Võ tướng thô kệch là kẻ si tình

Võ tướng thô kệch là kẻ si tình

Đêm tân hôn.

Lục Tiêu nói muốn ta thủ tiết cả đời.

Ta thở phào nhẹ nhõm, mặt không cảm xúc vén khăn trùm đầu, đi rửa mặt.

Khi trở về.

Hắn toàn thân chỉ còn lại một chiếc trung khố.

Lơ lửng trên cơ bụng rắn chắc như sắp rơi xuống bất cứ lúc nào.

Ta đi thẳng qua, mắt không liếc ngang.

“Nào, uống rượu hợp cẩn, coi như giao phó xong chuyện rồi.”

Hắn đưa rượu lên ngửi.

Nhíu mày nói: “Cứ thế mà uống à? Nàng không định bỏ thêm gì vào sao?”

1

Đêm tân hôn.

Ta đói đến mức bụng réo vang, đành lén lút mò xuống nhà bếp tìm chút gì ăn lót dạ.

Vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Lục Tiêu và bằng hữu.

“Lục huynh phúc khí thật, vừa mới hồi kinh từ biên cương đã cưới được tân nương, khiến huynh đệ chúng ta hâm mộ không thôi.”

Lục Tiêu hừ lạnh một tiếng: “Phúc khí gì chứ? Chỉ là một nha đầu thôn dã!”

“Nương ân báo ơn, mặt dày vô sỉ, qua đêm nay rồi, ta nhất định sẽ cho nàng ta biết thế nào là sống không được, chết cũng không xong!”

Lời vừa dứt.

Đám huynh đệ đồng loạt hò reo, tán thưởng hắn là hán tử cứng cỏi.

Nhưng cũng có vài giọng nói khác vang lên.

“Nghe đâu nha đầu thôn dã ấy dung mạo không tệ, không biết huynh có cầm lòng nổi không?”

“Đúng thế, những nữ tử xuất thân nhỏ bé thường nhiều thủ đoạn, ai biết nàng ta sẽ bày trò gì để giữ sủng ái?

“Lỡ như thừa dịp huynh không phòng bị mà hạ dược, gạo nấu thành cơm rồi, lúc ấy có miệng cũng khó mà giải thích rõ.”

Lục Tiêu nghe xong liền ném bát rượu lên bàn.

Sắc mặt tràn đầy khinh miệt.

“Ta đây mỹ nhân nào chưa từng thấy, sao có thể vì dung nhan mà mê muội?”

“Nàng dám dùng mỹ nhân kế, ta sẽ rạch nát mặt nàng.”

“Nếu dám leo lên giường, ta chặt gãy tay chân.”

“Đã dám gả vào cửa thì phải biết hậu quả!”

“Lục huynh oai phong!”

“Ta sớm đã ngứa mắt mấy kẻ vừa cưới thê đã ngoan ngoãn nghe lời rồi, phải như Lục huynh đây mới thật là hán tử máu nóng sắt đá!”

Cách một vách tường.

Ta nghe mà mồ hôi lạnh ướt lưng áo.

Trước khi gả vào Lục gia, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng ngày tháng sẽ chẳng dễ gì.

Nhưng không ngờ Lục Tiêu lại thật sự là loại người hung hăng vô lối như lời đồn.

Hắn thân hình vạm vỡ như núi.

Nếu thật sự ra tay,

Ta e mình không phải đối thủ.

Nghĩ đến đó, chiếc bánh bao trong miệng bỗng trở nên vô cùng khó nuốt.

2

“Rầm” một tiếng.

Cửa phòng bị người đạp mạnh mở toang.

Lục Tiêu loạng choạng bước vào.

Bực dọc “chậc” một tiếng.

“Ngươi ngồi yên thật đấy, không lẽ mong ta tới vén khăn trùm đầu cho?”

“Nói trước cho rõ, ngươi cứu là cứu phụ thân ta, chứ chẳng phải ta, đừng mong ta sẽ thương hương tiếc ngọc!”

“Sau này mỗi người một ngả, lão tử cũng sẽ không đụng vào ngươi, ngươi cứ chuẩn bị sống cảnh quả phụ cả đời đi!”

Nghe xong mấy lời đó.

Ta trái lại nhẹ nhõm thở phào.

Lặng lẽ đem con dao găm giấu trong tay áo trả về chỗ cũ.

Tự mình tháo khăn trùm đầu.

Thành khẩn nói: “Tướng quân yên tâm, tất cả theo lời tướng quân.”

Lục Tiêu ngẩng đầu, không thèm liếc mắt.

Thô lỗ nói: “Nói nghe hay lắm, ai biết ngươi có thật lòng…”

Ta sớm đã hiểu thân ở dưới mái hiên, khó mà không cúi đầu.

Cũng biết rõ hắn chướng mắt ta.

Đã chuẩn bị tinh thần bị sỉ vả.

Nhưng khi ánh mắt ta chạm phải ánh mắt Lục Tiêu.

Lời hắn lập tức nghẹn nơi cổ họng.

Cả người như hóa đá, đứng sững bất động.

Thời gian chầm chậm trôi.

Một hồi lâu sau.

Ta nghiêng đầu.

Thăm dò gọi một tiếng: “Tướng quân?”

Ngay giây sau.

Lục Tiêu bất ngờ giơ tay.

Ta cứ ngỡ hắn nổi giận định đánh ta.

Hoảng sợ rụt cổ lại.

Nào ngờ hắn lúng túng chỉnh lại phát quan.

Sau đó chùi sạch vết rượu vấy trên cổ áo.

Thả tay áo vừa xắn lên xuống.

Một loạt động tác xong xuôi.

Hắn ngồi thẳng lưng, mắt không chớp nhìn chằm chằm ta.

Ánh mắt ấy khiến ta rợn cả da đầu.

Ta không hiểu chuyện gì, liền chỉ về phía phòng tắm.

“Nếu không có gì khác, ta đi rửa mặt đây?”

Lục Tiêu vẫn không hé miệng.

Ta thấy lạnh sống lưng, không chờ hắn trả lời liền tự mình bước vào.

Nào hay, chân trước ta vừa bước vào phòng tắm, chân sau cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.

3

Lục Tiêu hồi thần lại, đưa tay lau mặt đang nóng bừng.

Vừa mở cửa ra, liền đối diện với mấy cái đầu đang thò vào ngó nghiêng.

Hắn theo phản xạ đẩy người ra ngoài, trở tay đóng sầm cửa lại.

Bực bội nói: “Lén la lén lút làm gì?”

“Không phải huynh bảo bọn ta kiếm cớ phá động phòng, nhân tiện kéo huynh ra ngoài sao?”

“Đúng thế, giờ mình chuồn thôi!”

Lục Tiêu sững người.

Liếc nhanh vào trong phòng, hờ hững đáp: “Ta có nói sao? Các ngươi nghe nhầm rồi, ngày vui như vậy, ta còn có thể đi đâu?”

Mấy người đưa mắt nhìn nhau, vẻ mặt ai nấy đều hoang mang.

“Vậy còn chuyện giả ma hù dọa tân nương thì sao?”

Sắc mặt Lục Tiêu càng thêm bực dọc.

“Nửa đêm nửa hôm, các ngươi không có chuyện gì làm à?”

Một người trong đám nhìn hắn từ trên xuống dưới rồi vỗ đùi cái đét.

“Huynh chẳng phải đã trúng chiêu rồi đấy chứ?”

“Ta nhớ Phó huynh sau khi thành thân cũng mang cái vẻ này, mặt đỏ tai hồng, nói đến thê tử là ấp úng như tằm non!”

“Không bao lâu sau liền bị nàng ta dắt mũi!”

Lục Tiêu cảm thấy bị xúc phạm nặng nề.

Tức tối cãi lại: “Nói vớ vẩn gì đấy! Ta sao có thể là loại người đó!”

“Ta chỉ nói… ta đã có cách khác để trị nàng rồi, không cần dùng mấy trò trẻ con kia!”

Đám bằng hữu nghe vậy mới yên tâm.

“Quả nhiên vẫn là Lục huynh lợi hại!”

4

Mấy người Lục Tiêu giọng nói to rõ, ta muốn không nghe cũng khó.

Lúc bước ra khỏi phòng tắm, lòng ta không khỏi thấp thỏm.

Không biết hắn sẽ giở trò gì để chỉnh ta.

Nào ngờ lại thấy Lục Tiêu không biết đã cởi y phục từ bao giờ, toàn thân chỉ còn lại mỗi chiếc trung khố.

Lỏng lẻo vắt ngang thắt lưng, vừa khéo dừng lại ở mảnh cơ bụng thứ bảy, thứ tám.

Phải nói rằng…

Thân hình đồng hun vạm vỡ này quả thật khiến người ta phải ngắm nhìn.

Nhưng ta không dám nhìn lâu.

Chỉ sợ hắn móc mắt ta.

Ta cầm lấy chén rượu trên bàn, nói: “Tướng quân, uống rượu hợp cẩn, coi như đã chu toàn bổn phận.”

Lục Tiêu nhận lấy chén rượu, đưa lên ngửi.

Rồi bất chợt bước lên một bước.

Ngay khi ngực hắn gần như sáp tới mặt ta thì dừng lại.

“Cứ thế mà uống? Nàng không định bỏ thêm gì à?”

Tim ta lập tức thắt lại.

Trước khi xuất giá, ta thực sự có chuẩn bị một bình thuốc trợ hứng.

Nếu Lục Tiêu chán ghét ta đến cùng cực, ta định hạ vào rượu hợp cẩn, cưỡng ép hắn một phen.

Nhưng nghe những lời hắn nói khi nãy, ta nào dám manh động.

Ta khô khốc đáp: “Phu quân thấy rượu không ngon ư?”

“Nếu không muốn uống thì thôi, chúng ta nghỉ sớm vậy.”

Không rõ có phải ta hoa mắt, ta tưởng như thấy trên gương mặt Lục Tiêu thoáng qua một tia thất vọng.

Nhưng hắn vẫn ngửa đầu cạn sạch chén rượu.

Sau đó lạnh lùng liếc ta.

“Nghỉ? Vội vã thế đã muốn ngủ chung với ta rồi? Ta đây không phải kẻ dễ dãi.”

Vừa nói, hắn vừa khó chịu kéo kéo lưng quần.

Dừng một lát rồi nói tiếp: “Nhưng nếu nàng thực sự khăng khăng muốn, ban cho nàng cũng không phải không thể…”

“Tướng quân yên tâm, thiếp ngủ ở giường ngoài là được rồi.”

Lúc ấy ta mải dọn chăn gối, không nghe rõ những câu sau của hắn.

Quay người lại thì thấy hắn mặt mày nghiêm túc.

Ta theo phản xạ hỏi: “Sao vậy?”

Lục Tiêu trán nổi gân xanh, trừng ta hai giây.

Sau đó không nói không rằng, giật lấy chăn trong tay ta.

Khàn giọng quát: “Không sao! Ngươi ngủ ở đây! Ta ra ngoài!”

Hắn hấp tấp đi ra ngoài, vừa đi vừa làu bàu: “Ai thèm ngủ chung với ngươi, người nhà quê trên người toàn mùi lạ, ta còn sợ ngạt mà mất ngủ ấy chứ!”

“Chưa biết chừng nửa đêm ngươi trút hết quần áo rồi chui vào giường ta thì sao? Huỷ cả thanh danh của gia!”

Ta bị hắn nói cho đỏ mặt tía tai.

Rón rén chui vào giường nằm xuống.

Chờ đến khi tiếng cằn nhằn của Lục Tiêu im bặt, ta mới lặng lẽ lấy miếng ngọc đeo bên cổ, nắm trong tay.

Nghĩ thầm: Nghĩa huynh, ta đã toại nguyện bước chân vào kinh thành.

Tin rằng chẳng bao lâu nữa ta sẽ tìm được huynh thôi.

Similar Posts

  • Sao Chổi Trong Nhà Họ Vương

    Lúc tôi sinh ra, mẹ ruột sinh khó, ròng rã ba ngày hai đêm mới sinh được.

    Bà nội thì thành tâm đốt hương, quỳ lạy suốt ba ngày trong gian chính, hương khói không ngừng, chỉ cầu ông trời thương xót để nhà họ Vương có được một đứa con trai nối dõi.

    Cha tôi lúc đó đang mải mê đánh bạc, bị người ta gọi về thì tôi đã cất tiếng khóc chào đời.

    Bà nội mặt mày u ám, sai ông ra ngoài đồng, nhổ mấy nhúm rơm rạ mang về.

    “Lại thêm một đứa con gái, chỉ tổ tốn cơm. Lấy rơm rạ buộc lại, đem chôn ở rãnh bắc đi.”

    Cha tôi miệng mắng “xúi quẩy”, còn tiện tay đá văng người chị đang đứng ở cửa: “Đồ vô dụng, đi mau, nhổ cho tao một bó rơm về đây.”

    Ông xách ngược chân tôi ra khỏi cửa, còn mẹ thì thờ ơ, chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái.

    Đáng lẽ đời tôi đã kết thúc trong mùa đông năm 1990 ấy rồi.

    Cha đang đào hố thì một thầy tướng số tình cờ đi ngang, thấy trong bó rơm có tôi khẽ cất tiếng khóc.

    Ông vuốt râu, trầm giọng phán: “Người này số vốn không con trai, con gái này giữ lại mới có ngày sinh được con trai.”

  • Bá Yêu Ngự Sử

    Cả kinh thành này đều biết một chuyện. Ta, Thẩm Chiêu Chiêu, đích nữ của Thừa tướng, say mê Bùi đại nhân đến điên cuồng. Dẫu hắn là vị Ngự sử lạnh lùng như tảng băng.

    Ta ngày ngày canh me đưa cơm cho hắn, thậm chí còn viết cả truyện để thêu dệt về hắn.

    Mãi về sau ta mới vỡ lẽ. Đó nào phải vị Ngự sử lạnh lùng bá đạo gì cho cam.

    Đó rõ ràng là nam chính trong truyện ngọt sủng sống sờ sờ!

  • Mang Thai Trong Xiềng Xích

    Trong phòng siêu âm, tôi nghe thấy hai đứa bé trong bụng đang cãi nhau.

    Một giọng mềm mại: “Anh ơi, đừng chen em.”

    Một giọng hung dữ: “Tránh ra, đây là chỗ của tôi!”

    Tôi phấn khích hỏi bác sĩ: “Bác sĩ, là song thai phải không ạ?”

    Nhưng bác sĩ lại liếc nhìn chồng tôi phía sau, rồi lắc đầu với tôi: “Chị Lâm, chị nhìn nhầm rồi, chỉ có một túi thai thôi.”

    Chồng tôi – Lâm Thiện Châu – mỉm cười ôm lấy tôi: “Em thấy chưa, vui quá đến mức hoa mắt rồi.”

    Vậy sao?

    Nhưng tôi lại nghe rõ ràng giọng nói dữ dằn kia đang cười lạnh: “Coi như hắn biết điều. Nếu dám lỡ miệng, ba nhất định sẽ không tha cho hắn.”

  • NGỌC KINH SƠN, LÒNG NGƯỜI KHÓ TỎ

    Văn án:

    Ngày quyết định cùng Bùi Thanh Thư hòa ly chỉ là một ngày bình thường.

    Thực ra, đêm qua hắn còn hứa hẹn với ta rằng, ngày mai sẽ đưa Liễu cô nương về, sau đó cùng ta sống những ngày tháng yên ấm.

    Những tưởng cuộc sống sắp đổi thay.

    Trong lòng hân hoan, ta dậy sớm, mở chiếc hộp trang điểm, cẩn thận kẻ lại đôi chân mày trước chiếc gương đồng.

    Lại lục tìm dưới đáy hòm gỗ hương, một chiếc váy thạch lựu cũ kỹ.

    Thành thân bảy năm, ta chưa từng có một món trang sức nào ra hồn.

    Nhìn đôi tai trống trơn, ta liền hái một đóa hoa phụng tiên, cài sau búi tóc.

    Khi ra ngoài mua thức ăn, ta gặp nương của Xuân Hương, nàng ấy kéo tay ta, cười nói đầy ẩn ý: “Ngày trước, ta thấy Bùi tướng công mua hai cây trâm, một chiếc bằng vàng, một chiếc bằng ngọc. Ta đang nghĩ xem muội sẽ đeo chiếc nào.”

    Nhìn thấy đóa hoa phụng tiên trên tóc ta, nương của Xuân Hương thoáng sững sờ.

  • 3000 Tệ Cho Tự Do

    Trong giờ làm, mẹ tôi điên cuồng gọi điện cho tôi.

    Khi ấy tôi đang cúi đầu nịnh khách hàng, cố gắng thuyết phục họ ký hợp đồng. Vì dự án này, tôi đã tăng ca suốt nửa tháng nay. Chỉ cần tiếng chuông điện thoại vang lên, tim tôi lập tức thót lại.

    Khách hàng vốn đang có chút dao động muốn ký, vừa nghe tiếng chuông thì lập tức nhíu mày. Tôi vội vàng tắt máy, sợ chọc giận họ thì kế hoạch thăng chức tăng lương năm nay coi như tan tành.

    Nhưng điện thoại vẫn réo liên hồi, giống như bùa đòi mạng, không ngừng quấy rầy.

    Quản lý liếc tôi một cái, rồi mỉm cười giảng hòa:

    “Có vẻ gia đình có việc gấp, anh cứ nghe máy đi. Vương tổng vốn dĩ rất hiếu thuận, chắc chắn sẽ không để ý đâu.”

    Nghe vậy, tôi vội vàng cảm ơn, rồi lén rời khỏi phòng họp, tìm một góc khuất bắt máy.

    Chưa kịp mở miệng, giọng than phiền của mẹ đã vang lên:

    “Con trai, sao gọi mãi không nghe? Con có biết hôm nay 40 độ nóng như lò hấp không? Mẹ với ba con sắp nóng chết rồi đây này!”

    Bà lải nhải mãi, tôi bực quá phải ngắt lời:

    “Mẹ, con đã nói hôm nay con có cuộc họp quan trọng, có chuyện gì thì đừng gọi. Hơn nữa hôm qua con mới lắp điều hòa cho nhà mình, còn dạy cách dùng rồi. Giờ lại làm sao nữa đây?”

    “Mẹ chẳng phải sợ tốn điện, muốn tiết kiệm cho con thôi! Thế mà còn cãi mẹ à?”

    Tôi hít sâu, cố kìm cơn nóng nảy, kiên nhẫn giải thích:

    “Mẹ, chuyện này con đã nói không biết bao nhiêu lần. Nhưng bây giờ con đang làm việc, thật sự không có thời gian nói nhiều. Đợi con xong việc rồi tính được không? Nếu ký hợp đồng thành công, đừng nói tiền điện, con mua thêm cho ba mẹ một căn nhà khác cũng được!”

  • Lựa Chọn Của Cố Kỳ Dã

    Khi tôi nghiên cứu ra liều thuốc giải đ/ ộc đầu tiên, chồng tôi đã ch/ ĩa s// úng vào đầu tôi.

    “Cứu Nghiên Nghiên trước.”

    Đó là biệt danh của cô thiên kim giả.

    Tôi không chịu.

    “Cô ta mới bị l/ ây nh/ iễm, còn mẹ tôi đang ng/ uy k/ ịch! Bệnh nặng phải ưu tiên trước, đó là quy tắc!”

    Cố Kỳ Dã lạnh mặt, chuyển nòng s// úng sang phía đứa con của chúng tôi:

    “Đưa thuốc đây, cứu Nghiên Nghiên. Nếu không, người ch/ ết sẽ không chỉ có mình mẹ cô đâu.”

    Ngay khoảnh khắc mũi t/ iêm được bơm vào cơ thể Bạch Nghiên, thiết bị theo dõi ở phòng bên cạnh vang lên tiếng báo động dài chói tai.

    Mẹ tôi ch/ ết rồi.

    Thế nhưng Cố Kỳ Dã chỉ mải dịu dàng lau mồ hôi cho Bạch Nghiên.

    Tôi đau đớn khóc không thành tiếng, hoàn toàn tuyệt vọng với con qu/ ỷ d/ ữ trước mắt:

    “Cố Kỳ Dã, chúng ta l/ y h/ ôn!”

    Về sau vi/ rus biến chủng, mẹ Cố và Bạch Nghiên đồng thời bị l/ ây nh/ iễm.

    Cố Kỳ Dã quỳ trước viện nghiên cứu của tôi suốt ba ngày ba đêm:

    “Xin cô cứu họ, cho dù muốn tôi đưa cả tập đoàn Cố cho cô cũng được!”

    Tôi đưa ống t/ iêm cho anh ta, mỉm cười:

    “Lần này, đến lượt anh chọn rồi.”

    “Cứu mẹ anh, hay cứu Nghiên Nghiên của anh?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *