Bảy Ngày Đoạt Mệnh Phu Quân

Bảy Ngày Đoạt Mệnh Phu Quân

Ngày phu quân ta tử trận nơi sa trường, biểu muội Triệu Đường khóc lóc đòi tuẫn tiết theo chàng.

Chẳng ai hỏi ý kiến của ta.

Đến khi ta chạy tới nơi, họ đã quyết định xong xuôi hết thảy—

Bảy ngày sau, Triệu Đường sẽ lấy danh nghĩa chính thê, cùng phu quân ta là Tạ Thanh Yến hợp táng vào mộ tổ nhà họ Tạ.

Bước vào linh đường, ta thấy Triệu Đường đang tựa trên ghế mềm, trán quấn một vòng lụa trắng, bà mẹ chồng đang đích thân đút canh sâm cho cô ta.

Còn con trai ta đã q/ u/ ỳ trước quan t/ à/ i suốt ba canh giờ, hai chân sưng vù, run rẩy không đứng vững.

Chẳng ai bảo nó đứng dậy.

Cũng chẳng ai lót cho nó một tấm đệm mềm.

mẹ chồng ngước mắt liếc ta một cái:

“Về rồi à? Bảy ngày sau, Đường Đường sẽ lấy danh nghĩa chính thê vào tổ phần nhà họ Tạ, con liệu mà thu xếp.”

Kiếp trước, ta không dám không làm theo.

Bởi cả kinh thành đều khen Triệu Đường tình sâu nghĩa nặng, bởi mẹ chồng nói nàng là nữ tử trinh liệt, bởi chỉ cần ta nhíu mày một cái thôi, sẽ có vô số cái miệng chờ mà nói ta lòng dạ hẹp hòi, không dung nổi người khác.

Có điều bảy ngày sau, Tạ Thanh Yến lại chết rồi sống lại.

Lúc ấy ta mới biết, chàng uống thuốc giả chết, mục đích chính là để đường hoàng cưới Triệu Đường.

Còn ta, từ chính thê bị giáng xuống làm thiếp thất, bị Triệu Đường hành hạ cả một đời.

Con trai ta cũng từ đích tử bị giáng thành thứ tử, không có duyên với tước vị, lăn lộn nơi đầu đường xó chợ cả một đời.

Sống lại một lần nữa.

Ta ngồi xổm xuống, đỡ con trai dậy từ nền gạch xanh, rồi nhìn về phía mẹ chồng :

“Nếu đã tình sâu nghĩa nặng đến thế, vậy thì hôm nay tuẫn táng đi!”

1.

Linh đường lặng đi trong chốc lát.

Triệu Đường cũng kinh ngạc đến mức ngừng cả tiếng khóc giả, ngẩng đầu nhìn ta:

“Ngươi… ngươi nói gì?”

“Hôm nay sẽ đưa ngươi vào mộ, cùng phu quân ta hợp táng.”

Ta cũng không ngẩng đầu.

Chỉ chuyên tâm dùng rượu thuốc xoa bóp đôi chân sưng đỏ của con trai, giọng điệu nhàn nhạt:

“Ngươi đối với phu quân ta tình sâu nghĩa nặng đến thế, nay ta thành toàn cho ngươi, ngươi chẳng lẽ không nên cảm kích rơi nước mắt sao?”

Triệu Đường bị ta nói cho cứng họng, không còn lời để đáp.

Đành phải quay sang nhìn mẹ chồng , mềm giọng làm nũng:

“Di mẫu, người xem nàng kìa!”

mẹ chồng vỗ vỗ tay Triệu Đường để trấn an.

Sau đó bà nhìn ta, giận dữ quát:

“Thẩm thị, ngươi điên rồi sao, dám nói với Đường Đường như vậy?!”

“Đường Đường đối với Thanh Yến tình sâu đến thế, còn chủ động đề nghị tuẫn táng vì Thanh Yến, cử chỉ như vậy trên đời này có mấy ai làm được?”

“Ngươi làm được không? Ngươi nỡ bỏ vinh hoa phú quý chốn nhân gian, nỡ bỏ con trai mình, vào tổ phần mà vì Thanh Yến tuẫn tình sao?”

Nghe những lời này, ta không khỏi cười lạnh.

Quả thực, ta không làm được, ta cũng chẳng nỡ.

Cho nên kiếp trước, ta chính là bị những lời này của bà ta hù dọa.

Khi đó ta thật lòng kính phục Triệu Đường có thể vì phu quân ta mà tuẫn tình, cũng thật lòng thương nàng tuổi còn trẻ đã phải mất mạng.

Vì vậy dù trong lòng không vui khi phải nhường vị trí chính thê, không vui khi phải nhường cơ hội trăm năm sau được hợp táng cùng phu quân, ta vẫn cắn răng đáp ứng.

Nhưng không ngờ, tất cả đều là âm mưu của bọn họ.

Phu quân ta căn bản là giả chết!

Chàng không muốn mang tiếng ruồng bỏ thê tử tào khang, nên mới nghĩ ra cách này, để ta tự nguyện nhường lại ngôi chính thê.

Đợi Triệu Đường diễn tròn vai tuẫn tình, chàng liền chết rồi sống lại, đường hoàng cưới nàng về.

Hai mươi năm kiếp trước, vợ chồng bọn họ ân ái mặn nồng.

Còn ta và con trai thì bị đuổi tới một tiểu viện hẻo lánh, mặc cho người ta ức hiếp, uất ức mà chết.

Chỉ là kiếp này, sẽ không giống nữa.

Ta cố nén cơn lạnh lẽo trong đáy mắt, ngẩng đầu nhìn về phía mẹ chồng :

“Mẫu thân , người phải hiểu, con mới là nữ chủ nhân của Hầu phủ. Hiện giờ ở Hầu phủ, con mới là người định đoạt.”

Nói rồi, ta xoay người nhìn lũ hạ nhân ngoài linh đường, nói:

“Còn không mau mời biểu tiểu thư vào tổ phần?”

Bọn hạ nhân nhìn nhau, không ai dám động.

Ta nhàn nhạt liếc họ một cái, nhắc nhở:

“Các ngươi nghĩ cho kỹ, ai mới là chủ nhân tương lai của phủ Đại tướng quân?”

Bọn họ không biết Tạ Thanh Yến là giả chết, chỉ biết con trai duy nhất của Tạ Thanh Yến, cũng là người thừa kế tương lai của phủ Đại tướng quân, đang ở trong lòng ta.

Thế là, một đám người tranh nhau xông lên bắt lấy Triệu Đường, bịt miệng nàng, trói tay nàng, rồi lôi đi.

Toàn bộ quá trình rất dứt khoát.

mẹ chồng còn chưa kịp phản ứng.

Thấy cảnh ấy, bà run rẩy chỉ tay về phía ta:

“Thẩm… Thẩm thị, ngươi cứ chờ đó, con ta… linh thiêng trên trời, sẽ không tha cho ngươi!”

Ta không để ý đến bà ta, trực tiếp sai người mời lão phu nhân xuống nghỉ ngơi.

Ta cũng biết bà ta muốn nói gì.

Bảy ngày sau, thuốc giả chết hết tác dụng, Tạ Thanh Yến sẽ chết đi sống lại.

Khi đó, chàng sẽ không tha cho ta.

Nhưng không sao.

Ta sẽ không cho chàng cơ hội ấy.

Đời này, ta sẽ khiến chàng chỉ có thể là một người chết nằm trong tổ phần!

2.

“Nương thân.”

Con trai ngẩng đầu nhìn ta, vươn bàn tay nhỏ kéo kéo ống tay áo ta.

Ta ngồi xổm xuống, nhìn khuôn mặt nhỏ gầy đến mức cằm nhọn hoắt của nó, tim như bị ai đó siết chặt.

Kiếp trước mẹ chồng nói phụ thân nó ngoài tiền tuyến đang chịu khổ, thân làm con không thể ham hưởng lạc.

Cho nên bà cắt xén ăn mặc chi tiêu của An Nhi.

Ngay cả đến ngày sinh thần, ta nấu cho An Nhi một bát mì trường thọ cũng bị mắng là quá nuông chiều.

Khi ấy, ta cầu xin đến trước mặt Tạ Thanh Yến.

Nhưng chàng lại nói:

“Mẫu thân nói phải, nếu để người ngoài biết con trai tướng quân ham hưởng lạc, ta sẽ bị người ta chỉ trỏ sau lưng.”

Ngày ấy, bọn họ ngang nhiên sai người đưa An Nhi rời khỏi bên ta.

Ta khóc đến cạn cả nước mắt, cũng vô ích.

Nhưng bây giờ thì khác rồi.

Bảy ngày này, Tạ Thanh Yến đều ở trong trạng thái giả chết.

Ta có đủ cách khiến chàng chẳng bao giờ tỉnh lại nữa!

“Người đâu, chuẩn bị xe.”

Ta phải về nhà họ Thẩm, nhà mẹ đẻ của ta.

Vừa xuống xe, ta đã thấy huynh trưởng vội vã định ra ngoài.

Nhìn dáng vẻ y nguyên không tổn hại của huynh ấy, bước chân ta không khỏi khựng lại.

Ký ức như thủy triều cuồn cuộn trào về—

Kiếp trước, ca ca biết được ta chịu khổ ở Hầu phủ, liền giận dữ đi tìm Tạ Thanh Yến đối chất.

Huynh ấy cho rằng với thân phận trạng nguyên lang của mình, lại thêm môn đình nhà họ Thẩm, thế nào cũng khiến Tạ Thanh Yến phải kiêng dè.

Nhưng huynh ấy đâu ngờ, Tạ Thanh Yến từ lâu đã bị Triệu Đường mê hoặc đến mê muội, vì che giấu chuyện sủng thiếp diệt thê, vậy mà lại sai thuộc hạ chặn giết ca ca giữa đường, rồi vứt xác phơi thây nơi hoang sơn dã lĩnh.

Tội nghiệp ca ca ta, mười mấy năm dùi mài kinh sử, trạng nguyên lang do đích thân ngự bút điểm chọn trong điện thi, đầy bụng kinh luân, tiền đồ rộng mở, vậy mà chưa đến tuổi ba mươi đã uất hận mà chết.

Còn ta bị nhốt trong tiểu viện hẻo lánh của Hầu phủ, ngay cả đi nhặt xác cho ca ca cũng không được cho phép.

Đúng lúc ta còn đắm chìm trong nỗi đau kiếp trước, huynh trưởng đã đi đến trước mặt ta.

Similar Posts

  • Gọi Tôi Là Góa Phụ Cũng Được Nhưng Là Góa Phụ Còn Sống

    Kiếp trước, vì chồng tôi – Tô Dật – điều hành kém khiến công ty phá sản.

    Anh ta dẫn theo mẹ chồng, ba chồng, bác cả, bác hai, cả nhà bảy người cùng nhau uống thuốc độc tự sát ngay trước mặt tôi.

    Tôi không chịu nổi cú sốc ấy, lập tức ngất xỉu.

    Lúc tỉnh lại, bảy người họ đã được hỏa táng xong xuôi.

    Chưa kịp đau buồn, đám người cho vay nặng lãi đã kéo đến đòi nợ.

    Đến lúc ấy tôi mới bàng hoàng nhận ra, mình đã trở thành người sống sót duy nhất của cái nhà này.

    Mười năm sau, khi đôi tay tôi run rẩy giao đủ đồng tiền cuối cùng để trả nợ,

    Thì trong căn nhà vốn đã vắng bóng người năm xưa, lại xuất hiện cả bảy người bọn họ.

    Tô Dật ném một đồng xu xuống chân tôi, nói là cảm ơn vì tôi đã thay cả nhà anh ta trả hết nợ trong suốt ngần ấy năm.

    Nhìn bộ dạng hớn hở, đắc ý của đám tiểu nhân ấy, tôi tức đến nỗi không kiềm được, phun máu mà chết.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày công ty của Tô Dật phá sản.

  • Bảy Năm Và Đứa Trẻ Không Thuộc Về Tôi

    VĂN ÁN

    “Ngài Lục Lẫm Xuyên, gói kiểm tra thai sản đặt cho cô Lâm đã được kích hoạt.”

    Tin nhắn bật sáng đúng lúc Kỷ Chiêu Ninh đang nghiến răng tự tiêm thuốc giảm đau.

    Vết thương cũ từ bảy năm trước — khi cô liều mạng cứu Lục Lẫm Xuyên — cứ mỗi khi trời đổ mưa lại đau buốt đến tận xương tủy.

    Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, thông báo xác nhận của bệnh viện ghi rõ rành rành, nhưng cô vẫn chớp mắt mấy lần, cứ ngỡ mình nhìn nhầm.

    Người chồng đã kết hôn với cô bảy năm, sao lại có thể đặt lịch kiểm tra thai cho một người phụ nữ khác?

    Cô gọi đến bệnh viện, câu trả lời bên kia khiến máu trong người cô như chảy ngược.

    “Không nhầm đâu, ngài Lục đã cùng cô Lâm đi kiểm tra thai nhiều lần rồi.”

    “Anh ấy rất quan tâm đến đứa bé của cô Lâm, dù bận đến mấy cũng đích thân đi cùng.”

    “À, số điện thoại này là cô Lâm để lại, nói nếu liên lạc không được thì gọi cho cô, xin hỏi cô là người nhà của cô ấy ạ?”

    Người nhà?

    Cổ họng Kỷ Chiêu Ninh như bị chặn lại, mãi đến khi tiếng tút tút vang lên cô mới bàng hoàng cúp máy.

    Bàn tay run rẩy, cô mở ứng dụng định vị đã bỏ quên suốt năm năm.

    Năm đó, khi lén cài phần mềm này vào điện thoại của anh, anh còn cười, véo nhẹ má cô: “Em sợ anh bỏ trốn à?”

    Khi ấy cô ngẩng đầu cười, tin vào lời anh nói “cả đời này”.

    Nhưng bây giờ…

    Trên bản đồ, bốn chữ “Khách sạn Đỉnh Thịnh” nhấp nháy sáng lên — còn đau hơn cả vết thương ngày mưa.

  • Cái Bóng Của Hôn Nhân

    Tôi và Thẩm Vân Trạch kết hôn năm năm, làm cái bóng của anh ta suốt năm năm.

    Anh ta là ảnh đế lưu lượng đỉnh cao, hôn lễ tổ chức kín đáo và đơn giản, chỉ có người thân hai bên tham dự.

    Ngày hôm sau sau khi kết hôn, anh ta đã vào đoàn phim, từ đó ngôi nhà của chúng tôi trở thành khách sạn nghỉ chân thỉnh thoảng của anh ta.

    Trong năm năm ấy, tên của anh ta luôn nằm trên hot search, bạn gái tin đồn thay người liên tục, còn tôi – người vợ chính thức – đến một tấm hình chụp chung cũng không có.

    Mãi đến khi tôi bị chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối, nằm trên giường bệnh, tôi nhắn cho anh ta một tin: “Lục Vân Trạch, chúng ta ly hôn đi.”

    Anh ta trả lời ngay lập tức, giọng điệu vẫn xa cách và thiếu kiên nhẫn như thường lệ:

    “Tô Thanh Phong, đừng làm loạn. Tôi đang quay cảnh đêm, không rảnh chơi mấy trò trẻ con với cô.”

    Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình, ho khan hai tiếng, máu rỉ ra từ kẽ ngón tay.

    “Tôi không làm loạn,”

    Tôi gõ chữ, ngón tay run rẩy,

    “Giấy ly hôn tôi đã ký sẵn rồi, đặt trong ngăn kéo thứ ba ở thư phòng. Anh về lấy đi.”

    Nửa tiếng sau anh ta mới trả lời, chỉ ba chữ lạnh lùng: “Tôi không về.”

    Tôi cười, cười đến chảy cả nước mắt.

    Phải rồi, sao anh ta có thể quay về chứ?

    Ngôi nhà này đối với anh ta, chẳng qua chỉ là một ký hiệu có cũng được, không có cũng chẳng sao.

    Tôi nhắm mắt lại, nhớ đến ngày cưới, anh ta mặc bộ vest đặt may đứng ở cuối thảm đỏ chờ tôi, trong mắt lại chẳng có chút ấm áp nào.

    Anh ta nói: “Tô Thanh Phong, cưới em là tôi trả nợ cha em. Nhưng đừng vọng tưởng gì khác, chúng ta lấy nhau là vì nhu cầu.”

  • Chẳng Lẽ Tôi Không Thể Thầm Yêu Em Sao?

    Trên một chương trình truyền hình, tôi bị phạt phải gọi điện cho một người yêu cũ, đọc một câu thoại xấu hổ.

     “Anh ơi, em muốn ngồi trên cơ bụng của anh.”

    Ngay giây sau, giọng nói ngượng ngùng của tôi vang lên từ chiếc điện thoại trong tay một khán giả ở hàng ghế đối diện.

     Cả khán phòng lập tức ồn ào.

    Chủ nhân của chiếc điện thoại ngẩng đầu, khóe môi khẽ nhếch cười: “Quấy rối nơi công cộng, cô Tần muốn ra tòa sao?”

    Dân mạng hóng hớt nổ tung.

     “Ôi trời, bạn trai cũ của cô ta hóa ra là nhà đầu tư lớn nhất của chương trình — Giang Đình Uyên.”

     “Càng xấu hổ hơn là vị đại lão này vừa mới đính hôn.”

  • Sau Ly Hôn, Tôi Khiến Thiếu Tướng Hối Hận Cả Đời

    Năm thứ mười sau khi kết hôn, tôi phát hiện trong điện thoại của người chồng thiếu tướng có ghi chép chuyển tiền cho vợ liệt sĩ – một đồng đội cũ của anh.

    Người phụ nữ kia luôn nói chuyện đầy oán trách, không ngừng nhắc đến chuyện tự sát vì tình,

    vậy mà mỗi giữa tháng lại đều đặn nhận đi một nửa tiền trợ cấp của anh ấy.

    Tôi không chọn cách giả vờ rộng lượng, mà đưa thẳng điện thoại cho anh, yêu cầu một lời giải thích.

    Lúc ấy, Lục Lẫm vừa tập bắn cả đêm ở trường bắn, sáng hôm sau, anh đưa cho tôi đơn ly hôn đã ký tên.

    “Chồng của Tư Mạn vì cứu anh mà hy sinh, anh cảm thấy có lỗi, nên có nghĩa vụ chăm sóc cô ấy đến hết đời.”

    “Sau khi ly hôn, anh sẽ ra đi tay trắng, coi như là bù đắp cho em mười năm thanh xuân.”

    Tôi không nói gì, dứt khoát ký tên lên đơn ly hôn.

  • Chỉ Vì Tám Trăm Tệ, Tôi Đoạn Tuyệt Với Gia Đình

    Chỉ vì ban ngày tôi ngủ không nghe điện thoại, mà đã bị chú cảnh sát cùng ông chủ nhà tìm đến tận cửa:

    “Người nhà cô báo án cô mất tích, mời cô theo chúng tôi một chuyến.”

    Tôi mở điện thoại, màn hình toàn là những cuộc gọi nhỡ từ số lạ dồn dập.

    Trong danh sách chặn, tôi tìm ra số mà bản thân không muốn bao giờ bấm lại:

    “Các người có ý nghĩa gì không? Tôi không muốn về nhà thì liền báo án giả, ép lấy địa chỉ của tôi sao?”

    Đầu dây bên kia, mẹ tôi mang theo giọng nghẹn ngào uất ức:

    “Không phải chỉ năm nhất thiếu gửi cho con tám trăm tệ sinh hoạt thôi sao? Con thật sự muốn hận mẹ, hận cả nhà chúng ta suốt đời sao? Thật sự định cả đời này không quay về nhà sao?”

    Nhà?

    Tôi chỉ biết, với những đứa con gái như tôi, vốn không có cái gọi là nhà.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *