Con Là Kết Cục Tốt Đẹp Nhất

Con Là Kết Cục Tốt Đẹp Nhất

Mang thai tám tháng, tôi vô tình mở két sắt trong thư phòng của chồng và phát hiện một bản di chúc.

Toàn bộ cổ phần và bất động sản đứng tên anh, cùng mười chiếc máy bay riêng và năm hòn đảo, sau khi anh qua đời sẽ được tặng vô điều kiện cho Quan Thuần Nguyệt – cô sinh viên nghèo anh từng tài trợ.

Còn tôi và anh, trước hôn nhân đã làm công chứng tài sản. Ngày cưới thậm chí không có nổi một đồng sính lễ.

Khi đó anh chỉ thản nhiên nói: tôi là người có tư tưởng, sính lễ là tàn dư phong kiến, không cần thiết.

Bảy năm hôn nhân, ngay cả giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, cũng chưa từng có tên tôi.

“Ai cho cô động vào đồ của tôi?”

Giọng anh lạnh lẽo, giữa mày toàn là giận dữ.

Tôi không khóc, cũng không làm ầm ĩ, chỉ bình tĩnh nói: mật mã là sinh nhật của Quan Thuần Nguyệt.

Anh giật lấy tập giấy trong tay tôi, đổi mật mã rồi cất lại.

“Chỉ là một cái mật mã thôi, cô có thể đừng làm quá lên được không?”

Tôi bình thản đề nghị ly hôn.

Anh chẳng thèm để tâm, chỉ khóa cửa, bảo tôi cút đi, còn cảnh cáo đừng bao giờ chạm vào đồ của anh nữa.

Tôi gật đầu, xoay người đặt lịch phẫu thuật bỏ thai.

Đồ của anh, tôi sẽ không đụng tới nữa.

Đứa trẻ trong bụng tôi cũng vậy.

Tôi không cần.

1.

“Thưa bà Kỷ, bà chắc chắn muốn đặt lịch phẫu thuật sao? Thai đã lớn thế này, rất có thể sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe.”

Giọng khuyên nhủ dịu dàng của bác sĩ khiến tim tôi nhói lên trong chớp mắt.

Tôi cắn chặt đầu lưỡi, ép cảm xúc dâng trào quay ngược vào trong.

“Tôi chắc chắn. Tôi muốn đặt lịch phẫu thuật sau một tuần.”

Tin nhắn xác nhận nhanh chóng được gửi đến.

Tôi ôm bụng dưới đang quặn đau, bước vào văn phòng luật sư quen thuộc.

Luật sư Tống đưa cho tôi một cốc nước ấm.

“Bà Kỷ, bà không cần phải ra đi tay trắng. Theo luật hôn nhân, ít nhất bà cũng có quyền chia một nửa tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân.”

Hơi nước bốc lên, làm hốc mắt tôi cay xè.

Trước khi kết hôn với tôi, Kỷ Lễ Chu đã công chứng toàn bộ tài sản.

Sau khi kết hôn, tất cả thu nhập đều do người đại diện quản lý, hoàn toàn không đi qua tay anh.

Ngay từ ngày cưới, anh đã nói rất rõ với tôi.

Anh sẽ không bao giờ chỉ vì một tờ giấy đăng ký kết hôn mà chia đôi những thứ mình vất vả giành được.

Tôi từng nghĩ, anh chỉ là bất mãn vì bị cha ép cưới.

Cũng hiểu những năm tháng ấy anh đã sống khó khăn thế nào.

Vì vậy tôi ngoan ngoãn, không đòi hỏi bất cứ thứ gì.

Thậm chí còn ký giấy cam kết tự nguyện từ bỏ mọi quyền lợi.

Cho đến khi nhìn thấy bản di chúc kia, tôi mới hiểu ra.

Những thứ anh không muốn cho tôi, từ rất sớm anh đã tính xong cách hợp pháp để trao hết cho một người khác.

Anh cũng không phải không muốn kết hôn.

Chỉ là cô dâu anh mong chờ, chưa từng là tôi.

Tôi nhấp một ngụm nước ấm, giọng khàn đặc đến không giấu nổi.

“Không cần đâu, luật sư Tống. Tôi không cần tài sản, tôi chỉ muốn ly hôn.”

Khi anh cúi đầu soạn thảo hồ sơ cho tôi.

Cơ thể tôi vẫn run lên không kiểm soát.

Không phải vì đau lòng, mà là vì phẫn nộ.

Bảy năm hôn nhân, anh ta lại có thể lừa tôi đến mức ấy.

Khiến tôi ngu ngốc suốt từng ấy năm.

Anh ta sẵn sàng trao toàn bộ tài sản cho Quan Thuần Nguyệt.

Vậy mà bao năm qua, thứ anh ta tặng tôi chỉ là một chiếc đồng hồ cũ mua lại.

Giá chưa tới năm mươi tệ.

Ngay cả khi tôi mang thai, vô ý ngã một cú suýt không giữ được con.

Anh ta vẫn đang ở Disney, tổ chức sinh nhật cho Quan Thuần Nguyệt.

Buồn cười nhất là gì?

Anh ta còn bắt tôi tự tay thiết kế váy cưới cho bọn họ.

Hai tháng trước, Kỷ Lễ Chu mang bảng số đo tới.

Ép tôi vừa phải dưỡng thai, cơ thể suy nhược đến cực hạn vẫn phải ngồi dậy vẽ bản thiết kế.

Anh ta thản nhiên nói:

“Bạn thân muốn tổ chức hôn lễ, em thiết kế theo tiêu chuẩn cao nhất đi.”

Bảng số đo của chú rể, trùng khớp với anh ta đến từng milimet.

Còn trên váy cưới của cô dâu, nơi gấu váy thêu chữ “GCY”.

Chính là viết tắt tên Quan Thuần Nguyệt.

Luật sư Tống đưa thỏa thuận ly hôn cho tôi, vẫn không nhịn được khuyên:

“Bà Kỷ, phần tiền bà tự kiếm được, ít nhất cũng đừng dễ dàng nhường hết cho người khác…”

Tôi cười khổ.

Những năm qua, Kỷ Lễ Chu chưa từng đưa tôi một đồng.

Mọi chi tiêu trong nhà đều là tiền nhuận bút tôi vẽ từng bản thảo mà có.

Có lẽ trong mắt anh ta, tôi vừa rẻ tiền lại vừa tiện dùng.

Không cần bỏ ra xu nào, cũng có thể khiến tôi cam tâm tình nguyện dốc hết sức lo toan cho gia đình.

Ngày về nhà ký tên.

Bụng dưới đau quặn dữ dội.

Tôi ôm chặt bụng, thai máy dữ dội bất thường.

Đứa con đã thành hình của tôi, như đang an ủi, cũng như đang phản đối.

Nước mắt rơi xuống không kìm được.

Xin lỗi con.

Là mẹ không bảo vệ được con.

2.

Ngày hôm sau.

Dưới sự hỗ trợ của luật sư Tống, tôi nhanh chóng thuê được một căn hộ.

Tôi không quan tâm đến diện tích, giá cả hay vị trí.

Chỉ cần có thể dọn vào ở ngay.

Ký xong hợp đồng, lúc quay về căn nhà lạnh lẽo kia thì trời đã nhá nhem tối.

Cái bụng mang thai tám tháng khiến từng bước đi cũng trở nên nặng nề.

Nhưng tôi vẫn cắn răng chịu đau, vào bếp tự tay nấu vài món.

Đến khi bày hết ra đĩa, tôi mới sững người nhận ra.

Tất cả đều là món Kỷ Lễ Chu thích.

Bao năm qua, sở thích và thói quen của anh, tôi ghi nhớ đến mức thành phản xạ.

Đến cả bản thân mình thích gì, tôi cũng đã quên từ lúc nào.

Tôi ngồi lặng trên ghế, chỉ mong cuộc hôn nhân này có thể kết thúc trong êm đẹp.

Thế nhưng thức ăn tôi hâm đi hâm lại suốt tám lần.

Đợi đến ba giờ sáng, Kỷ Lễ Chu mới mở cửa bước vào.

Mùi hoa nhài quen thuộc ập thẳng vào mũi tôi.

Đó là mùi nước hoa Quan Thuần Nguyệt thích nhất.

Những dấu hôn trên cổ anh rõ ràng đến chói mắt, chồng lên những vết cũ đã nhạt màu.

Anh hơi say.

Nhưng khi nhìn thấy bàn ăn được bày biện tinh tế, thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng.

Anh cau mày khó chịu, giọng đầy mỉa mai hỏi tôi:

“Sao, nghĩ làm vậy thì tôi sẽ thương cô à?”

Anh lướt qua tôi, thẳng lên lầu.

Đến một ánh nhìn cũng không cho tôi.

Chỉ khi anh đi ngang qua, tôi mới bàng hoàng nhận ra.

Chiếc nhẫn cưới do chính tay tôi thiết kế, không biết từ lúc nào đã bị anh tháo xuống.

Ngón áp út trống trơn, không để lại dù chỉ một vết hằn.

“Kỷ Lễ Chu.”

Giọng tôi khàn đi, nhưng vẫn bình tĩnh.

“Thỏa thuận ly hôn tôi để trong thư phòng rồi. Nếu không có vấn đề gì, anh ký đi.”

Bước chân anh khựng lại, quay đầu liếc tôi, ánh mắt đầy châm chọc.

“Giang Thính Ngư, chỉ vì một bản di chúc mà cô muốn ly hôn với tôi?”

“Tôi còn chưa chết đâu.”

Anh bật cười khinh miệt, hoàn toàn không để ý đến việc tôi vẫn đang mang thai.

Theo thói quen, anh châm một điếu thuốc.

“Đừng quên, lúc đầu cô đã gả vào nhà này bằng cách nào.”

“Thuần Nguyệt sức khỏe không tốt. Bản di chúc kia chẳng qua chỉ là một cách tôi cầu bình an cho cô ấy mà thôi.”

Anh nhớ rất rõ.

Quan Thuần Nguyệt… sức khỏe không tốt.

Nhưng anh lại chẳng nhìn thấy cái bụng mang thai lớn đến mức tôi không còn thấy nổi mũi chân mình.

Yêu hay không yêu, ranh giới rõ ràng đến tàn nhẫn.

Chỉ là anh quên mất rồi.

Mười năm trước, khi bị người anh kế bị tước quyền bắt cóc.

Bất chấp gia đình ngăn cản, tôi dùng mọi cách để tìm ra vị trí của anh.

Trong khoảnh khắc sinh tử treo sợi tóc ấy, chính tôi đã thay anh đỡ một nhát dao.

Trong phòng bệnh, anh ôm chặt tôi, thề thốt từng chữ:

“Anh nhất định sẽ kế thừa nhà họ Kỷ, cho em một cuộc sống tốt đẹp.”

“Nếu anh phụ em, trời đánh thánh vật.”

Anh quả thật đã kế thừa nhà họ Kỷ.

Nhưng cuộc sống tốt đẹp ấy, anh lại trao cho người khác.

Còn tôi, chỉ có một đám cưới đơn giản đến lạnh lẽo.

Chiếc váy cưới đi thuê.

Và bản thỏa thuận tiền hôn nhân vô cảm.

Tôi bật cười, nhưng hốc mắt cay rát đến nhói lòng.

“Vậy nên, anh vẫn nhớ mình từng nợ tôi một mạng người chứ?”

Sắc mặt Kỷ Lễ Chu lạnh đến đáng sợ.

Một lúc lâu sau, anh khẽ bật cười khinh miệt.

“Lâu thế rồi, cô vẫn nhớ mấy chuyện này à? Cảm thấy tôi nợ cô sao?”

“Muốn bao nhiêu? Một triệu đủ không?”

Tôi không biết nên khóc hay nên cười.

Hóa ra mạng sống của tôi, trong mắt anh, chỉ đáng giá một triệu.

Mọi hy vọng cuối cùng trong lòng tôi tan biến sạch sẽ.

Tôi cố gắng kiềm chế cảm xúc, khẽ nói:

“Không cần đâu, Kỷ Lễ Chu. Tôi chỉ muốn chúng ta chia tay trong yên ổn.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng gào thét giận dữ đến cực điểm của anh:

“Được, cô giỏi lắm.”

“Đến lúc đó đừng có khóc lóc quay lại cầu xin tôi!”

Khóc ư?

Trong bảy năm yêu anh, tôi đã khóc đủ rồi.

Similar Posts

  • Chồng Và Mối Tình Đầu Thường Xuyên Qua Lại

    Năm tôi kết hôn với Tống Yến Chu, tôi vừa mới tốt nghiệp.

    Anh hơn tôi bảy tuổi, sự nghiệp vững vàng, đối xử với tôi cũng rất tốt.

    Chuyện gì cũng đặt tôi lên hàng đầu, ngay cả khi cãi nhau, anh cũng luôn là người xuống nước dỗ dành tôi trước.

    Cho đến khi ảnh hậu kỳ cựu Tô Chi trở về nước, hai người họ bắt đầu thường xuyên qua lại.

    Tôi vô tình nhìn thấy cuốn nhật ký anh đánh rơi, mới biết hóa ra tất cả sự dịu dàng anh dành cho tôi, đều là do trước kia Tô Chi đã dạy cho anh.

    Vì Tô Chi, chúng tôi đã cãi nhau vô số lần.

    Lần cuối cùng, anh bỏ mặc tôi lại trong căn biệt thự nơi ngoại ô giữa trời tuyết gió mịt mùng.

    Tôi cuối cùng cũng chết tâm, đề nghị ly hôn.

    Nhưng Tống Yến Chu lại nhất quyết không đồng ý.

  • Em Trai Tốt Của Bạn Trai Tôi

    Khi tôi đang chuẩn bị bước lên sân khấu nhận lời cầu hôn từ Thẩm Triết, thì “anh em tốt” của anh ta – Chu Thuật – bất ngờ mặc một chiếc váy dạ hội bó sát, đầu đội khăn voan, lao thẳng lên phía trước.

    Trong mắt Thẩm Triết lúc đó toàn là vẻ kinh diễm, anh ta sững sờ nhìn chằm chằm vào dáng người nóng bỏng của cô ta.

    Chu Thuật đưa tay ra phía anh ta.

    “Lại đây, đeo nhẫn cho “ba” nào!”

    Thẩm Triết không nói không rằng, quỳ một gối xuống đất, lấy chiếc nhẫn kim cương vốn chuẩn bị để cầu hôn tôi đeo vào tay cô ta, còn hôn lên mu bàn tay cô ta một cái.

    “Hôm nay em khác hẳn mọi ngày, ngày thường em toàn mặc áo phông rộng thùng thình với quần jean, anh đâu có biết em có dáng người thế này!”

    Chu Thuật thô bạo kéo cà vạt của anh ta, đôi môi đỏ rực in dấu lên má anh ta, còn vỗ mạnh vào mông anh ta một cái.

    “Là do anh chẳng chịu nhìn kỹ thôi! Bao lần chúng ta ngủ chung mà anh chưa từng liếc em một cái, hôm nay để “ba” cho anh thấy – em vừa có thể làm huynh đệ, cũng có thể rất đàn bà!”

    Cả hội trường xôn xao, rồi đồng thanh reo hò:

    “Trời ơi, hợp nhau quá! Hôn đi hôn đi!”

    Thẩm Triết bật cười, đang định kéo Chu Thuật lại hôn, thì đột nhiên như sực nhớ ra hôm nay nhân vật chính là ai, anh ta quay đầu liền bắt gặp khuôn mặt tái nhợt của tôi dưới sân khấu.

    Anh ta hoảng hốt.

    Chu Thuật vẫn cười nói:

    “Ờ thì… tôi chỉ giúp anh ấy diễn tập màn cầu hôn thôi, cô không để ý chứ?”

  • Quận Chúa Ăn Không Biết No

    Năm đó đói khát nhất.

    Ta khóc lóc cầu xin đại ca cho ta thêm một miếng cơm ở Thiên Hương Lâu.

    Ngay cả Tạ Cảnh Hoài, người xưa nay chẳng mấy hòa thuận với huynh trưởng của ta, cũng không nỡ nhìn, bèn kéo ta dậy:

    “Đừng khóc nữa, hắn không mua thì ta mua cho ngươi, được chứ?”

    Ta lập tức nín khóc mà mỉm cười, đi theo Tạ Cảnh Hoài rời đi.

    Chỉ để lại đại ca ta đứng đó tức giận giậm chân: “Nó hôm nay đã ăn năm cái giò heo kho rồi, ngươi muốn nó no chết sao?”

    Tạ Cảnh Hoài: “…”

    Ngày hôm ấy, ta nổi danh chỉ sau một trận, câu chuyện cũng trở thành giai thoại lan khắp Kinh thành.

    Sau này, khi Tạ Cảnh Hoài theo cha xuất chinh, ta khóc chạy theo hơn hai dặm đường, vẫn không đuổi kịp, chỉ có thể sụp đổ òa khóc.

    “Ôi thần tài của ta ơi, rời xa ngươi rồi ta sống sao nổi đây!”

  • Nửa Đời Sau Của Mẹ

    Bà nội trước khi lâm chung từng nói với tôi rằng, nếu có ngày bị ai đó phản bội, nhất định đừng bao giờ tha thứ, mà hãy biến mất mãi mãi.

    Vì vậy, khi mẹ tôi lựa chọn bao che cho kẻ đã b/ ạo hà/ nh tôi, tôi đã đem hết bộ sưu tập giày thể thao,

    những mô hình (figure) phiên bản giới hạn, và cả những thỏi vàng tích góp từ nhỏ đến lớn ra bán tống bán bán tháo.

    Tất cả chỉ để thoát khỏi cái gia đình khiến tôi nghẹt thở này.

    Mẹ tôi nghĩ rằng tôi chỉ đang giở thói tiểu thư, không chịu nổi việc bà làm luật sư bào chữa vô tội cho con trai của ân nhân nên sớm muộn gì cũng sẽ quay về.

    Tôi trực tiếp rút từ trong túi ra bản thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ đã chuẩn bị từ lâu, ném thẳng vào mặt bà.

    “Nếu mẹ đã có đạo đức nghề nghiệp cao cả như thế, thích báo ơn như thế.”

    “Vậy hy vọng mẹ có thể tự bào chữa thật tốt cho nửa đời sau của mình.”

  • Gia Hạn Hôn Nhân

    Năm thứ năm sau khi kết hôn với Trạch Mục, giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi hết hạn.

    Cục điều tra hôn nhân đến hỏi tôi và Trạch Mục có muốn gia hạn hôn nhân không.

    Nếu cả hai cùng đồng ý, cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ tiếp tục thêm năm năm nữa; nếu chỉ một trong hai người không muốn gia hạn, hôn nhân sẽ tự động vô hiệu.

    Trạch Mục mặt không biểu cảm, thản nhiên nói với người của cục điều tra:

    “Tôi đồng ý gia hạn.”

    Tôi nhìn anh ấy, từ ngày kết hôn với anh, hình như tôi rất ít khi thấy anh cười.

    Trước khi buổi điều tra bắt đầu, tôi còn nghe anh gọi điện cho Toàn Oản, hỏi cô ấy lần kiểm tra hôn nhân này có muốn gia hạn với chồng mình không.

    Tôi không biết Toàn Oản đã nói gì, nhưng sau khi cúp máy, Trạch Mục như một cái xác không hồn ngồi trên sofa cả buổi tối.

    Vậy mà hôm nay, anh vẫn chọn gia hạn hôn nhân với tôi.

    Anh luôn chắc chắn rằng tôi sẽ không bao giờ rời xa anh, rằng tôi mãi là phương án dự phòng mà anh có thể lựa chọn bất cứ lúc nào.

    Tôi nhìn anh, không hiểu sao lại bật cười, rồi ngẩng đầu nói với người của cục điều tra hôn nhân:

    “Xin lỗi, tôi không gia hạn nữa.”

  • Cạm Bẫy Trong Nhà Họ Tô

    Nghe tin đứa con gái thật sự thất lạc nhiều năm đã được tìm thấy, tôi lập tức bay gấp về nước.

    Xe vừa dừng lại ổn định, cô ta đã nhiệt tình đến mức không thể nhiệt tình hơn mà nắm lấy tay tôi,

    “Đây chắc là chị gái nhỉ? Da dẻ tốt thật, vừa nhìn là biết chưa từng chịu khổ gì, không giống em, ở dưới quê em đã phải chịu đủ mọi thứ.”

    Tôi nhất thời không kịp phản ứng.

    Cô ta đột nhiên chộp lấy tay tôi kéo mạnh về phía mình, thuận thế ngã xuống đất, rồi kinh hô chỉ vào tôi:

    “Chị gái, chị… chị sao lại đẩy em?”

    “Nếu chị không hoan nghênh em, em đi ngay đây, không ở lại chướng mắt chị nữa…”

    “Chỉ xin chị đừng nói với bố mẹ, em không muốn họ khó xử, cũng không muốn cái nhà này vì em mà trở nên không vui.”

    Nói xong, cô ta co người trên mặt đất, khóc đến run rẩy cả người.

    Người xung quanh lập tức ngoái nhìn.

    Tôi hoàn toàn sững sờ.

    Chị gái gì? Tôi là mẹ ruột của cô ta mà!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *