TOÀN CÔNG TY GIÚP TÔI TRỪNG TRỊ TIỂU TAM

TOÀN CÔNG TY GIÚP TÔI TRỪNG TRỊ TIỂU TAM

Trong bữa tiệc thường niên của công ty, tiểu tam của chồng gọi điện tới thị uy: “Tôi đang ở bờ biển Sanya, đang cưỡi chồng chị bơi đây này.”

Thấy vậy, giám đốc đột ngột quyết định dời địa điểm tổ chức tiệc thường niên sang Sanya.

Chị em bên phòng pháp chế tỏ ra vẻ tự hào: “Năm năm làm nghề tôi chưa từng thua kiện lần nào.”

Tiểu Trương phòng nhân sự đáp lại: “Thử làm quen lại nhé, tôi từng đoạt quán quân võ thuật kỳ trước.”

Tiểu Hứa phòng IT cũng muốn tham gia: “Mang tôi theo, tôi sẽ lục lại hết nhật ký trò chuyện từ tám trăm năm trước của chồng chị với ả ta, rồi chiếu to lên màn hình lớn!”

Còn sếp tôi -một người không có gì ngoài tiền.

Một chân ba mươi, hai chân năm mươi.

Ông ấy nói chuyến đi này sẽ khiến chồng tôi bị ‘ngũ mã phanh thây’.

01

Dạo gần đây, tôi với chồng đang bàn chuyện ly hôn.

Anh ta ngoại tình.

Người anh ta ngoại tình lại chính là cô bạn thân trước kia của tôi.

Nửa tháng trước, trong khi tôi đang ở nhà ru con ngủ.

Đột nhiên, chuông điện thoại kêu lên “ Xe vào bãi ”.

Đây là thông báo xe vào bãi tầng hầm khu nhà tôi, tôi biết chồng đã về.

Theo tôi ám chừng thì năm phút sau anh ta sẽ về tới nhà.

Sợ làm ồn khiến con nhỏ thức giấc, tôi cố tình thức đợi anh.

Nhưng đợi hơn nửa tiếng cũng không thấy anh ta lên.

Vì tò mò, tôi xuống lầu xem thử.

Không ngờ lại tận mắt chứng kiến một màn điên cuồng trong xe.

Điều càng khiến tôi lạnh lòng hơn là cô gái đang “mây mưa” cùng chồng tôi lại chính là cô bạn thân nhiều năm của tôi.

Tôi chết sững tại chỗ.

Ngay lúc này, tôi chỉ muốn lao vào cầm dao xử đôi cặn bã đó ngay lập tức.

Nghĩ đến con nhỏ, tôi gắng hết sức kìm nén cơn giận dữ.

Rút điện thoại, tôi quyết định gọi báo cảnh sát.

“ Alo, tôi muốn báo án, ở đây có người mua dâm. ”

02

Nửa tiếng sau, cả hai người bị cảnh sát đưa đi.

Do không đủ chứng cứ, họ nhanh chóng được thả về.

Màn ầm ĩ ấy khiến mối quan hệ giữa tôi với chồng tôi – Tề Vĩ hoàn toàn tan vỡ.

Tôi đề nghị ly hôn, ban đầu Tề Vĩ không chịu.

Sau này thấy tôi cương quyết vả lại còn cộng thêm lời thủ thỉ gối đầu của Triệu Tiểu Kỳ, hắn chỉ đành chấp nhận ly hôn.

Nhưng điều kiện của hắn là: con gái phải thuộc về hắn và tôi phải ra đi tay trắng.

Tôi thật không hiểu nổi, kẻ tệ bạc này làm sao dám nói ra câu đó.

Anh ta ngoại tình, bị tôi bắt tại trận.

Vậy mà còn mặt mũi bắt tôi ra đi tay trắng ư.

Chuyện ly hôn không đạt được thỏa thuận, cả hai cứ giằng co suốt nửa tháng.

Thời gian này, Triệu Tiểu Kỳ đã liên lạc với tôi nhiều lần.

Cô ta còn trơ trẽn khuyên tôi buông tay.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang mạch suy nghĩ của tôi, tôi đưa mắt liếc nhìn số gọi tới.

Tôi dập máy luôn, tiện tay chặn luôn số đó.

Không lâu sau, chuông lại reo.

Thấy là số lạ ở ngoại tỉnh, tôi nhận máy.

Trong ống nghe, giọng điệu đắc ý của Triệu Tiểu Kỳ vang lên.

“ Trần Tiêu, chị cứ kéo dài mãi thế có ích gì chứ. Anh Vĩ đã không còn yêu chị nữa, sao phải khổ thế. ”

Tôi cười khẩy: “ Vậy cô bảo Tề Vĩ ly hôn với tôi đi, chỉ cần anh ta ra đi tay trắng tôi sẽ ký liền, để hai người ‘gian phu dâm phụ’ các người toại nguyện. ”

Giờ này, toàn công ty đang làm việc.

Tôi vừa dứt lời.

Mọi đồng nghiệp xung quanh đều ngừng tay, tò mò quay sang nhìn tôi.

Tôi biết thế sẽ ảnh hưởng không hay.

Nhưng tôi không kiềm chế nổi cảm xúc, cũng chẳng tắt kịp máy..

Bên tai liên tục vọng đến giọng nói ngông cuồng đắc thắng của Triệu Tiểu Kỳ.

“ Anh Vĩ đâu có yêu chị, người anh ấy yêu là tôi. Không được yêu, người đó mới là kẻ thứ ba, hiểu chưa. ”

“ Anh ấy biết tôi sợ lạnh nên dẫn tôi tới Sanya trốn đông. Lúc này đây, tôi đang ở trong bể bơi,bơi cùng anh đấy đây.”

“ Chị biết không, anh Vĩ bảo chị là ‘củ sen mọc trên sa mạc’. ”

“ Cái ‘đường ống cống’ của chị, anh ấy thà lấy xi măng bịt kín, chứ không muốn đụng tới thêm lần nào nữa. Làm phụ nữ đến nông nỗi như chị, đúng là hiếm thấy. ”

Phụ nữ hiểu rõ cách chọc tức phụ nữ nhất.

Tôi với Triệu Tiểu Kỳ quen nhau nhiều năm, từng là chị em thân thiết không giấu nhau điều gì.

Cô ta biết đâu là chỗ hiểm để đâm vào tim tôi.

Hồi sinh con gái, tôi sinh thường nên bị rách tầng sinh môn, sa tử cung, về sau để lại đủ loại di chứng.

Chuyện này vốn rất khó nói, chỉ đôi lúc than vãn với bạn thân.

Nào ngờ, giờ đây lại trở thành thứ vũ khí để cô ta dùng tấn công tôi.

Ba năm trước, Triệu Tiểu Kỳ bị bạn trai cũ tệ bạc ruồng bỏ, tiền vốn mở cửa hàng quần áo cũng bị gã lừa hết.

Lâm vào cảnh nợ nần chồng chất, bị đòi nợ chèn ép suýt nhảy lầu.

Chính tôi lấy tiền sính lễ Tề Vĩ đưa để giúp cô ta vượt qua khó khăn.

Kết quả bây giờ, cô ta dụ dỗ chồng tôi, phá hoại gia đình tôi.

Tôi không nhịn nổi nữa, gào lên chửi: “ Đồ bẩn thỉu, tao nguyền rủa cả nhà mày chết không yên. ”

Nói xong, tôi giận dữ ném điện thoại về phía trước.

Nào ngờ, nó bay thẳng vào người sếp tôi.

03

Sếp xoa xoa bắp chân, nhăn nhó nhìn tôi: “ Trần Tiêu, cô lên cơn gì thế. Không muốn làm nữa à. ”

Thấy gây họa cho người vô tội, tôi vội vàng xin lỗi.

“ Sếp, em xin lỗi, em không cố ý. ”

Nghĩ bụng, tôi tưởng chắc chắn lần này sếp sẽ cho tôi thôi việc.

Nào ngờ, sếp lại hỏi:

“ Lúc nãy nghe cô nói, nhà cô có người thứ ba đúng không. Nào, kể tôi nghe thử xem. ”

Tôi ngượng ngùng ngẩng đầu: “ Sếp, đây là chuyện riêng của em, nói ra cũng không tiện ạ. ”

Sếp phất tay: “ Công ty là nhà cô, có gì với gia đình thì sao lại không tiện. ”

Bầu không khí làm việc ở công ty chúng tôi rất thoải mái.

Bình thường khi rảnh rỗi không có việc, mọi người lại tụm năm tụm bảy tán gẫu.

Cũng có chút cảm giác như người một nhà.

Bố mẹ tôi thì già cả rồi, hôn nhân gặp sóng gió lớn như vậy, tôi không muốn họ lo lắng.

Ngước nhìn đồng nghiệp xung quanh ai cũng háo hức chờ nghe tôi kể chuyện, tôi bèn trút hết bức xúc, kể mọi chuyện xảy ra dạo gần đây trong gia đình tôi.

Công ty không lớn, nhân viên cũng ít.

Trong lúc tôi kể, gần như tất cả mọi người đều vây quanh.

Nghe xong, chị Trương phòng Nhân sự đập bàn đứng dậy: “ Mẹ nó, đúng là đảo lộn trời đất mà, nhất định phải bắt chồng em ra đi tay trắng. ”

“ Đúng thế, quá đáng thật rồi. ”

“ Con giáp thứ mười ba này đúng là không biết xấu hổ. ”

Mọi người xôn xao chửi rủa đôi “gian phu dâm phụ”, vừa chửi vừa không quên an ủi tôi. Sếp tôi đột nhiên lên tiếng: “ Năm nay tiệc thường niên, quyết định tổ chức ở Sanya. Chiều nay xuất phát, ai không muốn đi thì cứ nghỉ. ”

Tôi sững sờ.

Vừa rồi mọi người còn đang buôn chuyện nhà tôi, sao đột ngột sếp lại nhảy sang chuyện tiệc thường niên.

Similar Posts

  • Nhiệm Vụ Cuối Cùng

    Sau ba năm thực hiện nhiệm vụ tuyệt mật ở nước ngoài, cuối cùng tôi cũng được phép trở về nước.

    Tôi trở về nhà với tất cả sự mong đợi, nghĩ rằng có thể được gặp lại vợ và mẹ.

    Nhưng ngay khi đứng trước cửa nhà, cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng.

    Mẹ tôi đang co ro ngồi trong một căn nhà thấp lè tè, chẳng khác gì ổ chó.

    Trước mặt bà là một cái chậu, mẹ đang bò rạp dưới đất, ăn đống thức ăn ôi thiu trong đó như một con chó.

    Một gã đàn ông đứng cạnh, vừa cười nham nhở vừa nhìn mẹ tôi.

    “Muốn trách thì trách con trai bà chết sớm, để bà phải chịu khổ thế này!”

    Vừa nói, hắn vừa vung tay tát thẳng vào mặt mẹ tôi.

    Mẹ tôi sợ hãi cúi đầu, nhanh chóng nuốt chỗ thức ăn bốc mùi tanh nồng trong chậu.

    Tức giận đến cực điểm, tôi lao thẳng lên đá bay gã đàn ông ra xa.

    Tôi ôm lấy mẹ, nước mắt đã giàn giụa trên mặt.

    Tôi không ngờ, mình vì quốc gia mà vào sinh ra tử, vậy mà mẹ lại bị người ta nhốt vào “chuồng chó”, ép ăn đồ ăn mốc meo, bị làm nhục không khác gì một con vật.

    Mẹ ngước lên nhìn tôi, đôi mắt đã đục ngầu, lại không nhận ra tôi, giọng run rẩy:

    “Con à, mau đi đi! Con đánh thư ký của Cố Chu Chu, cô ta sẽ không tha cho con đâu!”

    “Thư ký của Cố Chu Chu? Hắn ta dám đối xử với mẹ như vậy sao?”

    Tôi nghiến răng hỏi, lửa giận bùng lên ngùn ngụt.

    Mẹ cúi đầu:

    “Đi đi! Con mà ở lại, bọn họ sẽ giết con mất!”

    “Mẹ biết con có lòng tốt… nhưng vô ích thôi. Từ lúc con mất tích, cô ta bắt đầu hành hạ mẹ. Nếu không phải vì còn hy vọng con sẽ về, mẹ đã tự kết liễu từ lâu rồi…”

    Lời mẹ nói khiến tôi gần như phát điên.

    Tôi cứ ngỡ, mình rời đi làm nhiệm vụ, đã nhờ người chăm sóc mẹ cẩn thận, bà phải được sống an nhàn tuổi già.

  • 5 Năm Hôn Nhân Phai Tàn

    Mười năm trước, Giang Ngôn Thần vì cứu tôi mà đào bới suốt một đêm trong đống đổ nát.

    Năm năm trước, tôi khoác lên mình chiếc váy cưới, trở thành cô dâu của anh ấy.

    Nếu không có gì bất ngờ, ba tháng nữa, chúng tôi sẽ chào đón một sinh linh bé nhỏ.

    Nhưng ngay vừa rồi, sau khi tôi đồng ý kết bạn với một người lạ trên WeChat, cô ta đã gửi cho tôi hàng chục tin nhắn liên tiếp.

    Có video, có ảnh, và cả một loạt đoạn chat trắng trợn đầy kích dục.

    Chỉ nhìn một cái, tôi đã nhận ra ngay nam chính trong video — chồng tôi, Giang Ngôn Thần.

  • Anh Bắt Tôi Cứu Kẻ Thù

    VĂN ÁN

    Thẩm Phồn Niệm là hắc cơ hàng đầu trong nước,

    thế nhưng chỉ vì cô từ chối khôi phục dữ liệu phòng thí nghiệm y khoa cho kẻ thù đã giết mẹ mình,

    chồng cô — Bùi Khanh An — lại ra lệnh cho người cưỡng ép dừng ca phẫu thuật cắt bỏ u não của chính con trai ruột.

    Trong phòng bệnh bệnh viện, Bùi Khanh An giơ tay vuốt ve khuôn mặt đẫm lệ của Thẩm Phồn Niệm, giọng nói lạnh như băng:

    “Niệm Niệm, em và An An đều là người thân quan trọng nhất của anh.”

    “Nhưng nếu em không chịu giúp Tăng Sương khôi phục dữ liệu, ca mổ của An An chỉ có thể hoãn lại.”

    Tim Thẩm Phồn Niệm như bị dao cắt, cô run giọng chất vấn:

    “Anh rõ ràng biết… chính Tăng Sương đã hại chết mẹ tôi, bây giờ lại ép tôi giúp cô ta khôi phục dữ liệu thí nghiệm, để cô ta giành được giải thưởng y học?”

    “An An là con ruột của anh, đã bị khối u hành hạ suốt một năm trời, anh sao có thể nhẫn tâm như vậy với nó?”

    Trong mắt Bùi Khanh An lóe lên một tia áy náy, nhưng chỉ chớp mắt sau đã trở nên lạnh lùng:

    “Năm xưa là Tiểu Sương vô tình lỡ miệng, khiến mẹ vợ biết được chuyện cha vợ ngoại tình, cuối cùng nhảy lầu tự tử.”

    “Dù chỉ là một hiểu lầm, nhưng anh đã thay em trút giận — anh đã sai người hạ độc khiến Tiểu Sương bị câm, còn đuổi cô ta ra khỏi Bắc Thành.”

    “Giữa hai người cũng coi như đã xóa hết ân oán.”

    “Nếu em cứ khăng khăng làm ầm lên, vậy thì tối nay An An đừng mong được vào phòng mổ.”

    Lời vừa dứt, đám vệ sĩ xông vào, mạnh mẽ kéo bác sĩ chính phụ trách ca phẫu thuật của An An ra ngoài.

    “Đừng mà!”

    Thẩm Phồn Niệm hoảng hốt, mồ hôi túa đầy trán, lao lên định ngăn cản,

    nhưng Bùi Khanh An lại đưa tay bóp lấy cằm cô, ép cô ngẩng đầu:

    “Vợ à, anh không thích em cãi lời. Cho em ba giây cuối cùng… tự suy nghĩ cho kỹ.”

    Người đàn ông trước mặt từng khiến Thẩm Phồn Niệm yêu sâu đậm, lúc này lại khiến cô lạnh thấu tim gan.

    Cô nhớ tới Bùi Khanh An khi 20 tuổi, bất chấp khoảng cách thân phận mà kiên quyết lấy cô,

    nhớ tới khi mẹ cô nhảy lầu, anh ôm cô đầy đau xót mà an ủi, rồi sai người hạ độc Tiểu Sương, đuổi khỏi Bắc Thành.

    Nhưng sau này, khi Bùi Khanh An bị tai nạn xe, được Tiểu Sương cứu mạng, tất cả đều thay đổi.

    Anh từ căm hận chuyển sang biết ơn, thậm chí bỏ ngoài tai sự phản đối dữ dội của Thẩm Phồn Niệm,

    vung hàng trăm triệu đầu tư cho Tiểu Sương xây phòng thí nghiệm cao cấp, nâng đỡ cô ta thành chuyên gia nhi khoa trẻ nhất trong nước…

    Giọng đếm ngược lạnh lẽo của người đàn ông kéo Thẩm Phồn Niệm trở lại hiện thực.

    Vì không muốn con trai tiếp tục chịu đựng bệnh tật giày vò, cô đành đau đớn thỏa hiệp:

    “Được… tôi đồng ý giúp anh, khôi phục dữ liệu cho Tăng Sương.”

    Gương mặt căng cứng của Bùi Khanh An rốt cuộc cũng dịu lại, ra hiệu cho trợ lý đưa máy tính lên.

    Ngón tay Thẩm Phồn Niệm lướt nhanh trên bàn phím, phá giải từng lớp tường lửa, bắt đầu phục hồi những dữ liệu đã bị phá hủy…

    Cuối cùng, dữ liệu đã khôi phục hoàn tất.

    Ngay sau đó, từ phòng bên cạnh truyền đến tiếng reo vui mừng rỡ:

    “Chị Sương Sương! Dữ liệu thí nghiệm bị xóa của chị được phục hồi rồi! Giải thưởng y học lần này chắc chắn là của chị!”

    Trong lòng Thẩm Phồn Niệm dâng lên sự nhục nhã và phẫn hận,

    thấy ánh mắt Bùi Khanh An lóe lên tia vui mừng, cô lập tức đứng dậy rời khỏi.

    Nhưng anh ta bỗng dừng lại, nhét vào tay cô một hộp quà nhung đỏ, giọng nói dịu dàng:

    “Vất vả cho em rồi, vợ yêu. Sinh nhật vui vẻ, đừng giận nữa, hôm nay là bất đắc dĩ thôi. Sau này anh sẽ tổ chức tiệc sinh nhật bù cho em.”

    Chiếc hộp đỏ trước mắt khiến mắt Thẩm Phồn Niệm đỏ bừng,

    cô đẩy anh ra, hoảng loạn lao ra khỏi phòng,

    trong lòng đã hạ quyết tâm — ly hôn!

    Cô không cần kẹo ngọt sau khi bị đẩy vào hố lửa.

    Lái xe vội vã đến phòng phẫu thuật, Thẩm Phồn Niệm lại bất ngờ nhìn thấy trước cửa phòng mổ là Bùi Khanh An đang ôm chặt An An, mắt đỏ hoe, nức nở.

    Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng đầu nhìn cô, giọng nói đầy bi thương:

    “Niệm Niệm… anh đến muộn một bước… Trong lúc phẫu thuật cắt bỏ u não, An An đột ngột ngừng tim… đã…”

    “Ầm!”

    Tin dữ như sấm đánh ngang tai, Thẩm Phồn Niệm sụp đổ hoàn toàn, trái tim tan nát thành trăm ngàn mảnh.

    Cô loạng choạng lao tới, ôm chầm lấy thi thể lạnh ngắt của con, gào khóc đứt ruột:

    “An An! Mẹ xin lỗi con… là mẹ vô dụng, không bảo vệ được con… Con mới ba tuổi thôi mà… Mẹ nhất định sẽ báo thù cho con! Tuyệt đối không để con ra đi trong uất ức!”

    Thấy cô nước mắt đầy mặt, ánh mắt Bùi Khanh An thoáng hiện tia đau lòng,

    anh ôm lấy cô, nhẹ nhàng dỗ dành:

    “Niệm Niệm… anh vừa xem hồ sơ và video phẫu thuật mà Tiểu Sương đưa tới… có thể chứng minh việc An An ngừng tim là ngoài ý muốn, cô ấy hoàn toàn không phạm lỗi gì trong ca mổ. Đừng trút giận lên người vô tội…”

  • Tôi Không Làm Bảo Mẫu Miễn Phí Nữa

    “Không có tiền.”Con trai tôi mắt không rời khỏi điện thoại, giọng lạnh tanh.

    Tôi đang bế cháu, động tác khựng lại.

    “Bác sĩ nói bệnh này không thể để lâu… chỉ cần năm ngàn làm ca tiểu phẫu…”

    “Mẹ, năm trăm tệ con còn không có.”

    Nó sốt ruột cắt ngang tôi:

    “Bọn con còn phải trả nợ nhà, nợ xe, mẹ không biết bọn con áp lực lớn cỡ nào đâu! Mẹ đừng gây rắc rối nữa được không?”

    Tôi nhìn bộ dạng đầy lý lẽ của nó, bỗng bật cười.

    Ba phút trước, mẹ vợ nó vừa đăng một tấm ảnh chụp màn hình lên trang cá nhân.

    Chú thích: 【Vẫn là con rể thương mẹ, tiện tay chuyển cho mẹ năm chục ngàn để đi du lịch Tam Á!】

    Bên dưới là icon con trai tôi thả tim, cùng một câu bình luận nịnh nọt:

    【Mẹ chơi vui nhé, không đủ tiền cứ bảo con.】

    Cho mẹ vợ năm chục ngàn là hiếu thảo.

    Cho mẹ ruột năm ngàn chữa bệnh lại thành gây rắc rối.

  • Con Gái Bảo Tôi Ly Hôn

    Con gái tan học đột nhiên nói với tôi: “Mẹ, mẹ ly hôn với bố đi.”

    Nụ cười trên mặt tôi cứng lại, vội hỏi con tại sao.

    Con gái dùng giọng non nớt đáp:

    “Con thấy bố chẳng yêu chúng ta chút nào. Người bố yêu chỉ có anh trai và mẹ của anh trai thôi.”

    “Mẹ tuy không nói, nhưng con đều biết cả.”

    “Lần trước bố phát tiền thưởng cuối năm, mẹ muốn đăng ký cho con một lớp piano, nhưng cái dì đó vừa khóc, bố đã đưa hết tiền cho họ.”

    “Lần trước nữa là sinh nhật mẹ, rõ ràng bố đã chuẩn bị xong vòng vàng rồi, nhưng anh trai vừa làm ầm lên, bố liền đưa cho dì ấy.”

    “Bố còn hay đuổi mẹ ra khỏi nhóm gia đình nữa, lần nào mẹ cũng phải hạ giọng cầu xin, bố mới chịu tha thứ cho mẹ.”

    “Nếu mẹ vì con mà không ly hôn, vậy con thà không làm con của mẹ, cũng muốn mẹ được vui vẻ, tự do.”

    Con còn chưa nói hết, tôi đã lệ nóng đầy mặt.

    Đêm đó, vì con gái ăn mất cái đùi gà mà con riêng của chồng thích nhất, chồng tôi lần thứ 28 đá tôi ra khỏi nhóm gia đình.

    “Khi nào cô dạy được con gái biết nhường anh trai, tôi sẽ kéo cô vào lại.”

    Vợ cũ còn cố ý đăng WeChat để châm chọc: “Là ai kết hôn năm năm mà vẫn chưa được chấp nhận vậy nhỉ, khó đoán quá đi mất.”

    Lần này, nhìn con gái sợ đến mức vừa khóc vừa móc họng, muốn nôn miếng đùi gà ra trả cho anh trai.

    Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ.

    Đặt đũa xuống, bế con gái lên:

    “Nhóm gia đình không chứa nổi tôi, cái nhà này, tôi cũng không cần nữa.”

  • Tôi Nhặt Được Một Anh Trai Xinh Đẹp

    Năm bảy tuổi, tôi nhặt được một người anh trai về nhà.

    Anh trai tôi – Thanh Đàm – trầm lặng, xinh trai, học giỏi, đi trong con hẻm toàn nhà cấp bốn mà cứ như thiên nga bước nhầm vào bùn lầy.

    Tôi ngày nào cũng quấn lấy anh, bắt anh giảng bài cho mình, chiếm hết mọi khoảng thời gian rảnh của anh.

    Ai cũng bảo tôi yêu anh đến phát cuồng.

    Cho đến một hôm trên đường về nhà, mấy người trong xóm cười cợt bảo tôi:

    “Anh mày đúng là thiên nga thật rồi đấy, bố mẹ nhà giàu của ảnh đến đón rồi đó — có người sắp mất anh trai rồi kìa!”

    Tôi siết chặt nắm đấm, nghiến răng âm thầm.

    Yêu anh không sai, nhưng tôi còn ghen với anh hơn.

    Ghen đến mức, muốn hủy hoại anh — tối hôm đó, tôi bước vào phòng tắm, trong ánh mắt bình thản và lạnh lùng của anh, tôi ôm chầm lấy anh, hôn anh, rồi đẩy ngã anh.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *