CƯNG CHIỀU TIỂU THANH MAI

CƯNG CHIỀU TIỂU THANH MAI

Bạch nguyệt quang của Tạ Thời Chu thành thân vào ngày hôm ấy.

Ta và chàng cùng nhau đi uống rượu mừng cho nàng.

Giữa tiệc, chàng còn cầm khăn tay của ta để lau nước mắt.

Lúc sắp hồi phủ, chàng ngẩng mặt bốn mươi lăm độ trông lên bầu trời, trong mắt ngân ngấn lệ bi thương: “Quá khó, chúng ta, không trở lại được rồi.”

Hôm nay nàng đại hôn, nhất định chàng rất đau buồn.

Ta không biết nên an ủi thế nào.

Nghĩ một hồi lâu, mới chầm chậm thốt ra lời: “Ta biết, chàng vẫn chưa quên được nàng ấy.”

Tạ Thừa Chu giật giật khóe miệng: “Ngươi bị bệnh à! Xe ngựa của chúng ta bị kẻ khác trộm mất rồi!”

1

Từ nhỏ ta đã không còn mẫu thân, phụ thân lại là võ tướng, nên chuyện ta được nuôi như tiểu tử giả cũng chẳng có gì lạ.

Các tiểu thư con nhà quý tộc chốn kinh thành đều giỏi cầm kỳ thi họa, còn ta năm mười ba tuổi đã cầm đại đao đuổi đánh lưu manh giữa phố.

Những cô nương cùng trang lứa chẳng ai thích chơi với ta.

Phụ thân của Tạ Thừa Chu và phụ thân ta vốn là đồng liêu, vì thế ta ngày ngày chạy theo sau chơi đùa cùng Tạ Thừa Chu.

Sau rồi chạy mãi cũng thành lớn.

Lớn rồi thì phải lập thê.

Hôm con của Trương thúc bên cạnh thành hôn, ta đến dự tiệc rượu.

Những món trên bàn yến như thịt lợn chua ngọt, cá hoa quế, giò heo… khiến ta hoa cả mắt, đầu bếp nhà ta xưa nay chưa nấu được những món ngon như vậy.

Ăn no nê xong, ta chạy về nhà, nói với phụ thân ta rằng, ta cũng muốn cưới vợ!

Phụ thân ta bị ta làm cho sặc một ngụm rượu già, hỏi phải chăng ta ăn đến lú lẫn rồi phải không.

Ta nói ta muốn cưới vợ bày tiệc, như vậy có thể tha hồ ăn sơn hào hải vị.

Phụ thân ta vuốt chòm râu, cười lớn: “Được, con đi rước tiểu tử Tạ Thừa Chu kia về nhà đi.”

Đó là chủ ý hay, nghĩ rằng Tạ Thừa Chu chắc sẽ không cự tuyệt.

Khi ta gặp Tạ Thừa Chu, chàng đang đứng trong lều phát cháo bên vệ đường, ôm kiếm không nói một lời.

Bên cạnh còn có một vị mỹ nhân đoan trang kiều diễm, vừa phát cháo vừa bố thí bạc cho bá tánh nghèo khổ.

Mỹ nhân ấy chính là Ôn Lăng, tiểu thư của Ôn Thái sư, người nổi danh khắp kinh thành.

Ta vẫy tay gọi chàng, nhưng chàng không thấy.

Ta chạy qua, đột nhiên có kẻ lật tung nồi cháo, đám đông nhất thời nháo nhác rối loạn.

Vài tên thích khách trà trộn trong dân chúng bất ngờ vung kiếm xông về phía Ôn Lăng và Tạ Thừa Chu.

Lập tức ta rút đại đao, nhằm thích khách mà chém túi bụi, chẳng khiến chúng bị thương miếng nào, chỉ xẻ rách áo quần tả tơi.

Tạ Thừa Chu lớn tiếng: “Bảo vệ Ôn tiểu thư!”

Ta vác đao chạy về phía nàng, khoảnh khắc tên thích khách định đâm Ôn Lăng, ta liều mình lao tới!

Tiếc thay lại không vồ trúng.

Ta bị người khác ngáng chân, ngã nhào.

Ôn Lăng kinh ngạc nhìn ta dưới chân, kiếm của thích khách từ phía sau nàng giơ lên, giây lát máu tươi bắn tung, rốt cuộc là Tạ Thừa Chu đã thay nàng đỡ kiếm.

Thích khách nhanh chóng bị người của Ôn Thái sư khống chế, ta thấy Tạ Thừa Chu máu chảy đầm đìa, nhất thời hoảng hốt.

“Tạ Thừa Chu! Chàng đừng chết! Ta cầu xin chàng đừng chết mà!”

“Tạ Thừa Chu, chàng yên tâm! Ta nhất định sẽ báo thù cho chàng!”

Ta ôm chàng vào lòng, vừa khóc vừa kêu thảm thiết.

Chàng mặt mày tái nhợt, nâng tay lên, ta liền ghé tai lại gần, nghe chàng trăn trối: “Ta nghĩ ta vẫn sống được, mau buông ta ra!… để đại phu tới…”

Nói dứt lời, chàng nghiêng đầu ngất xỉu.

Tạ Thừa Chu mệnh lớn, đại phu cũng là bậc diệu thủ hồi xuân.

Ta mua cho chàng vô số thuốc bổ, chất đầy phòng chàng.

Chàng quấn đầy băng, uống thuốc đắng, tĩnh dưỡng hơn nửa tháng.

Thấy ta đến, chàng cau mày: “A Oản, ta còn chưa chết, ngươi đừng bày ra bộ dạng như góa phụ thế được không?”

2

Ta tức khắc đổi sang vẻ tươi cười.

Đặt một đống thuốc bổ lên bàn, ta ngắm nghía chàng, sắc mặt dường như khá hơn trước nhiều.

Chàng cũng đánh giá ta: “A Oản, dạo này ngươi cứ ngày ngày mang vật bổ đến cho ta, lại gây họa gì rồi chăng?”

Ta trưng cặp mắt thành khẩn: “Chàng bị thương, ta quan tâm chàng không được ư?”

“Vết thương của ta sớm lành rồi, ngươi còn gạt được ta ư? Hễ mỗi lần ngươi gây họa đánh kẻ xấu, không giải quyết nổi thì lại tới tìm ta để dọn dẹp tàn cuộc.”

Ta hận không thể để chàng sinh ra từ bụng mẫu thân ta, như thế mỗi lần phụ thân mắng ta, ta có thể đem chàng ra đỡ đòn.

Trong mắt ta ánh lên chút khẩn thiết: “Tạ Thừa Chu, phải chăng con người khi lớn lên đều cần thành thân?”

Chàng nhìn ta, mắt bỗng lóe sáng, nhưng giọng nói vẫn hờ hững: “Sao lại hỏi vậy?”

“Vậy ta có thể cưới chàng không? Như thế chúng ta sẽ được ăn ngon không hết, còn có thể nhận lễ bạc, đến lúc đó ta và chàng chia mỗi người một nửa!”

Chàng phun hết ngụm trà: “Ngươi ngốc à! Là nam cưới nữ gả, chỉ có nam nhân mới được cưới vợ!”

Ồ, thì ra là thế.

Rõ ràng phụ thân ta bảo ta rước Tạ Thừa Chu về nhà.

Ta lại hỏi chàng: “Nếu chỉ có nam nhân mới được cưới vợ, vậy chàng muốn cưới người thế nào?”

Chàng chưa kịp đáp, đã có hạ nhân đến bẩm báo rằng, Ôn Thái sư sai người truyền tin, mấy tên thích khách đã khai hết.

Chàng không cho ta đi, bảo ta cứ ở trong phủ, đêm sẽ về.

Ta đợi mãi, đợi đến tận giờ Hợi vẫn chưa thấy chàng.

Ta tự đánh xe ngựa tính đến phủ Thái sư đón chàng, giữa đường gặp một toán quan binh cầm đuốc, họ như đang lùng bắt ai đó, khí thế hùng hổ, đập bình, đá cửa.

Phụ thân bảo ta bớt quản chuyện thiên hạ, đêm nay ta đã nghe lời.

Song ta nghe lời cũng chẳng ích gì, quan binh nhất quyết lục soát xe ngựa của ta, soát trong ngoài xong mới cho ta đi.

Thường ngày mà gặp cảnh này, với cái tính nóng nảy của ta, hẳn đã đánh cho họ một trận rồi!

Thôi kệ, ta cũng đánh không lại họ.

Ta tiếp tục đánh xe, bất chợt nghe trong xe vang lên tiếng thở dốc.

Ta vén rèm nhìn, ôi trời ơi!

Trong xe không biết từ bao giờ có một nam nhân toàn thân thương tích nặng, hơi thở mong manh.

Đảo mắt nhìn quanh, may thay không ai để ý, ta vội ghìm ngựa dừng xe.

Người ấy gắng gượng nói với ta: “Mau… mau đưa ta đến phủ Tống tướng quân, chậm một chút là không kịp…”

Phủ Tống tướng quân?

Chẳng phải nhà ta ư.

“Ngươi đến nhà ta làm gì?”

Y càng yếu đi, khẽ ngước mắt: “Cô nương là…”

“Ta là nữ nhi của Tống tướng quân.”

“Mau! Dự Vương bức vua tạo phản, xin Tống tướng quân lập tức dẫn binh truy bắt phản thần tặc tử…”

Nói xong, y liền ngất lịm.

Ta nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, lập tức quay xe về phủ tướng quân, đem tin tức báo cho phụ thân ta.

Phụ thân ta nghe xong, ánh mắt kiên định, tựa như đã sớm lường trước: “Dự Vương quả không ngoài dự liệu của ta, lại dám làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như thế!”

Similar Posts

  • Người Bị Xóa Tên Khỏi Bữa Cơm

    《Anh ta đá tôi ra khỏi nhóm gia đình, tôi liền đăng luôn lịch sử mở phòng vào đó》

    【Văn chính】

    “Cô không xứng vào nhóm này.”

    Tin nhắn thoại của Chu Thành chỉ có sáu giây.

    Ngay sau đó, trên màn hình bật ra một dòng chữ — “Bạn đã bị xóa khỏi nhóm chat ‘Một nhà yêu thương nhau’”.

    Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy ba giây.

    Không khóc.

    Tôi đặt điện thoại xuống, đi vào bếp, mở tủ lạnh, lấy ra chai Mậu Đài mà anh ta giấu suốt hai năm.

    “Để đãi khách quý.” Anh ta từng nói như vậy.

    Tôi vặn nắp, đổ hết vào bồn cầu.

    Sau đó tôi bắt đầu thu dọn hành lý.

    Không phải hành lý của tôi. Là của anh ta.

    1.

    Ngày tôi bị đá ra khỏi nhóm gia đình, là sinh nhật sáu mươi tuổi của mẹ Chu Thành.

    Sáng năm giờ tôi đã dậy.

    Hầm sườn, hấp cá, làm tám món. Món sườn xào chua ngọt bà xã thích ăn, tôi đã ướp thịt từ hôm trước. Em chồng nói muốn ăn bánh tart trứng, tối hôm qua tôi còn nhào bột đến tận mười hai giờ.

  • Yêu Một Tháng, Đòi Chung Sổ Đỏ

    Lúc đang đi ăn, bạn trai vô tình nghe thấy điện thoại mẹ tôi gọi đến:”Con gái ngoan, mẹ vừa mua cho con một căn nhà gần công ty để tiện đi làm đấy.”

    Anh ta liền hỏi dò một câu:”Mẹ em mua đứt hay trả góp thế? Nếu vay ngân hàng thì tiền bảo hiểm xã hội của em có đủ chi trả không?”

    Tôi tiện miệng đáp:”Chắc là mua đứt, mẹ chẳng hỏi thông tin tài khoản hay bảo hiểm gì của em cả, nhà em cũng không thiếu chút tiền lẻ đó.”

    Kết quả là một tuần sau, anh ta dẫn cả bố mẹ đến ăn cơm với tôi.

    Mẹ anh ta đon đả nắm chặt lấy tay tôi:”Bác nghỉ việc rồi, sau này bác sẽ lên thành phố sống cùng hai đứa, để còn phụ chăm sóc cháu nội sau này.”

    Bố anh ta cũng gật đầu:“Bác phụ trách đưa đón con đi học, cháu cứ trả cho bác theo giá thị trường, bớt chút cũng được.”

    Tôi kinh ngạc. Tôi mới yêu anh ta có một tháng, sao đã tính toán đến bước này rồi?

  • Tôi Giả C H E C Để Chồng Và Tiểu Tam Ôm Hận

    Ma/ ng th/ a/i được tám tháng, tôi bị người ta b/ ỏ thu0/ ốc ph/ á th/a/ i, m/ á0 ch/ ảy đầy đất.

    Tần Sở vừa khóc vừa lái xe vượt không biết bao nhiêu đèn đỏ đưa tôi vào bệnh viện,

    mời bằng được vị thánh thủ khoa ph/ ụ s/ản hàng đầu chỉ để giữ mạng cho tôi.

    Trên bàn ph/ ẫ/u thu/ ật, tôi tỉnh lại sớm hơn dự kiến, nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh ta và anh trai tôi:

    “Không phải đã nói chỉ phá thai thôi sao? Tại sao lại còn c/ ắt cả t/ ử c/ u/ng?”

    “Tần Sở, anh lấy tư cách gì mà tư/ ớc đo/ạt quyền làm mẹ của em ấy?”

    Giọng Tần Sở vốn luôn dịu dàng nay lạnh lẽo như băng:

    “Để đứa tr/ ẻ này sống được tám tháng đã là sự nhân từ lớn nhất của tôi rồi.”

    “Vị trí người thừa kế nhà họ Tần chỉ có con của tôi và A Nguyệt mới xứng đáng ngồi vào, đây cũng là món nợ cô ta nợ A Nguyệt, nhất định phải trả!”

    Hóa ra, cuộc hôn nhân hoàn mỹ chỉ là ảo tưởng một phía của tôi.

    Tần Sở từ đầu đến cuối yêu đều là cô em gái giả thiên kim của tôi.

    Đã vậy, tôi sẽ thành toàn cho hai người.

  • GẢ CHO PHỤ THÂN CỦA TỶ PHU

    Văn án:

    Vì muốn giúp đích tỷ mềm yếu của mình lấy lại thể diện, ta cùng nàng gả vào cùng một nhà.

    Nàng gả cho tiểu tướng quân.
    Còn ta, lại gả cho… phụ thân của hắn, đại tướng quân.

    Sau khi thành thân, tiểu tướng quân từ chiến trường trở về, theo sau là một tiểu bạch hoa đang mang thai.

    Đích tỷ lau nước mắt, ra vẻ kiên cường hiếm thấy:

    “Muội, ta muốn hòa ly.”

    Ta đáp:

    “Được, tỷ hòa ly, ta cũng hòa ly.”

    Nào ngờ, thư hòa ly còn chưa kịp tới tay tiểu tướng quân, đã nghe nói hắn bị phạt quỳ ở từ đường.

    Phụ thân hắn, mặt lạnh như tiền, cầm gia pháp đánh hắn đến da tróc thịt bong:

    “Nghịch tử, nếu muốn khiến phụ thân ngươi trở thành quan phu, thì cứ nói thẳng ra.”

    (…)

  • Vốn Dĩ Là Phượng

    Nha hoàn trong cung hạ dược vào chén rượu của Thái tử, bị ta phát hiện. Vì muốn giữ gìn tiền đồ của Thái tử, ta đã âm thầm đổi ly rượu. 

    Nha hoàn và thị vệ bị bắt quả tang tư thông với nhau, hoàng hậu tức giận, hạ lệnh xử tử.

    Thái tử biết chuyện, chỉ lạnh mặt ghét bỏ: “Tiện tỳ không biết liêm sỉ, chết cũng đáng.”

    Sau khi hắn đăng cơ, ta khi ấy đang mang thai, đã bị ban cho bọn thái giám đùa bỡn đến chết. Lúc ấy ta mới biết, nha hoàn đã chết kia, mới là ánh trăng sáng trong lòng hắn.

    Khi tỉnh lại, ta trở về thời khắc trong yến tiệc, lạnh lùng nhìn nha hoàn kia thả thuốc vào chén rượu.

  • Từng Là Tất Cả Của Nhau

    Ngày thứ sáu của kỳ huấn luyện quân sự đầu năm học, Hạo Trạc mang một chai nước đến cho cô bạn gái kiêm “anh em gái” của mình.

    Lần này tôi không khóc nữa, rất bình tĩnh mà nói lời chia tay.

    “Chỉ vì một chai nước?”

    “Ừ.”

    Hạo Trạc cười khẩy: “Được thôi, lần này chia tay lâu lâu chút để tôi được yên tĩnh.”

    Một tên bạn thân phụ Hạo: “Nhẹ tay chút nha, bạn gái xinh như thế, coi chừng bị mấy anh khóa trên cưa mất đó.”

    Hạo Trạc lắc đầu: “Cô ấy quá yếu đuối, chuyện nhỏ xíu cũng làm ầm lên.”

    “Ban đầu nhà đã sắp xếp cho cô ấy du học, vậy mà cô ấy lại nhất quyết chuyển sang ngành học ít người chọn chỉ để được học cùng trường với tôi.”

    “Cô ấy giỏi lắm thì im lặng được ba ngày là cùng, sau đó thế nào chẳng lại quay về.”

    Tôi im lặng.

    Tôi đã thích cậu ấy bảy năm, vì cậu ấy mà chọn học cùng một trường đại học, gần như là toàn bộ tuổi thanh xuân của tôi đều xoay quanh người đó.

    Nhưng cậu ấy không hề biết–

    Người không phù hợp có thể buông bỏ, trường đại học không phù hợp cũng có thể thi lại.

    Tôi đã bắt đầu làm thủ tục thôi học, hồ sơ đi du học cũng đã nộp, chỉ cần visa đến là tôi sẽ rời đi.

    Hạo Trạc , sau này tôi thực sự sẽ không đuổi theo cậu nữa đâu.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *