KIM TÍCH PHI TẠC DẠ

KIM TÍCH PHI TẠC DẠ

Ngày đường tỷ khó sinh mà qua đời, phu quân ta lại rút kiếm tự vẫn.

Khi thu dọn di vật, ta tìm thấy một chiếc hộp nhỏ giấu sau giá sách.

Bên trong đầy ắp thư từ, từng nét chữ đều là nỗi thương nhớ và tình yêu mà hắn chẳng thể thốt thành lời dành cho đường tỷ.

Hắn ái mộ vẻ đẹp và sự cao quý của nàng, cưới ta chẳng qua vì dung mạo ta có ba phần tương tự.

Thật nực cười.

Hắn vốn là thế tử từ nhỏ lưu lạc dân gian, năm ấy ta đã cứu hắn khỏi giá rét, chữa lành vết thương trên chân, giữ hắn lại trong phủ, cho hắn làm thị vệ.

Những ngày đông quỳ phạt trên nền tuyết, hai tay trần nâng nến… cũng là ta từng lần từng lần giúp hắn thoát khỏi những trò trêu đùa của đường tỷ.

Sau khi thành thân, ta nhẫn nhịn sự hà khắc của mẹ chồng vì hắn.

Vậy mà giờ đây, hắn lại nói người hắn yêu là nàng.

Vì vậy, khi được tái sinh, ta lạnh lùng quan sát, mặc hắn tự hứng chịu nỗi khổ từ chính nữ nhân trong lòng hắn.

Nhưng hắn lại hối hận rồi.

01

“Tiểu thư, người nhìn kìa, hắn sắp chết rồi!”

Giữa mùa đông giá rét, tuyết rơi dày đặc đã phủ đầy đất cao đến nửa thước.

Nơi con ngõ vắng vẻ, một thiếu niên quần áo phong phanh, mình đầy thương tích co quắp nơi góc tường.

Thanh Hành, thị nữ thân cận của ta, thường theo ta đi khám bệnh từ thiện, thấy vậy thì theo bản năng xách hòm thuốc muốn bước tới cứu người.

Ta lại giữ nàng lại, cất bước đi thẳng về phủ.

“Đi thôi, sắp trễ lễ cập kê của đường tỷ rồi.”

Thanh Hành khó hiểu nhìn ta.

“Tiểu thư, chúng ta cứ mặc kệ hắn sao?”

“Con người sinh ra, mỗi người đều có tạo hóa riêng. Có kẻ có thể cứu, có người không đáng để cứu.”

Thanh Hành không hiểu lời ta, nhưng nàng trung thành tuyệt đối, lập tức gật đầu:

“Vâng, lựa chọn của tiểu thư chắc chắn là đúng.”

Ta khẽ cười, không nói gì thêm.

Thanh Hành ngốc nghếch này đâu biết rằng, kiếp trước chính vì ta đã cứu nam nhân kia mà đã trải qua một cuộc đời sai lầm đến mức khó tin.

Ta là cô nhi của Phủ Viễn tướng quân, phụ mẫu mất sớm.

Dù được Hoàng đế khen ngợi là con cháu trung liệt, nhưng danh phận chỉ là hư danh, không quyền không thế.

Từ năm tám tuổi, ta được gia tộc quyết định cho thúc phụ nuôi dưỡng đến khi cập kê.

Ta chí hướng trở thành nữ y, mỗi ngày chìm đắm trong y thuật, thường xuyên ra ngoài khám bệnh từ thiện cho bách tính nghèo khó.

Kiếp trước, cũng chính vào ngày này, ta đã cứu thiếu niên sắp chết cóng kia—Đoạn Thừa Dục.

Khi ấy, không ai biết hắn chính là con trai duy nhất thất lạc từ nhỏ của Thành vương phi.

Ngày Thành vương phi tìm lại nhận lại con trai, Đoạn Thừa Dục nói rằng hắn yêu ta sâu đậm, lập lời thề muốn cưới ta làm chính thê.

Sau này, dù ba năm không sinh được con, hắn cũng nhất quyết không chịu nạp thiếp.

Trong một thời gian, ta từ một cô nhi nương nhờ họ hàng đã trở thành đối tượng khiến bao quý nữ kinh thành ngưỡng mộ.

Thế nhưng, đúng ngày đường tỷ khó sinh mà qua đời, phu quân luôn miệng nói yêu ta lại rút kiếm tự vẫn.

Khi thu dọn di vật, ta tìm thấy một chiếc hộp nhỏ giấu sau giá sách.

Bên trong đầy ắp thư từ, từng nét chữ đều là nỗi thương nhớ và tình yêu mà hắn chẳng thể thốt thành lời dành cho đường tỷ.

Hắn ái mộ vẻ đẹp và sự cao quý của nàng, cưới ta chẳng qua vì dung mạo ta có ba phần tương tự.

Nhưng năm đó, khi ta đưa hắn về phủ làm thị vệ, đường tỷ Giang Vãn Nguyệt luôn khinh thường hắn.

Lần đầu gặp lại Đoạn Thừa Dục, hắn chỉ mặc áo trong quỳ giữa sân, hai tay giơ cao một ngọn nến đỏ đang cháy rực.

Sáp nóng bỏng tan chảy nhỏ xuống tay hắn, để lại vô số vết phỏng rộp.

Tất cả chỉ vì Giang Vãn Nguyệt cảm thấy hắn nhìn nàng lâu hơn một chút.

Khi ấy, ta không biết đã bao lần tìm cách giúp hắn thoát khỏi những khổ ải.

Vậy mà nay, trên thư từ của hắn, từng nét mực đều ghi rõ:

“Nguyệt, người ta yêu là nàng.”

Ta lặng lẽ đọc hết những lời hắn chưa từng để lộ.

Hóa ra từ đầu đến cuối, hắn luôn yêu Giang Vãn Nguyệt.

Hắn từ nhỏ đã bị cha mẹ nuôi ngược đãi, chịu đủ ánh mắt khinh miệt của người đời, trong lòng tự ti không dám ngẩng cao đầu.

Sự dịu dàng của ta đến quá dễ dàng, còn Giang Vãn Nguyệt cao quý lại trở thành ánh trăng sáng mà hắn chẳng thể với tới.

Giang Vãn Nguyệt tuyệt sắc khuynh thành, dù tính tình kiêu căng tùy hứng, nhưng trong mắt Đoạn Thừa Dục, đó lại là lẽ đương nhiên.

Hắn thích ngước nhìn nàng, khát vọng có thể chạm tới vầng trăng của mình.

Nhưng hắn chỉ là một thị vệ, chỉ có thể lặng lẽ bảo vệ bên cạnh Giang Vãn Nguyệt.

Sau này, hắn trở thành thế tử, nhưng Giang Vãn Nguyệt đã sớm xuất giá, gả vào phủ Thừa tướng.

Từ đó, hai người không còn khả năng nào nữa.

Vì muốn có thể nhìn thấy nàng nhiều hơn, hắn cưới ta, lại vì ta có dung mạo tương tự Giang Vãn Nguyệt mà xem ta như thế thân.

Thảo nào, thảo nào hắn luôn muốn theo ta đến thăm thúc phụ.

Thì ra hắn chỉ muốn có cơ hội gặp người trong lòng mình nhiều hơn một chút.

Hắn không muốn cùng nữ nhân khác sinh con, không quan tâm đến thân thể ta, bỏ thuốc tránh thai không mùi vào lư hương của ta.

Thành vương phủ là danh môn hiển quý, vốn đã khinh thường xuất thân cô nhi của ta.

Thêm vào việc ta nhiều năm không con, mẹ chồng càng hà khắc bức bách ta từng ngày.

Đoạn Thừa Dục bảo ta nhẫn nhịn, nhưng hóa ra chính hắn là người đứng sau mọi bi kịch của ta, lại còn lạnh lùng khoanh tay đứng nhìn.

Dược tính tích tụ qua năm tháng, thêm vào sự hành hạ của mẹ chồng, đến khi ta phát hiện ra điều bất thường thì thân thể đã suy nhược đến không thể cứu vãn.

Đời này, ta không muốn cùng hắn có chút liên quan nào nữa, mặc hắn tự sinh tự diệt.

Không ngờ, hắn vẫn tìm đến ta.

02

Nửa tháng sau, ta lại nhìn thấy Đoạn Thừa Dục.

Trên người hắn, vậy mà lại khoác bộ y phục của gia nô Giang phủ.

Giống như kiếp trước, hắn vẫn quỳ giữa nền tuyết lạnh trong bộ y phục mỏng manh, chịu đựng sự trừng phạt của Giang Vãn Nguyệt.

Sắc mặt ta khẽ đổi, thấp giọng hỏi thị vệ bên cạnh:

“Người đó trông lạ mặt, vào phủ từ khi nào?”

“Đã được vài ngày, nghe nói hắn từng mắc trọng bệnh, bò đến trước cửa cầu xin quản gia thu nhận, tự nguyện bán thân làm nô để đổi lấy một mạng sống.”

“Vì sao lại bị phạt?”

“Đại tiểu thư nói hắn dám nhìn mình, chắc hẳn là tên hạ tiện không biết liêm sỉ.”

Ta khẽ gật đầu, thản nhiên quan sát hắn.

Sao lại trùng hợp đến vậy?

Kiếp này ta không ra tay cứu giúp, vậy mà hắn vẫn tìm đến Giang phủ.

Là ý trời sắp đặt, hay… Đoạn Thừa Dục cũng đã trọng sinh?

Trong lòng ta dấy lên suy nghĩ muốn thử dò xét, tiếp tục bước vào sân.

Khác với kiếp trước, ta chỉ hành lễ với Giang Vãn Nguyệt, hoàn toàn không đoái hoài đến Đoạn Thừa Dục.

Nhưng ta cảm nhận được ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo mình.

Như thể hắn đã biết trước, ta nhất định sẽ xuất hiện, nhất định sẽ cứu hắn.

Giang Vãn Nguyệt thấy ta đến, chỉ khinh thường hừ một tiếng, sau đó lại xua tay đuổi đi.

Những năm tháng sống nhờ ở nhà thúc phụ, ta vốn đã quen với sự ghẻ lạnh của họ.

Similar Posts

  • Giấc Mộng Tan Thành Mấy Khói

    Ra nước ngoài năm năm, tôi lại trở thành bạch nguyệt quang mà Phó Kỷ Niên mãi không quên.

    Tại buổi họp lớp, ai ai cũng nói anh ly hôn với cô vợ thanh mai trúc mã là vì tôi.

    Không ai biết, chúng tôi từng yêu thầm ba năm.

    Ngay trước hôm đính hôn, anh lại công khai đăng ký kết hôn với cô em thanh mai ấy.

    “Phi Phi, em thông cảm một chút, ba mẹ của An Nhiên đột ngột qua đời, cô ấy chỉ muốn có một người thân bên cạnh thôi.”

    “Em yên tâm, đợi cô ấy vượt qua cú sốc, anh sẽ ly hôn với cô ấy, tổ chức cho em một đám cưới long trọng nhất.”

    Nói xong hai câu đó, anh liền đưa tôi sang hòn đảo biệt lập ngoài nước.

    Giờ tôi trở về rồi, anh cũng đã ly hôn.

    Mọi người đều khuyên tôi nên đón nhận tấm chân tình này, Phó Kỷ Niên cũng nhìn tôi đầy mong chờ.

    Nhưng chỉ mình tôi biết, tôi từ địa ngục bò về là để khiến một số người không thể ngóc đầu lên được nữa.

    Vì vậy, tôi bình thản lấy ra tờ chẩn đoán ung thư dạ dày giai đoạn cuối.

    “Đã rảnh rỗi vậy, chi bằng mọi người làm chút việc thiện đi?”

  • Kiếp Này Ta Chẳng Tranh Giành

    Kết thúc chương trình “Đổi thân phận”, tôi chết trong tháng thứ ba sau khi được cha mẹ ruột đón về nhà.

    Khoảnh khắc ý thức tan rã, tôi chẳng nghe thấy tiếng khóc bi thương nào như trong tưởng tượng, cũng chẳng thấy cảnh gia đình đau khổ hối hận.

    Ngược lại, tôi chỉ thấy mẹ dang tay ôm kẻ đã hại chết tôi vào lòng, khẽ an ủi.

    Thấy cha thì cau mày chán ghét, nhỏ giọng chửi rủa.

    Chỉ có chị gái ngồi xổm trước thi thể tôi, khẽ thở dài:

    “Em chết cũng tốt, chết rồi ba mẹ sẽ không còn khó xử nữa.”

    Thì ra tôi chết đi, chẳng ai vì tôi mà đau lòng.

    Tôi bật cười chua chát, mọi chấp niệm cũng tan biến cùng linh hồn vỡ nát.

    Ánh sáng chói lòa vụt qua, khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về ngày đầu tiên được cha mẹ đón về.

  • Lì Xì Cổ Phiếu Nguyên Thủy

    Bữa tiệc đoàn viên đầu năm, cha phát “lì xì cổ phiếu nguyên thủy” của công ty gia tộc.

    Anh trai có, em gái nuôi có, ngay cả đứa cháu nội còn chưa chào đời trong bụng chị dâu cũng có phần.

    Chỉ mình tôi là không có gì.

    “Lâm Dương, con còn chưa kết hôn, cổ phần của con để sau khi cưới rồi tính.”

    Tôi khựng lại, mím môi không nói.

    Có lẽ họ quên rồi, công ty này là do tôi bỏ vốn 90%, lại vất vả suốt 5 năm mới gây dựng nên.

    Ngày hôm sau tôi trực tiếp triệu tập đại hội cổ đông:

    “Nếu công ty đã đi vào quỹ đạo, từ bây giờ tôi sẽ rút toàn bộ vốn, đi làm việc của riêng mình.”

  • Đại Ca Hắc Đạo Là Một Tiểu Mỹ Nhân Hay Khóc

    Tôi vốn là thư ký thân cận của một đại lão hắc đạo, lúc nào cũng làm việc tận tụy, cung kính hết mình.

    Thế mà vừa chợp mắt một cái, tỉnh dậy đã thấy mình xuyên đến tận bảy năm sau. 

    Tôi vẫn theo thói quen cũ, đối xử với đại lão một cách xa cách và đầy lễ nghi.

    Giây tiếp theo, vành mắt người đàn ông đỏ hoe: “Mẹ kiếp, rốt cuộc anh sai ở đâu?”

    Tôi lắc đầu phủ nhận, cẩn trọng cân nhắc từng câu chữ, giọng điệu vừa cung kính vừa lạnh lùng.

    Anh ta nghe xong thì khóc sưng cả mắt: “Lại không yêu nữa rồi? Là ai từng khen lúc anh khóc trông rất giống ‘tiểu mỹ nam’ hả?”

    Tôi: “…”

    Sao không ai nói với tôi rằng vị đại lão sát phạt quyết đoán này lại có cơ địa “hở tí là khóc” thế này?

     

  • Cắm Sừng Cẩu Đế

    Ngay ngày đầu tiên vào cung, ta đã được sắc phong Quý phi.

    Ta nuốt không trôi cục tức này, liền xách kiếm xông thẳng đến trước mặt Cẩu hoàng đế.

    “Nữ nhân Tuyết gia, thà chết không làm thiếp!”

    Cẩu hoàng đế bỗng “oa” một tiếng rồi bật khóc nức nở: “Nàng mang trong mình cốt nhục của kẻ khác mà còn muốn làm Hoàng hậu sao?”

    À… chuyện này…

    “Tuyết Niệm Niệm, nàng đúng là không phải người! Lỡ như nàng sinh ra một tiểu tử thì phải làm sao? Trẫm không chỉ phải nuôi con hộ tên k h ố n kia, mà còn phải đem cả ngai vàng này truyền cho nó. Đầu trẫm có thể xanh một chút, nhưng Hoàng hậu của trẫm thì không thể cắm sừng trẫm được. Đây là sự quật cường cuối cùng của trẫm!”

    Nhìn Cẩu hoàng đế nước mắt nước mũi giàn giụa, lòng ta tuy không hổ thẹn nhưng đầu lại bắt đầu đau như búa bổ.

    Ta ngẫm nghĩ một hồi rồi đề nghị: “Hay là… cho ta vào lãnh cung?”

    Cẩu hoàng đế chẳng hề khách sáo.

    Giây sau, hắn đã tươi cười hớn hở: “Lại có chuyện tốt như vậy sao?”

    Nói rồi, hắn lập tức cầm bút soạn thánh chỉ: “Phải hạ chỉ ngay trước khi nàng đổi ý.”

    Ta: “…”

    Thế là, vào ngày đầu tiên trở thành Quý phi, ta lại bị tống vào lãnh cung.

  • Căn Hộ Trước Hôn Nhân

    Căn hộ độc thân mà cậu tôi tặng tôi mười sáu năm trước, giờ đã tăng giá lên 8,65 triệu.

    Cậu tôi đột nhiên gọi điện tới, nói là rất cần 3,4 triệu để xoay vòng vốn.

    Trong lòng tôi có chút khó xử, dù sao đây cũng là một khoản tiền khổng lồ.

    Không ngờ chồng tôi lại lên tiếng trước: “Năm đó cậu em tặng em căn nhà, chắc chắn không hề nghĩ sẽ được báo đáp chứ?”

    Tôi gật đầu.

    Anh ta cười lạnh: “Vậy bây giờ ông ấy dựa vào đâu mà đòi tiền em?”

    “Ngày đó tặng em thì là tặng em rồi, giờ thấy căn nhà có giá thì chạy đến hôi của, nằm mơ à?”

    Tôi cả người cứng đờ.

    Ở đầu dây bên kia, cậu tôi cũng nghe rõ mồn một.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *