TRƯỞNG TỶ VẠN AN

TRƯỞNG TỶ VẠN AN

Ta là một nữ nhân độc ác.

Ở kinh Thành có rất nhiều người đều nói như vậy.

Bọn họ nói rằng, để trèo cao quyền quý, ta dâng muội muội vốn đã có người thương vào Hoàng cung.

Bọn họ lại nói để độc chiếm gia tài, ta ép đệ đệ thôi học ở thư quán, đến sa trường liều mạng.

Về sau, bọn họ công thành danh toại, còn ta thì bị bệnh chết trong lò gạch lạnh lẽo.

Khi sống lại thêm một đời, ta quyết định khoanh tay đứng nhìn mọi thứ.

Bọn nó muốn gả cho thư sinh nghèo thì cứ gả, muốn sống những ngày tháng mơ màng thì cứ sống.

Nào là chấn hưng gia tộc, nào là “trưởng tỷ như mẫu thân”, ta đều không làm nữa.

1

Mẫu thân đổ bệnh, là bệnh rất nặng. Bạch đại phu thở dài một hơi, rồi kê thuốc.

Ta sai tỳ nữ đi bốc thuốc, sau đó tiễn người ra cửa.

“Bạch đại phu, bệnh của mẫu thân còn có thể cứu chữa được không?”

Ông lộ vẻ cảm thông. “Thưa Hứa cô nương, cho tôi xin nói thẳng, bệnh của lệnh mẫu đã xâm nhập đến cốt tủy, e rằng cô nương nên chuẩn bị hậu sự.”

Ta lặng im không nói gì. Đời trước, chừng ba ngày sau khi mời Bạch đại phu đến chẩn bệnh, thì rạng sáng ngày thứ ba, mẫu thân đã trút hơi thở cuối cùng.

Có điều khi ấy ta không hỏi câu này, thành thử khi mẫu thân qua đời, đệ đệ cùng muội muội quay đầu trách ta không chăm sóc tốt mẫu thân. Kiếp này, đã có lão quản gia làm chứng, tự khắc trả lại ta sự trong sạch.

Khi ta trở về phòng, mẫu thân vừa uống xong bát thuốc. Người yếu ớt tựa vào gối, hơi thở mong manh, gương mặt chẳng còn chút máu, mắt khép hờ.

“Mẫu thân, hôm nay người có thấy đỡ hơn chút nào không?”

“A Tố à, ta vừa mơ thấy phụ thân của con. Ông ấy nói mình ở dưới kia cô đơn lắm, đến một người để nói chuyện cùng cũng không có. Ta nhận thấy mình cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian.”

Ba năm trước, phụ thân bất ngờ qua đời, mẫu thân từ đó u uất thành bệnh.

“Mẫu thân, xin người đừng nói những lời xúi quẩy, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.” Ta khuyên nhủ.

Người lắc đầu yếu ớt. “Lần này, ta e khó mà qua khỏi. A Tố, con là trưởng tỷ, trưởng tỷ như mẫu, những ngày sau con nhất định phải chăm lo cho Dao Dao cùng Thành Huy, phải thúc giục bọn chúng phấn đấu, để rạng danh họ Hứa.”

“Thành Huy là nam tử, mai sau có thể làm quan cai trị, rồi cũng có chốn nương thân. Điều ta lo nhất là Dao Dao, con bé ngây thơ vô tư tính tình hồn nhiên đáng yêu. Về sau con phải nhường nhịn nó nhiều hơn, phải để mắt đến nó, thay nó chọn một lang quân tử tế.”

Mẫu thân cứ rì rầm khuyên dạy mãi về tiểu nữ nhi cùng tiểu nhi tử của người, chẳng hề đả động đến ta lấy nửa lời.

“Nương, con đã về rồi đây, người xem bộ y phục này của con đẹp không?” Ngoài cửa vang lên giọng điệu trong trẻo nũng nịu.

Muội muội Hứa Dao mặc một chiếc váy đỏ, hồ hởi chạy vào, nhào thẳng vào lòng mẫu thân.

“Đẹp lắm, Dao Dao nhà chúng ta càng lớn càng xinh.” Mẫu thân trìu mến vuốt ve mái tóc của đứa con nhỏ, đầy vẻ cưng chiều.

“Chẳng qua là do con thừa hưởng nét đẹp của nương đấy, nương từng là giai nhân trứ danh chốn Kinh Thành, nữ nhi của nương đương nhiên cũng phải chim sa cá lặn, phong tư diễm lệ rồi.”

Hứa Dao phổng mũi tự đắc, hệt như con công nhỏ kiêu ngạo, kế đó lại chu đôi môi xinh, bất mãn trách móc.

“Nương à, lẽ ra hôm nay trong buổi du hồ, con mới là người tỏa sáng nhất. Chỉ tại đại tỷ không chịu mua cho con bộ trâm cài đính ngọc lục bảo kia, khiến con bị tiểu thư nhà họ Lưu đoạt mất phong quang. Nương, người không biết con đã đau lòng như nào đâu…”

Mẫu thân quay sang nhìn ta với ánh trách cứ.

“Mẫu thân, bộ trâm cài muội muội ưng ý đó quá đắt đỏ, phải tốn năm vạn lượng bạc. Năm nay vải lụa của Giang Nam tăng giá, phí vận chuyển đường thủy cũng tăng, sắp tới còn phải cung ứng cho trong cung, lại cần để dành bạc lo liệu, nào dám tùy ý phung phí. Trong khi đó, muội muội cũng đâu có thiếu đồ trang sức…”

Ta giải thích giống như kiếp trước, nhưng cũng đã sớm biết câu trả lời.

“Hứa gia của chúng ta đâu đến mức thiếu mấy vạn lượng bạc?” Mẫu thân ngắt lời, dùng ánh mắt oán trách nhìn ta.

“Dao Dao còn nhỏ, nữ nhi ưa làm đẹp thì có gì sai chứ? Con là trưởng tỷ, nhất định phải nhường nó, phải chăm sóc nó nhiều hơn. Sáng mai cứ mua bộ trâm đó đi.”

Trong lòng ta không khỏi cười lạnh, nhưng mặt vẫn lạnh nhạt gật đầu. Hứa Dao lại giả bộ làm nũng, khiến mẫu thân cười vui vẻ. Nhìn hình ảnh hai mẹ con họ hài hòa vui vẻ, ta chỉ cảm thấy lạc lõng vô cùng.

Vì chuyện làm ăn của gia đình, vì bệnh của mẫu thân, ta bận đến nỗi chân không chạm đất, đêm chẳng chợp mắt được mấy lúc. Vậy mà muội muội vẫn ung dung đi chèo thuyền ngắm cảnh.

Mẫu thân chỉ biết bắt ta chiều theo ý muốn của muội muội, mà không hề nghĩ, để kiếm được năm vạn lượng bạc lãi lời ấy, trưởng nữ của người phải nhọc tâm nhọc sức, tính toán bao lâu…

2
Sau khi mẫu thân ngủ, ta cùng Hứa Dao đi ngang qua sân về viện của mình.

“Đại tỷ, muội thật lòng xin lỗi, muội không cố tình mách tội tỷ với nương, chỉ là muội không nghĩ nương lại trách tỷ…” Hứa Dao cúi đầu nhìn mũi giày, nhỏ giọng tạ lỗi.

“Ta là đại tỷ của muội, sao lại trách muội được.” Ta mỉm cười dịu dàng.

Từ bé đã như vậy, hễ ta không đáp ứng thứ gì, muội muội liền quay sang nũng nịu với phụ mẫu, bảo ta không tốt với nàng ta. Rồi ta sẽ bị trách mắng, bị phụ mẫu buộc phải bù đắp cho nàng ta. Sau đó, nàng ta lại nhỏ nhẹ ngọt ngào xin lỗi ta, bảo rằng bản thân không cố ý.

“Đại tỷ, muội biết tỷ là tốt nhất, tỷ là người ôn nhu và rộng rãi nhất Kinh Thành, có được một đại tỷ như tỷ thật là phúc phận tu tám kiếp của muội.” Hứa Dao cười tít mắt, kéo tay ta làm nũng, rót những lời đường mật ngọt lịm chẳng hề tiếc.

Ta chỉ mỉm cười ôn hòa. Phải rồi, nếu không phải sống lại thêm một kiếp, biết được tương lai, hẳn ta cũng sẽ yêu thích một muội muội đáng yêu hồn nhiên như thế.

Nhưng giờ đây, kẻ từng hết lòng vì đệ muội, sẵn sàng dốc cạn tim gan, đã sớm chết rồi. Chết trong đêm đông lạnh lẽo của tiền kiếp. Người con gái ấy bị chính muội muội và đệ đệ, những kẻ có danh phận hiển hách, xua đuổi ra khỏi Kinh Thành, lưu lạc đến một lò gạch hoang mà chết cóng.

Khi còn sống bị muôn người phỉ báng, lúc chết mang ô danh, chẳng ai lên tiếng biện giải cho ta nửa lời. Đời này sống lại, ta chỉ muốn khoanh tay đứng nhìn.

“Dao Dao, vì sao muội lại thích bộ trâm cài ngọc lục bảo ấy?” Ta giả bộ hiếu kỳ hỏi.

Khuôn mặt muội lóe lên vẻ e thẹn.

“Đại tỷ, muội kể cho tỷ nghe, nhưng tỷ đừng cho nương biết đấy. Chủ yếu là vì công tử họ Ngụy, chàng nói muội trời sinh rực rỡ hoạt bát, lại ưa mặc y phục đỏ tươi. Nếu thêm bộ trang sức màu lục, ắt càng thanh thoát xinh tươi, hệt như hoa sen mới nở, tựa tiên tử lướt trên sóng.”

Ngụy Thành Chương, một thư sinh nghèo vì muốn nổi danh mà không từ thủ đoạn. Họ vừa gặp đã vấn vương. Kiếp trước ta nhìn thấu bản chất hèn hạ của kẻ ấy, liền tìm cách chia rẽ hai người.

Sau này, Hứa Dao vì Thánh chỉ phải nhập cung, từ đó nó hận ta thấu xương. Nàng ta cho rằng ta vì ham quyền thế, nên chia rẽ uyên ương, cuối cùng lại nâng đỡ nàng ta để nàng ta trở thành Hoàng hậu, rồi quay sang báo thù ta.

Còn Ngụy Thành Chương sau khi đỗ đạt vào triều làm quan, cũng tìm đủ cách chèn ép ta.

“Muội thật sự thích vị Ngụy công tử đó ư?”

Hứa Dao thẹn thùng gật đầu.

“Đã vậy thì muội cứ dũng cảm mà theo đuổi.” Kiếp này, đương nhiên ta sẽ tác thành cho bọn họ.

“Nhưng đại tỷ ơi, nhà chàng nghèo lắm.”

“Vật vô giá thì dễ tìm, lang quân chân tình khó kiếm. Chỉ cần chàng đối tốt với muội, lại có chút tài học, nghèo một chút có sao đâu. Hứa gia chúng ta vốn không thiếu tiền, sau này lúc muội xuất giá, lẽ nào ta còn keo kiệt của hồi môn cho muội sao?”

“Muội cũng nghĩ vậy. Tuy nói nhà ta là hoàng thương, song suy cho cùng chỉ là giới thương nhân, làm sao sánh bằng dòng dõi thư hương cao quý. Mai sau muội gả cho Ngụy công tử, đợi chàng làm quan, muội trở thành phu nhân có sắc phong, ấy mới gọi là vẻ vang thực sự.” Hứa Dao lộ vẻ đồng tình.

Ta bèn chuyển sang nói về bệnh của mẫu thân.

“Sao lại nặng đến thế?” Hứa Dao hoảng hốt. “Đại tỷ, sao tỷ không lo cho nương cho tốt…”

“Đó là lời của Bạch đại phu, khi ấy quản gia Hà bá cũng có mặt. Ta nghẹn ngào đau đớn, chỉ sợ đệ muội còn chưa hay biết nên đã cho người đi báo tin cho Thành Huy ở Thư quán, muội cũng chuẩn bị tâm lý trước, đừng để lỡ lời trước mặt mẫu thân.”

Ngày hôm sau, đệ đệ Hứa Thành Huy trở về, vừa mở miệng đã trách ta không chăm mẫu thân tử tế. Tuy nó mặc y phục chỉnh tề, song ta vẫn ngửi thoang thoảng mùi phấn son. Người trong nhà đều ngỡ nó đang vùi đầu đèn sách, nào đâu biết đệ đệ của ta đã thành khách quen chốn lầu xanh.

Similar Posts

  • Tôi Không Còn Là Mặc Thư Của Kiếp Trước

    Bạch Nguyệt Quang mắc bệnh suy thận, Hứa Chi Chu kiên quyết muốn hiến thận cho cô ta.

    Tôi đã âm thầm giấu kết quả kiểm tra ghép thận:

    “Rất tiếc, kết quả không phù hợp.”

    Không chịu nổi đau đớn bệnh tật giày vò, Bạch Nguyệt Quang tuyệt vọng tự sát.

    Sau khi cưới, việc đầu tiên Hứa Chi Chu làm là bỏ thuốc vào nước uống của tôi, khiến thận tôi tổn thương, hại tôi mất mạng, hại luôn cả gia đình tôi.

    “Hứa Mặc Sơ, mạng của cô là để trả cho cô ấy.”

    Khi tôi mở mắt lần nữa, chính là ngày nhận được kết quả ghép thận.

    Tôi chân thành đưa bản kết quả kiểm tra đến trước mặt anh ta:

    “Hứa Chi Chu, tình cảm giữa anh và cô Cố thật sự cảm động trời đất, khiến người ta rơi lệ. Vậy anh hãy hiến thận cho cô ấy đi.”

  • Ác bà bà tự có ác nàng dâu mài giũa

    Chồng tôi từng ly hôn ba lần, lần nào cũng là vì bà mẹ chồng này – đúng kiểu lắm trò âm hiểm.

    Bà ta nấu canh bồi bổ cho người vợ cả, nhưng trong đó lại là con chó cưng mà chị ấy nuôi tám năm trời.

    Tổ chức tiệc chúc mừng cho vợ hai, lại chọn đúng ngày giỗ cha cô ấy.

    Ngồi “tâm sự” với vợ ba, sau lưng thì rêu rao hết bí mật cho mọi người biết.

    Bạn bè biết chuyện đều khuyên tôi đừng dại dột nhảy vào hố lửa này.

    Nhưng tôi từng ly hôn năm lần, khiến năm bà mẹ chồng độc ác đều tức đến mức… đi lấy chồng khác.

    Thế nên, mẹ chồng yêu quý à, bà sẽ là “người thứ sáu” chăng?

    ……

  • Ván Cờ Lớp Chọn

    Lúc thi chia lớp năm lớp 12, con bạn học bá của tôi liều mình truyền giấy cho tôi.

    Kết quả là tôi chép hơi “quá tay”, vô tình cùng nó lọt vào lớp chọn.

    Tôi hí hửng đi tìm nó để chia sẻ niềm vui, lại nghe thấy có người hỏi nó:

    “Cậu bị ngu à, sao lại để cho kiểu người như Tưởng Tinh Dao chép bài vậy?”

    “Giờ thì hay rồi, cái con ngực to mà não rỗng ấy cũng vào lớp chọn, đến lúc đó lại cạnh tranh với cậu!”

    Hạ Điềm Điềm cười lạnh một tiếng:

    “Cậu nghĩ tôi làm thế vì tốt cho nó à? Tôi chỉ không muốn nó ở lại lớp cũ để quyến rũ Chu Dật Lễ thôi.”

    “Cái đầu heo như nó, vô lớp chọn thì cũng có hiểu gì đâu, đúng là phí thời gian.”

    “Còn một năm cuối mà nó bỏ lỡ thế này, thi đại học chắc chắn trượt thẳng cẳng. Đến lúc đó không phải đi vặn ốc vít thì cũng bị gả đại xuống quê cho một thằng nhà quê thô lỗ! Tôi xem lúc ấy nó còn lấy gì mà tranh với tôi!”

    Tôi đứng ngoài cửa, chết lặng.

    Không ngờ vì một thằng con trai mà nó dám bày ra cả ván cờ lớn như vậy để hại tôi.

    Nếu đã thế…

    Chuyện tôi thức tỉnh hệ thống nhóm thủ khoa thi đại học, cũng chẳng cần chia sẻ gì với nó nữa.

    1

    Trước kỳ thi, Hạ Điềm Điềm – bạn ngồi trước tôi – quay đầu lại, vẻ mặt buồn bã:

    “Tinh Dao à, thi xong là chia lớp rồi, tớ không nỡ xa cậu đâu.”

    Câu nói ấy khiến mũi tôi cay cay, kéo tay nó:

    “Nhưng cậu cũng không thể vì không nỡ rời tớ mà không vào lớp chọn được.”

  • Tôi Gả Cho Anh, Anh Gả Cả Gia Sản Cho Tôi

    Bị thanh mai trúc mã đưa đến giường người chú tàn tật của anh ta, tôi đang định nhảy khỏi cửa sổ để chạy trốn.

    Thì trước mắt đột nhiên xuất hiện một loạt dòng bình luận bay lơ lửng trong không trung.

    【Phía trước là cao trào! Nữ phản diện xấu xa gãy chân, nữ chính thay thế cưới nam chính, mở ra cốt truyện sủng ngọt!】

    【Dù ông chú là người cổ hủ, nhưng rất hào phóng! Mỗi tháng cho vợ 5 triệu tệ tiền tiêu vặt đó!】

    【Mở đầu còn có màn ‘play xe lăn’, nữ chính tự mình ngồi lên rồi…tự động, xem mà đỏ cả mặt! Sau này đại boss khỏi chân lại càng sung gấp bội. Cưới trước yêu sau, cực đã!】

    5 triệu tệ!

    Tôi lặng lẽ rút chân về, ra khỏi cửa sổ.

    Tiền không quan trọng, chủ yếu là tôi thích “tự thân vận động”…

  • Lời Nguyền Rắn Thần

    Khi mang thai được bốn tháng, tôi mơ thấy hai con rắn nhỏ.

    Dưới sự ám chỉ của chị gái, tôi túm lấy một con đập xuống đất.

    Một con bị gãy đuôi, con còn lại bò vào phòng chị.

    Về sau, tôi sinh ra một bé gái bị tật ở chân.

    Từ nhỏ đã tự kỷ.

    Còn chị tôi, sinh ra một cậu con trai lanh lợi, hoạt bát.

    Lúc nào cũng khoe con, lại không quên châm chọc con gái tôi, ám chỉ tôi tự làm tự chịu.

    Một lần nữa có cơ hội làm lại, tôi quay về đúng ngày hôm đó — ngày tôi mơ thấy giấc mơ thai nhi.

  • Trọng Sinh Rồi, Chàng Vẫn Không Chọn Ta

    Ta và Lục Trì Chu ân ái suốt một đời.

    Cùng nhau nương tựa nhiều năm, gây dựng nên cơ nghiệp to lớn.

    Nhưng có một chuyện, ta đã giấu hắn nửa đời người.

    Năm ấy trong yến tiệc thưởng hoa, người hắn vừa gặp đã đem lòng yêu không phải ta, mà là muội muội ruột của ta.

    Trước lúc lâm chung, ta đem sự thật nói ra, ánh mắt đầy mong đợi:

    “Nếu có thể làm lại từ đầu, chàng còn cưới ta không?”

    Ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt ta đang thoi thóp. Hắn trầm mặc hồi lâu, rồi mới đáp:

    “Có.”

    Ta mãn nguyện, an nhiên nhắm mắt.

    Khi mở mắt lần nữa, ta thật sự quay về năm đến tuổi nghị thân.

    Vì lời hứa một chữ ấy của hắn, ta đợi suốt ba năm, cuối cùng cũng chờ được ngày hắn đến cầu hôn.

    Nhưng rốt cuộc, bà mối lại mang sính lễ đến phòng muội muội ta.

    Thì ra…

    Tình phu thê mấy chục năm, quả thật không thắng nổi một lần liếc mắt kinh hồng năm xưa.

    Ta lau nước mắt, mỉm cười nói với mẫu thân:

    “Xem ra muội muội đã có nơi nương tựa rồi. Xin mẫu thân cũng chọn giúp ta một vị phu quân.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *