Tổng tài luôn muốn quyến rũ tôi

Tổng tài luôn muốn quyến rũ tôi

Công ty mới điều đến một vị tổng tài.

Chân dài, eo thon, tám múi bụng, dáng chuẩn “cẩu eo”.

Tôi thường xuyên trà trộn trong đám nhân viên bên dưới mà thở hổn hển mê mẩn.

Nhưng gần đây tôi phát hiện, hóa ra ngày nào anh ta cũng đang quyến rũ tôi!

Vừa đặt chân tới khách sạn, anh gửi một tấm ảnh:

Tự chụp trước gương, khoe cơ bắp đầy mê hoặc.

【Trợ lý Tạ, áo này chật quá.】

Đi bơi, lại là một tấm selfie trước gương khác: để lộ hình thể tam giác ngược hoàn hảo.

【Trợ lý Tạ, quần bơi này bó quá.】

Trời ơi, mọi người ơi, ai chịu nổi chứ!

Tôi sắp thiếu máu mà chết đến nơi rồi!

Thế mà đương sự lại không tự biết gì hết!

Cuối cùng, tôi chọn một đêm tối trời, gió lớn, lén mò vào phòng anh ta.

Kết quả bị anh ôm trọn vào lòng.

Giọng khàn khàn vang lên bên tai:

“Cá đã cắn câu rồi!”

???!??

1

Tôi phát hiện ra, phụ nữ đến một độ tuổi nào đó… là sẽ bắt đầu thèm đàn ông!

Xấu hổ chết đi được, khiến tôi phát điên, hét lên trong đầu, vặn vẹo vì tự khinh bỉ chính mình.

Chẳng hạn như lần đầu tiên tôi nhìn thấy vị tổng tài chân dài – eo thon – tám múi bụng – “cẩu eo” ấy…

Tôi chỉ hận không thể biến mình thành một tờ giấy, dán chặt lên cơ bụng và cơ ngực của anh ta.

Lần đầu tiên trong đời, tôi không thể kiểm soát nổi bản thân.

Đến xem phim mà cũng tự động thay mặt nam nữ chính là tôi với anh ta!

Tôi ghét chính mình!

Lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng sự đê tiện và biến thái của một kẻ mê trai.

“Ê, Tạ Trì Hạ! Bà đang nghĩ cái gì đấy? Nước miếng nhỏ sắp ướt giày tôi luôn rồi, lau đi cái coi! Nhìn bà như vậy đúng là hết thuốc chữa, mê trai tới mức này luôn hả?”

Tôi gật đầu liên tục.

Phải làm sao bây giờ, tôi thèm chết đi được.

Cô bạn thân Hứa Đa Đa liếc nhìn tôi một cái đầy chán ghét, rồi lấy tay chọt trán tôi:

“Bà mất mặt vừa thôi! Đã thèm như vậy thì hành động đi chứ! Gái theo trai cách lớp sa, với lại anh ta là tổng tài của bà, bà lại là trợ lý riêng của người ta, hề hề, nói ra thôi là đã khiến người ta nghĩ bậy rồi đó!”

“Nhưng mà… tôi nhát lắm. Đa Đa, mau nghĩ cách giúp tôi với, làm sao để tán được anh ta? Thân phận hai đứa tôi cũng kỳ kỳ nữa… nếu tôi được chạm vào một cái, tôi chết cũng mãn nguyện!”

Hứa Đa Đa lườm tôi, bắt tôi đứng thẳng lên, vặn vẹo người tôi vài cái, bỗng nhiên…

“Á á á! Hứa Đa Đa, bà biến thái à! Đụng tôi làm gì?!”

Cô ấy cười hì hì:

“Trì Hạ, bà lên cỡ D rồi phải không?”

Ánh mắt dâm đãng của Hứa Đa Đa nhìn tôi không chút che giấu, còn dùng tay làm động tác mô tả.

“Bà có thân hình ngon nghẻ thế này mà lại giấu kín, phí quá trời quá đất luôn! Mạnh dạn tự tin lên! Tôi không tin bà không quyến rũ được anh ta!”

“Tôi mà quyến rũ nổi á? Lục Đình Vân bên cạnh toàn mỹ nhân, thân hình ngon hơn tôi đầy ra đó. Làm sao tới lượt tôi được?”

Không phải tôi không tự tin, mà là tổng tài của tôi quá mức ưu tú.

Anh ta như một cỗ máy phát tán hormone, gặp ai người đó cũng biến thành sắc nữ.

“Bà không biết đâu Đa Đa, mấy chị em trong công ty ai cũng thèm anh ta muốn chết! Có người còn lén nhờ tôi mua giúp đồ dùng cá nhân của tổng tài nữa kìa! Hihi, từ lúc làm trợ lý cho anh ta tới giờ, tôi kiếm được bộn rồi đó.”

Tôi đưa tay làm dấu một con số với Đa Đa, trong lòng âm thầm tính toán, nếu cứ tiếp tục như này, chắc chẳng mấy chốc là đủ tiền mua nhà luôn quá.

Hứa Đa Đa lắc đầu:

“Tham thì thâm đó nha! Bà vừa muốn kiếm tiền, vừa muốn trai. Với tổng tài nhà bà, nên giữ chút lòng riêng đi. Lỡ đâu người ta chưa kịp đụng đến, đã bị nữ nhân khác giật mất rồi thì có mà khóc không ra tiếng!”

Chết tiệt!

Tôi tuyệt đối không cho phép người đàn ông mình nhắm trúng bị người khác cướp đi!

Tôi đã chọn suốt hai mươi lăm năm trời mới gặp được một cực phẩm đúng gu như thế, làm sao có thể buông tay!

Tôi nắm chặt tay Hứa Đa Đa:

“Đa Đa à, bà nhìn rộng hiểu nhiều, lại có gu thẩm mỹ cao cấp, hạnh phúc nửa đời sau của tôi đều đặt cả vào bà đó! Làm ơn giúp bà bạn đáng thương này cưa đổ anh ta đi. Không thì tôi cảm giác nội tiết tố rối loạn mất! Khô hạn lâu ngày rồi! Quyến rũ đàn ông thôi mà, tôi làm được! Xin nữ thần dạy tôi với!”

2

Tôi chỉnh lại quần áo trên người.

Tự nhiên có cảm giác bản thân như đang quyến rũ người đi đường.

Thật là không lành mạnh tẹo nào.

Đặc biệt là cái váy này ôm sát quá thể, hai bên thịt căng chật như sắp bật ra, đường cong phụ nữ cứ gọi là phô diễn hết mức.

Nhìn thôi cũng thấy… hơi bẩn bẩn.

“Đa Đa, bộ đồ này không ổn đâu. Tôi mà mặc thế này đến công ty, cả tháng trời báo lá cải nội bộ sẽ toàn đưa tin về tôi mất! Quá xấu hổ luôn đó! Bà chắc cái này hiệu quả hả?”

“Yên tâm đi, bao nhiêu người muốn mặc ra được hiệu ứng như bà mà không mặc được! Bà mà không mặc thì uổng phí lắm luôn! Hay là bà muốn cả đời chỉ đứng dưới mà âm thầm tưởng tượng?”

Vì để không gây chú ý, tôi lén khoác một chiếc áo ngoài rồi mới đến công ty.

Trên đường đi bình an vô sự.

Vừa ngồi vào bàn làm việc, còn chưa kịp uống miếng nước…

Vị tổng tài khí chất cao quý – người người mến mộ nhà chúng tôi đã sải bước oai phong đi vào, theo sau là một đoàn người hùng hậu.

Toàn bộ ánh mắt đều bị thu hút.

Mọi người đều nhìn ngây người.

Quá sức đẹp trai, cứ như bước ra từ trong truyện tranh.

Không ai ngờ lại có một người hoàn hảo thế này tồn tại trong đời thực.

Mà người đó lại là… sếp trực tiếp của tôi.

Là trợ lý kiêm thư ký của anh ta, tôi đành phải cởi áo khoác và theo sát.

Không ngờ, vừa cởi áo khoác, ánh mắt cả phòng đổ dồn về phía tôi.

Tôi còn nghe thấy tiếng hút khí lạnh đồng loạt.

“Gì… gì vậy?!”

Tôi hoảng hốt hỏi, chẳng lẽ tôi phạm pháp gì rồi sao?

Tôi nhìn sang bạn cùng bàn là Viên Viên cầu cứu, ai ngờ cô ấy cũng mang biểu cảm sững sờ.

“Chuẩn bị tài liệu họp, trợ lý Tạ, mặc áo khoác vào theo tôi. Mấy người khác không cần đi.”

Giọng của Lục Đình Vân vang lên, lạnh tanh, xen chút tức giận.

Là trợ lý riêng của anh ta, tiếng chuông cảnh báo trong đầu tôi lập tức reo inh ỏi.

Xong rồi!

Anh ta lại giận rồi!

Mỗi lần giận là y như rằng đổ lên đầu tôi, siêu khó chiều.

Nhưng mà…

Không chịu được…anh ấy lúc giận cũng đẹp trai quá thể, mmm… khiến người ta chỉ muốn túm cổ áo sơ mi trắng đó mà xé ra… giày vò…

Tôi mặt mày đau khổ bước theo sau anh.

Muốn quyến rũ người ta…

Kết quả chưa gì đã bị người ta giận!

“Tổng tài, đây là phương án tổ chức lễ kỷ niệm 5 năm công ty, đây là báo cáo phân tích lợi nhuận quý đầu từ phòng tài vụ, cuối cùng là lịch trình trong ngày của ngài, mời ngài xem qua.”

“Nếu không có vấn đề gì thì tôi sẽ lập tức cho người đi chuẩn bị.”

Tôi đứng đó đợi mãi.

Đợi đến mức da đầu tê rần, ngón chân bấu chặt xuống sàn.

Sáng sớm anh ta giận cái gì chứ?

Rõ ràng thứ Sáu tuần trước còn rất ổn mà, còn nói thứ Hai sẽ cho tôi một bất ngờ…

Lẽ nào là muốn thăng chức tăng lương?

Kết quả là vừa thấy tôi sáng nay đã giận dữ?

Tất cả đều do cái váy chết tiệt kia gây họa!

“Cái đó… tổng tài, nếu không còn gì thì tôi xin phép ra ngoài trước.”

Tôi cắn răng ngẩng đầu nhìn anh.

Vừa ngẩng lên đã chạm ngay ánh mắt đầy lửa giận kia!

“Thư ký Tạ, gần đây cô rảnh rỗi quá à?

Tôi thấy phong cách ăn mặc của cô đổi luôn rồi đấy.

Bắt đầu có thời gian để ăn diện rồi hả?”

“Không có! Tuyệt đối không có!

Khối lượng công việc mà ngài giao đã lấp đầy toàn bộ cuộc sống của tôi rồi!

Còn về chuyện ăn mặc… nếu ngài không thích, tôi sẽ đi thay ngay, đỡ chướng mắt ngài.”

Chắc thấy giọng tôi tụt mood thảm hại quá, nên lúc tôi chưa kịp đi đến cửa thì anh mở miệng:

“Tôi không phản đối nhân viên ăn mặc bình thường.

Chỉ là thư ký Tạ cô…”

Nói rồi anh liếc nhanh qua phần thân trên của tôi, rồi lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác.

Màu đỏ lan dần lên vành tai.

Môi anh mím chặt, liếm môi một cái rồi khẽ nói:

“Cô dọn dẹp lại một chút đi, lát nữa tôi đưa cô ra ngoài.”

“À à vâng ạ!”

Chưa hết, anh còn nói tiếp:

“Thông báo với phòng Hành chính, điều công việc của cô về văn phòng của tôi.

Tôi cần cô luôn túc trực bên cạnh để xử lý công việc.”

“À vâng vâng, được ạ…”

Công việc gì mà phải túc trực sát người thế này?

Tôi chưa từng thấy lãnh đạo nào không thích có văn phòng riêng.

Lỡ ngày nào đó anh ta nhìn mặt tôi đến phát chán thì sao?!

Similar Posts

  • Hà Sương Vấn Nguyệtchương 6 Hà Sương Vấn Nguyệt

    VĂN ÁN

    Đại hôn sắp cận, tiết Trung Thu tiệc yến linh đình, khách khứa tề tựu, chúc tụng rộn ràng.

    Thái tử điện hạ lại dắt theo một nữ tử thanh lâu tên gọi Liễu Vân đến bái kiến.

    Hắn nói:

    “Thừa tướng đại nhân, hôm nay ta tới là để cùng Tiêu Sương giải trừ hôn ước!”

    Đoạn kéo một nữ tử khác tới trước mặt:

    “Mộng Nhung mới là chân ái của đời ta! Mong Thừa tướng thành toàn!”

    Phụ thân trầm sắc mặt, nhìn chằm chằm Thái tử:

    “Điện hạ đã có thánh chỉ hay chưa?”

    Thái tử ngạo mạn đáp:

    “Bổn cung là đương triều Thái tử, lời ta tức là thánh chỉ! Một kẻ thần tử như ngài, há dám nghịch mệnh?”

    Ta nghe vậy liền bước ra, đối diện vị hôn phu tự xưng kia:

    “Phụ thân, nữ nhi tự nguyện giải hôn. Kẻ chẳng phải chân tình, dù là Thái tử, con cũng chẳng màng nhiễm bụi.”

    Thái tử thấy ta dứt khoát, ngược lại càng bực bội:

    “Nếu Tiêu Sương nguyện làm trắc phi, bản vương cũng có thể không giải hôn!”

    Phụ thân nhìn ta, hiểu rõ tâm tư con gái.

    “Tiễn khách!”

    Thái tử điện hạ, chẳng biết ngài còn nhớ chăng, năm xưa ngài từng quỳ giữa mưa, khẩn cầu phụ thân ta giúp đoạt vị.

    Phụ thân đã có thể trợ ngài, thì cũng có thể phò trợ kẻ khác.

    Ngôi Thái tử… đổi người cũng được.

    Đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

  • 5 Năm Làm Vợ Kẻ Giả Nghèo

    Tôi là nhân viên thử phòng khách sạn, mỗi tối đều phải đánh giá chất lượng phòng.

    Tối đó, tôi phát hiện phòng cách âm cực kỳ tệ.

    Tiếng người đàn ông ở phòng bên cạnh lại giống hệt giọng chồng tôi.

    Nhưng đây là phòng tổng thống cao cấp nhất của khách sạn năm sao, một đêm giá tận 79.999 tệ.

    Anh ta đang gánh hai triệu tiền nợ, mỗi tháng chỉ kiếm được hai ngàn tệ, làm sao có khả năng ở nổi chỗ này?

    Lúc này, giọng một người phụ nữ từ phòng bên vang lên:

    “Cô ta đúng là đồ ngu, đến giờ còn không biết người nằm cạnh mình chính là người thừa kế cả tập đoàn khách sạn. Anh Cố, tiền Giang Thời Di chuyển cho anh tháng này, anh còn định lấy à?”

    Tiếng cười quen thuộc của Cố Diễn xuyên qua bức tường:

    “Dĩ nhiên là lấy chứ, chẳng phải em vừa mới nhắm cái túi mới sao, tiện thể anh mua luôn cho em. Con trâu bò Giang Thời Di ấy, vắt thế vẫn còn lời.”

  • Dỗ Cún Con

    Anh trai tôi thua cược, đem tôi gán cho kẻ thù không đội trời chung của anh ta để làm “chim hoàng yến”.

    Trước khi bước vào phòng, chỉ cách một cánh cửa, tôi nghe rõ tiếng giễu cợt của Lý Tẫn và đám bạn: “Dùng mỹ nhân kế à? Tôi thấy chắc là ‘xấu nhân kế’ thì có, Giang Cố Thức chẳng qua chỉ là một thằng ngốc to xác mà thôi.”

    “Đợi em gái hắn đến đây, các cậu cứ xem tôi chơi đùa cô ta thế nào!”

    “Tôi bị cô ta thao túng tâm lý á? Ha, không có đâu.”

    Cửa vừa mở ra, tôi ngẩng đầu lên.

    Lý Tẫn hít sâu một hơi.

    “P là protect, bảo vệ. U là understand, thấu hiểu. A là accompany, đồng hành…”

    “À đúng rồi, tôi nói đến đâu rồi nhỉ?”

     

  • Trọng Sinh: Hủy Hôn Với Quân Nhân Lạnh Lùng

    Năm 1979, tôi mười tám tuổi, cha mẹ mất sớm, một mình lên phương Bắc, tìm đến vị hôn phu Cố Tư Nam.

    Trong khu tập thể, Cố Tư Nam mặc quân phục, nhìn tôi ăn mặc quê mùa.

    Anh ta quay sang nói với Bạch Nguyệt Quang: “Đây là cô bảo mẫu mà bố mẹ tôi nhờ từ quê lên.”

    Kiếp trước, tôi đã lấy tín vật đính hôn ra, vạch trần lời nói dối của Cố Tư Nam ngay tại chỗ.

    Bạch Nguyệt Quang xấu hổ phẫn nộ rời đi, sau đó gả cho kẻ thù không đội trời chung của Cố Tư Nam, cuối cùng bị hành hạ đến chết.

    Cố Tư Nam cưới tôi, nhưng cũng hành hạ tôi suốt cả đời, tôi mang thai bảy lần, sảy thai bảy lần.

    Đến khi bác sĩ tuyên bố tôi vĩnh viễn mất khả năng sinh con.

    Cố Tư Nam mới bóp cổ tôi, cười lạnh nói: tôi đã hại chết Bạch Nguyệt Quang của anh ta, không xứng sinh con cho anh ta.

    Khi biết được sự thật, tôi tuyệt vọng cầm dao mổ đâm vào người Cố Tư Nam, rồi nhảy từ tầng 18 xuống.

    Khi mở mắt lần nữa, tôi nghe thấy Cố Tư Nam đang nói với Bạch Nguyệt Quang: “Đây là cô bảo mẫu mà bố mẹ tôi nhờ từ quê lên.”

    Tôi kìm nén cay đắng trong lòng, gật đầu thừa nhận: “Vâng, tôi là bảo mẫu nhà họ Cố.”

    Cố Tư Nam, kiếp này, chúng ta chấm dứt hoàn toàn!

  • Những Thứ Tình Thân Rác Rưởi

    Cậu tôi để mua đứt căn nhà cưới trị giá một triệu cho em họ, đã nhắm vào khoản tiền bồi thường do ba tôi bị cụt tay.

    Cậu ấy đến tận nhà, ngỏ ý muốn mượn 900.000 để trả tiền cọc.

    Mẹ tôi – một người phụ nữ mù quáng vì tình thân – đã vét sạch tài khoản ngân hàng của tôi để đưa tiền cho họ.

    Sau đó, ba tôi mắc ung thư. Tôi tìm đến nhà cậu đòi lại tiền.

    Gia đình cậu lại chối phắt: “Tao có mượn tiền của mày đâu? Cút!”

    Anh ta còn thả c hó c ắ n g ã y chân tôi.

    Tối hôm đó, ba tôi qua đời vì bệnh. Mẹ tôi gặp t a i n ạ n xe mà c h ế t.

    Còn tôi, vì khoản nợ lãi suất cao mà bị bán sang khu Tam giác vàng, bị h à n h h ạ đến c h ế t.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay lại đúng cái ngày anh đến nhà mượn tiền.

  • Sau Khi A Nương Tái Giá

    Sau khi hòa ly, có người đến nói cho a nương một mối hôn sự.

    Đối phương là một kẻ què sống trong một tòa đại trạch, nghe nói tính tình rất xấu, còn hay đánh người.

    Cha biết chuyện thì cười đến mức không thẳng lưng nổi.

    “Du nhi, ngươi cũng chỉ xứng gả cho một thằng tàn phế thôi! Sau này có mà hầu hạ không hết phân với nước tiểu!”

    “Đoàn Đoàn sau này chính là tiểu nha hoàn, chuyên lo hầu hạ người què!”

    Ta sợ hãi khóc òa, ôm chặt lấy đùi a nương, không chịu buông tay.

    “A nương ơi, con không đi, thúc thúc què sẽ đánh người…”

    A nương mắt hoe đỏ, lấy tay bịt tai ta lại, nhẹ giọng dỗ dành:

    “Đoàn Đoàn đừng nghe họ nói bậy, đối phương là anh hùng bảo gia vệ quốc, chẳng phải kẻ què.”

    Cửa lớn của đại trạch mở ra, một nam nhân râu ria xồm xoàm, ngồi xe lăn, lạnh lùng nhìn chúng ta.

    Hắn nghe được lời của a nương, bàn tay đang nắm tay vịn xe lăn khẽ siết chặt, băng giá trong mắt cũng tan đi đôi phần.

    “Vào đi. Chỉ cần đừng làm phiền ta, cho các ngươi một bữa cơm vẫn là được.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *