Sau Hai Chữ Gia Đình

Sau Hai Chữ Gia Đình

Mẹ tôi đăng lên nhóm gia đình một bức ảnh tôi mặc đồ công sở, vẻ mặt hơi mệt mỏi, kèm dòng chú thích:

“Con gái đi làm vất vả, mẹ xót lắm.”

Cô tôi lập tức bình luận:

“Ơ kìa, con bé nhà họ Trương làm gì ở cái công ty nước ngoài đó nhỉ? Nhìn cũng có vẻ chẳng ra sao cả.”

“Học bao nhiêu năm có ích gì? Không bằng con gái tôi lấy chồng giàu.”

Thím hai tiếp lời:

“Đúng rồi, con gái mà cứ lao lực như thế, nhìn chán chết. Con rể tương lai của tôi là giám đốc công ty đấy!”

Tôi nhìn những dòng chữ chướng mắt trên màn hình, đặt cốc cà phê xuống, trả lời trong nhóm:

“Cô à, chồng đại gia của chị họ cô trả hết nợ vay online chưa?”

“Thím hai, trùng hợp ghê, chủ quán cà phê dưới công ty cháu là chủ nhà của con rể thím đấy, đang nhắn nợ tiền thuê nhà kìa.”

Cả nhóm im bặt.

1

Sắp tốt nghiệp, tôi vượt qua đủ vòng tuyển chọn, cuối cùng cũng nhận được offer từ một công ty nước ngoài danh tiếng.

Vừa vào làm, tôi được phân vào một nhóm dự án mới rất quan trọng.

Giai đoạn đầu dự án tiến triển chậm, yêu cầu của khách hàng thì khắt khe, áp lực nhóm cực kỳ lớn.

Là lính mới, tôi thường xuyên phải làm thêm đến tận đêm, đối chiếu số liệu, chuẩn bị báo cáo, sửa kế hoạch tới lui không biết bao nhiêu lần.

Mấy đêm thức trắng cộng thêm áp lực cao khiến mặt tôi khó mà giữ được vẻ tươi tỉnh.

Tối thứ Sáu nọ, tôi mệt nhoài lê bước về nhà, mẹ vừa lúc ghé qua thăm, thấy sắc mặt tôi

không tốt thì xót xa, liền chụp tấm ảnh tôi mặc đồ công sở ngồi trước máy tính, rồi đăng lên nhóm “Gia đình hạnh phúc”.

Ý mẹ là muốn thể hiện sự thương con, để mọi người biết tôi vất vả thế nào.

Nhưng lại chẳng khác gì chọc vào tổ ong vò vẽ.

Cô tôi mở màn trước, gửi cả đoạn voice dài và chói tai:

“Ối dào, con bé nhà họ Trương chẳng phải làm cái công ty nước ngoài gì đấy à? Mà nhìn tiều tụy thế kia!”

“Học lắm làm gì? Thạc sĩ rồi mà trông chẳng khác gì con chó mệt!”

“Con tôi thì hơn, lấy chồng giàu, ngày ngày ở nhà tận hưởng, đi spa, làm nails, sướng biết bao nhiêu!”

Thím hai lập tức tiếp lời, lời văn đầy mỉa mai:

“Chuẩn luôn, con gái mà lao đầu vào làm lụng thế thì ra cái thể thống gì! Con rể tương lai tôi

là giám đốc công ty đấy nhé, quy mô không nhỏ đâu! Linh Linh sắp làm bà chủ rồi, chỉ việc hưởng thụ thôi!”

Các họ hàng khác cũng bắt đầu thi nhau góp lời:

“Duyệt Duyệt à, nghe chú nói này, con gái quan trọng là ổn định, sao không đi thi công chức?”

“Đấy, học bao năm mà nhìn cũng chẳng rạng rỡ gì, còn phải làm thêm vất vả.”

“Ngày nào cũng tăng ca, sức khỏe hỏng thì sao, quá không đáng. Nhìn chị họ con xem, con cái cũng biết mua nước tương rồi, sống yên ổn biết bao.”

“Công ty nước ngoài nghe thì oách đấy, chứ chẳng phải cũng đi làm thuê? Làm chủ vẫn là sướng nhất.”

Tôi biết ngay mà.

Cái nhóm này chưa bao giờ là “Gia đình hạnh phúc” cả, mà chỉ là sân khấu khoe khoang và dìm nhau.

Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh.

Đặt ly cà phê xuống, tôi cầm điện thoại, bắt đầu gõ:

“Cô à, anh rể đại gia Vương Chí Cương của chị họ, nợ vay online trả hết chưa? Tuần trước còn có người gọi tới tôi đòi nợ, hỏi có quen không, bảo là nợ quá hạn lâu rồi.”

“Thím hai, con rể tương lai của thím – giám đốc công ty gì đó ấy, tình cờ, chủ quán cà phê

dưới công ty cháu là chủ nhà của anh ấy, hôm qua còn nghe than thở là quý sau không biết

có thu được tiền thuê không, đang xin khất thêm ngày đấy.”

Tin nhắn gửi đi, nhóm lập tức im phăng phắc.

2

Thấy cô và thím hai mãi chưa lên tiếng, tôi khẽ nhếch môi, khóa màn hình điện thoại lại, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.

Bao năm nay, những lời mỉa mai công khai lẫn châm chọc ngấm ngầm của họ gần như trở thành “món ăn cố định” mỗi lần họp mặt gia đình.

Vì thể diện của bố mẹ, vì cái gọi là “gia đình hòa thuận, mọi sự yên vui”, tôi luôn cố nhẫn nhịn, nuốt hết uất ức vào trong.

Nhưng lần này, tôi không muốn nhịn nữa.

Similar Posts

  • Chị Dâu Vị Kỷ

    Anh trai đưa bạn gái về nhà ra mắt bố mẹ, cả nhà đều chuẩn bị nghiêm túc.

    Tôi cũng mua quà, định tặng cho chị dâu tương lai, hy vọng để lại ấn tượng tốt.

    Ai ngờ vừa gặp mặt, cô ấy nhìn tôi từ đầu đến chân, sau đó nở nụ cười hài lòng:

    “Không tệ, không tệ, quả nhiên giống như A Nguyên nói, vừa xinh đẹp, dáng người lại chuẩn, vừa nhìn đã thấy hợp với anh trai tôi.”

    Tôi sững sờ, không dám tin vào tai mình.

    “Ôi chao, thế này chẳng phải rất tốt sao, tôi gả cho anh trai cô, cô gả cho anh trai tôi, hai nhà lại càng thân thiết.

    Còn về cách xưng hô thì đơn giản thôi, cô gọi tôi là chị dâu, tôi gọi cô là em gái.”

  • Một Đời Phản Thiên

    Phu quân của ta và ca ca đều yêu cùng một nữ nhân, mà nàng ta lại sắp thay ta đi hòa thân.

    Vì nàng ta, phu quân bỏ rơi ta ngay trong tiệc cưới; ca ca trói ta lại để tạ tội với nàng.

    Đại quân áp sát biên giới, ta bị treo lên cổng thành, vạn mũi tên xuyên tim.

    Bọn họ nói ta tội ác tày trời, chết cũng không đáng tiếc, chỉ cầu xin người trong lòng nguôi giận mà quay về với họ.

    Nữ nhân được nâng niu trong lòng bàn tay rưng rưng nước mắt, vẻ mặt kiên cường:

    “Chuyện cũ đã qua, vì thiên hạ thái bình, ta vẫn phải đi hòa thân.”

    Sau này, nàng ta hối hận, trốn về, vẫn được vạn dân ca tụng.

    Còn ta thì phơi thây nơi hoang dã, bị sói hoang cắn xé.

    Nhưng may mắn thay, ta được trọng sinh.

    Vừa mở mắt ra, tiểu tiện nhân đó đang định nhảy xuống sông.

    “Đoán xem lần này tướng quân và hoàng thượng sẽ trừng phạt ngươi thế nào?”

    Máu nóng dâng trào, ta tung cước đá thẳng nàng ta xuống sông, rồi khi nàng ta há miệng kêu cứu, ta ghìm chặt đầu nàng ta xuống nước.

    “Ta muốn xem xem ngươi có thể giả vờ giỏi đến mức nào đây!”

  • Thê Của Kẻ Khác, Tử Của Ta

    “Hoặc sinh cho bản vương một đứa con thừa tự, hoặc giữ lấy mạng của trượng phu ngươi, chọn một điều đi.”

    Nam nhân trước mắt, dung mạo như tiên giáng trần, đang đứng sừng sững trên điện, ánh mắt nóng rực như lửa thiêu nhìn thẳng vào ta.

    Ta kinh ngạc đến mức há miệng không nói nên lời.

    Còn ngỡ bản thân nghe nhầm.

    Nhưng khi trông thấy chúng nhân xung quanh cũng đều sửng sốt, ta mới chắc chắn lời hắn vừa nói là thật.

    “Đừng đáp ứng hắn! Dù có chết ta cũng không để nàng chịu nhục như thế!”

    Phu quân ta phẫn nộ quát lên.

    “Ngươi chắc chứ?”

    Tên cẩu vương gia nheo mắt.

    “Ngươi chết rồi, hai con trai một nữ nhi của ngươi, còn cả ái thê này nữa…”

    Nói đến đây, ánh mắt hắn không che giấu nổi tham lam đảo qua thân thể ta.

    Rồi quay lại nhìn chằm chằm phu quân như đang uy hiếp.

    “Vậy thì chẳng biết sẽ rơi vào tay ai nữa.”

    Phu quân rùng mình một cái.

    Nghĩ đến cảnh mình vong mạng, ba hài tử bơ vơ không chốn nương tựa.

  • Đêm Giao Thừa, Tôi Bị Ép Ch-ôn Hai Người Lạ

    “Niệm Niệm, lúc nãy đốt pháo hoa không cẩn thận làm chá/ y nhà cậu rồi, bố mẹ cậu đang bị kẹt ở bên trong!”

    Đêm ba mươi Tết, cô bạn thân nối khố Lý Mộng Bình hẹn chúng tôi ra ngoài ôn chuyện cũ, cứ nhất quyết phải đốt pháo hoa cho xôm tụ.

    Để thể hiện đẳng cấp, cô ta vung tay mua hơn mười vạn tiền pháo hoa định đốt cùng lúc.

    Nhìn những hàng pháo hoa xếp dài dưới đất, mí mắt tôi giật liên hồi, không nhịn được mà ra sức ngăn cản, nhưng cô ta không nghe, còn cười bảo một câu:

    “Tớ tự biết chừng mực.”

    Nói xong, cô ta xông lên châm lửa toàn bộ số pháo.

    Tôi bất lực, cuối cùng chọn vào nhà đánh bài cùng nhóm bạn.

    Nhưng mông còn chưa ấm chỗ, cô ta đã hớt hải xông vào, bảo bố mẹ tôi đang ở trong nhà bị lử/ a thi/ u kêu la th/ ảm thiế/ t.

    Nghe đến đó tôi ngẩn người, năm nay nhà tôi chỉ có mình tôi ở nhà đón Tết mà?

  • Kiếp Này Không Làm Phu Nhân Hiền Lương

    Ta sống lại vào đúng ngày sinh con.

    Giản Tĩnh Chi hời hợt nói một tiếng “phu nhân vất vả rồi”, rồi đi thẳng vào chuyện chính:

    “Ta đã hứa với Tri Thược, đợi nàng sinh đứa trẻ này ra thì sẽ ôm nó sang cho nàng ấy nuôi dưỡng.”

    “Dù sao thì… dưới gối nàng đã có Hành nhi và Chiêu nhi rồi, thêm một đứa nữa cũng chỉ thêm vất vả.”

    Cảnh tượng ấy, chẳng khác kiếp trước mảy may.

    Giản Tĩnh Chi không phải đang cùng ta thương lượng.

    Thai này của ta mang thai đã không dễ, sinh ra lại càng gian nan.

    Hắn chắc mẩm lúc này ta khí huyết đôi bề suy tổn, không còn sức chống cự.

    Ngay cả nhũ mẫu cũng đã mang đến, đang ôm đứa trẻ đứng sau lưng hắn.

    Tiếng khóc non nớt vang dội từ trong tã lót truyền ra.

    Ta nhìn vào khoảng không thật lâu, rồi chậm rãi nhếch môi.

  • Ba Năm Thử Thách

    Sau khi mẹ tôi gả vào hào môn,

    Thằng em trai hờ của tôi cùng một đám thiếu gia nhà giàu lập ra một cái nhóm gọi là “đội săn gái lẳng”.

    Bọn họ tìm cách dụ dỗ tôi ngoại tình, rồi vạch trần “bộ mặt thật” của tôi.

    “Con nhỏ đó không phải chị tao! Đừng nhìn ngoài mặt trong sáng, thật ra sớm bị chơi nát rồi!”

    “Loại đàn bà này rẻ tiền lắm, chưa thấy qua đời là gì, dỗ vài câu là nằm xuống làm chó cho tao ngay.”

    Tôi khẽ nhếch môi, hẹn gặp thằng thiếu gia dễ dụ nhất trong đám.

    “Cậu thấy tôi có to không?”

    Thiếu gia nhà giàu đẹp trai đỏ mặt: “To.”

    Tôi ôm cậu ta từ phía sau, giả vờ buồn bã.

    “Từ nhỏ tôi đã bị khinh thường vì cơ thể khác biệt… nhưng cậu không giống những người xấu kia, cậu nhất định sẽ bảo vệ tôi đúng không?”

    Cậu ta lắp bắp đáp: “Được.”

    Mấy trai tân non nớt đúng là dễ lừa thật.

    Thiếu gia vươn thẳng lưng, tuyên bố muốn làm vị hôn phu của tôi.

    Đám công tử kia phát điên.

    “Cố Mạc! Mày bị bệnh à! Lại còn phản bội bọn tao?”

    “Rõ ràng nói tao phụ trách dụ dỗ, mày trèo lên giường làm gì?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *