Nhân Tượng Giấy

Nhân Tượng Giấy

Giả thiên kim tìm đến cửa, lúc ấy ta đang bận rộn làm tượng giấy.

Nàng nhíu mày, giọng đầy trào phúng: “Nhà họ Tống là danh môn thế gia, thế mà ngươi lại cam chịu sa đọa mà làm ra chuyện này!”

Ta đưa bức tượng giấy trong tay, dáng vẻ giống nàng y như đúc: “Làm ơn đưa đủ năm trăm lượng, không thiếu một xu!”

Giả thiên kim tức giận đến phát run: “Ngươi nguyền rủa ta?”

Ta bĩu môi.

Nếu không phải kiếp trước nàng vớt ta lên từ hố phân, ta chẳng hơi đâu lo liệu việc nàng bị gả vào âm hôn (đám cưới ma).

01

Khi Tống Nguyệt Đường đến, ta vẫn đang bận tay.

Nàng can đảm lắm mới dám xách váy, cẩn thận từng bước đi qua con ngõ Nam Trường đầy rẫy hỗn loạn.

Nơi này chính là phố hàng tang vật.

Bất cứ gia đình nào trong kinh thành có người mất đều đến đây mua đồ mang về.

Chỉ riêng ta mở cửa tiệm làm tượng giấy.

Chỉ cần bạc đưa đủ, dù là người từ chân trời góc bể, ta cũng nhận đơn.

Khi Tống Nguyệt Đường đứng trước mặt ta, ánh mắt nàng đã đỏ hoe: “Hứa Tiêu, hôm qua đã có gia nhân đến báo ngươi biết thân phận thật sự, cớ sao vẫn chưa về nhà?”

Ta ngẩng đầu liếc nàng một cái, không nói gì.

Nàng tức giận giậm chân: “Tống gia là võ tướng thế gia, vậy mà ngươi lại cam chịu sa đọa mà làm ra chuyện này!”

“Chuyện gì? Ta có phải vào thanh lâu đâu, chỉ dựa vào tay nghề mà sống thì sao lại gọi là sa đọa?”

Ta thong thả ngẩng đầu, cẩn thận quan sát khung xương của nàng.

Chỉ một lát sau, một bức tượng giấy sống động như thật đã hiện ra trước mặt Tống Nguyệt Đường.

Nàng hoảng hốt thét lên, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy: “Ngươi điên rồi! Ta có ý tốt đến đón ngươi về nhà, vậy mà ngươi lại làm tượng giấy cho ta!”

Tượng giấy môi đỏ răng trắng, khuôn mặt hồng hào như hoa đào, nhìn kỹ thì giống hệt nàng.

“Của ngươi năm trăm lượng!” Ta đưa tay ra.

Tống Nguyệt Đường ôm ngực, suýt nữa thì ngất đi, một hồi lâu mới bám vào khung cửa mà thở dốc: “Ngươi nguyền rủa ta?”

“Hứa Tiêu! Phụ mẫu ta biết năm xưa nhận nhầm con, nay tìm được ngươi, vất vả lắm mới có thể đoàn tụ! Vậy mà ngươi chẳng những không trở về còn chẳng biết xấu hổ mà tiếp tục làm tượng giấy! Đã là tiểu thư nhà họ Tống, sao ngươi có thể—”

Ta bĩu môi, đặt tượng giấy của nàng ra sau lưng: “Khi lão phu nhân nhà họ Tống qua đời, phủ ấy cũng đặt tượng giấy từ chỗ ta, khi ấy chẳng phải vẫn còn khen tay nghề ta tinh xảo đó sao?”

“Giờ ăn xong bữa, vứt bát rồi bắt đầu chửi bới à?”

Lúc lão phu nhân nhà họ Tống mất, nghĩa phụ ta vẫn còn sống.

Đơn đặt hàng năm đó là do ông tiếp nhận.

Có điều, từ lâu ông đã truyền lại tay nghề làm tượng giấy cho ta.

Vậy nên, lô tượng giấy ấy chính tay ta làm ra.

Nửa tháng trước, khi đang đi mua hàng bên ngoài, ta tình cờ thấy Tống Nguyệt Đường chỉ có một mình, bị tiểu tặc trộm mất túi tiền.

Lòng ta chợt mềm, liền sai tượng giấy cướp lại túi tiền giúp nàng.

Không ngờ, nàng liền bám riết lấy ta.

Khi nhìn thấy dung mạo ta giống hệt Tống phu nhân, nàng lập tức hoảng sợ.

Về phủ không biết đã nói những gì mà danh phận đại tiểu thư nhà họ Tống của ta liền được xác nhận chắc nịch.

Tống Nguyệt Đường nhíu mày tiến lại gần, hạ giọng nói: “Mẫu thân vẫn luôn tưởng rằng ngươi đã mất.

Giờ biết ngươi còn sống, mẫu thân vui mừng khôn xiết.

“Ngươi có để bụng việc ta chiếm vị trí của ngươi không? Dù sao ta cũng sắp đi rồi.

Trong nhà đã tìm cho ta một mối hôn sự ở Giang Nam, sau này chỉ còn ngươi bên cạnh phụ mẫu mà thôi.”

Khóe môi ta khẽ cong.

Mối hôn sự này là Tống Nguyệt Đường chủ động cầu xin.

Người nàng vốn định gả là thế tử Hầu phủ An Định – Hác Trường Xuân.

Hắn có dung mạo tốt, gia thế tốt, tính tình tốt lại được bệ hạ sủng ái.

Nếu không phải vì đính hôn với Tống gia từ nhỏ, có lẽ hắn đã thành phò mã từ lâu.

Nhưng khi Tống Nguyệt Đường biết mình chỉ là đứa trẻ bị nhặt về từ một ngôi chùa, nàng lập tức đến gặp Hác Trường Xuân, nói rõ mọi chuyện rồi tự chọn một mối hôn sự không cao không thấp.

Ta vỗ tay, xếp gọn tượng giấy sang một bên, thấy nàng vẫn chờ mong nhìn ta.

“Phụ mẫu đã sai người chuẩn bị cơm nước.

Dù ngươi không muốn nhận lại Tống gia thì cũng về nhìn một lần, được không?”

“Nghề của ta vốn mang vận xui.

Ta đến nhà ai tức là nhà ấy có tang.

Ngươi chắc chắn muốn ta đến?”

Tống Nguyệt Đường nghiến răng: “Ta muốn! Nếu ngươi thực sự yêu thích tay nghề này… Ta… Ta sẽ mua cho ngươi một cửa tiệm rộng rãi, sáng sủa ở phố Đông Trường, nơi phồn hoa tấp nập nhất kinh thành!”

02

“Đã làm ăn thì phải làm lớn nhất!”

Ta bật cười khúc khích, không nhịn được đưa tay kéo nhẹ má nàng.

Tống Nguyệt Đường nhất thời chưa kịp phản ứng, gương mặt ửng đỏ.

Kiếp trước nữa, ta vốn sinh ra trong Tống gia nhưng vì trên mặt có một vết bớt lớn bằng bàn tay nên bị lão phu nhân nhà họ Tống xem như điềm xấu.

Bà ta ép phụ thân ta nạp thiếp, phụ thân không chịu, bà ta liền nghĩ cách ra tay với mẫu thân ta.

Trong chốn thâm cung nội viện, có vô vàn thủ đoạn ép người ta phải cúi đầu.

Mẫu thân bị lão phu nhân đánh thuốc mê rồi cùng ta bị vứt ra sau núi.

Một người tiều phu nhặt được hai mẹ con, coi như làm việc thiện.

Đợi đến khi phụ thân dẫn người đến cứu, lão phu nhân hết lần này đến lần khác giả bệnh cản trở.

Lúc ấy, mẫu thân đã ôm ta nhảy xuống vách đá.

Còn Tống Nguyệt Đường, chính là người qua đường thu nhặt xương cốt của mẫu thân và ta, rồi chôn cất.

Kiếp trước, người qua đường ấy lại đầu thai thành tỷ tỷ của ta, sinh ra sớm hơn ta một bước.

Ta từng nghĩ rằng, với dung mạo đoan trang và tài hoa của Tống Nguyệt Đường thì lão phu nhân sẽ biết điều mà buông tha.

Nhưng đến khi ta ra đời, điều đầu tiên bà ta làm khi nhìn thấy gương mặt ta chính là giấu phụ mẫu, vứt ta xuống hố phân.

Năm ấy, chính Tống Nguyệt Đường, khi ấy mới năm tuổi, bất chấp nguy hiểm mà nhảy xuống cứu ta lên.

Có điều, kết cục của chúng ta cũng chẳng khá hơn.

Nàng bị lão phu nhân dùng mưu kế gả cho cháu trai ruột của bà ta, cuối cùng bị đánh chết trong phòng chứa củi.

Còn ta…

Bị tạo thành tượng ác quỷ rồi ném xuống đáy hồ.

Vậy nên kiếp này, ngay từ khi mới sinh ra ta đã sai tiểu quỷ nhập vào bà mụ, ném ta ra ngoài.

Nghĩa phụ ta sống cô độc một mình, nhặt được ta, chẳng những không chê ta xấu xí mà còn nâng niu ta như trân bảo.

Năm ngoái, người qua đời, để lại cửa tiệm tượng giấy này cho ta.

Lão phu nhân chết không oan.

Mỗi đêm, ta để một ác quỷ nhập vào tượng giấy để đến dọa bà ta.

Chỉ vài ngày ngắn ngủi đã khiến bà ta khiếp đảm đến mất nửa cái mạng.

Sợ bà ta chết quá nhanh, ta còn sắp xếp cho đám ác quỷ nghỉ ngơi luân phiên – ba ngày hù dọa, hai ngày nghỉ dưỡng.

Ròng rã hai năm, cuối cùng bà ta cũng bị bức đến mức treo cổ tự sát.

Ba kiếp lên xuống, lão phu nhân chỉ nói đúng một câu: Ta đích thực là một con ác quỷ.

Vết bớt trên mặt ta là phong ấn trấn áp tà khí trong cơ thể.

Đến năm cập kê, phong ấn sẽ tự động được giải trừ.

Có lẽ người hạ phong ấn cho ta lo rằng ta còn nhỏ, chưa đủ hiểu chuyện nên đợi ta có năng lực nhận thức mới để phong ấn tự cởi bỏ.

Tống Nguyệt Đường cẩn thận cúi đầu, dè dặt hỏi ta: “Mười ngày nữa ta xuất giá rồi, bữa cơm này, xem như… xem như cảm tạ ngươi đã giúp ta giành lại túi tiền, được không?”

Ta quay người đóng cửa lại: “Vậy thì đi thôi.”

Nàng vui mừng đi theo sau ta, nụ cười nở rộ trong đáy mắt.

Tới đầu ngõ, đám nha hoàn, bà tử đứng chờ đều kinh ngạc, dường như không ngờ có thể thực sự mời được ta ra ngoài.

Bước chân vào phủ Tướng quân, ta lại một lần nữa gặp lại phụ mẫu trong ký ức, lòng không khỏi dâng lên cảm xúc phức tạp.

Hai kiếp trước, mọi đau khổ của họ đều bắt nguồn từ ta.

Vậy nên kiếp này ta mới tự mình vứt bỏ chính mình.

Nhưng không ngờ Tống Nguyệt Đường lại mang ta trở về bên họ.

Tống phu nhân kích động đến mức siết chặt khăn tay, thấy phu quân bên cạnh vẫn còn sững sờ, không nhịn được huých một khuỷu tay vào ông: “Gọi người đi chứ! Đây là Tiêu Tiêu của chúng ta mà!”

Tống tướng quân bừng tỉnh: “Ô! Ô! Tiêu Tiêu, chào con!”

Tống Nguyệt Đường bất lực đỡ trán, ngượng ngùng giải thích: “Bình thường họ không như vậy đâu.

Phụ thân là người rất nghiêm nghị, mẫu thân cũng hiền hòa đoan trang.”

“Ta biết.”

Chỉ là, sau khi biết đến sự tồn tại của ta, hai người này đã bí mật cải trang, đặt hơn chục lô tượng giấy trong tiệm ta.

Ánh mắt họ dần dần đỏ hoe.

Tống phu nhân lo lắng nắm lấy tay ta, nghẹn ngào nói: “Tiêu Tiêu, đừng trách mẫu thân… Ta cũng đã tìm con suốt bao năm.

Similar Posts

  • Mẹ tôi nhưng không phải mẹ tôi

    Cận Tết, mẹ tôi chặn liên lạc với tôi.

    Chỉ vì một lý do duy nhất: mẹ chồng tôi bị ngã gã//y chân, không thể chăm sóc tôi – người vừa sinh con xong.

    Bà sợ tôi sẽ mở miệng xin về nhà mẹ đẻ ở cữ, nên đã ra tay trước. Cố tình kiếm chuyện, cãi nhau với tôi, rồi mượn cớ đó để cắt đứt liên lạc.

    Tôi ôm điện thoại, khóc đến mức nghẹn không ra tiếng.

  • Cuộc Sống Được Cứu Rỗi

    Con trai sáu tuổi của tôi đang đọc sách trên tàu cao tốc.

    Cô gái ngồi ghế bên cạnh nhìn nó như thể thấy thứ gì đó bẩn thỉu, bực bội gọi tiếp viên tới.

    “Em không muốn ngồi cạnh trẻ con phiền phức, em còn dị ứng đàn ông nữa, đổi chỗ cho em đi.”

    Tiếp viên ái ngại đáp:

    “Chuyến tàu này hiện tại đã hết chỗ trống rồi ạ.”

    Cô gái vẫn không hài lòng, chỉ tay vào mũi tiếp viên mà chửi:

    “Bạn trai em là trưởng tàu đấy! Nếu không đổi chỗ cho em, em lập tức bảo anh ấy đuổi việc chị!”

    Tôi sửng sốt nhìn cô ta — chồng tôi từ bao giờ lại thành bạn trai cô ấy vậy?

  • Sáu Ngày Trước Khi Hệ Thống Sập

    Bộ phận kỹ thuật có 8 người, tất cả đều bị sa thải.

    Ngày thông báo sa thải được đưa xuống, bộ phận marketing vừa hay đang khoe nhà mới trên bảng tin Wechat (vòng bạn bè).

    Một tin, hai tin, ba tin… tôi đếm thử, tổng cộng đúng sáu tin.

    Tôi ngồi tại chỗ làm việc, nhìn tấm thẻ nhân viên trống rỗng trước mặt, đột nhiên bật cười.

    Chiều hôm đó, 8 người chúng tôi gặp nhau trong phòng trà.

    Không nói quá nhiều lời, tất cả đồng loạt nộp đơn xin nghỉ việc.

  • Bạn Trai Cũ Và Cái Thai Không Biết Là Của Ai

    Sau khi biết tôi mang thai, bạn trai đề nghị phải làm xét nghiệm quan hệ cha con trước rồi mới cưới.

    Nếu tôi không đồng ý thì chia tay, anh ta còn yêu cầu tôi hoàn trả toàn bộ chi phí trong thời gian yêu đương.

    Tôi đồng ý làm xét nghiệm, nhưng yêu cầu anh ta tăng thêm mười vạn tệ tiền sính lễ.

    Anh ta khăng khăng cho rằng tôi chột dạ, không dám làm xét nghiệm nên mới lấy tiền ra ép anh ta.

    Tức không nuốt trôi được, tôi ký với anh ta một bản cá cược.

    Nếu đứa trẻ không phải con anh ta, tôi đền năm mươi vạn. Nếu là con anh ta, anh ta phải trả tôi năm mươi vạn.

    Anh ta đồng ý.

    Kết quả xét nghiệm cho thấy đứa bé thực sự không phải con anh ta.

    Tôi chết lặng.

    Anh ta ép tôi bán hết tài sản, gom góp từng đồng để bồi thường đủ sáu mươi tám vạn.

    Bạn bè đều chê cười anh ta xui xẻo, vì bạn gái nào của anh ta mang thai cũng không phải mang thai con anh ta.

    Anh ta đắc ý, khoe khoang với bạn bè:

    “Con là của tôi cả đấy, chỉ là các cô ấy không chứng minh được thôi.”

    Về sau, tôi không chỉ chứng minh được đứa trẻ là con anh ta, mà còn tống anh ta vào tù với tội danh lừa đảo.

  • TÌNH YÊU ĐÃ QUA

    Buổi tiệc sinh nhật của Kỷ Từ, tôi tặng anh ấy một cặp tai nghe Bluetooth màu xanh.

    Cô bạn thanh mai trúc mã của anh che miệng cười khẩy: “Nhà cô nghèo ai cũng biết. Nhưng không cần phải gượng gạo sĩ diện đến mức tặng thiếu gia Kỷ một món đồ giả đâu.”

    Tôi sững sờ trong giây lát.

    Món quà tuy không phải là thứ quá đắt đỏ, nhưng là chính tay tôi dành toàn bộ thời gian rảnh sau giờ học để đi dạy kèm, phát tờ rơi, tiết kiệm suốt hai tháng mới có thể mua được hàng chính hãng.

    Ánh mắt dò xét từ mọi người dồn về phía tôi, những lời xì xào bàn tán không ngừng vang lên.

    Kỷ Từ sắc mặt trầm xuống, giọng nói lạnh lùng cất lên: “Trả lại đi, đừng lãng phí tiền bạc vô ích.”

    Toàn thân tôi run rẩy, gắng sức không để nước mắt rơi.

    Sau khi tốt nghiệp, tôi nộp đơn nguyện vọng vào Bắc Kinh, xóa sạch mọi cách liên lạc với Kỷ Từ, hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của anh.

    Thế nhưng, người luôn cao ngạo như Kỷ Từ lại cất công tìm kiếm tôi suốt tám năm.

  • Người Dịch Tiếng Lòng

    Tháng mười, tôi bị công ty sa thải, đành cuốn gói về quê.

    Vừa về đến nhà, tôi bất ngờ nghe thấy một giọng nói kỳ lạ trong đầu:

    “Con người này thật đáng thương, rõ ràng là người đầu tiên xông vào biển lửa cứu biết bao nhiêu người, vậy mà lại chết thảm nhất, đã bảy năm rồi, giờ xác vẫn còn bị chôn dưới đống đá kia, gá gá.”

    Tôi kinh hãi ngẩng đầu nhìn, thấy một con quạ già đang đứng trên đống đổ nát cạnh tầng một, cái đầu nhỏ lắc qua lắc lại.

    “Meo~ đúng rồi đúng rồi!” Một con mèo tam thể đang cào đống gạch vụn trong đống hoang tàn tìm chuột.

    “Vì không tìm thấy xác anh ấy, ai cũng nghĩ anh ta bị hù sợ nên chạy mất,mọi người cứ chửi rủa anh ta là đồ tồi tệ, còn ném phân vào nhà anh ta nữa, thật là người tốt chẳng bao giờ được báo đáp, meo~”

    Toàn thân tôi cứng đờ, vội vàng gọi ngay 110.

    “Alo, cảnh sát phải không? Tôi muốn đưa anh hùng về nhà!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *