Anh Đã Bị Loại

Anh Đã Bị Loại

Trong lễ cưới, MC hỏi anh ta có đồng ý lấy tôi làm vợ.

Anh ta cầm micro, ánh mắt lại không nhìn tôi, mà nhìn về phía cô bạn thân của tôi đang ngồi dưới khán đài.

Giọng anh ta vang lên, không hề do dự:

“Người tôi yêu là cô ấy.”

Cả khán phòng lập tức ồ lên, bàn tán xôn xao.

Tôi thì vẫn giữ bình tĩnh, tháo chiếc nhẫn kim cương ra khỏi tay, bước thẳng đến chỗ ba anh ta.

Tôi mỉm cười, giọng không nhanh không chậm:

“Chú à, từ giờ hai bên chấm dứt hợp tác. Còn khoản nợ 60 triệu tệ, ngày mai chuyển khoản đúng hạn giúp cháu nhé?”

Mặt ông ta lập tức trắng bệch, không nói nên lời.

1.

Nốt nhạc cuối cùng của bản Wedding March vừa tan vào ánh sáng rực rỡ của đèn chùm pha lê, không khí vẫn còn vương mùi ngọt ngào của champagne hoà quyện với hương hoa hồng.

Giọng MC vang lên qua micro, đầy nhiệt huyết:

“Vậy thì, anh Cố Ngôn, anh có nguyện ý cưới cô gái xinh đẹp và thông minh – cô Giang Niệm – làm vợ, dù cho…”

Câu hỏi còn chưa dứt, Cố Ngôn đã đưa tay ra lấy micro, mạnh đến mức đầu ngón tay anh hơi tái đi vì siết chặt.

Cả hội trường nín thở dõi theo anh, chờ đợi một câu “Tôi đồng ý”.

Tôi khoác lên người bộ váy cưới đặt may riêng từ Vera Wang, nét mặt bình tĩnh dưới lớp voan mỏng, sẵn sàng hoàn tất một cuộc hôn nhân đã chuẩn bị suốt nửa năm – một cuộc liên minh thương nghiệp được tính toán kỹ lưỡng giữa hai gia tộc.

Tình yêu ư? Có lẽ từng tồn tại, nhưng sớm đã bị mài mòn trong những chuỗi ngày dằng dặc của lợi ích, hợp đồng và kế hoạch đầu tư.

Hôm nay, tôi chỉ đang làm tròn trách nhiệm của người thừa kế Giang thị.

Cố Ngôn hít sâu một hơi, nhưng ánh mắt anh không nhìn tôi.

Anh nhìn xuyên qua tôi, thẳng về phía hàng ghế đầu – nơi của phù dâu.

Bạch Vy Vy mặc chiếc váy phù dâu màu hồng nhạt, đang lo lắng nắm chặt gấu váy, đôi mắt long lanh ngân ngấn nước.

Khoảnh khắc ấy, tim tôi như bị ai đó siết nhẹ một cái.

Không đau lắm, chỉ là một cảm giác mơ hồ… của một dự cảm đang dần trở thành hiện thực.

“Tôi không đồng ý.”

Giọng Cố Ngôn dội qua hệ thống âm thanh, rõ ràng và dứt khoát như viên đá bị ném xuống mặt hồ phẳng lặng, làm dậy lên ngàn con sóng.

Khắp hội trường vang lên tiếng xì xào không ngớt, như thuỷ triều ập tới.

Đèn flash chớp loạn xạ, cố gắng ghi lại bất cứ dấu hiệu sụp đổ nào trên gương mặt tôi.

“Người tôi yêu là Bạch Vy Vy!”

Anh nói như thể đang tuyên bố một lý tưởng anh hùng, ánh mắt rực lửa không rời khỏi người con gái mà tôi từng gọi là… bạn thân.

Nước mắt của Bạch Vy Vy cuối cùng cũng vỡ òa.

Cô ta ôm chặt miệng, đôi vai run rẩy dữ dội, trông như thể đang chìm trong xúc động tột cùng trước lời “tỏ tình bất ngờ” ấy.

Đúng là một vở kịch “tình yêu đích thực” được diễn trọn vẹn.

Tôi đã nghĩ mình sẽ nổi giận, sẽ bật khóc, sẽ hóa điên mà lao lên tát cho mỗi người một cái.

Nhưng không.

Tôi chỉ thấy… lạnh.

Một cảm giác lạnh buốt lặng lẽ lan ra từ tim, len lỏi khắp mạch máu, đông cứng cả nét mặt lẫn mọi biểu cảm của tôi.

Tôi đưa tay lên, động tác chậm rãi nhưng vô cùng vững vàng, tháo chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn lấp lánh trên ngón áp út.

Vầng sáng sắc lạnh từ viên đá phản chiếu khiến mắt tôi hơi nhói lên.

Tôi không buồn nhìn gương mặt đầy mâu thuẫn giữa “ăn năn” và “quyết đoán” của Cố Ngôn, cũng chẳng quan tâm đến tiếng nức nở nghẹn ngào từ chỗ của Bạch Vy Vy.

Tôi chỉ nhẹ nhàng nhấc tà váy cưới nặng nề, từng bước một, bước xuống sân khấu trải đầy hoa tươi.

Âm thanh gót giày nện lên mặt sàn đá cẩm thạch vang lên rõ ràng, giòn tan, như từng nhát gõ lạnh lùng vào tim từng người nhà họ Cố.

Tôi bước thẳng đến bàn chính, đến chỗ ngồi của bố Cố Ngôn – ông Cố Hồng Sơn, Chủ tịch tập đoàn Cố thị.

Ông ta đã đứng dậy từ lúc nào, gương mặt vốn dĩ lúc nào cũng chăm chút kỹ càng, nay lại lộ rõ vẻ bối rối và hoảng loạn, định mở lời cứu vãn cục diện.

Tôi đứng trước mặt ông ấy, dừng lại.

Rồi tôi nở một nụ cười.

Không phải kiểu gượng cười giả tạo, cũng chẳng phải cười nhạt cay đắng, mà là một nụ cười rất đỗi bình thản, thậm chí mang theo chút lễ độ của một người từng được giáo dưỡng tử tế.

“Chú à,” tôi lên tiếng, âm lượng không lớn, nhưng đủ để xé toang sự hỗn loạn trong khán phòng như một nhát dao mổ chính xác, “đã là tình yêu đích thực thì cháu – kẻ ‘ngáng đường’ này – cũng nên biết điều mà rút lui.”

Cơ mặt Cố Hồng Sơn giật giật, ông ta gắng gượng nặn ra một nụ cười – còn khó coi hơn cả khóc:

“Niệm Niệm, đừng làm vậy… A Ngôn nó chỉ nhất thời hồ đồ thôi, để chú nói nó—”

Tôi giơ tay, cắt ngang:

“Hôn lễ đã không còn, thì hợp tác thương mại giữa hai nhà… cũng kết thúc tại đây.”

Tôi tháo chiếc nhẫn kim cương, nhẹ nhàng đặt lên chiếc đĩa trước mặt ông ta. Một tiếng “keng” vang lên khô khốc, lạnh tanh.

“Trước kia vì muốn giúp Cố thị xoay vốn, Giang thị đã đầu tư 60 triệu tệ. Giờ phiền chú hoàn trả đúng hẹn cho bên cháu. Mai chuyển khoản, không thành vấn đề chứ ạ?”

Sắc mặt ông ta từ đỏ chuyển sang trắng, rồi dần dần xám ngoét như tro tàn.

60 triệu tệ.

Con số ấy như một quả bom nổ giữa phòng tiệc đang im lặng đến ngột ngạt.

Nếu từ chối cưới là một màn kịch tình ái chấn động, thì câu nói vừa rồi chính là lời tuyên bố khai chiến.

Cố Ngôn cuối cùng cũng hoàn hồn khỏi giấc mộng anh hùng vì yêu mà đạp lên lễ cưới.

Anh ta lao khỏi sân khấu, túm chặt cổ tay tôi, tức giận quát:

“Giang Niệm! Em thực dụng đến mức ấy sao? Trong mắt em, tình cảm của chúng ta chỉ đáng giá 60 triệu tệ à?!”

Tay anh ta siết rất chặt, khiến cổ tay tôi đau buốt.

Tôi khẽ nhíu mày, dứt khoát gạt tay anh ta ra, ánh mắt lạnh lùng không chút gợn sóng.

Bạch Vy Vy cũng vừa khóc vừa chạy tới, nắm lấy tay anh ta, nước mắt giàn giụa nhìn tôi:

“Niệm Niệm à… cậu đừng giận A Ngôn nữa, là lỗi của tớ… là tớ không nên xuất hiện… là tớ phá hoại hai người… cậu đừng vì tớ mà cãi nhau với anh ấy…”

Bộ dạng nức nở yếu đuối nhưng vẫn cố ra vẻ đáng thương của cô ta khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

Tôi chẳng buồn nhìn cô ta lấy một cái, chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào Cố Ngôn, từng chữ, từng lời rõ ràng, kiên quyết:

“Anh nhầm rồi.

Thứ nhất, tình cảm của chúng ta—không đáng một xu. Nên đừng lấy nó ra để so sánh bất kỳ điều gì, vì nó chẳng đủ tư cách.”

“Thứ hai, sáu mươi triệu tệ đó… không phải tiền của tôi. Đó là tiền của Giang thị, là tiền của cổ đông, là khoản vốn luân chuyển mà ba tôi tin tưởng ba anh nên mới duyệt.”

“Bây giờ niềm tin đã phá sản, thì từng đồng một… anh cũng không được thiếu.”

Tôi không cần phải gào lên, chỉ dùng giọng nói bình thản nhưng từng câu từng chữ như kim châm, đủ khiến cả khán phòng chấn động.

Hàng ghế đầu toàn là những nhân vật máu mặt trong giới kinh doanh. Bọn họ ngay lập tức hiểu ra ẩn ý sau lời tôi.

Luồng bàn tán chuyển hướng nhanh chóng như thủy triều:

“Hóa ra nhà họ Cố đang nợ nhà họ Giang sáu mươi triệu tệ à?”

“Nghe cách cô ấy nói thì, đây rõ ràng là tiền cứu mạng, không cho thì Cố thị đã sụp rồi!”

“Quả thật quá lố. Cầm tiền người ta xong quay mặt cưới người khác ngay trong lễ đường, thiếu gia nhà họ Cố đúng là hết thuốc chữa!”

Trán Cố Hồng Sơn bắt đầu túa mồ hôi lạnh. Đối mặt với những ánh mắt soi mói và thì thầm khắp nơi, ông ta suýt nữa đứng không vững.

Giọng ông ta lập tức mềm nhũn, thậm chí mang theo chút cầu xin:

“Niệm Niệm, con xem hôm nay đông người như vậy, giữ thể diện cho nhà chú chút được không… Chuyện tiền bạc, để vài hôm nữa… vài hôm nữa chắc chắn xử lý…”

“Hạn chót: trước 5 giờ chiều mai.”

Tôi lạnh lùng cắt ngang, không cho ông ta bất kỳ đường lui nào.

“Nếu không, thư kiện từ phòng pháp lý của chúng tôi sẽ được gửi đến tận trụ sở công ty Cố thị. Đúng giờ, không chậm một phút.”

Sắc mặt Cố Hồng Sơn tái nhợt như người sắp ngất đến nơi.

Ngay lúc ấy, cánh cửa lớn chạm khắc tinh xảo của sảnh tiệc bỗng bị ai đó từ bên ngoài đẩy mạnh mở ra.

Một giọng nam trầm ổn, vang dội như chuông đồng, khiến cả khán phòng sững lại:

“Ai dám bắt nạt con gái tôi?!”

Tôi quay đầu nhìn—là ba tôi, Giang Hải Đông, mặc vest chỉnh tề, dẫn theo hai luật sư mặc đồ đen, sắc mặt nghiêm nghị, sải bước tiến vào như bão lốc.

Ba tôi đã ngoài năm mươi, nhưng dáng người vẫn vững chãi, ánh mắt sắc bén. Khí chất uy nghiêm được rèn giũa qua nhiều năm ở vị trí tối cao khiến cả khán phòng lập tức bị áp chế.

Các vị khách không ai bảo ai, lặng lẽ nhường đường.

Ông bước đến bên tôi, cởi áo vest khoác nhẹ lên bờ vai trần vì chiếc váy cưới cúp ngực mà tôi đang mặc.

Lớp vải mang theo hương tuyết tùng quen thuộc, mùi hương dịu nhẹ mà ấm áp — rất giống ông.

Ba vỗ nhẹ lên vai tôi, cái vỗ ấy không cần lời an ủi nào, vẫn đủ để truyền sức mạnh vào tim tôi.

Sau đó, ông quay sang Cố Hồng Sơn — người lúc này gần như đã không đứng vững — giọng nói lạnh như thép mài bén:

“Lão Cố, ý của con gái tôi, cũng chính là lập trường của Giang thị.”

“Trước năm giờ chiều mai: hoặc chuyển khoản, hoặc gặp nhau ở tòa.”

“Tự anh chọn đi.”

Nói xong, ông vòng tay qua vai tôi, không thèm liếc nhìn cha con nhà họ Cố hay Bạch Vy Vy – người vẫn còn đang khóc lóc đáng thương.

Chỉ bình thản quay người, dắt tôi bước qua cánh cửa lớn.

“Chúng ta về nhà.”

Phía sau tôi, là một sự im lặng đến đáng sợ… và tiếng thở dốc tuyệt vọng của Cố Hồng Sơn.

Tôi hiểu, vở kịch hôm nay… chỉ mới bắt đầu.

Similar Posts

  • Ly Hôn Rồi, Anh Mới Học Cách Mất Tôi

    Năm thứ năm sau khi Kỷ Ngôn Châu tái hôn.

    Đứa con do người vợ mới sinh cho anh ta giờ đã vào mẫu giáo.

    Còn tôi thì vẫn chẳng có gì thay đổi.

    Mỗi ngày chen chúc trên tàu điện ngầm, bận rộn tăng ca đến tận mười giờ tối.

    Không có được cái gọi là huy hoàng hậu ly hôn.

    Không đợi được một nam phụ giàu có đến cứu rỗi và yêu chiều tôi.

    Thứ duy nhất tôi còn lại, là dù rõ ràng đang sống cùng một thành phố với Kỷ Ngôn Châu,

    nhưng lại chưa từng gặp lại anh ấy lần nào.

    Hôm đó, tôi như thường lệ, tê liệt bước ra khỏi ga tàu điện ngầm.

    Vừa ngẩng đầu lên, liền trông thấy—

    Xe của Kỷ Ngôn Châu đang dừng ngay bên lề đường.

  • Pentakill Của Kẻ Dự Bị

    Sau ba năm ngồi ghế dự bị lạnh lẽo, cái mông của tôi gần như đã tiến hóa thành… máy móc rồi.

    Ba năm sự nghiệp thi đấu chuyên nghiệp, người đi rừng xuất phát của đội Lục Tinh Thần là át chủ bài rực rỡ của WLG, linh hồn của cả đội.

    Còn tôi chỉ là một kẻ dự bị nhỏ bé, chẳng ai nhớ tới.

    Cho đến khi trong buổi livestream, anh ta công khai gọi tên bạn gái streamer của mình:

    “Yêu Yêu, nếu trên sân thi đấu anh tặng em một pentakill, em có đồng ý lấy anh không?”

    Tôi cứ nghĩ đó chỉ là trò đùa.

    Cho đến trận chung kết, khi Lục Tinh Thần cố tình phá nhịp giao tranh ở con rồng, để xạ thủ bên kia dễ dàng lấy pentakill, tôi mới biết những gì anh ta nói đều là thật.

    Nhìn anh ta đứng bật dậy vào khoảnh khắc nhà chính nổ tung, lớn tiếng cầu hôn:

    “Yêu Yêu, lấy anh nhé!”

    Khán giả ngây người.

    Câu lạc bộ ngây người.

    Còn tôi cũng chết lặng.

    Ồ wow.

    Hóa ra sân thi đấu là phòng tân hôn của hai người bọn họ à?

  • Vì Một Tương Lai Không Còn Bánh Bao Mốc

    Thái tử gia giới thượng lưu Bắc Kinh tỏ tình với hoa khôi thất bại, lại gọi tôi – một cô gái bán rượu – ngồi uống với anh ta một ly.

    Tôi vừa định từ chối thì chiếc điện thoại cùi bắp của tôi bỗng đổ chuông.

    Trong điện thoại vang lên giọng một bé gái ngọt lịm:

    “Mẹ ơi, đừng làm chuyện ngu ngốc. Đây là cơ hội tốt nhất để mẹ gả vào hào môn đó.”

    Cô bé tự xưng là con gái tôi trong mười năm tới:

    “Chỉ cần mẹ uống với thái tử gia một ly, mẹ sẽ lập tức nhận được một thẻ đen.”

    “Nếu mẹ giả vờ thanh cao rồi từ chối thái tử gia, thì mười năm sau chỉ có thể dắt con đi ngủ dưới gầm cầu thôi đấy!”

    Tôi sững người.

    Uống một ly rượu mà đổi lại được giàu sang chỉ sau một đêm? Nói sớm đi chứ!

    Cúp máy xong, tôi lập tức ngồi phịch xuống cạnh thái tử gia:

    “Hôm nay tôi nhất định sẽ uống với anh tới bến, không say không về.”

  • Nhường Chồng Cho Người Khác

    Đêm Giao thừa, tôi nấu một bàn đầy thức ăn, chờ đến tận nửa đêm, nhưng chồng vẫn chưa về.

    Con gái cầm điện thoại đưa cho tôi xem, hồn nhiên nói:

    “Mẹ ơi, bố đang ở nhà cô này!”

    Trên trang cá nhân của chồng, anh ta và Tống Oánh Oánh – thanh mai trúc mã – nhìn nhau cười rạng rỡ.

    Ở giữa họ là một đứa trẻ khoảng mười tuổi, trước mặt là một chiếc bánh thiên nga trắng, kèm theo dòng trạng thái:

    “Ngày đặc biệt nhất, cùng những người đặc biệt nhất.”

    Tim tôi như chìm xuống đáy vực.

    Vợ chồng nửa đường, cuối cùng cũng không thắng nổi thanh mai trúc mã.

    Tôi chấp nhận thua.

  • Vợ Hợp Đồng Không Cần Tình Yêu

    Cô gái nhỏ đang yêu chồng tôi đã tìm đến tôi.

    Cô ấy khoe với tôi chiếc vòng cổ handmade mà chồng tôi đã làm cùng cô ấy.

    Trước mặt tôi, cô ấy kể chồng tôi yêu cô ấy nhiều đến mức nào.

    Cô ấy kể về những bữa cháo trắng khuya, những buổi đi dạo dưới mưa cùng nhau.

    Sau khi kể xong câu chuyện tình yêu cảm động đất trời của họ,

    Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt chế giễu, giọng khinh thường nói:

    “Cho dù chị có chiếm được vị trí bà Phó thì sao chứ?

    Chị vĩnh viễn không bao giờ có được tình yêu của Phó Dịch.”

    Ơ kìa chị gái, tôi và anh ta là hôn nhân thương mại, giữa chúng tôi vốn dĩ chẳng có tí tình cảm nào cả.

    Tôi cần gì thứ tình yêu rẻ mạt của anh ta?

    Tôi chỉ cần tiền và tài nguyên của nhà họ Phó thôi.

  • Ân Cứu Mạng, Báo Băng 18 Nhát Dao

    Ba tôi khi đi biển từng cứu một người đàn ông.

    Sau đó, ông dạy hắn lái tàu, giúp thi bằng, còn cho việc làm, đối xử như con ruột.

    Vậy mà chỉ vì một câu đùa:

    “Nhìn thì thông minh mà tay chân vụng quá!”

    Hắn liền đâm ba tôi mười tám nhát dao, ném xác xuống biển, tôi cũng bị giết để bịt miệng.

    Sau khi gây án, hắn bịa ra tin gia đình tôi gặp tai nạn trên biển, không may tử nạn, rồi thuê người bôi nhọ trên mạng.

    “Người này là dân làng tôi, hay lén đánh bắt trái phép trong mùa cấm, chết là đáng!”

    “Tôi làm chứng, ông già ấy dùng ngư cụ cấm mãi không chịu sửa.”

    “Chết cũng tốt! Con gái ông ta lăng loàn, mắc AIDS, còn làm lây cả vùng!”

    Cư dân mạng từ thương xót chuyển sang mắng nhiếc ầm ầm.

    Sau khi chết, tôi mới biết, hắn vẫn hận ba tôi vì đã cứu mình mà không giúp trả món nợ cờ bạc hai trăm triệu!

    Chờ đến khi sự việc lắng xuống, hắn cuỗm hết tài sản nhà tôi, trốn ra nước ngoài.

    Không những sống tự do sung sướng, còn sinh đôi một trai một gái.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày cha dắt người đàn ông định tự sát ấy về nhà!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *