Con Là Kết Cục Tốt Đẹp Nhất

Con Là Kết Cục Tốt Đẹp Nhất

Mang thai tám tháng, tôi vô tình mở két sắt trong thư phòng của chồng và phát hiện một bản di chúc.

Toàn bộ cổ phần và bất động sản đứng tên anh, cùng mười chiếc máy bay riêng và năm hòn đảo, sau khi anh qua đời sẽ được tặng vô điều kiện cho Quan Thuần Nguyệt – cô sinh viên nghèo anh từng tài trợ.

Còn tôi và anh, trước hôn nhân đã làm công chứng tài sản. Ngày cưới thậm chí không có nổi một đồng sính lễ.

Khi đó anh chỉ thản nhiên nói: tôi là người có tư tưởng, sính lễ là tàn dư phong kiến, không cần thiết.

Bảy năm hôn nhân, ngay cả giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, cũng chưa từng có tên tôi.

“Ai cho cô động vào đồ của tôi?”

Giọng anh lạnh lẽo, giữa mày toàn là giận dữ.

Tôi không khóc, cũng không làm ầm ĩ, chỉ bình tĩnh nói: mật mã là sinh nhật của Quan Thuần Nguyệt.

Anh giật lấy tập giấy trong tay tôi, đổi mật mã rồi cất lại.

“Chỉ là một cái mật mã thôi, cô có thể đừng làm quá lên được không?”

Tôi bình thản đề nghị ly hôn.

Anh chẳng thèm để tâm, chỉ khóa cửa, bảo tôi cút đi, còn cảnh cáo đừng bao giờ chạm vào đồ của anh nữa.

Tôi gật đầu, xoay người đặt lịch phẫu thuật bỏ thai.

Đồ của anh, tôi sẽ không đụng tới nữa.

Đứa trẻ trong bụng tôi cũng vậy.

Tôi không cần.

1.

“Thưa bà Kỷ, bà chắc chắn muốn đặt lịch phẫu thuật sao? Thai đã lớn thế này, rất có thể sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe.”

Giọng khuyên nhủ dịu dàng của bác sĩ khiến tim tôi nhói lên trong chớp mắt.

Tôi cắn chặt đầu lưỡi, ép cảm xúc dâng trào quay ngược vào trong.

“Tôi chắc chắn. Tôi muốn đặt lịch phẫu thuật sau một tuần.”

Tin nhắn xác nhận nhanh chóng được gửi đến.

Tôi ôm bụng dưới đang quặn đau, bước vào văn phòng luật sư quen thuộc.

Luật sư Tống đưa cho tôi một cốc nước ấm.

“Bà Kỷ, bà không cần phải ra đi tay trắng. Theo luật hôn nhân, ít nhất bà cũng có quyền chia một nửa tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân.”

Hơi nước bốc lên, làm hốc mắt tôi cay xè.

Trước khi kết hôn với tôi, Kỷ Lễ Chu đã công chứng toàn bộ tài sản.

Sau khi kết hôn, tất cả thu nhập đều do người đại diện quản lý, hoàn toàn không đi qua tay anh.

Ngay từ ngày cưới, anh đã nói rất rõ với tôi.

Anh sẽ không bao giờ chỉ vì một tờ giấy đăng ký kết hôn mà chia đôi những thứ mình vất vả giành được.

Tôi từng nghĩ, anh chỉ là bất mãn vì bị cha ép cưới.

Cũng hiểu những năm tháng ấy anh đã sống khó khăn thế nào.

Vì vậy tôi ngoan ngoãn, không đòi hỏi bất cứ thứ gì.

Thậm chí còn ký giấy cam kết tự nguyện từ bỏ mọi quyền lợi.

Cho đến khi nhìn thấy bản di chúc kia, tôi mới hiểu ra.

Những thứ anh không muốn cho tôi, từ rất sớm anh đã tính xong cách hợp pháp để trao hết cho một người khác.

Anh cũng không phải không muốn kết hôn.

Chỉ là cô dâu anh mong chờ, chưa từng là tôi.

Tôi nhấp một ngụm nước ấm, giọng khàn đặc đến không giấu nổi.

“Không cần đâu, luật sư Tống. Tôi không cần tài sản, tôi chỉ muốn ly hôn.”

Khi anh cúi đầu soạn thảo hồ sơ cho tôi.

Cơ thể tôi vẫn run lên không kiểm soát.

Không phải vì đau lòng, mà là vì phẫn nộ.

Bảy năm hôn nhân, anh ta lại có thể lừa tôi đến mức ấy.

Khiến tôi ngu ngốc suốt từng ấy năm.

Anh ta sẵn sàng trao toàn bộ tài sản cho Quan Thuần Nguyệt.

Vậy mà bao năm qua, thứ anh ta tặng tôi chỉ là một chiếc đồng hồ cũ mua lại.

Giá chưa tới năm mươi tệ.

Ngay cả khi tôi mang thai, vô ý ngã một cú suýt không giữ được con.

Anh ta vẫn đang ở Disney, tổ chức sinh nhật cho Quan Thuần Nguyệt.

Buồn cười nhất là gì?

Anh ta còn bắt tôi tự tay thiết kế váy cưới cho bọn họ.

Hai tháng trước, Kỷ Lễ Chu mang bảng số đo tới.

Ép tôi vừa phải dưỡng thai, cơ thể suy nhược đến cực hạn vẫn phải ngồi dậy vẽ bản thiết kế.

Anh ta thản nhiên nói:

“Bạn thân muốn tổ chức hôn lễ, em thiết kế theo tiêu chuẩn cao nhất đi.”

Bảng số đo của chú rể, trùng khớp với anh ta đến từng milimet.

Còn trên váy cưới của cô dâu, nơi gấu váy thêu chữ “GCY”.

Chính là viết tắt tên Quan Thuần Nguyệt.

Luật sư Tống đưa thỏa thuận ly hôn cho tôi, vẫn không nhịn được khuyên:

“Bà Kỷ, phần tiền bà tự kiếm được, ít nhất cũng đừng dễ dàng nhường hết cho người khác…”

Tôi cười khổ.

Những năm qua, Kỷ Lễ Chu chưa từng đưa tôi một đồng.

Mọi chi tiêu trong nhà đều là tiền nhuận bút tôi vẽ từng bản thảo mà có.

Có lẽ trong mắt anh ta, tôi vừa rẻ tiền lại vừa tiện dùng.

Không cần bỏ ra xu nào, cũng có thể khiến tôi cam tâm tình nguyện dốc hết sức lo toan cho gia đình.

Ngày về nhà ký tên.

Bụng dưới đau quặn dữ dội.

Tôi ôm chặt bụng, thai máy dữ dội bất thường.

Đứa con đã thành hình của tôi, như đang an ủi, cũng như đang phản đối.

Nước mắt rơi xuống không kìm được.

Xin lỗi con.

Là mẹ không bảo vệ được con.

2.

Ngày hôm sau.

Dưới sự hỗ trợ của luật sư Tống, tôi nhanh chóng thuê được một căn hộ.

Tôi không quan tâm đến diện tích, giá cả hay vị trí.

Chỉ cần có thể dọn vào ở ngay.

Ký xong hợp đồng, lúc quay về căn nhà lạnh lẽo kia thì trời đã nhá nhem tối.

Cái bụng mang thai tám tháng khiến từng bước đi cũng trở nên nặng nề.

Nhưng tôi vẫn cắn răng chịu đau, vào bếp tự tay nấu vài món.

Đến khi bày hết ra đĩa, tôi mới sững người nhận ra.

Tất cả đều là món Kỷ Lễ Chu thích.

Bao năm qua, sở thích và thói quen của anh, tôi ghi nhớ đến mức thành phản xạ.

Đến cả bản thân mình thích gì, tôi cũng đã quên từ lúc nào.

Tôi ngồi lặng trên ghế, chỉ mong cuộc hôn nhân này có thể kết thúc trong êm đẹp.

Thế nhưng thức ăn tôi hâm đi hâm lại suốt tám lần.

Đợi đến ba giờ sáng, Kỷ Lễ Chu mới mở cửa bước vào.

Mùi hoa nhài quen thuộc ập thẳng vào mũi tôi.

Đó là mùi nước hoa Quan Thuần Nguyệt thích nhất.

Những dấu hôn trên cổ anh rõ ràng đến chói mắt, chồng lên những vết cũ đã nhạt màu.

Anh hơi say.

Nhưng khi nhìn thấy bàn ăn được bày biện tinh tế, thức ăn vẫn còn bốc hơi nóng.

Anh cau mày khó chịu, giọng đầy mỉa mai hỏi tôi:

“Sao, nghĩ làm vậy thì tôi sẽ thương cô à?”

Anh lướt qua tôi, thẳng lên lầu.

Đến một ánh nhìn cũng không cho tôi.

Chỉ khi anh đi ngang qua, tôi mới bàng hoàng nhận ra.

Chiếc nhẫn cưới do chính tay tôi thiết kế, không biết từ lúc nào đã bị anh tháo xuống.

Ngón áp út trống trơn, không để lại dù chỉ một vết hằn.

“Kỷ Lễ Chu.”

Giọng tôi khàn đi, nhưng vẫn bình tĩnh.

“Thỏa thuận ly hôn tôi để trong thư phòng rồi. Nếu không có vấn đề gì, anh ký đi.”

Bước chân anh khựng lại, quay đầu liếc tôi, ánh mắt đầy châm chọc.

“Giang Thính Ngư, chỉ vì một bản di chúc mà cô muốn ly hôn với tôi?”

“Tôi còn chưa chết đâu.”

Anh bật cười khinh miệt, hoàn toàn không để ý đến việc tôi vẫn đang mang thai.

Theo thói quen, anh châm một điếu thuốc.

“Đừng quên, lúc đầu cô đã gả vào nhà này bằng cách nào.”

“Thuần Nguyệt sức khỏe không tốt. Bản di chúc kia chẳng qua chỉ là một cách tôi cầu bình an cho cô ấy mà thôi.”

Anh nhớ rất rõ.

Quan Thuần Nguyệt… sức khỏe không tốt.

Nhưng anh lại chẳng nhìn thấy cái bụng mang thai lớn đến mức tôi không còn thấy nổi mũi chân mình.

Yêu hay không yêu, ranh giới rõ ràng đến tàn nhẫn.

Chỉ là anh quên mất rồi.

Mười năm trước, khi bị người anh kế bị tước quyền bắt cóc.

Bất chấp gia đình ngăn cản, tôi dùng mọi cách để tìm ra vị trí của anh.

Trong khoảnh khắc sinh tử treo sợi tóc ấy, chính tôi đã thay anh đỡ một nhát dao.

Trong phòng bệnh, anh ôm chặt tôi, thề thốt từng chữ:

“Anh nhất định sẽ kế thừa nhà họ Kỷ, cho em một cuộc sống tốt đẹp.”

“Nếu anh phụ em, trời đánh thánh vật.”

Anh quả thật đã kế thừa nhà họ Kỷ.

Nhưng cuộc sống tốt đẹp ấy, anh lại trao cho người khác.

Còn tôi, chỉ có một đám cưới đơn giản đến lạnh lẽo.

Chiếc váy cưới đi thuê.

Và bản thỏa thuận tiền hôn nhân vô cảm.

Tôi bật cười, nhưng hốc mắt cay rát đến nhói lòng.

“Vậy nên, anh vẫn nhớ mình từng nợ tôi một mạng người chứ?”

Sắc mặt Kỷ Lễ Chu lạnh đến đáng sợ.

Một lúc lâu sau, anh khẽ bật cười khinh miệt.

“Lâu thế rồi, cô vẫn nhớ mấy chuyện này à? Cảm thấy tôi nợ cô sao?”

“Muốn bao nhiêu? Một triệu đủ không?”

Tôi không biết nên khóc hay nên cười.

Hóa ra mạng sống của tôi, trong mắt anh, chỉ đáng giá một triệu.

Mọi hy vọng cuối cùng trong lòng tôi tan biến sạch sẽ.

Tôi cố gắng kiềm chế cảm xúc, khẽ nói:

“Không cần đâu, Kỷ Lễ Chu. Tôi chỉ muốn chúng ta chia tay trong yên ổn.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng gào thét giận dữ đến cực điểm của anh:

“Được, cô giỏi lắm.”

“Đến lúc đó đừng có khóc lóc quay lại cầu xin tôi!”

Khóc ư?

Trong bảy năm yêu anh, tôi đã khóc đủ rồi.

Similar Posts

  • Vé Máy Bay Đến Lhasa

    Khi tôi nắm cổ áo của Hứa Yên La, lôi cả người lẫn hành lý của cô ta ra khỏi phòng khách sạn và ném thẳng ra ngoài…

    Ngoài cửa vang lên tiếng gào đầy phẫn nộ của người bạn thanh mai trúc mã năm xưa:

    “Thẩm Thanh Thu! Cậu lại phát điên gì nữa đấy?!”

    Anh ta ôm chặt Hứa Yên La – đang nước mắt lưng tròng – nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi là kẻ điên thực sự.

    Có lẽ anh ta đã quên, chỉ mới vài ngày trước, chính tay anh ta đã hủy vé máy bay đi Lhasa của tôi, chỉ để thực hiện giấc mơ “lần đầu đi máy bay” của cô gái anh đang ôm trong lòng.

    Anh cũng quên mất rằng, chuyến đi lần này vốn là hành trình tỏ tình mà chúng tôi đã hứa hẹn suốt ba năm.

    Anh nghĩ tôi sẽ lại giống như bao lần trước, tiếp tục nhẫn nhịn và thỏa hiệp vì anh.

    Nhưng anh sai rồi.

    Ngay khoảnh khắc anh chọn bỏ rơi tôi, chúng ta đã không còn tương lai.

  • Sau Khi Phu Quân Giả Chết Ta Tuyệt Đường Mưu Toan Của Hắn

    Khi ta nắm lấy tay phải thi thể của phu quân, mới phát hiện người nằm trong quan tài lại là đệ đệ song sinh của chàng.

    Mà người đứng bên cạnh, vận áo nho sinh, ôm lấy đệ tức an ủi, lại chính là phu quân ta lẽ ra phải chết từ lâu!

    Ta chấn động khi biết chàng vì tình nguyện vứt bỏ thân phận và tước vị, nào hay mọi sự đã được hắn tính toán kỹ càng, chỉ chờ ngày được kiêm thừa hai phòng, hưởng trọn danh lợi và quyền uy.

    Tiếc rằng, người tính không bằng trời tính — hắn đâu biết trong bụng ta đã mang huyết mạch của hắn hơn hai tháng.

    Nếu hắn đã không cần thân phận thế tử kia nữa, vậy thì cứ thong dong làm một chi thứ đi là vừa.

  • Thế Thân Ba Năm

    Người ta nói cái bóng không thể sống qua mùa hè.

    Nhưng cái bóng của tôi đã sống suốt ba năm.

    Hôm nay hợp đồng hết hạn.

    Tạ Lâm ném tờ giấy giải ước lên bàn.

    Mặt bàn kính cường lực vang một tiếng “cộp”.

    “Thẩm Miên.” Giọng anh ta hơi khàn. “Em có thể ở lại.”

    Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy giải ước.

    Ô ký tên còn để trống.

    Tên anh đã ký sẵn rồi.

    Tạ Lâm.

    Chữ viết bút máy, lực ấn mạnh đến mức in hằn.

    “Thêm tiền à?” Tôi hỏi.

    Ngón tay anh hơi khựng lại. “…Cái gì?”

    “Gia hạn thì phải thêm tiền.” Tôi lấy điện thoại ra xem giờ. “Quá thời gian còn phải cộng thêm hai mươi phần trăm. Phụ lục ba, điều bảy trong hợp đồng.”

    Tạ Lâm bỗng bật cười. Anh rất ít khi cười. Khóe môi nhếch lên một chút, giống như có con dao rạch ra một vết.

    “Được.” Anh nói. “Gấp đôi.”

    Tôi lắc đầu. “Không ký.”

    Không khí đông cứng lại. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê chói đến nhức mắt. Biệt thự này cái gì cũng tốt, chỉ là đèn hơi nhiều.

  • Phú Bà, Nữ Thần Tinh Nguyệt

    Vì tài khoản chính nạp quá nhiều tiền nên bị hệ thống khóa ba ngày với lý do “tiêu dùng lành mạnh”, tôi đành dùng tài khoản phụ để vào lại phòng livestream.

    Giúp streamer chiến thắng suýt soát trong một trận PK, streamer vui mừng rạng rỡ:

    “Chị gái ơi cảm ơn chị đã ủng hộ nha!”

    “Chị đúng là có khí chất! Nếu chị giúp em trai thắng thêm vài trận liên tiếp phá kỷ lục, thì cho em được làm bạn với chị nha?”

    Tôi nhìn dòng thông báo tiêu dùng trong ngày đã chạm mốc 10 triệu, thẻ ngân hàng không cho thanh toán thêm, lặng lẽ đáp một câu:

    “Đạt trần rồi, để lần sau nhé.”

    Rồi tôi thoát khỏi phòng livestream.

    Một giây sau, streamer vốn luôn lịch sự nhẹ nhàng bỗng trở mặt:

    “Ha ha, mọi người thấy chưa, lại thêm một con nghèo mượn mác chị đại vào giả vờ làm phú bà nè!”

  • Dắt Con Trốn Khỏi Núi

    VĂN ÁN

    Đời trước, tôi bị bắt cóc bán vào núi, không bao lâu sau thì sinh con trai.

    Năm con lên sáu tuổi, tôi lên kế hoạch đưa con trốn khỏi vùng núi này.

    Lần thứ nhất, tôi đã chuẩn bị sẵn đường chạy, định dẫn con bỏ trốn.

    Nhưng sáng hôm đó, mẹ chồng chặn tôi ở cửa, trói tôi vào phòng củi, nhốt ba ngày không cho ăn uống.

    Lần thứ hai, tôi lén tìm thầy thuốc trong vùng mua thuốc ngủ, bỏ vào cơm tối.

    Kết quả, mẹ chồng lật tung cả bàn ăn ngay tại bàn, đánh tôi gần chết.

    Lần thứ ba, tôi nhân lúc cả làng họp, dắt con trốn đi.

    Tôi và con trốn trong một cái hang sâu kín đáo, hai mẹ con không phát ra chút tiếng động nào.

    Vậy mà mẹ chồng vẫn dễ dàng tìm ra.

    Tôi bị bắt trở về, nhốt vào chuồng heo.

    Mẹ chồng cầm xẻng sắt, từng nhát từng nhát nện xuống người tôi.

    “Đồ đàn bà lẳng lơ, còn dám dắt cháu ngoan của tôi bỏ trốn!”

    Bà ta mắt đỏ ngầu, cú cuối cùng dồn hết sức giáng thẳng vào đầu tôi.

    Tôi ngã gục xuống đất, dần mất đi ý thức, cuối cùng vì mất máu quá nhiều mà chết.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi trở về đúng ngày định dẫn con trốn khỏi núi.

  • Một Hào, Một Đời

    Mẹ tôi gặp tai nạn xe, tôi nghỉ việc về quê chăm sóc.

    Bà cô biết chuyện liền nhờ tôi giúp bà đàm phán một hợp đồng kinh doanh, hứa sẽ chia 10% tiền hoa hồng nếu chốt được đơn.

    Nghĩ tới chi phí phẫu thuật cho mẹ vẫn còn thiếu, tôi đồng ý giúp một tay.

    Sau một tháng thức trắng đêm làm tài liệu, chạy dự án, cuối cùng tôi cũng ký được hợp đồng.

    Hôm đó tôi quay về nhà máy, chỉ đơn giản là muốn thanh toán lại tiền ăn tiếp khách, chỉ một nghìn tệ – vậy mà bị chú mắng thẳng mặt.

    “Một nghìn tệ tiền ăn là quá lố! Quy định của nhà máy là đãi khách không được vượt quá 1 hào/người!”

    Bà cô còn nói đối tác vốn dĩ đã có ý muốn ký kết từ trước, không có tôi thì họ cũng chốt đơn thôi.

    Nhìn hai người họ với bộ dạng tham lam ấy, tôi chẳng nói gì, quay người cầm hóa đơn tìm đến đối tác A thanh toán bữa ăn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *