Tổng Tài Cưng Chiều Quá Mức, Phải Làm Sao Đây?

Tổng Tài Cưng Chiều Quá Mức, Phải Làm Sao Đây?

Tổng tài bị thương phải nhập viện.

Y tá nói với tôi: “Kéo ống quần anh ấy lên đến bắp chân.”

Tôi sững người một lúc.

Sau đó ngồi xuống, trực tiếp cởi quần tổng tài xuống đến bắp chân.

Cả phòng bệnh lập tức im phăng phắc.

Tiếng máy đo nhịp tim vang lên rõ ràng đến chói tai.

Y tá run rẩy nhắm mắt: “Vị người nhà này… tôi nói là kéo ống quần lên đến bắp chân, không phải cởi quần xuống…”

1

Thật sự chỉ muốn biến mất khỏi trái đất ngay lập tức.

Nhưng lịch sử trình duyệt còn bao nhiêu thứ không dám để người khác thấy.

Tôi nhắm mắt lại, run rẩy đứng dậy từ giữa hai chân tổng tài.

Vội vàng kéo quần lên.

“Á—”

Tổng tài nghiến răng: “Giang… thư… ký! Cô làm ăn kiểu gì vậy?!”

Tôi giật mình mở mắt.

Chết tiệt.

Kẹt rồi.

Tôi bèn kéo mạnh hơn chút, muốn choàng qua cho xong.

Kết quả đàn hồi quá lớn, kéo luôn cả người tôi ngã nhào về phía trước.

Cả người đổ lên người tổng tài.

Tôi chết rất an nhiên.

Công việc này coi như xong rồi.

Y tá tiếp tục xử lý vết thương ở bắp chân cho tổng tài.

Nhưng que bông vừa chạm vào vết thương, tổng tài lập tức nắm chặt tay tôi:

“Đau quá, vợ ơi.”

Tôi: “?”

Người đàn ông ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm, đáng thương nhìn tôi.

Giống hệt một chú cún bị thương, cầu xin chủ nhân an ủi.

Khóe miệng tôi giật giật, quay sang nói với y tá:

“Làm ơn… kiểm tra luôn thần kinh giúp anh ta.”

2

Năm đó, tổng tài vẫn chưa thành tổng tài.

Anh tên là Kỷ Mặc Trì.

Chúng tôi từng yêu nhau thời đại học.

Anh là kiểu trai khối kỹ thuật điển hình.

Thông minh, nhưng khô như ngói.

Đeo kính gọng đen, mặc áo sơ mi ca-rô.

Chưa tốt nghiệp đã bị mấy tập đoàn lớn “ướp muối” thành nhân viên chính quy.

Người ta yêu đương thì: đi dạo, xem phim, nắm tay, ôm hôn.

Yêu anh thì: luyện đề, ôn thi cấp bốn cấp sáu, rồi luyện thể lực.

Cái mùi “cha già” còn nặng hơn cả ba tôi.

Tôi thấy chán quá nên chia tay.

Hôm chia tay, anh còn đỏ cả mắt.

Tôi ngại ngùng xin lỗi mãi.

Về đến ký túc xá, tôi mở món quà chia tay anh tặng.

《Bí kíp vượt qua kỳ thi cuối kỳ đại học, học thuộc 95 điểm, nhắm mắt cũng qua》.

Không nói quá, tôi thực sự dựa vào quyển đó mà lấy được bằng tốt nghiệp.

Sau còn bán lại, lời được mấy trăm.

3

Người ta vẫn hay nói:

Không sợ người yêu cũ sống khổ, chỉ sợ người yêu cũ lái Land Rover.

Công ty đầu tiên tôi vào làm sau khi tốt nghiệp, lại chính là công ty của người yêu cũ.

Mấy năm không gặp.

Anh ta… sao lại đẹp trai dữ vậy?

Hóa ra là cái kính gọng đen năm xưa đã phong ấn nhan sắc à?

Giờ đổi sang kính gọng bạc mảnh, nhìn càng thêm lạnh lùng, cấm dục.

Mặc bộ vest đặt may riêng, sắc mặt lạnh nhạt.

Đẹp kiểu “mặc đồ đàng hoàng mà vẫn như lưu manh”.

Năm đó, tôi chê anh nhạt nhẽo nên đá không thương tiếc.

Chắc anh hận tôi lắm nhỉ?

Nên trong tất cả các vòng: phỏng vấn, thực tập, chuyển chính thức…

Anh đều “chăm sóc đặc biệt”.

Yêu cầu cao hơn bất kỳ ai, khiến cả công ty ai cũng kính sợ tôi.

Hôm phỏng vấn…

Anh hỏi: “Về lương, cô có yêu cầu gì?”

Tôi nói: “Càng nhiều càng tốt, tôi còn ba bạn trai cần nuôi cơ mà.”

Mỗi năm nạp tiền game cả chục triệu.

Thẩm Tinh Hồi, Tần Triệt, Hàn Duệ… không phải đều là bạn trai “ảo” của tôi sao?

4

Bác sĩ nói, tổng tài có thể đã đập đầu.

Theo logic truyện ngôn tình thì rõ ràng là giả vờ.

Nhưng kết quả kiểm tra y tế lại cho thấy:

Anh thật sự xuất huyết não.

May là hồi phục khá nhanh.

Chỉ có điều trí nhớ và nhận thức đôi lúc hơi “chập cheng”.

Thế nên, khi thì anh gọi tôi là “thư ký”, lúc lại bảo là “vợ yêu”.

Bác sĩ dặn tôi: “Cô nên kiên nhẫn với chồng mình hơn, đừng nóng nảy.”

Tôi vội vã thanh minh: “Tôi không phải vợ anh ta!”

“Chậc.” Bác sĩ tỏ vẻ thất vọng, “Đã bảo là phải kiên nhẫn!”

Tôi liền gọi điện báo cho bố mẹ tổng tài.

Họ bảo sẽ lập tức đến.

Tổng tài thì ngồi yếu ớt trên giường nhìn tôi: “Vợ ơi, anh muốn tắm.”

Tôi: “Biến.”

Dù sao cũng đang bệnh.

Chắc anh ta sẽ chẳng nhớ được gì đâu.

Thế mà anh vẫn cứ bám lấy tôi:

“Em toàn nói anh người đầy mùi công xưởng, không cho lại gần vì sợ dính ‘mùi dân công’. Mỗi lần tăng ca xong anh đều tắm sạch sẽ rồi mới dám gặp em, vì em không thích anh bẩn…”

Tôi im lặng.

Sau này tìm hiểu mới biết.

Hồi năm hai đại học, anh đã được mời vào làm ở một công ty phần mềm siêu khủng.

Thân mang “mùi công xưởng”, là vì thật sự từng làm việc trong đại xưởng công nghệ.

Anh sợ tôi chê, nên chẳng bao giờ nhắc đến.

Là tôi quá đáng thật rồi.

Từng nói với anh những lời tổn thương như vậy.

Tôi dịu giọng, dỗ dành:

“Chồng ngoan nhé, anh vừa bị thương xong chưa tắm được đâu, nước vào vết thương là viêm đấy.”

“Thế còn mùi công xưởng thì sao?” Anh lo lắng hỏi.

Tôi cúi xuống cổ anh hít một hơi rõ dài:

“Ôi trời, chồng em thơm lắm! Không hề có mùi công xưởng đâu nha~”

Toàn là mùi thuốc và cồn sát trùng.

Tổng tài đỏ mặt, thẹn thùng nói: “Không tin… trừ phi vợ thơm một cái.”

Tôi: “…”

Đừng tưởng bị xuất huyết não là tôi không dám đánh anh!

Thế mà anh ta nhắm mắt, môi mím lại, lông mi khẽ run run…

Trông y như nhân vật nam chính bước ra từ game tình yêu ngôn tình.

Tôi không kiềm chế được mà thơm lên.

Nhưng vừa thơm thì bị anh ôm lại, kéo sâu hơn, mãi mới đẩy ra được.

Tôi đỏ mặt quát: “Anh giả vờ đúng không?!”

Hồi xưa mà anh biết chiêu này, tôi đã chẳng chia tay đâu!

5

Bỗng chuông điện thoại reo, là Tổng giám đốc Hàn của bên hợp tác gọi đến.

Vài câu công việc liền kéo tổng tài trở lại trạng thái chuyên nghiệp.

Cúp máy xong, anh lạnh nhạt nhìn tôi:

“Thư ký Giang.”

Tôi: “Dạ?”

“Cô định ngồi trên người tôi đến bao giờ?”

Tôi cúi xuống nhìn.

Ủa? Từ lúc nào tôi lại ngồi lên đùi anh thế này?

Chắc là do nãy anh ôm tự nhiên quá nên tôi không để ý…

Tôi lập tức bật dậy: “Xin lỗi, Tổng giám đốc Kỷ!”

“Từ lần sau chú ý.” Anh nhàn nhạt nói.

Ai chú ý?

Anh à?

Nhưng vẫn là không dám cãi sếp, tôi cúi đầu khom lưng lễ phép:

“Vâng, Tổng giám đốc.”

Lần sau mà còn dám ôm tôi nữa á, tôi lấy chày giã nát anh luôn!

6

Tổng tài bảo tôi lấy máy tính đến cho anh làm việc.

Tôi lập tức từ chối:

“Bác sĩ nói anh cần nghỉ ngơi nhiều. Tổng giám đốc Kỷ, sức khỏe quan trọng hơn.”

Anh nhướng mày:

“Em đang quan tâm tôi sao?”

“Đúng vậy.” Tôi trả lời rất đàng hoàng, “Nhân viên quan tâm sếp là điều nên làm.”

Nghe xong, ánh mắt anh tối lại:

“Vậy thì lấy máy tính cho tôi. Cô chỉ là thư ký, nên nghe lời cấp trên.

Đừng tưởng vì trước kia từng có chút gì đó, là có thể tự tiện thay tôi quyết định.”

Tôi nắm chặt tay, nặn ra một nụ cười:

“Vâng, Tổng giám đốc Kỷ. Tôi đi lấy ngay.”

Làm việc được một lúc, bố mẹ anh đến thăm.

Mẹ anh vừa vào là lải nhải đủ chuyện.

Bố anh thì sau khi nhìn kỹ tôi, mới đột nhiên giật mình:

“Ơ… cô không phải là… là…”

Câu sau chưa kịp nói ra đã bị mẹ anh trừng mắt cảnh cáo.

Tôi chỉ biết cười gượng, cúi đầu chào:

“Cháu chào chú, chào dì. Cháu là thư ký của Tổng giám đốc Kỷ, họ Giang ạ.”

Tổng tài đột nhiên xen vào:

“Vợ ơi, giới thiệu gì nữa. Ba mẹ anh nhắc đến em hoài, đến nỗi tai anh mọc kén luôn rồi.

Nào là: khi nào con với Niệm Niệm quay lại?

Tết này có dẫn Niệm Niệm về ăn Tết không?

Bao giờ mới được uống trà con dâu của Niệm Niệm?”

Ba mẹ anh hóa đá tại chỗ.

Con trai họ vậy mà tự bốc phốt ngay trước mặt luôn.

7

Sau khi tìm hiểu tình hình.

Ba mẹ tổng tài nhất quyết không yên tâm giao anh lại cho tôi chăm sóc.

Tiếc là, tôi còn chưa kịp rút lui thì anh đã bắt đầu phát điên.

“Ai cũng đừng hòng kéo vợ con tôi rời khỏi đây, ba mẹ cũng không được!”

“Hơn nữa, ba mẹ không thấy mình quá vướng víu à?”

“Không muốn bế cháu à?”

Câu cuối vừa dứt, phản ứng của ba mẹ anh càng dữ dội hơn:

“Gọi bác sĩ đến, tiêm thuốc an thần ngay!”

Tổng tài sống chết không chịu tiêm.

Ba mẹ anh và cả bác sĩ cùng nhào vô giữ lấy.

Y như bắt một con heo to chạy khắp nhà ngày 30 Tết.

“Vợ ơi! Em đừng đi! Sao em lại bỏ anh nữa chứ?!

Anh không tiêm đâu! Anh muốn vợ cơ!!”

Tình cảnh thật quá bi thảm.

Tôi thấy không đành lòng, bèn nhanh trí:

“Thật ra bọn cháu quay lại với nhau lâu rồi ạ, chỉ là chưa công khai thôi!”

Ba mẹ anh nghe vậy mới thở phào rút lui.

Ngay khi họ vừa đi khỏi.

Tổng tài liền cười như đứa trẻ 70kg , rúc luôn vào lòng tôi:

“Em chịu quay lại với anh thật à? Quả nhiên sách nói đúng mà!”

Tôi tò mò:

“Gì cơ? Sách gì?”

Cả công ty đều đoán xem mỗi ngày anh cau có đọc gì:

《Bí kíp thành công》 hay 《Lý luận trò chơi》?

Và giờ… tôi được mở mang tầm mắt.

Tổng tài hớn hở khoe danh sách bí mật của mình:

《100 chiêu khiến vợ cũ quay về》

《Đàn ông biết làm nũng, có số sướng nhất》

《Khóa học cấp tốc nghệ thuật trà xanh quyến rũ》

Trời sập rồi.

Similar Posts

  • Thử Thách Giới Hạn

    Bạn trai chưa cưới của tôi thường xuyên than phiền về tôi trước mặt mấy người bạn thân của anh ta.

    “Cô ta yêu đương mù quáng, phiền muốn chết. Nếu không vì nể mặt mẹ tôi, tôi đã đá cô ta từ lâu rồi.”

    Bạn thân nghe nhiều quá cũng phát bực, bèn đề nghị giúp một tay:

    “Hay để tôi thử quyến rũ cô ta. Đến lúc có bằng chứng cô ta ngoại tình, cậu có thể đường đường chính chính đá cô ta.”

    Bạn trai tôi cười nhạt: “Cô ta á? Ước gì được chết cùng tôi ấy chứ, ngoại tình nổi gì? Không tin thì cậu thử xem.”

    Bạn thân của anh ta dùng tài khoản phụ gửi cho tôi một tấm ảnh selfie khoe cơ bụng, rồi nhắn riêng: “Đoán xem tôi là ai?”

    Tôi lập tức trả lời:

    “Cưng à, em không biết anh là ai, nhưng nhìn anh có cảm giác rất xa cách. Thôi khỏi bịa nữa, để em hỏi thẳng luôn nhé: ‘Anh to không?’”

  • Anh Chọn Đính Hôn – Em Chọn Buông Tay

    Giang Chi Ý là một cô gái bình thường ở thị trấn nhỏ, ngoại hình bình thường, dáng người cũng bình thường, gia cảnh chẳng có gì đặc biệt.

    Còn Cận Từ là cậu ấm ăn chơi khét tiếng ở Bắc Thành, người thừa kế hào môn, bạn gái ba ngày đổi một lần.

    Khuôn mặt điển trai và gia thế giàu có khiến bên cạnh anh ta chưa bao giờ thiếu những cô gái xinh đẹp.

    Thế mà hai người như vậy lại yêu nhau ba năm.

    Không ai hiểu nổi vì sao.

    Càng không ai ngờ, người chủ động muốn chia tay trước lại là cô.

    Ngày đi công tác về, cô không vào nhà ngay mà đứng trước cửa gọi điện.

    “Mẹ, con quyết định về quê xem mắt rồi. Người con của đồng nghiệp mà mẹ nói lần trước, mẹ sắp xếp giúp con đi.”

    Đầu dây bên kia im lặng vài giây, giọng mẹ Giang mang theo vẻ khó tin:

    “Hồi trước mẹ nói sao con cũng không nghe, giờ sao tự nhiên nghĩ thông rồi?”

    “Công ty sắp mở chi nhánh ở quê, muốn điều con về làm trưởng chi nhánh.”

    Giang Chi Ý nhìn căn biệt thự xa hoa trước mắt, ánh mắt bình thản.

    “Đúng lúc, con cũng định chia tay với bạn trai bây giờ.”

    “Được được được!”

    Giọng mẹ cô kích động đến mức cao vút.

    “Bạn trai con quá… quá xuất sắc, không phải người cùng thế giới với chúng ta. Người như mình thì thực tế chút vẫn hơn.”

    “Con biết.”

    Giang Chi Ý nói khẽ.

    “Mẹ, cho con thêm mấy ngày xử lý chuyện ở đây. Sau này… con sẽ không quay lại thành phố này nữa.”

    Cúp máy, cô hít sâu một hơi rồi đẩy cửa bước vào.

    Trong phòng khách vang lên tiếng game và tiếng cười khúc khích của con gái.

    Giang Chi Ý đứng ở cửa, thấy Cận Từ lười biếng tựa vào sofa, ôm một cô gái xinh đẹp trong lòng.

    Ánh mắt cô gái rõ ràng không tập trung chơi game, cứ nhìn trộm mặt Cận Từ, thắng ván thì làm nũng đòi hôn.

    Cận Từ cong môi cười, giọng trầm thấp:

    “Sao mà dính người thế?”

    Hai người vừa định hôn thì Cận Từ ngẩng đầu nhìn thấy Giang Chi Ý.

  • Livestream Chồng Ngoại Tình Với Thư Ký

    Kỳ nghỉ lễ 1/5.

    Tôi và chồng đã lên kế hoạch đi du lịch ba ngày ở Hải Nam.

    Ngay trước giờ lên máy bay, anh ấy bất ngờ hủy chuyến.

    “Công ty có việc gấp, anh phải làm thêm. Em cứ đi chơi một mình nhé.”

    Tôi thương anh bận rộn công việc.

    Lặng lẽ huỷ vé máy bay.

    Quay về nhà mở livestream, muốn cho anh một bất ngờ.

    Không ngờ chỉ rời nhà một lát, anh đã ôm hôn cô trợ lý nhỏ.

  • Tình Cảm Bị Phụ Bạc, Quyết Không Quay Đầu

    Ta là người cuối cùng biết được tin Lục Vũ Châu sắp thành thân. Vừa bước vào trong sân, ta đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Lục Vũ Châu và muội muội của hắn.

    “Chuyện của ta và Nhược Nhược tuyệt đối không thể để Kỷ Hòa biết, nếu không đến ngày đại hôn nàng ấy e là sẽ đến quậy phá nhất.”

    Ta đã yêu Lục Vũ Châu tám năm, hai năm trước còn tỏ lòng mình với hắn.

    Khi đó hắn nói: “Đợi ta được điều chuyển từ Vân Châu trở về kinh thành, khi đó ta sẽ cưới nàng.”

    Giờ nghĩ lại, ta chẳng khác gì một trò cười. Lần này, ta không còn níu kéo nữa. 

    Mà lựa chọn quay về Giang Nam, đồng ý lời cầu hôn của tiểu công tử nhà họ Giang.

    Từ nay về sau, ta và Lục Vũ Châu ân đoạn nghĩa tuyệt.

  • Con Riêng Của Chồng Cướp Suất Học Của Con Gái Tôi

    Khi đến Sở quản lý nhà đất làm thủ tục sang tên, tôi mới biết suất học của con gái mình đã bị người khác chiếm mất.

    Tôi lập tức hủy hộ khẩu của đứa trẻ đã chiếm dụng suất học ấy.

    Không ngờ chỉ hai ngày sau, có người dắt con đến tận nhà tôi, quỳ xuống dập đầu xin tôi tha cho hai mẹ con họ.

    Điều khiến tôi kinh ngạc hơn cả là chồng tôi lại bảo tôi nhường suất học đó cho mẹ con họ.

    Đã như vậy rồi, thì đừng trách tôi ra tay tàn nhẫn.

  • Một Tiếng Nổ, Một Đời Hận

    VÂN ÁN

    Sau khi biết mình mang thai, tôi vui mừng đi tìm chồng — một lính đánh thuê hàng đầu — để nói cho anh biết tin tốt này.

    Nhưng người nữ cấp dưới thân tín nhất của anh lại coi tôi là “gái bên ngoài muốn leo cao”, rồi nhục mạ:

    “Đã thích đàn ông đến thế, sao không thử trò kích thích hơn?”

    Cô ta trói tôi, đưa đến đấu trường ngầm hỗn loạn nhất vùng Tam Giác Vàng, đối diện cả đám tội phạm liều mạng, lạnh giọng tuyên bố:

    “Ai thắng, đêm nay cô ta thuộc về người đó.”

    Sau đó, xương sườn tôi bị đá gãy, vô số lính đánh thuê thay nhau đấm đá, còn đứa con trong bụng… hóa thành một vũng máu nóng.

    Cô ta đứng một bên, nhìn tôi quằn quại, mỉa mai cười:

    “Anh Tần yêu tôi nhất, xử lý một đứa không biết lượng sức như cô thì có gì to tát?”

    Ngay khoảnh khắc tôi sắp bị làm nhục, cửa đấu trường bị một tiếng nổ phá tung.

    Cha tôi — người nắm toàn bộ tuyến buôn vũ khí ở Tam Giác Vàng — cuối cùng cũng tìm thấy tôi.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *