Lì Xì Cổ Phiếu Nguyên Thủy

Lì Xì Cổ Phiếu Nguyên Thủy

Bữa tiệc đoàn viên đầu năm, cha phát “lì xì cổ phiếu nguyên thủy” của công ty gia tộc.

Anh trai có, em gái nuôi có, ngay cả đứa cháu nội còn chưa chào đời trong bụng chị dâu cũng có phần.

Chỉ mình tôi là không có gì.

“Lâm Dương, con còn chưa kết hôn, cổ phần của con để sau khi cưới rồi tính.”

Tôi khựng lại, mím môi không nói.

Có lẽ họ quên rồi, công ty này là do tôi bỏ vốn 90%, lại vất vả suốt 5 năm mới gây dựng nên.

Ngày hôm sau tôi trực tiếp triệu tập đại hội cổ đông:

“Nếu công ty đã đi vào quỹ đạo, từ bây giờ tôi sẽ rút toàn bộ vốn, đi làm việc của riêng mình.”

1

Trên bàn tiệc gia đình họ Lâm ngày đầu năm, mọi người đã ngồi kín.

Tôi bụi bặm mệt mỏi từ sân bay chạy thẳng về. Hợp đồng một trăm triệu kia tôi đã đàm phán suốt ba ngày, đối phương mới chịu gật đầu.

“Về rồi à?” Cha tôi, Lâm Quốc Đống, ngồi ở vị trí chủ tọa, đầy vẻ uy nghi của gia trưởng.

Đáng tiếc, uy nghi này lại được xây dựng trên công ty mà tôi đã gồng gánh bằng tất cả công sức.

Tôi gật đầu ngồi xuống: “Ba, chuyện quan trọng ba nói là gì ạ?”

Lâm Quốc Đống lúc này mới ngẩng đầu, trên gương mặt nghiêm nghị hiếm hoi nở nụ cười.

“Công ty tháng sau sẽ niêm yết. Hôm nay gọi các con về, nhân dịp năm mới, phân chia cổ phiếu nguyên thủy, coi như lì xì cho mọi người.”

Câu nói vừa dứt, cả phòng khách im bặt.

Anh trai Lâm Diệu lập tức ngồi thẳng lưng, bỏ đôi chân đang vắt chéo xuống.

Em gái nuôi Lâm Tuyết khựng tay cầm tách trà, vẻ mặt dịu dàng hiền thục.

Chị dâu ôm bụng bầu năm tháng, ngạc nhiên dựa vào lòng Lâm Diệu.

Thấy Lâm Quốc Đống lấy ra ba phần tài liệu từ cặp, tôi cũng vô thức ngồi thẳng lại.

“Lâm Diệu.” Lâm Quốc Đống gọi tên anh trai.

Lâm Diệu lập tức đứng dậy, vẻ đắc ý trên mặt gần như không giấu nổi.

“30% cổ phiếu nguyên thủy của công ty, trị giá 360 triệu, cho con. Làm cho tốt, đừng khiến ba thất vọng.”

Lâm Diệu nhận tài liệu, lật cũng không thèm lật, nhét thẳng vào túi.

“Ba yên tâm, con nhất định không phụ kỳ vọng của ba.”

Tay tôi siết chặt tách trà.

Ba mươi phần trăm.

“Lâm Tuyết.” Lâm Quốc Đống gọi tên em gái nuôi.

Mắt Lâm Tuyết sáng lên, chạy lon ton tới.

“Mấy năm nay con ở nhà chăm sóc ba mẹ, vất vả rồi. 20% cổ phần trị giá 240 triệu này là con xứng đáng được nhận.”

Lâm Tuyết nhận tài liệu, mắt đỏ hoe.

“Cảm ơn ba, ba tốt với con như vậy, con nhất định sẽ hiếu thảo với ba.”

Ánh mắt mọi người trong phòng ăn đều dồn về phía tôi.

Tôi đặt tách trà xuống, nhìn Lâm Quốc Đống.

Năm mươi phần trăm còn lại hẳn là của tôi. Dù sao công ty này từ đầu đến cuối đều do tôi chống đỡ.

Lâm Quốc Đống lấy ra phần tài liệu cuối cùng.

Tôi vừa định đứng dậy.

“Lâm Diệu.” Ông lại gọi tên anh trai lần nữa.

Tôi sững người.

“Đứa bé trong bụng vợ con là trưởng tôn của nhà họ Lâm. 10% cổ phần trị giá 120 triệu này để dành cho nó.”

Vợ Lâm Diệu che miệng cười khúc khích.

“Ba thật sự tốt với chúng con quá.”

Tôi nhìn phần tài liệu ấy được Lâm Diệu nhận lấy, đầu óc trống rỗng.

“Ba.” Tôi lên tiếng, giọng bình tĩnh hơn dự tính, “Vậy con thì sao?”

Lâm Quốc Đống lúc này mới nhìn tôi, nhíu mày.

“Lâm Dương, con không phải con trưởng, hơn nữa còn chưa kết hôn.”

“Hơn nữa con có năng lực, tự mình cũng kiếm được tiền, đâu thiếu mấy thứ này, hà tất phải tranh với anh chị em?”

Lâm Diệu cười lớn: “Đúng vậy, chia cho em thì cổ phần nhà họ Lâm tụi mình chẳng phải ít đi à. Công ty là quan trọng nhất, sau này anh phát lì xì cho em.”

Lâm Tuyết giả vờ dịu dàng nói: “Anh hai giỏi giang, chắc chắn không coi trọng mấy thứ ngoài thân này, không như em vô dụng.”

Tôi nhìn từng người một, nâng ly uống cạn, cười khẩy: “Ba nói đúng, con không thiếu chút này.”

Tôi xoay người rời đi, để lại cả phòng sững sờ.

Vừa tới cửa, mẹ kế đuổi theo, kéo tay tôi, cao giọng:

“Lâm Dương! Ngày đầu năm mà con làm mặt khó chịu cho ai xem? Nhất định phải khiến mọi người không vui con mới hài lòng sao?”

Tôi làm mọi người không vui?

Tôi hất tay bà ra, cười lạnh: “Nếu không phải năm đó tôi bán công ty công nghệ do chính mình gây dựng, lại lấy toàn bộ di sản ông ngoại để lại bù lỗ cho Lâm thị, nhà họ Lâm đã phá sản từ lâu rồi!”

“Lấy cổ phần của tôi đem cho người khác, hôm nay có ai từng nghĩ tôi có vui hay không chưa?”

“Em gái nuôi cũng có cổ phần, còn tôi lại là người ngoài? Được, nếu tôi là người ngoài, vậy thì cứ theo quy tắc của người ngoài mà làm.”

2

Chín giờ sáng, phòng họp lớn của Tập đoàn Lâm thị, tôi với tư cách Tổng giám đốc điều hành triệu tập đại hội cổ đông khẩn cấp.

Phòng họp chật kín người, toàn bộ cổ đông đều có mặt, chỉ riêng trên bàn chủ tọa trống ba vị trí — Chủ tịch Lâm Quốc Đống, tân giám đốc Lâm Diệu, tân giám đốc Lâm Tuyết.

Họ trước giờ vẫn vậy.

Năm năm trước, Tập đoàn Lâm thị nợ chồng chất, Lâm Quốc Đống đi khắp nơi cầu cứu, không ai chịu cho vay.

Tôi bán công ty công nghệ đang phát triển tốt của mình, lại bán cả quỹ tín thác, cổ vật, biệt thự do ông ngoại để lại, mới gom đủ chín trăm triệu chuyển vào tài khoản Lâm thị.

Trước khi chuyển khoản, tôi và Lâm Quốc Đống đã ký một thỏa thuận, trong đó có một điều khoản:

Nếu trong vòng năm năm không tiến hành chuyển đổi cổ phần, khoản vốn góp này tự động chuyển thành khoản vay cá nhân, chủ nợ có quyền yêu cầu hoàn trả toàn bộ bất cứ lúc nào và tính lãi kép.

Ban đầu đây chỉ là để phòng rủi ro.

Không ngờ lại ứng nghiệm.

Cổ phần ngay cả em gái nuôi không cùng huyết thống và đứa cháu còn chưa tồn tại cũng có, lại chẳng có chút nào cho tôi.

Vậy năm năm tôi xoay chuyển cục diện, dốc hết tâm huyết rốt cuộc tính là gì?

Chỉ cần chất vấn một câu mới phát hiện, hóa ra từ đầu đến cuối tôi vẫn là người ngoài.

Trong lòng tôi lập tức trào lên cảm giác chua xót đến tận cùng.

Nếu ông đã nói tôi là người ngoài, vậy khoản tiền này chính là nợ.

Đã vậy, cũng đừng trách tôi không nể tình.

Tôi mở PPT, trình chiếu một bản báo cáo.

“Các vị, hiện tại dòng tiền và hoạt động của Lâm thị đều đã đi vào quỹ đạo, giá trị thị trường đạt mức cao nhất trong năm năm qua.”

Các cổ đông đồng loạt vỗ tay, tưởng rằng tôi sắp công bố tin chia cổ tức hoặc tin tốt về niêm yết.

“Nếu công ty đã đi vào quỹ đạo, sứ mệnh của tôi cũng coi như hoàn thành.” Tôi dừng lại, “Tôi chính thức tuyên bố rút toàn bộ khoản tiền cá nhân đã cho công ty vay, đồng thời sẽ từ chức, đi làm việc của riêng mình.”

Cả phòng xôn xao.

Một cổ đông bật dậy, không thể tin nổi: “Rút vốn? Đó là chín trăm triệu đấy!”

“Tuần sau công ty phải tham gia vòng thẩm định cuối trước khi niêm yết, chín trăm triệu này chiếm chín phần mười dòng tiền lưu động trên sổ sách, một khi rút đi, chuỗi vốn sẽ đứt ngay!”

“Tiền hàng của nhà cung cấp còn chưa thanh toán, khoản vay ngân hàng tháng sau đến hạn, còn lương của mấy nghìn nhân viên… động vào khoản này, Lâm thị xong đời!”

Tôi gật đầu: “Đúng vậy, tôi đã quyết định.”

Các cổ đông đồng loạt khuyên can.

“Lâm Dương, đây là tâm huyết năm năm của cậu, sao cậu nỡ nhìn nó sụp đổ?”

“Mọi người cùng trên một con thuyền, có chuyện gì có thể thương lượng.”

Tôi lắc đầu.

“Vì một số nguyên nhân riêng của gia đình họ Lâm, cụ thể tôi không tiện nói.”

“Nguyên nhân riêng?”

Tôi nhìn họ, trong lòng cũng có chút không nỡ.

Thật ra năm năm qua mọi người phối hợp rất tốt, họ là cổ đông nhỏ, không gây chuyện, ủng hộ quyết định của tôi, đổi lại cuối năm tôi cũng cho họ đủ cổ tức.

Tôi lấy một bản thỏa thuận từ túi hồ sơ, đặt lên bàn họp.

“Đây là thỏa thuận khi tôi góp vốn năm đó, mọi người có thể tự xem.”

Người ngồi gần nhất cầm lên đọc thành tiếng, giọng càng lúc càng nhỏ, sắc mặt cũng càng lúc càng khó coi.

“Cái này… Lâm Quốc Đống bị sao vậy! Thỏa thuận nợ chuyển cổ phần rõ ràng, vậy mà kéo đến tận cuối vẫn không chuyển, thế thì đây chỉ là khoản nợ thôi!”

Là nợ, tôi có quyền thu hồi.

Similar Posts

  • Kết Thúc 3 Năm Hôn Nhân Sau Chuyến Công Tác

    Kỷ niệm ba năm ngày cưới, tôi kết thúc chuyến công tác sớm để về nhà, nhưng lại bắt gặp chồng mình, Cố Thừa Duật, đang cùng nghệ sĩ mới ký hợp đồng của công ty anh — Hạ Vi — tán tỉnh trong bếp.

    Anh thản nhiên lau vệt mứt dâu trên khóe môi, lạnh nhạt nói:

    “Cô ấy… chỉ giống Tiểu Nhu thôi.”

    Tiểu Nhu chính là mối tình đầu đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi.

    Tôi mỉm cười gật đầu, xoay người, soạn sẵn đơn ly hôn.

    Anh lại khẽ cười khinh miệt:

    “Em tưởng mình rời khỏi tôi được sao?”

    Ba tháng sau, văn phòng luật sư của tôi đoạt mất thương vụ thâu tóm trị giá mười tỷ của anh.

    Anh đỏ mắt chặn tôi trong bãi đỗ xe:

    “Quay về với tôi!”

    Tôi giơ bàn tay, để chiếc nhẫn kim cương bạn trai mới tặng lấp lánh dưới ánh đèn:

    “Cố tổng, trò chơi thế thân… kết thúc rồi.”

  • Bình An Kết

    Năm ta tám tuổi, bức tường sân nhà đổ sập.

    Là do tiểu công tử nhà bên – Sở Tiêu – luyện tiễn, bắn gãy mà ra.

    Gạch ngói ầm ầm rơi xuống.

    Bụi đất mịt mù.

    Phụ mẫu ta vội vàng lao ra, sắc mặt đều tái nhợt.

    Thị vệ nhà họ Sở chạy nhanh, vội bới đống gạch, lôi ta từ dưới lên.

    Ta bụi đất phủ đầy đầu, trong tay vẫn còn nắm nửa miếng bánh quế hoa chưa ăn xong.

    Đó là sáng nay mẫu thân Sở Tiêu nhét cho ta.

    Sở Tiêu chạy tới.

    Hắn cao hơn ta một cái đầu, thân mặc kỵ xạ phục gấm vóc mới tinh, gương mặt nhỏ nghiêm lại.

    “Hàn Niệm, ngươi không sao chứ?”

    Thanh âm hắn có chút gấp.

    Ta nhổ bùn đất trong miệng ra.

    “Không… không sao.”

    Hắn thở phào, rồi lại chau mày:

    “Ai bảo ngươi ngồi dưới chân tường ăn bánh? Đáng đời!”

    Phụ mẫu ta chạy tới, hướng Sở Tiêu và đám thị vệ phía sau liên tục khom người:

    “Tiểu tướng quân bớt giận! Là Niệm Niệm ngu dại, cản đường tên của ngài!”

    Phụ thân ta là hoa tượng của Sở phủ.

  • Mẹ Là Bảo Mẫu Không Công

    Tôi bị đau lưng tái phát, đành phải từ sofa di chuyển sang giường trống trong phòng khách để nghỉ một lát, vậy mà lại bị con gái mắng cho một trận tơi bời.

    Tôi đã chăm sóc con gái ở cữ nửa tháng, đến khi mẹ chồng nó đi du lịch về mới chịu quay lại xem cháu.

    Con gái nói mẹ chồng là khách, bắt tôi nhường phòng.

    “Bà nội ở không lâu đâu, mẹ ngủ sofa một tuần thì sao, đừng nhỏ nhen thế!”

    Một tuần rồi, bà ta vẫn chưa đi.

    Tôi đau lưng quá, muốn đổi giường với bà vài hôm, hoặc đơn giản là về quê nghỉ ngơi ít ngày.

  • Căn Nhà Song Sinh

    Trong lúc thức trắng đêm làm dự án, trợ lý ảo trên điện thoại bỗng bật lên thông báo:

    【Đèn phòng tắm trong phòng ngủ chính đã được bật.】

    【Chế độ tắm thư giãn với hương thơm đã được khởi động, công chúa xin hãy tận hưởng~】

    Tôi và Phương Tùng Vũ đều không có ở nhà, dì giúp việc cũng đang nghỉ phép mấy hôm nay,

    Vậy thì, ai đã bật mấy thiết bị này?

    Sau khi xác nhận lại tình hình qua ứng dụng, tôi gọi điện cho Phương Tùng Vũ:

    “Anh về nhà sao không báo em một tiếng?”

    Anh ấy ngơ ngác: “Nhớ anh rồi à? Nhưng bảo bối, dự án này rất quan trọng, nhanh nhất cũng phải tối mai anh mới về được.”

    Tôi đưa tay đỡ trán, thở dài: “Xin lỗi, do em bận quá nên nhớ nhầm thời gian. Tối mai gặp anh nhé.”

    Cúp máy xong, tôi nhìn vào ứng dụng điều khiển nhà thông minh từ xa, phát hiện rèm cửa phòng ngủ chính đột nhiên bị kéo lại.

    Vội vàng nhắn tin cho dì, tôi lập tức lái xe về nhà.

  • Trước Là Vợ, Nay Là Người Qua Đường

    Tiệc đầy tháng của con gái, chồng tôi vừa nghe tin mối tình đầu ly hôn liền uống say đến quên trời đất, đòi lái xe xuyên đêm hơn nghìn cây số để đón cô ta.

    “Cô ấy vẫn còn yêu anh, cô ấy chẳng còn gì cả, cô ấy đang đợi anh!”

    Tôi cắn răng kìm nước mắt, gọi bố mẹ chồng đến, đề nghị ly hôn.

    Đêm đó, anh ta chưa kịp đi.

    Sáng hôm sau, anh thấy dòng trạng thái cô ta đăng lên: cắt cổ tay tự sát.

    Anh phát điên, bế con gái ra ban công:

    “Đường Lệ, tôi cũng muốn để cô nếm thử cảm giác mất đi người mình yêu nhất là như thế nào!”

    Tôi lao đến giành lại con, nhưng bị anh ta đẩy cả hai mẹ con xuống lầu.

    Khoảnh khắc rơi xuống, tôi vẫn đang ôm con gái trong vòng tay, và rồi…tôi lại tỉnh dậy ngay tại buổi tiệc đầy tháng.

    Lần này, tôi buông tay để anh đi tìm tình yêu.

    Kết quả, anh ta chết thảm, tàn phế, đến phát điên cũng không làm được nữa.

  • Tiểu Phúc Tinh

    Ngày chôn cất mẫu thân, phụ thân đưa cho ta ba văn tiền.

    Ông nói ông thèm ăn kẹo hồ lô, bảo ta đi mua.

    Còn dặn kỹ: “Đi xa một chút, tiệm ở Tây Nhai ngọt hơn.”

    Ta đi suốt nửa ngày mới mua về.

    Thế nhưng trong nhà đã không còn bóng dáng phụ thân đâu nữa.

    Ta ngồi chờ mòn mỏi hai ngày liền.

    Đói đến không chịu nổi, ta đành ra ngoài tìm ông.

    Từ ban ngày đi đến tận đêm.

    Cuối cùng, giữa hội hoa đăng, ta nhìn thấy phụ thân.

    Bên cạnh ông đã đứng một vị phu nhân xinh đẹp như tiên.

    Trong lòng bà còn bế một bé gái nhỏ.

    Bé gái cầm trên tay một xiên kẹo hồ lô, gọi ông: “Phụ thân ơi, ăn đi.”

    Phụ thân mỉm cười lắc đầu: “Diên Diên ngoan, phụ thân không thích đồ ngọt, con ăn đi.”

    Hóa ra… ông đã lừa ta.

    Ông vốn dĩ không thích kẹo hồ lô.

    Cũng không thích ta.

    Thế nhưng xiên kẹo ta mua, lớp giấy bọc còn chưa bóc.

    Vứt đi thì thật đáng tiếc.

    Vừa hay, không xa là một quán trà, có người đang khuyên nhủ: “Vương gia, xin ngài đấy, mau uống thuốc đi ạ.”

    Ta nghĩ ngợi một chút rồi bước qua.

    Đưa xiên kẹo hồ lô cho vị công tử xinh đẹp đang không chịu uống thuốc.

    “Ngươi sợ đắng sao?”

    “Ta có kẹo hồ lô, rất ngọt, tặng cho ngươi.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *