ĐỐC CÔNG

ĐỐC CÔNG

Đây là năm thứ mười, ta ngứa mắt tên công công họ Ân, ta đã đem hắn trói chặt trên giường.

Người ta có câu: nếu hận một tên thái giám, hãy ép hắn tận mắt chứng kiến sự bất lực của mình, hung hăng hạ nhụt hắn, đem tôn nghiêm của hắn chà đạp dưới chân!

Thế nhưng, sau một đêm, ta lại cắn khăn, rưng rưng lệ.

Ôi quỹ thần thiên địa ơi, hóa ra nước trong Đông Xưởng vẫn còn cá lọt lưới!

1

Màn trướng ấm áp, ánh nến hồng khẽ lay.

Ta chống cằm, nhìn người trước mắt toàn thân mềm nhũn, trong lòng thoáng chút bâng khuâng.

Một khắc trước, tiểu nha hoàn thân cận của ta, Tiểu Miên, thấy ánh mắt ra hiệu của ta mà làm theo, đã chặn đường âm mưu mà chuốc thuốc cho Ân Dự.

Liều thuốc kia, đủ để hạ gục một con trâu.

Ta khẽ cười đắc chí.

Giây phút này, đột nhiên ta có chút hoài nghi: báo thù Ân Dự theo cách này, liệu có ổn không đây?

Thấy hắn không nhúc nhích, ta lẩm bẩm:

“Xem chừng là ta chịu thiệt rồi!”

Nhìn dáng vẻ này, e là ta phải tự ra tay.

Ân Dự giãy giụa xoay người lại.

Chiếc áo mãng bào đỏ dần dần xộc xệch trong cơn giãy giụa.

Yết hầu khẽ chuyển động, tiếng thở gấp gáp, như đang cố nén chịu đựng điều gì đó, lại đang mời gọi, mặc kẻ khác muốn làm gì thì làm.

Mặt ta đỏ bừng, ánh mắt nóng lên, bất giác “ực” một tiếng, nuốt nước bọt: “Vừa rồi, xem ra ta hơi không biết điều rồi!”

Mỹ sắc hòa với oán hận xưa nay khiến ta choáng váng, bỗng chốc kéo toang chiếc mãng bào.

“Ân Dự, không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay phải không?”

Ta cười một cách bí ẩn.

Hãy sợ dần đi.

Ngươi không làm được gì đâu nhỉ!

Cảm nhận lấy sự sỉ nhục này của ta!

Ta hớn hở vô cùng.

Ta kiêu ngạo vô song.

Ta…

Ôi chếc tiệt thật!

Dưới mãng bào, bên trong chiếc quần trắng tinh…

Ta chết sững.

Hắn nãy giờ im lặng, giờ khẽ nghiêng đầu nhìn ta.

Đôi mắt đào hoa nửa khép nửa mở, đôi môi mỏng sắc sảo vì nóng mà ánh lên sắc lấp lánh, tựa như một con hồ ly đang mệt mỏi, nhẹ nhàng vẫy tay với ta.

Hàng mi Ân Dự khẽ rung động.

Hắn kéo áo mãng bào, giọng âm dương quái khí: “Điện hạ đã khiến ta thành ra thế này, đến lúc cần hành động, chẳng lẽ lại sợ rồi sao?”

Ta: ???

Đáng chết mà.

Thật là không chịu nổi bộ dạng khiến người ta muốn đánh của hắn.

Nực cười!

Ta cố giữ cứng cổ, nói: “Ai nói là ta sợ?”

2

Giữa đêm, ta nhắm mắt: Người mà ngươi ngủ cùng đêm qua chính là tên sót lại trong lưới.

Ta mở mắt: Khốn khiếp!

Có kẻ yêu nhau, có kẻ ngắm biển, có kẻ thì trời đã sáng mà còn chưa dậy nổi.

Làm công chúa thì có khi nào mà không điên chứ? Hahaha!

Cứ ráng chịu đựng thôi!

Ta âm thầm bò trên chiếc giường quý phi, miệng lẩm bẩm chửi Ân Dự đến mười vạn tám ngàn lần.

Tiểu Miên, cô nàng mạnh mẽ, tự nguyện xoa bóp phần bụng đang căng đau của ta.

Eo đau lưng nhức, ta nhăn mặt nhíu mày.

Ta cắn chặt khăn tay, vỗ án đứng dậy: “Không thể để yên như thế được!”

Tiểu Miên gật gù: “Nô tỳ đi cho hắn uống thêm một liều thuốc, rồi khiêng hắn về đây để điện hạ tha hồ nhục mạ, muốn thế này hay thế kia tùy ý.”

Ánh mắt ta thoáng dao động.

Việc đó thì cũng không nhất thiết.

Chi bằng…

Ta đảo mắt, đứng dậy, cầm bút viết ra hàng chữ, chữ nào chữ nấy đầy khí phách.

Ta buông bút: “Cứ theo cái này mà làm, mối thù này không trả thì không phải là ta.”

Tiểu Miên nghiêm trang mở tờ giấy ra, chỉ thấy ba dòng chữ lớn hiện lên.

“Một, tìm người đến Ngự thiện phòng bỏ bã đậu và ớt vào thức ăn của hắn, cho hắn trên thông dưới thoáng, dưới hoa cúc rực cháy!”

“Hai, cạo đầu hắn, để hắn với cái trán bóng loáng mà ra ngoài mất mặt!”

“Ba, cuối cùng hãy lan truyền tin đồn cho cả hoàng cung đều biết hắn vô dụng!”

Cảnh tượng này thật quá đỗi mỹ mãn.

Ta đắc ý hỏi Tiểu Miên: “Ngươi thấy thế nào?”

Tiểu Miên giật nhẹ khóe mắt: “Nô tỳ… không dám nghĩ đến.”

3

Sau khi Tiểu Miên nói rằng không thể làm gì với kế sách cuối, ta im lặng.

Ngồi trong cung, ta uể oải ăn hai đĩa bánh ngọt vị mặn ngọt hòa quyện.

Không được.

Vẫn không thể nuốt trôi cơn giận này.

Ta lập tức cho gọi hoàng đệ đến.

Hoàng đệ sau một ngày học chính sự cùng phụ hoàng, bước vào cửa đã mềm nhũn ngã xuống ghế, tiện tay ăn nốt miếng bánh cuối cùng của ta.

Hắn còn rót một chén trà, định tỉnh táo lại.

Giang Độ tròn trĩnh mũm mĩm, lúc này mang chút vẻ ngái ngủ, khuôn mặt bầu bĩnh nhăn lại, hỏi ta: “Có chuyện gì vậy, hoàng tỷ?”

Ta rất tin tưởng hoàng đệ của mình.

Từ nhỏ hắn đã theo sau ta, trèo cây bắt tổ chim, dưới thì bắt rùa, thật đúng là một tên tùy tùng trung thành.

Ta rất hài lòng, gọn gàng nói: “Lan truyền tin đồn đi.”

Ta giấu đi chuyện nhục nhã đêm qua, đơn giản kể lại kế hoạch báo thù mới của mình.

“Phụt—”

Nước trà vừa uống vào miệng bị phun ra hết.

Giang Độ tỉnh ngủ ngay lập tức: “Không được đâu, hoàng tỷ!”

“Vì sao?”

“Hắn là một thái giám, hẳn là bất lực rồi, có phải tiếng xấu gì đối với hắn đâu?”

Ta: … …

Nói rất chí lý.

Ta tức tối: “Đừng quan tâm nữa.”

Cứ truyền đi là xong.

Giang Độ vẫn từ chối: “Nói như thể có tên ngốc nào đó muốn đi trèo lên giường của Ân Dự vậy.”

Đầu gối ta đau nhói, cảm giác như trúng một mũi tên chí mạng.

Ta nghiến răng đau khổ: “Người ta nói kiếp trước giếc heo, kiếp này dạy học. Ta xem chừng kiếp trước mình giếc người, kiếp này phải dạy lũ heo! Trọng điểm không phải ở đó, trọng điểm là chỉ cần có cớ để làm nhục hắn là đủ rồi!”

Giang Độ: “Hoàng tỷ suy xét kỹ càng, nếu cuối cùng bị phát hiện tin đồn bắt nguồn từ tỷ, liệu có ai sẽ nghĩ rằng giữa hai người có chuyện gì khó nói không?”

Ta liếc mắt: “Vậy nên ngươi truyền đi.”

Giang Độ kinh hoàng lấy tay che chỗ hiểm.

Không biết hắn nghĩ đến gì, lập tức la lên: “Lại càng không được!”

Ta uy hiếp: “Vậy thì ta sẽ kể chuyện tháng trước ngươi và bạn học nhổ râu của thái phó cho phụ hoàng biết!”

Hoàng đệ hít một hơi sâu.

Một lúc sau, hắn nháy mắt tinh ranh, trên khuôn mặt bầu bĩnh đầy vẻ nịnh nọt: “Chỉ là báo thù hắn thôi mà? Tỷ, đệ có một kế hay, có thể lắng nghe động tĩnh, đánh vòng mà đạt được mục đích. Thế nào, làm hay không?”

Similar Posts

  • Massage Kiểu Gì Mà Thành Người Yêu

    Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi trở thành một tác giả viết toàn thời gian.

    Để tránh bị bố mẹ chê bai và giục cưới, tôi quyết đoán mua một căn hộ bên ngoài để sống riêng.

    Sở thích duy nhất của tôi là uống nước ngọt có ga và sưu tầm những loại ống hút đủ màu sắc, đủ hình dáng kỳ lạ.

    Nhưng rồi… tôi bị bắt.

    Đúng vậy, bị bắt…

    Tội danh là sử dụng ma túy.

    Thật sự luôn, Đậu Nga chắc cũng không oan như tôi!!!

  • Phá Giới Chín Lần Vì Tình, Giữ Giới Cả Đời Với Tôi

    Ra nước ngoài ba năm, tôi ôm một cặp song sinh long phượng, đáp xuống sân bay thủ đô.

    Một người luôn lạnh lùng như Phật tử trong giới kinh thành lại chủ động nhắn tin cho tôi:

    “Về nước rồi à?”

    Tôi mặt không biến sắc mà nói dối: “Chưa đâu, tôi vẫn đang ở Mỹ, sắp đi ngủ rồi.”

    Vậy mà ngay giây tiếp theo, anh ta lại bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt tôi.

    Ánh mắt anh ta dán chặt vào hai đứa trẻ bên cạnh tôi.

    “Cô mất tích là để đi làm mấy chuyện này à?”

    “Cô có biết không, tôi đâu có đồng ý ly hôn, cô làm vậy là ngoại tình!”

    Tôi bật cười lạnh lùng.

    Đưa tay chạm vào chuỗi tràng hạt trên cổ tay anh ta.

    “Anh không muốn sinh con với tôi, thì tôi phải đi tìm người muốn chứ.”

    Khi kết hôn, Chu Lâm từng nói anh yêu tôi đến tận xương tủy.

    Ngoài việc không thể vì tôi mà phá giới, còn lại cái gì anh cũng sẵn sàng làm.

    Thế nhưng sau này, Bạch Nguyệt Quang của anh trở về nước.

    Cô ta nói chỉ cần khiến Chu Lâm phá giới chín lần,Tôi sẽ phải ngoan ngoãn ly hôn.

    Trận chiến ấy, tôi thua thảm hại.

  • Sư Huynh, Xin Thu Tay Lại!

    Ta có thể nhìn thấy khí vận trên người người khác.

    Phụ thân ta là màu tím, tiền đồ hiển quý.

    Tổ mẫu là màu xám, mệnh chẳng còn bao lâu.

    Vị đại sư Minh Phàm mới tới trong chùa…

    Ối chao, vàng quá đi mất!*

    *Tác giả chơi chữ kiểu nhìn thấy “khí vận” là màu vàng, nhưng thật ra “vàng” = “đen tối”, đây là tiếng lóng, chỉ những thứ tục tĩu, dâm đãng, gợi dục.

    Minh Phàm đại sư kinh hãi: “Ngươi làm sao biết được? Chẳng lẽ ngươi có thể thấy được suy nghĩ của ta?”

    Hắn đỏ bừng cả mặt.

    “Ta… ta không cố ý nghĩ như thế về ngươi đâu, chỉ là… cái tư thế ấy… ngươi chớ hiểu lầm.”

  • Phán Quan Địa Phủ Và Ma Nữ Thủ Phú

    Đại hội cuối năm của địa phủ, suất đầu thai duy nhất thành “con gái nhà giàu nhất” gây ra một trận tranh giành.

    Con quỷ nữ mới tới khóc đến hoa lê đẫm mưa, nói rằng đời trước nàng quá khổ, cầu xin ta thành toàn.

    Vì để xoa dịu cảm xúc của con quỷ mới, Diêm Vương cưỡng ép gạch tên ta đi.

    “Ngươi ở địa phủ đã làm lâu rồi, đợi thêm ngàn năm nữa đầu thai vào chỗ tốt cũng chưa muộn.”

    Con quỷ nữ đắc ý lè lưỡi với ta: “Đa tạ tiền bối, ta sẽ thay ngươi hưởng phúc.”

    Lũ quỷ đều đang cười nhạo ta, vị phán quan này làm thật quá nhục nhã.

    Ta mặt không cảm xúc mà gạch một nét lên sổ Sinh Tử.

    Đó là con đường một chiều dẫn tới súc sinh đạo.

    Nhìn nàng vui mừng nhảy vào luân hồi tỉnh, khóe môi ta khẽ cong lên.

    Con lợn giống quý giá nhất mà trại nuôi heo nhập về, được muôn vàn cưng chiều, sao lại không tính là con gái nhà giàu nhất chứ?

    ——

  • Xuyên Thành Thiên Kim Hầu Phủ, Cả Nhà Nghe Lén Tiếng Lòng Ta

    Trong lòng ta lại điên cuồng càm ràm:

    【Cha à, chỗ cha giấu tiền riêng bị chuột gặm mất rồi!】

    Ngày hôm sau, phụ thân mang đôi mắt thâm quầng, chỗ giấu tiền chỉ còn lại một đống giấy vụn.

    Ta tiếp tục “xuất khẩu”:

    【Nương à, ngày nào nương cũng lải nhải chuyện giảm cân, vậy mà sau lưng lại gặm hết ba con gà quay!】

    Cái đùi gà trong tay mẫu thân “bộp” một tiếng rơi xuống đất, mặt đỏ còn hơn cả son phấn.

    Cả nhà bề ngoài thì gió yên sóng lặng, sau lưng lại cười đến mức đập tường.

    Cho đến khi ta lo lắng thầm nghĩ:

    【Đại tỷ à, cái tên Trạng nguyên kia nhìn thì ra dáng người tử tế, thật ra lại là loại đàn ông ăn bám vợ còn thích bạo hành!】

    Ánh mắt của cả nhà lập tức thay đổi…

  • Trình Như Cẩn

    Tin tức Trình Như Cẩn mở phòng với người mẫu trẻ lên hot search.

    Nhưng đứng đầu bảng hot search lại là tôi — chính thất của Trình Như Cẩn.

    Chỉ vì mười năm trước, tôi từng lên hot search vì bị nhà tài trợ mắng mỏ khi quyết định làm nội trợ.

    Cả mạng đều đang chờ xem cái kết của người phụ nữ chọn làm nội trợ như tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *