Đuổi Theo Một Cánh Diều
Năm mười tám tuổi, tôi ngông cuồng ngạo mạn, cố tình quyến rũ con trai của tài xế nhà tôi.
Đợi đến khi cậu ta sa vào lưới tình, thì tôi lại nhẫn tâm đá văng, ép cả nhà họ phải rời khỏi thành phố.
Tôi đoán, cậu ta hẳn đã hận tôi thấu xương.
Tám năm sau, tôi cúi đầu xin lỗi vì một phần đồ ăn bị thấm nước.
Bên trong phòng bao vang lên tiếng cười giễu cợt của một người phụ nữ: “Đây chẳng phải là đại tiểu thư nhà họ Giang sao? A Trục à, năm đó cậu bị cô ta bắt nạt không ít đâu nhỉ?”
Người đàn ông ẩn trong bóng tối, giọng thản nhiên: “Chỉ là người không liên quan, tôi chẳng còn nhớ rõ.”
1
Tôi xách túi đồ ăn đứng trước cửa phòng bao trong một hội sở cao cấp, dùng khăn giấy lau khô những giọt nước đọng lại.
Lại một lần nữa mở miệng xin lỗi: “Xin lỗi anh, là tôi sơ ý. Nước bên ngoài tôi đã lau sạch rồi, bên trong hoàn toàn khô ráo.”
Người đàn ông vẫn không hài lòng, cau mày quát: “Xin lỗi thì có ích gì? Cô cứ chờ nhận đánh giá xấu đi.”
Ngón tay tôi khẽ run lên, đầu cúi thấp hơn vài phần. Đây là đơn hàng cuối cùng trong hôm nay, không ngờ lại gặp trục trặc.
Đánh giá xấu nghĩa là bị trừ tiền. Cũng đồng nghĩa với việc tiền công tối nay sẽ về con số 0.
“Thật sự xin lỗi, tôi có thể mua lại một phần khác cho anh được không?”
“Cô mua cái gì mà mua…”
Cánh cửa phòng bao bất ngờ bị mở ra, cắt ngang lời quát tháo của anh ta.
Một giọng nữ chế nhạo vang lên: “Chẳng phải là đại tiểu thư nhà họ Giang sao?”
Giọng nói lạ mà quen khiến tôi bỗng chốc cứng đờ. Tôi lập tức ngẩng đầu, trông thấy rõ khuôn mặt người phụ nữ ấy.
Thịnh Nghệ… kẻ từng là đối thủ không đội trời chung với tôi khi xưa. Chúng tôi luôn tranh cao thấp ở mọi phương diện.
Trang sức, thành tích học tập… Bao gồm cả… Hạ Trục.
Nhưng lúc này, cô ta không phải là trọng điểm.
Ánh mắt tôi rơi vào người đàn ông ngồi trong phòng. Dù chỉ nhìn thấy đường nét mơ hồ, tôi cũng lập tức nhận ra anh… Hạ Trục.
Tôi cúi gằm đầu, đầu óc gào thét đòi trốn chạy. Nhưng cả người như bị điểm huyệt, không nhúc nhích nổi nửa bước.
Thịnh Nghệ quay sang hỏi anh: “A Trục, năm xưa cậu bị cô ta bắt nạt không ít đâu nhỉ?”
“Chỉ là người không liên quan, tôi không nhớ nữa.” Giọng điệu lạnh nhạt, như thể chỉ đang nói về một người chẳng đáng bận tâm.
Nhưng tôi biết, không thể nào là như vậy. Ít nhất, anh hẳn vẫn còn hận tôi. Hận đến tận xương tủy.
Câu nói tiếp theo, Thịnh Nghệ đã thay anh nói ra: “A Trục đúng là người tốt tính. Nếu là người khác mà từng bị Giang đại tiểu thư đối xử như vậy, thì giẫm thêm một đạp cũng còn nhẹ.”
Người đàn ông đứng trước mặt tôi lập tức nhận ra điều gì đó, vừa rút điện thoại mở ứng dụng giao hàng, vừa lẩm bẩm: “Hóa ra cô còn từng đắc tội với Tổng Giám đốc Hạ à, thật xui xẻo.” Nói rồi, hắn nhìn tôi bằng ánh mắt ghét bỏ. “Còn không mau để đồ xuống rồi cút đi!”
Những giọt mưa rơi xuống tóc như che khuất tầm mắt, cảnh vật trước mặt mờ mịt như phủ sương.
Tôi siết chặt tay, hiểu rõ rằng dù có làm gì cũng không thể tránh được đánh giá xấu này.
Gặp lại người xưa, tôi cũng không còn dũng khí mở lời. Thế là tôi làm theo, đặt đồ xuống rồi rời đi.
Suốt cả quá trình không dám ngẩng đầu nhìn họ một lần.
2
Bên ngoài mưa như trút. Tôi mặc đồng phục giao hàng, lội nước đi đến chiếc xe điện của mình.
Nhưng không hiểu sao nó lại trục trặc, vặn tay ga thế nào cũng không nổ máy.
Thời tiết chết tiệt, sự cố xui xẻo, và người không nên gặp. Từng việc, từng việc đè nặng lên ngực khiến tôi khó thở.
Tâm trí quay cuồng, cuối cùng ngưng đọng lại ở một cái tên.
Hạ Trục, anh đã quay về Bắc Thành. Và còn xuất hiện cùng Thịnh Nghệ.
Cũng phải thôi, người từng bị tôi bắt ép cả nhà rời khỏi nơi này, giờ đã chẳng còn gì phải kiêng dè nữa.
Kể từ ba năm trước, khi nhà họ Giang phá sản.
Tôi đã không còn là Giang đại tiểu thư ngông cuồng năm nào. Tôi đẩy chiếc xe điện, men theo con đường nhỏ, trông như một hồn ma lang thang vô định.
Chưa đi được bao xa, mưa trên người tôi bỗng dừng lại. Một bóng đen phủ xuống trước mắt.
Tôi hoảng hốt quay đầu lại… đập vào mắt là gương mặt góc cạnh, lạnh lùng của Hạ Trục.
Ánh mắt anh dừng trên người tôi và chiếc xe một lúc, giọng nói vang lên đầy châm chọc: “Giang Yên, lâu rồi không gặp.”
Tôi sững sờ nhìn anh, cố tìm kiếm trong mắt anh chút căm hận nào đó. Trời tối đen, mưa nặng hạt, tôi chẳng nhìn ra gì cả.
Tôi đứng ngây ra tại chỗ, khẽ hỏi: “Anh chẳng phải… nói không nhớ sao?”
Hạ Trục dường như khẽ cười nhạt: “Sao dám quên Giang đại tiểu thư được chứ.”
Chỉ một tiếng “Giang đại tiểu thư”, đã kéo tôi trở lại mùa hè năm mười tám tuổi.
3
Khi đó tôi xuất thân cao quý, tự kiêu ngông cuồng, cái gì cũng phải giành cho bằng được.
Hạ Trục… người được mệnh danh là “bông hoa cao lãnh” ở trường, ngay cả Thịnh Nghệ cũng si mê anh ấy.
Tôi đương nhiên cũng muốn chinh phục.
Không chỉ để đối đầu với Thịnh Nghệ, mà còn vì tôi thích những thứ có tính thử thách.
Cha anh là tài xế riêng của nhà tôi. Hạ Trục và cha sống trong căn nhà dành cho người làm phía sau biệt thự Giang gia.
Từ nhỏ anh đã luôn tỏ ra hờ hững, chẳng mấy hứng thú với điều gì. Trong mắt anh, con người còn không hấp dẫn bằng một bài toán.
Giang đại tiểu thư muốn gì, chưa bao giờ vòng vo. Ngay cả theo đuổi người cũng cực kỳ thẳng thừng.
Tôi chặn anh ở hành lang, đứng từ trên cao nhìn xuống.
“Tôi thích anh. Ở bên tôi đi.” Thấy chưa, ngay cả tỏ tình tôi cũng kiêu ngạo đến thế.
Hạ Trục tất nhiên từ chối. Ánh mắt anh trầm tĩnh, chỉ nói: “Giang Yên, bây giờ chúng ta nên tập trung vào việc học.”
Tôi không nản lòng. Một lần không được thì hai lần.
Tôi thích nhất là ngồi cạnh anh ở hàng ghế sau, chọc ghẹo vài câu khiến tai anh đỏ bừng.
Anh rất ngây thơ, có nguyên tắc, không hề đáp lại sự trêu chọc của tôi.
Trò chơi mèo vờn chuột mãi rồi cũng nhàm.
Hôm liên hoan tốt nghiệp, mọi người chơi trò “Thật hay Thách”.
Tôi rút phải “Thách”, phải ăn chung một chiếc bánh quy với một nam sinh trong phòng.
Tôi lười biếng liếc nhìn Hạ Trục. Anh cúi đầu, hoàn toàn không hòa nhập với không khí náo nhiệt xung quanh. Hoa cao lãnh giữa trời quang mây tạnh ư?
Tôi lại muốn kéo anh xuống trần. Tôi uể oải giơ tay, định chọn đại một người cho xong nhiệm vụ.
Ngay giây tiếp theo, một bàn tay dài và trắng đột ngột bao lấy tay tôi, rút tấm thẻ trên tay tôi đi.
Ngẩng đầu, tôi đối diện với ánh mắt giận dữ của Hạ Trục.
Tôi bật cười, như một con mèo đạt được mục đích.
Tối hôm ấy, mắt anh tối lại, giọng lại mang theo van nài: “Tiểu thư, đừng đùa với tôi nữa… tôi sẽ tưởng thật đấy.”
Tôi cười đáp ứng.
Nhưng cuối cùng, lại nuốt lời.
4
Tôi đứng trước xe của Hạ Trục, không hiểu anh kéo tôi ra đây là muốn làm gì. Anh vẫn che ô, cau mày, có chút thiếu kiên nhẫn.
“Lên xe.”
“Xe tôi còn…”
“Đã nói sẽ có người tới xử lý, sửa xong sẽ gửi về nhà cô.”
Tôi còn định từ chối thì lại bị ánh mắt lạnh băng của anh làm nhói tim.
Đành phải đưa tay mở cửa ghế sau.
Giọng Hạ Trục lạnh tanh.
“Ở đây không có tài xế riêng cho cô đâu.”
Tôi lập tức rụt tay lại, nhận ra ẩn ý trong lời anh, liền bước lên hai bước, kéo cửa ghế phụ.
Lúc này anh mới hài lòng, vòng qua đầu xe về ghế lái.
Vừa lên xe, anh bật máy sưởi, lại với tay ra sau lấy một tấm chăn, quăng vào lòng tôi.
“Lau sạch đi, đừng làm bẩn xe tôi.”
Không biết có phải vì dính mưa mà tôi trở nên lờ đờ, động tác cũng chậm hơn hẳn. Ngơ ngác mấy giây tôi mới khẽ đáp “ừ” rồi bắt đầu lau mái tóc ướt sũng.
Đầu óc tôi mơ hồ nghĩ đến chuyện cũ.
Hồi đó tôi là một đại tiểu thư đỏng đảnh, mắc chứng sạch sẽ, thích hành hạ anh nhất.
Váy trắng dính chút bùn là bắt anh chạy về nhà lấy đồ cho tôi. Ghét nước đọng ngày mưa nên ép anh cõng tôi đi bộ. Anh vừa chơi bóng xong là tôi cấm tiệt anh lên xe ngồi cùng.
Anh chưa từng cáu giận, chỉ lặng lẽ làm theo mọi yêu cầu của tôi.
Như thể tôi nói gì, anh cũng sẽ làm y như vậy.
“Địa chỉ. Giang Yên.”
Nghe thấy tên mình, tôi giật mình tỉnh lại, quay sang nhìn anh.
“Cô ở đâu?” Bàn tay thon dài của anh đặt hờ trên vô-lăng, mắt không rời khỏi tôi.
Tôi buông tấm chăn xuống, báo địa chỉ.
Nghe xong, Hạ Trục nhíu mày, nhưng không nói gì.
Suốt quãng đường không ai lên tiếng. Bên trong xe chỉ nghe tiếng mưa tí tách.
Tôi mở điện thoại ra xem đánh giá đơn hàng. Đáng ra đánh giá xấu phải hiện ra rồi, nhưng không hiểu sao lại chưa thấy.
Không nghĩ ra được gì, tôi dứt khoát không nghĩ nữa.
Tôi lén liếc nhìn Hạ Trục, một lần, lại một lần nữa.
Anh của hiện tại sắc sảo hơn xưa. Nếu như tám năm trước anh là ánh trăng trên cao, thì giờ là tuyết lạnh giữa núi rừng.
Tôi không hiểu vì sao anh lại đột ngột ra khỏi hội sở, càng không hiểu vì sao lại đưa tôi về.
Chẳng lẽ chỉ vì từng quen biết, muốn ôn chuyện cũ? Giữa tôi và anh, chỉ cần đưa tay chạm nhẹ, là đã là vết nứt đổ vỡ.