Rời Khỏi Mẹ Chồng

Rời Khỏi Mẹ Chồng

1.

Vừa bước ra khỏi cánh cổng, tôi thấy lòng nhẹ bẫng như được giải thoát.

Mười năm làm nội trợ, tôi không chỉ chăm con và chồng – Hứa Minh – mà còn phải lo cả em chồng và mẹ chồng.

Mỗi ngày thức dậy là một chuỗi bất tận giặt đồ, nấu ăn, dọn dẹp.

Tôi mới chỉ ba mươi tuổi, nhưng nhìn như phụ nữ ngoài bốn mươi.

Nét mặt đầy rã rời, khóe mắt và khoé miệng hằn sâu những nếp nhăn.

Hứa Minh hơn tôi hai tuổi, nhưng vẫn phong độ như trai tân.

Mặt mày mịn màng, chẳng dấu hiệu thời gian nào.

Mẹ chồng tôi nghiện chơi mạt chược, 7h sáng đi, 8h tối mới về, giữa chừng chỉ về ăn cơm.

Bà cưng chiều em chồng quá mức: tắm cho nó mỗi ngày, đút ăn tận miệng, mặc quần áo tận nơi.

Kết quả là thằng bé 10 tuổi rồi mà vẫn tè dầm, vẫn phải mặc tã giấy hàng ngày.

Tôi góp ý rằng nó lớn rồi, nên để nó tự lập, đừng nuông chiều quá.

Bà lập tức mắng tôi là “đàn bà độc ác”, ghen ghét em chồng sống sướng.

Một mình tôi nuôi ba đứa con và cả em chồng, chồng tôi chỉ đưa đúng 1 triệu mỗi tháng.

1 triệu đồng!

Không đủ mua tã giấy, phải mua loại rẻ tiền.

Thế mà mẹ chồng biết tôi mua đồ rẻ cho em chồng, bà nổi giận, mắng tôi thậm tệ:

“Làm gì có chị dâu nào ác thế? Mua tã rẻ cho nó, không sợ bị viêm nhiễm à?”

Tôi giải thích:

“Tiền anh Minh đưa quá ít, con cũng đang mặc loại tã này, loại này tuy rẻ nhưng an toàn. Với lại, con gái thứ hai đã 6 tuổi mà vẫn chưa được đi học, con đang tích tiền để cho nó đến trường…”

“Anh Minh đưa ít tiền à? Tao thấy là mày tiêu hết vào bản thân rồi!

Con gái mày da dày thịt thô, sau này cho nó mặc tã vải, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy cho con tao dùng!”

“Với cả đừng lười nữa, giặt tã vải cho nó, bớt coi mấy cái chương trình truyền hình đi!”

“Con gái thì không cần học hành nhiều, để cho nó sớm lấy chồng, kiếm ít sính lễ.”

Hứa Minh đứng cạnh cũng hùa theo mẹ:

“Suốt ngày than thiếu tiền, tao đưa mày 1 triệu rồi còn gì? Hay muốn tao đưa hết lương cho mày?”

“Để tao nói cho mà biết, nếu không đẻ được con trai, thì đừng mơ cho tụi nhỏ đi học.

Con gái lớn mà đủ 16 tuổi thì cho đi làm công nhân lắp ốc vít!”

Trong mắt họ, chỉ có con trai mới là con, còn con gái… chẳng là gì cả.

Mẹ chồng nói tôi lười, suốt ngày nằm xem điện thoại, không làm việc nhà.

Chồng thì bảo tôi chỉ biết vòi tiền, tiêu xài hoang phí.

Mỗi tháng Hứa Minh kiếm được mười triệu.

Sau khi sinh con gái đầu lòng, tôi nói muốn dừng lại để đi làm kiếm tiền.

Anh ta ngọt nhạt khuyên: “Một đứa thì cô đơn, sinh thêm đi.”

Tôi mềm lòng, sinh tiếp đứa thứ hai.

Khi thấy lại là con gái, anh ta trở mặt, ép tôi sinh đứa thứ ba.

Mười năm kết hôn, tôi không ngừng mang thai, hoặc chuẩn bị mang thai.

Cơ thể tôi xuống cấp trầm trọng sau ba lần sinh nở.

Tôi làm quần quật như trâu ngựa, cuối cùng lại bị cả nhà chà đạp.

Tôi muốn rời khỏi cái nhà này từng phút từng giây.

Nhưng tôi không nỡ bỏ các con, chúng còn quá nhỏ.

Tôi làm sao có thể rời bỏ chúng?

Ý định rời đi mỗi lúc một mãnh liệt.

Ngày trước khi tôi bỏ đi, lúc đi chợ ngang qua tiệm vé số, trong túi còn đúng 10 nghìn.

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi mua đại một tờ cào.

Cào xong liền hối hận, số tiền đó đủ mua mấy cái cánh gà cho con ăn.

Nhưng đã mua rồi thì đành cào.

Và tôi sững người.

Tôi trúng 200 triệu. Hai. Trăm. Triệu.!!!

Có số tiền này rồi, tôi có thể cho con gái thứ hai đi học mẫu giáo, có thể dẫn các con rời khỏi căn nhà đó.

2

Rời khỏi nhà Hứa Minh, tôi dùng hai trăm triệu trúng xổ số để đưa các con đi thuê một căn hộ hai phòng ngủ, ba phòng sinh hoạt.

Con gái lớn và con gái thứ hai mỗi đứa một phòng, tôi ngủ cùng con út.

Con gái lớn tám tuổi, lần đầu tiên có phòng riêng, vui đến mức vỗ tay reo hò.

Nhìn chúng nó vui như thế, khóe mắt tôi bất giác ươn ướt.

Mấy năm qua tôi đã nợ tụi nhỏ quá nhiều.

Nhà Hứa Minh rộng rãi, có ba phòng: mẹ chồng một phòng, Hứa Minh một phòng, còn lại dành cho em chồng.

Tôi và ba đứa con gái thì bị nhét vào phòng chứa đồ.

Phòng chứa đồ chỉ rộng có sáu mét vuông, nói nhỏ là còn nương tay, nhưng lại là nơi bốn mẹ con tôi phải chen chúc suốt mười năm.

Bên trong nóng nực mùa hè, lạnh cóng mùa đông, hoàn toàn không phải nơi để người sống, vậy mà chúng tôi vẫn phải chịu đựng.

Cái nhà đó vốn dĩ chẳng phải để con người ở.

Em chồng mới mười tuổi, miệng đã toàn lời lẽ thô tục.

“Này con đàn bà xấu xí vô dụng, không đẻ được con trai, mẹ nói chị là đồ tiện nhân, tiện nhân thì đẻ ra đồ tiện.”

Thằng bé là tôi nuôi từ nhỏ, từ lúc biết nói là đã chửi tôi hàng ngày, toàn là mẹ chồng dạy cả.

Tôi từng cố gắng dạy lại nó, nhưng vô ích.

Giờ tôi đi rồi, nó muốn ra sao thì tùy.

3

Tôi thuê một cô giúp việc đến chăm mấy đứa nhỏ, còn mình thì vào phòng, quyết định bắt đầu lại công việc.

Tôi mở điện thoại, vào thư mục Word, bên trong toàn là tài liệu viết truyện tôi để lại từ mười năm trước.

Trước khi kết hôn, mỗi tháng tôi viết truyện kiếm được mười lăm triệu, nhưng sau khi làm mẹ toàn thời gian thì chẳng còn thời gian để viết nữa.

Lúc các con lớn hơn một chút, tôi từng định viết lại, nhưng mỗi lần ngồi xuống, em chồng lại phá rối – nào là đập ly, nào là khóc la. Hứa Minh thì mỉa mai, dội nước lạnh:

“Viết cái thứ đó chó cũng chẳng buồn đọc, phí thời gian, lo mà làm việc nhà đi.”

Mẹ chồng cũng không ủng hộ, bà bảo viết lách chẳng ra tiền, thà chăm con còn hơn.

Bị dội nước lạnh liên tục, lòng tôi dần tự ti, nhạy cảm, bản thảo viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết, cuối cùng cứ để đấy cho bụi bám.

Tôi tìm lại biên tập viên cũ, nghĩ rất lâu mới dám gọi video cho chị ấy.

Chị ấy bắt máy ngay.

“Trời ơi, là em đấy à, sao em lại gọi cho chị, bất ngờ quá… Em… sao lại trở thành…”

Chị ấy – Bạch Bạch – trông vẫn rất trẻ trung, da dẻ mịn màng, trông như mấy cô gái hai mươi tuổi vừa thẩm mỹ viện ra.

Còn tôi, thì như đóa hoa đã héo. Cân nặng chạm mốc 80 ký, người thì bèo nhèo, sồ sề, méo còn nhận ra nổi bản thân.

Nhìn Bạch Bạch xinh đẹp rạng ngời, nước mắt tôi tuôn như mưa.

Chị lập tức lo lắng hỏi:

“Có chuyện gì vậy hả? Ai bắt nạt em? Nói chị nghe, chị đi xử nó luôn!”

Tôi khóc đến mức không thở nổi.

Ngày xưa Bạch Bạch từng khuyên tôi đừng lấy chồng sinh con quá sớm.

Tôi không nghe.

Giờ thì hối hận muộn màng.

4

Tôi khó khăn lắm mới dừng được nước mắt.

Bạch Bạch hỏi chuyện gì xảy ra, tôi chỉ kể đơn giản vài câu – chồng đối xử tệ, bản thân lại không đủ năng lực nuôi con, bị mẹ chồng và em chồng hành hạ mỗi ngày. Giờ tôi chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền để ly hôn.

Tôi nhất định phải rời khỏi Hứa Minh. Nếu không đi bây giờ, tôi sẽ bị nhà anh ta dồn đến phát điên mất.

Muốn ly hôn, tôi cần tiền. Cần tiền để nuôi các con.

“Chị biết ngay là nhà chồng em chẳng ra gì. Chị đã bảo rồi mà em không nghe. Em có thiên phú viết lách, nếu năm đó em tiếp tục viết truyện, giờ đã là nhà văn nổi tiếng rồi. Nhưng thôi, giờ em tỉnh ra là được.”

Bạch Bạch thở dài, tiếp lời:

“Giờ chị mở hẳn một studio truyện, em có thể ký hợp đồng với bên chị luôn, nhuận bút tuyệt đối không thấp.”

“Thôi khỏi qua lại gì hết, chị ký em làm tác giả chính thức của studio chị luôn, mỗi tháng lương cứng năm triệu.”

“Em mười năm không viết, chắc chắn sẽ bị khớp tay. Mà nghề viết bây giờ cũng khác xưa nhiều lắm, em phải đọc lại, học lại nhiều thứ.”

Chị ấy còn dặn thêm:

“Giờ em đang cần tiền gấp, chị gợi ý em viết truyện ngắn trước, ra tiền nhanh hơn.”

Tôi gật đầu lia lịa, cảm động đến nghẹn lời.

Ban đầu tôi chỉ định gửi bản thảo để nhờ Bạch Bạch đọc giúp.

Không ngờ chị ấy ký thẳng với tôi luôn.

Tôi sẽ không phụ lòng tin của chị ấy.

Tôi có thực lực.

Tôi có tài năng.

5

Cúp máy xong, tôi lập tức bắt tay vào nghiên cứu thị trường truyện ngắn.

Truyện ngắn dành cho nữ đang rất hot, chủ yếu viết về chuyện gia đình, mẹ chồng nàng dâu, rất hợp với hoàn cảnh của tôi bây giờ.

Tôi đọc liền một mạch hai mươi truyện cùng thể loại rồi bắt đầu viết ngay.

Viết từ sáng đến tối, cuối cùng tôi cũng hoàn thành một truyện ngắn hoàn chỉnh.

Tôi lập tức gửi cho Bạch Bạch xem, chưa đầy mười phút sau chị ấy trả lời.

“Văn phong ổn, nhưng nhịp truyện hơi chậm, mở đầu chưa đủ trực diện, chưa cuốn người đọc vào ngay.”

“Cả truyện chị mua đứt năm trăm, được không?”

Tôi nhắn lại: “Được ạ, cảm ơn chị Bạch Bạch.”

Tôi cố kìm nén sự phấn khích trong lòng. Dù giá không cao, nhưng đây là thu nhập đầu tiên của tôi sau mười năm. Nó chứng minh rằng tôi có thể tự nuôi con bằng chính sức mình.

Ngay lúc tôi đang định phân tích lại cấu trúc truyện, mẹ chồng gọi tới.

Tôi bắt máy.

“Mày còn không về hả? Em chồng mày đói rồi, mau cút về nấu cơm.”

Trước đây việc nấu cơm là của tôi, rửa bát cũng của tôi, làm mãi tay tôi nứt nẻ, thô ráp, xấu xí.

Vậy mà cả nhà họ chẳng ai cảm kích. Đặc biệt là thằng em chồng, luôn chê cơm tôi nấu dở.

“Nó không thích đồ tôi nấu, vậy thì bà nấu cho nó đi.”

“À, mà tôi với các con sẽ không bao giờ quay lại cái nhà đó nữa. Việc nhà từ giờ là của bà.”

“Nhớ làm chăm vào, siêng vào.”

“Cơm của con trai cưng phải ngon, đồ phải sạch, nhà phải lau đến khi soi gương được nhé.”

Mẹ chồng ở đầu dây bên kia tức đến run người.

“Mày có giỏi thì đừng có về nữa! Mấy con nhỏ nhà mày cũng đừng về! Ở ngoài mà chết đói hết đi!”

Tôi chẳng muốn nghe thêm câu nào, thẳng tay tắt máy.

Hít vài hơi thật sâu, tôi lại quay về với bảng cấu trúc truyện.

Tôi sẽ chăm chỉ viết truyện, chăm chỉ kiếm tiền, quyết giành được mức thu nhập hàng trăm triệu một năm.

Đến lúc đó, tôi sẽ dẫn các con ngẩng cao đầu sống cuộc đời mới.

Hứa Minh lăng nhăng bên ngoài, tiếc là tôi chưa có chứng cứ. Nhưng tôi sẽ thuê thám tử khi kiếm đủ tiền, chắc chắn phải có bằng chứng ngoại tình trong tay.

Đến lúc đó, tôi sẽ đệ đơn ly hôn, đá anh ta đi thật xa!

Similar Posts

  • Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Xé Nát Bản Hợp Đồng Đã Ký

    Năm thứ ba bị Thẩm Thanh Dã ép buộc, anh ấy qua đời trong một vụ tai nạn xe để cứu tôi.

    Bác sĩ nói anh ấy đã không còn ý chí sống.

    Sau này, khi dọn dẹp di vật, tôi tìm thấy một cuốn nhật ký.

    Bên trong kẹp đầy những bằng chứng Thẩm Thanh Dã âm thầm giúp đỡ Bạch Nguyệt Quang suốt mấy năm nay.

    Nhưng ở trang cuối cùng, anh ấy viết:

    【Thịnh Dĩnh, tôi ghét em nhất.】

    Thịnh Dĩnh chính là tôi.

    Vì vậy, sau khi trọng sinh, việc đầu tiên tôi làm là xé nát bản hợp đồng Thẩm Thanh Dã vừa ký.

    Chàng thiếu niên mười bảy tuổi yên lặng nhìn những mảnh giấy vương vãi khắp sàn.

    Nửa ngày sau mới nhếch môi, giọng chua chát:

    “Thế nào? Đại tiểu thư cuối cùng cũng nhận ra chỉ để tôi bán thân mười năm là chưa đủ sao?”

  • Trà Xanh Gặp Nữ Vương

    Chồng tôi – người từng đau khổ vì mối tình đầu mất tích mười năm trước – giờ cô ta đã quay về.

    Cô ta nhào vào lòng chồng tôi, nước mắt lưng tròng, còn anh thì dịu dàng an ủi.

    Cô ta quay sang nhìn tôi, giả vờ tội nghiệp:

    “Giờ em đã quay về rồi, anh có định ly hôn với cô ấy không? Bảo cô ấy dọn ra ngoài đi?”

    Cô ta tưởng tôi chỉ là người thay thế, là cái bóng mà chồng tôi tìm về để lấp chỗ trống trong cuộc đời cô ta.

    Nhưng cô ta đâu biết rằng, tất cả những thứ hào nhoáng hiện tại, là do tôi mang lại.

    Chồng tôi nghe vậy thì lập tức đẩy cô ta ra, ba mẹ chồng tôi cũng sa sầm mặt mày.

    Tôi bước lên, tát chồng một cái.

    “Dọn xong mớ rác rưởi của anh đi rồi hãy đến tìm tôi.”

  • Trọng Sinh Tôi Không Cần Người Chồng Bỏ Vợ Ruồng Con Nữa

    Khi Lương Ngạn Quân dựa vào của hồi môn của tôi để gây dựng sự nghiệp ở Châu Thành, thì tôi và con gái đang gặm vỏ cây cầm hơi.

    Anh ta bảo tôi ráng đợi thêm một chút, rồi quay đầu đưa cô gái đồng hương Cố Huệ Huệ đi theo.

    Về sau, quanh nhà không còn vỏ cây để ăn, tôi và con gái đành phải bán tóc lấy tiền đi đường.

    Khi đã đói đến mức gần như hấp hối, cuối cùng chúng tôi cũng đến được Châu Thành.

    Nhưng lại bị bảo vệ chắn ngay cổng dinh thự. Hắn đẩy tôi và con gái ngã xuống đất.

    Rồi ném xuống trước mặt một tờ đơn ly hôn.

    Tôi không cam lòng, quỳ ngoài cửa khóc lóc suốt một ngày một đêm, vậy mà Lương Ngạn Quân chẳng hề lộ mặt.

    Đang trong lúc đói rét, một nhà hàng đối diện hắt cho ít cơm thừa canh cặn, tôi và con gái lập tức lao vào ăn như hổ đói.

    Nhưng từ trong biệt thự, vài con chó dữ lao ra, cắn xé hai mẹ con tôi gầy trơ xương.

    Tôi và con gái đau đớn lăn lộn, còn cảnh tượng cuối cùng trước khi chúng tôi ngã gục trong vũng máu—

    Là hình ảnh Lương Ngạn Quân cùng Cố Huệ Huệ và con trai cô ta ngồi ăn tối vui vẻ trong biệt thự.

    Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày anh ta đòi tôi hồi môn để đi Châu Thành.

  • Chín Năm Nuôi Một Nỗi Hờn

    Tôi đã mua cho con gái một căn nhà cưới, trả toàn bộ bằng tiền mặt.

    Cháu gái tôi – Lâm Duyệt – đã ở nhà tôi suốt chín năm, tận mắt nhìn tôi quẹt thẻ thanh toán.

    Mắt nó đỏ hoe.

    Không phải vì xúc động, mà là vì ghen tị.

    Về đến nhà, nó chặn tôi ngay trước cửa, mặt tái nhợt hỏi:

    “Dì à, dì quên rồi sao?”

    “Hồi môn của cháu, dì để dành được bao nhiêu rồi?”

    Tôi sững người.

  • Đứa Con Chưa Ra Đời Bóc Phốt Chồng Tôi

    Kết hôn với Tần Dịch được ba năm, tiền tiết kiệm của chúng tôi chỉ còn thiếu đúng một triệu nữa là đủ đặt cọc mua nhà ở Cảng Thành.

    Nhưng vị trí phát thanh viên tin tức mà tôi vất vả lắm mới giành được lại bị Ôn Điềm – du học về nước – nhảy vào thế chỗ.

    Để kiếm tiền nhanh, tôi chấp nhận đề nghị để lại làm trợ lý cho cô ta.

    Dù hằng ngày phải quỳ gối phục vụ, nhưng nghĩ đến mức lương năm mươi nghìn, tôi nhẫn nhịn.

    Cho đến hôm cô ta dự tiệc của đài, xuống xe còn bắt tôi quỳ xuống làm bệ chân.

    Một giọng trẻ con non nớt bỗng vang lên trong đầu.

    【Haizz, mẹ mình ngốc thế này chắc chắn sẽ không nhận ra. Người ngày ngày tặng nhà, tặng xe, tặng túi cho Ôn Điềm chính là ông bố nghèo kiết xác của mình. Chính ông ta sắp đặt để Ôn Điềm cướp công việc của mẹ.】

    【Ông ta rõ ràng xuất thân hiển hách, chỉ vì gây sự với Ôn Điềm nên mới giả vờ nghèo mà sống cùng mẹ mình suốt ba năm, còn để mẹ mình chịu khổ ba năm trời!】

    【Chuyện mua nhà cũng là để lừa mẹ, đợi đến khi mẹ tích góp đủ tiền, Tần Dịch sẽ dùng số tiền đó để đốt pháo hoa cho nữ minh tinh xem, cuối cùng khiến mẹ con mình không nhà không cửa, chết đói ngoài đường.】

    【Haizz, sao mẹ con mình lại khổ đến vậy chứ?】

    Tôi không dám tin nhìn xuống bụng mình, cứ tưởng bản thân xuất hiện ảo giác.

    Cho đến khi tôi nhìn thấy màn hình điện thoại của Ôn Điềm hiện lên khuôn mặt quen thuộc kia, lại nhớ đến tấm thiệp mời cất trong ngăn kéo bàn học.

    Cái lưng vốn định cúi xuống của tôi bất giác thẳng dậy.

    “Xin lỗi cô Ôn, công việc này tôi không làm nữa.”

    Tôi phải ly hôn với tên đàn ông khốn nạn đó, chia tài sản, rời khỏi Cảng Thành.

    Tới đài truyền hình Kinh Thị, bắt đầu lại từ đầu.

  • Bạn Trai Là Người Xuyên Sách

    Tôi phát hiện ra bạn trai mình là người xuyên sách.

    Lúc mới bắt đầu quen nhau, ngày nào anh ta cũng hỏi hệ thống:

    “Cô ấy sao vẫn chưa nói chia tay? Cô ấy không nói thì tôi nói!”

    Hệ thống ngăn lại: “Không được. Trừ khi một tháng sau cô ấy vẫn chưa nói, thì cậu mới được nói.”

    Vậy là anh ta đếm từng ngày để yêu tôi.

    Cuối cùng cũng đến ngày đó, hệ thống nhắc nhở: “Hôm nay cậu có thể nói chia tay rồi.”

    Lúc ấy, anh ta đang cúi đầu hôn tôi, hành động đột nhiên khựng lại.

    Một lúc lâu sau.

    “Tôi xem hoàng lịch rồi, hôm nay không thích hợp để chia tay, để hôm khác đi.”

    Hệ thống: “?”

    Về sau, hệ thống chịu hết nổi, gào lên:

    “Chẳng lẽ cậu luyến tiếc rồi? Cô ấy chỉ là NPC thôi mà!”

    Vừa dứt lời, anh ta lập tức nổi giận.

    “Cô ấy không phải NPC! Cô ấy là vợ tôi!”

    Tôi: “…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *