    Ở tháng thứ tư của thai kỳ, tôi bị một kẻ xa lạ xông đến tận cửa đánh đập tàn nhẫn.

    Cố Đình Thanh bất chấp tất cả đưa tôi vào bệnh viện, khóc lóc cầu xin bác sĩ hãy cứu tôi.

    Trước khi được đẩy vào phòng ICU, tôi nghe thấy anh ta nói chuyện với một người anh em.

    “Anh Thanh, người bên kia đã được bảo lãnh ra. Chỉ cần lấy được đơn bãi nại, vụ án này sẽ kết thúc.”

    “Chỉ là… cũng đều mang thai con anh, anh đối xử với Tô Mai Thanh như vậy, thật không công bằng…”

    Giọng của Cố Đình Thanh bỗng trở nên lạnh lẽo.

    “Chính vì cô ta có thai trước, càng không thể để cô ta sinh. Đứa con đầu tiên của tôi chỉ có thể là do Tần Liễu Tụ sinh, tôi đã hứa với cô ấy rồi.”

    Người kia đè nén sự bất mãn:

    “Anh có thể dùng cách khác, tại sao lại dung túng để Tần Liễu Tụ dẫn người đến đánh cô ta? Đánh đến mức này, sống chết còn khó nói!”

    Cố Đình Thanh bắt đầu trở nên lắp bắp, mâu thuẫn.

    “Tôi cũng không muốn thế, nhưng mọi chuyện đã xảy ra rồi. Cậu giúp tôi trông chừng, dốc hết sức cứu chữa cho cô ấy. Đây là món nợ tôi thiếu, cả đời còn lại tôi sẽ dùng hết tình cảm để bù đắp cho cô ấy.”

    Cánh cửa ICU khép lại, chặn ngoài tất cả những hạnh phúc mà tôi từng khao khát.

    Khi tỉnh dậy, chỉ còn lại cơn đau nhói nơi bụng dưới, và một bãi máu loang đỏ…

    Cố Đình Thanh, con của tôi không còn nữa.

    Chúc anh và Tần Liễu Tụ trăm năm hạnh phúc.

  • Cô Dâu Tàn P H Ế Trong Kiếp Trước

    Trước lễ đính hôn, tôi gặp tai nạn xe.

    Bạn trai vì bảo vệ mẹ, anh trai và chị dâu ngồi ghế sau mà vặn tay lái, để tôi trực diện với chiếc xe tải mất lái.

    Hai chân tôi bị nghiền nát biến dạng, còn anh ta trong phòng ICU vừa khóc vừa đeo nhẫn kim cương cho tôi:

    “Bảo bối, em yên tâm, đợi em hồi phục, chúng ta sẽ cưới.”

    “Chi phí chữa trị, nhà anh lo hết.”

    Sau đó ba tôi bị dụ đi chỗ khác, viện phí bị cắt, cả nhà họ biến mất không tung tích.

    Tôi khóc mà gọi điện chất vấn, giọng anh ta trong điện thoại đầy khó chịu:

    “Anh nói bao nhiêu lần rồi? Chân em hỏng rồi, không chữa được nữa, anh không thể cưới một người tàn phế. Không thì em kiện anh đi.”

    Mở mắt ra, tôi trở lại nửa tiếng trước tai nạn.

    Lần này, tôi không lên xe.

    Tôi chỉ cười, chúc họ đi đường bình an.

  • Tình Thâm Hận Sâu

    Nam Đình gọi điện cho tôi khi tôi vừa kết thúc một ca phẫu thuật.

    Bàn tay cầm điện thoại bị nước rửa đến trắng bệch, mùi thuốc khử trùng ám đầy.

    Nam Đình nói: “Thẩm Quân, chúng ta ly hôn đi.”

    Ba năm hôn nhân, có danh không có thực.

    Tối hôm đó tôi về nhà, Nam Đình đã có mặt ở đó, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh về trước mười giờ tối.

    Nam Đình mặc một bộ vest xanh đậm, sơ mi trắng, quần tây cùng chất liệu với áo vest, hai chân bắt chéo.

    Đôi mày mắt lạnh nhạt ấy quét qua tôi.

    Năm đó khi cưới tôi, đôi mắt đầy hận ý kia, nay đã hoàn toàn trở nên lạnh lùng.

    Ba năm qua, tôi đã biến Nam Đình thành một người đàn ông lạnh lùng đến tận xương tủy.

  • Hành Trình Của Hạnh Phúc

    Sau 3 năm bị trừng phạt, Cố Đình Quân dẫn theo Bạch Nguyệt Quang đến đón tôi.

    Anh ta nói: “Nghe nói em ngoan ngoãn hơn rồi, vậy tôi cho em một cơ hội sửa sai. Chị Tô Vận của em dịu dàng, lại rộng lượng lắm, học hỏi chị ấy nhiều vào, nhớ sau này đừng gây chuyện nữa.”

    Mọi người đều nghĩ tôi sẽ khóc lóc, kể khổ rồi bám lấy anh ta như thể đó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Nhưng tôi chỉ lặng lẽ cúi đầu chào anh, không quên gửi đến anh lời cảm ơn sâu sắc.

    Tuy vậy, Cố Đình Quân nghe xong liền nhíu mày: “Triều Nhan, anh là vị hôn phu của em, không cần khách sáo như vậy với anh đâu.”

    Tôi cười nhạt, không nói gì thêm.

    Rồi sẽ sớm không phải nữa.

    Trải qua 3 năm khổ cực đó, cuối cùng tôi cũng đã tích đủ điểm. Và chỉ còn 10 ngày nữa là tôi sẽ có thể rời khỏi thế giới này mãi mãi.

    Từ nay về sau đừng mong có cơ hội gặp lại.

  • Trộm Ngọc

    Sau khi phu quân xuất chinh trở về, người hoàn toàn thay đổi thái độ lãnh đạm trước kia, mỗi đêm đều si mê quấn lấy ta, thậm chí một đêm gọi mười tám lần nước.

    Ta quả thực không thể chống đỡ nổi, chỉ muốn cầu xin chàng nương tay đôi chút, nào ngờ lại vô tình nghe được cuộc trò chuyện của chàng với người khác.

    “Đại ca, ta cam đoan đây là đêm cuối cùng, được không?”

    “Huệ Nương là người ngốc nghếch, ta và huynh là huynh đệ song sinh, nàng sẽ không phát hiện đâu.”

    “Nếu không phải trên chiến trường ta bị thương gốc rễ, mất khả năng phòng the, thì cũng chẳng cầu xin huynh.”

    “Huynh là đại ca ta, vậy mà cũng không chịu giúp! Chẳng lẽ muốn nhìn ta cả đời bị thiên hạ cười chê hay sao?”

    Trong lòng ta kinh hãi tột độ.

    Chẳng lẽ, những ngày qua người cùng ta quấn quýt ân ái, không phải là phu quân Lục Diên Tề, mà là huynh trưởng song sinh của chàng – Lục Diên Chiêu ư???

    Đêm ấy, Lục Diên Chiêu lại bước vào khuê phòng của ta lần nữa.

    Sau khi xong việc, hắn định rời đi, lại bị ta trở mình đè xuống.

    “Thừa tướng đại nhân, sao chỉ có một lần đã định đi rồi?”

    Rồi, trong ánh mắt đầy kinh ngạc của hắn, ta khẽ ghé sát bên tai, cất tiếng thì thầm:

    “Nếu không mang thai nghiệt chủng, đại nhân định ăn nói thế nào với phu quân ta đây?”

  • Lột Mặt Nhà Họ Trần Ngay Trong Lễ Cưới

    Tết năm nay, tôi đến nhà mẹ chồng tương lai chơi.

    Bà đưa cho tôi một phong bao lì xì — bên trong lại là một xấp tiền âm phủ.

    Bạn trai tôi lén nói với mẹ anh ta:

    “Dạo này cô ấy bị trễ kinh hai tháng rồi, tám phần là có bầu.”

    Bà ta lập tức vênh váo, lên giọng ra điều kiện:

    “Đã có bầu con nhà mình, vậy thì khỏi cần sính lễ! Nhưng đồ cưới phải gấp đôi!”

    “Không có 50 vạn của hồi môn thì loại hàng nát này không xứng bước chân vào cửa nhà ta!”

    Tôi gật đầu cười:

    “Được ạ! Mẹ nói sao, con nghe vậy!”

    Ba tháng sau — cả nhà họ quỳ rạp trước mặt tôi, khóc lóc van xin tôi tha cho họ một con đường sống.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *