Con Của Phản Diện Thuộc Về Ta

Con Của Phản Diện Thuộc Về Ta

1

Phu quân của ta là người nam nhân dịu dàng và lương thiện nhất thế gian này.

Nhưng ta lại nghe được cuộc nói chuyện giữa hắn và thư đồng.

Thư đồng đó gọi hắn là Vũ Yến tiên quân.

Ta chết sững tại chỗ, tim đập thót một cái.

Ta bất giác đưa tay lên xoa bụng.

Cuối cùng ta cũng nhận ra hắn chính là nhân vật phản diện trong một cuốn truyện mà ta từng đọc.

Trong truyện, nhân vật phản diện Ninh Trú Chi vì muốn hồi sinh bạch nguyệt quang mà đã dốc hết tâm huyết, mất một trăm năm mới tìm được vật chứa thích hợp, khơi mào đại chiến tam giới, chỉ để vật chứa có thể thuận lợi giáng thế, nhưng cuối cùng lại công dã tràng.

Nhưng về một nhân vật qua đường như ta thì chỉ được miêu tả sơ sài vài nét, không có tên họ, không có đặc điểm, chỉ đề cập rằng vật chứa chính là thai nhi trong bụng ta.

Khi ta nghe lén được cuộc nói chuyện giữa hắn và đệ tử, ta mới biết được thân phận mà hắn luôn che giấu.

Lúc này Ninh Trú Chi cũng giống như ta, mặc trên người bộ quần áo vải thô.

Đệ tử của hắn đóng giả làm thư đồng, coi thường ta, chưa bao giờ đối xử tốt với ta.

Nhưng Ninh Trú Chi lại chưa bao giờ giống những người trong trại, nhìn ta, một nữ nhân mồ côi, bằng ánh mắt thương hại hay đồng cảm.

Hắn nói ta là người mà hắn yêu thích, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

Hắn sẽ ghé sát tai ta nói những lời tình tứ.

Hắn sẽ kể cho ta nghe về sông núi bên ngoài, về phong cảnh nơi biên ải.

Hắn còn hứa với ta, đợi đứa bé chào đời, sẽ đưa ta ra khỏi trại để đi ngắm nhìn thế giới bên ngoài.

Hóa ra, hắn là Vũ Yến tiên quân.

Hắn đến đây là vì đứa bé này.

Mà ta thì vốn không sống được đến ngày đứa bé này chào đời.

2

Nay đã là tháng ba, mùa hoa đào nở rộ.

Ninh Trú Chi từ bên ngoài hái về một ít hoa đào, đôi mắt dịu dàng như nước nhìn ta:

“Nhân Nhân, ta làm bánh hoa đào cho nàng nhé.”

Ta ngơ ngẩn đáp một tiếng: “Được.”

Hắn có lẽ đã nhận ra sự không tự nhiên của ta, tưởng rằng ta ốm nghén, bèn rót cho ta một tách trà.

Là trà mới do hắn tự tay hái.

Giờ đây, việc nhà ta không làm nổi, hắn đều gánh vác hết.

Chưa một lời than vãn.

Thế nhưng bây giờ ta nhìn hắn, lại có chút sợ hãi.

Từ khi xuyên không đến đây ta vẫn luôn ở trong trại này, nghe nói bên ngoài chiến loạn liên miên, để giữ mạng, ta chưa từng dám bước ra ngoài một bước.

Xem ra, ta nên thử ra ngoài xem sao.

3

“Hôm nay, ta có chút buồn nôn, không muốn ăn.”

Sợ hắn nhận ra điều khác lạ, ta vội nói.

Trước đây, chỉ cần hắn nhắc đến bánh hoa đào, ta đều sẽ vui mừng nhảy cẫng lên bảo hắn làm thêm thật nhiều, cất vào hầm để ăn dần.

“Vậy ta cất đi.”

Hắn cũng không giận, vẫn là dáng vẻ ân cần thường ngày.

Hàng xóm xung quanh đều khen ta có phúc, là khổ tận cam lai.

Ta từ nhỏ đã mồ côi, vậy mà đến tuổi cưới gả lại gặp được một lang quân như ý vừa tuấn tú, lại hết mực dịu dàng với ta.

Mỗi lần như vậy ta đều che miệng cười tủm tỉm, trong lòng vui như nở hoa.

Niềm vui ấy đã làm vơi đi nỗi buồn không thể về nhà của ta.

Nhưng bây giờ, ta lại càng buồn hơn.

Similar Posts

  • Không Kiêng Nể

    Ngày điểm thi đại học được công bố, mẹ tôi gọi liền ba cuộc điện thoại.

    Cuộc đầu tiên gọi cho bà nội tôi:

    “Nhà họ Tào bên bà có phải mồ mả tổ tiên nổ tung rồi không? …À, chưa à? Vậy chắc chắn là đang bốc khói xanh đấy! Mau ra xem đi!”

    Cuộc thứ hai gọi cho ba tôi:

    “Con gái tôi đậu Bắc Đại rồi, 718 điểm! Còn con trai anh thì sao, có qua nổi điểm chuẩn đại học không? Ôi trời, suýt nữa thì quên, con trai anh đến cấp ba còn không đậu, chắc năm nay tốt nghiệp trường kỹ thuật rồi nhỉ? Có tìm được việc chưa? A ha ha ha ha!”

    Cuộc thứ ba gọi cho trưởng thôn, bảo ông ấy treo 100 băng rôn, dùng loa phát thanh thông báo suốt ba ngày ba đêm. Còn nói vài hôm nữa sẽ đưa tôi về quê mở tiệc linh đình ba ngày liền.

    Hiện tại, tôi nhìn thấy cả đám chó trong làng cũng được xếp ngồi một bàn.

    Tôi chụp ảnh, đăng lên mạng xã hội, còn gắn thẻ em trai mình.

    “Là ai nói con gái không bằng con trai?”

  • Tình Yêu Với Cậu Út Của Học Trò

    Đứa nhỏ tôi dạy kèm đúng kiểu “xã giao trâu bò”, suốt ngày tìm cách mai mối cho tôi.

    Nó cầm iPad, giới thiệu hết tất cả người thân còn độc thân trong nhà cho tôi.

    Chỉ duy nhất lướt qua một người.

    “Người này không được đâu, cậu út của em dữ lắm. “Cả người toàn cơ bắp, nhìn là thấy đáng sợ rồi. “Giọng cũng trầm, nghe mà lạnh sống lưng.”

    Tôi lặng lẽ vuốt lại tấm ảnh, nhìn gương mặt đẹp trai đến phát sáng kia, không nhịn được mở miệng:

    “Người này thật ra được đấy.”

  • Bài Toán Bị Đánh Cắp

    VĂN ÁN

    312 điểm.

    Tôi dán mắt vào màn hình điện thoại, lướt xuống một cái rồi lại kéo ngược lên.

    Ngữ văn 87, Toán 52, Tiếng Anh 73, Khoa học tự nhiên tổng hợp 100.

    Tôi làm đề “ba năm mô phỏng” suốt ba năm, điểm Toán chưa từng xuống dưới 138.

    Tôi cứ ngỡ là mạng lag.

    Làm mới.

    Làm mới lần nữa.

    Vẫn là 312.

    Tôi nắm chặt điện thoại trong tay, nghe ngoài sân ba đang gọi điện: “…đúng đúng, Tiểu Diệp tra chưa? Được bao nhiêu điểm?”

    Tôi chạy vụt ra khỏi cửa sau.

    Đêm đó, cả thị trấn đều đi tìm tôi.

    Đêm cuối tháng Sáu không có lấy một cơn gió.

    Tôi men theo quốc lộ, đi gần bốn mươi cây số. Ba giờ sáng đến huyện thành, trời vẫn chưa sáng.

    Cổng Sở Giáo dục khóa kín.

    Tôi ngồi xuống bậc thềm.

  • Tiệm Cầm Đồ Âm Gian

    Tôi là chủ tiệm cầm đồ dưới âm ty, chuyên thu mua những thứ mà người sống dễ dàng bán đi nhất — những thứ họ cứ ngỡ chẳng đáng một xu: đạo đức, lương tâm, máu mủ ruột rà.

    Dù sao thì, lúc đem lương tâm lên cân, đến cả quỷ cũng chê nhẹ.

    Hôm nay có một cặp vợ chồng tìm đến, muốn lấy dương thọ của con gái để đổi lấy suất đại học cho con trai.

    Tôi đưa cho họ hai lựa chọn: bán mạng con trai, hoặc bán đi tình thân của con gái.

    Họ chọn cái thứ hai — thấy không, đến giá cũng chẳng thèm mặc cả.

  • Mộng Vương Cành Liễu

    Sau khi bán hết đậu hũ, trên đường trở về nhà, ta nhặt được một vị công tử bị mù.

    Không những thế, hắn còn bị mất trí nhớ, hỏi ta: “Chúng ta có quan hệ gì?”

    Ta thành thật đáp:

    “Ta cứu ngươi, chắc ta là ân nhân của ngươi rồi.”

    Hắn nghe xong thì sắc mặt lập tức sa sầm.

    Sau này, hắn khôi phục trí nhớ, trở thành vị thiếu niên quyền thần danh chấn triều đình.

    Hắn hỏi ta có mong muốn gì không.

    Ta mừng rỡ vô cùng:

    “Vậy ngươi có thể trả tiền cho ta rồi chứ?”

    Phải biết rằng, khi ấy hắn bị thương rất nặng, ta phải dùng hết toàn bộ tiền tích cóp mới cứu được hắn.

  • Nếu Sớm Nói Yêu Em

    Tôi đóng một bộ phim thể loại tổng tài cẩu huyết. 

    Thế nào lại vô tình để nhầm tờ bệnh án ung thư dùng làm đạo cụ vào trong túi xách của mình.

    Lúc ăn cơm.

    Phó Hồng Xuyên – người chồng chỉ là hữu danh vô thực của tôi đột nhiên lên tiếng hỏi: “Còn mấy tháng nữa?”

    Tôi cứ ngỡ anh đang hỏi về bản hợp đồng hôn nhân kỳ hạn một năm của hai đứa nên nói: “Nhanh thôi, chắc chỉ còn khoảng hai tháng.”

    Phó Hồng Xuyên bỗng im lặng.

    Sau đó, tôi sang nước ngoài tu nghiệp một cách kín tiếng trong ba tháng.

    Lúc trở về mới nghe phong phanh rằng Phó Hồng Xuyên vì tìm kiếm người vợ yêu đã “qua đời vì bạo bệnh” mà phát điên, lật tung cả đất nước lên để tìm người.

    Nghe đâu là: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

     

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *