Hôn em giữa bùn lầy
Trời đột ngột trở lạnh, xe tôi báo động áp suất lốp.
Đang ở tiệm sửa xe thì người yêu cũ gọi tới:
“Em đang ở đâu?”
Trời lạnh c/ắt d/a, môi tôi đông cứng nói ngọng đi:
“Em… đang ph/á… th/ai.”
Đầu dây bên kia, hơi thở bỗng khựng lại.
Rồi một giọng nam khàn khàn vang lên:
“Đừng nhúc nhích. Gửi định vị cho anh, đứng yên đó.”
Nửa tiếng sau, anh đứng trước mặt tôi, khóe mắt đỏ au:
“Là đêm hôm đó, đúng không?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng.
“Thôi bỏ đi, không phải của anh cũng không sao. Dù là của ai… anh cũng nhận.”
Tôi cúi nhìn chiếc lốp xẹp lép.
Khoan đã… anh ấy đang nói cái gì vậy?
1
Khi Chu Trì đứng trước mặt tôi, đầu óc tôi vẫn còn mơ hồ.
Giữa mùa đông giá buốt, vậy mà tóc anh lại ướt sũng.
Vài lọn tóc đen rối bời rủ xuống sống mày, lồng ngực phập phồng dữ dội theo nhịp thở, dưới cổ áo, những mạch máu xanh nổi rõ.
Ánh mắt anh ghim chặt lên người tôi, tối trầm khó dò.
Ba tháng không gặp, tôi rất nhớ anh.
Nhưng bị anh nhìn như thế, phản xạ đầu tiên của tôi lại là… muốn chạy.
Ch//ết rồi.
Chắc chắn là vì tôi giấu anh, tự ý mang xe đến cái tiệm sửa ven đường này.
Nên lúc nãy trong điện thoại, giọng anh mới trầm đến vậy.
Dù sao thì anh cũng là người mở xưởng xe.
Bơm lốp mà tôi cũng không tìm anh.
Đúng là quá đáng thật.
Nghĩ đến đây, tôi hơi chột dạ.
Khẽ gọi anh một tiếng:
“Chu Trì…”
Nghe thấy giọng tôi, anh đột nhiên khựng lại.
Ánh mắt anh trượt từ chiếc áo khoác da ngắn của tôi xuống dưới, cuối cùng dừng lại ở đôi giày cao gót đế đỏ mảnh khảnh.
Dù đứng cách mấy bước, tôi vẫn nghe rõ tiếng anh nghiến răng:
“Tống Di, lúc này… em còn dám mang giày cao gót à?”
2
Tôi sững người.
Không ngờ sau bao ngày xa cách, việc đầu tiên Chu Trì làm lại là bắt lỗi tôi?
Tôi kéo nhẹ vạt áo, chỉ về chiếc 911 phía sau:
“Cái đó… em biết lái xe không nên mang, em có giày dự phòng. Đôi này là… em muốn mang cho anh xem thôi…”
“Mang cho anh xem?”
Chu Trì hít sâu một hơi, như đang cố kìm nén cảm xúc.
“Giày rất đẹp, cũng rất hợp với em. Nhưng… tình trạng bây giờ của em, không phù hợp để mang cái này.”
Anh không cho tôi cơ hội phản bác.
Bước qua tôi, mở cửa ghế phụ, xách ra đôi giày bệt lông mềm.
Rồi quay lại, quỳ một gối xuống, nắm lấy cổ chân tôi.
Lòng bàn tay anh nóng rực, khiến các ngón chân tôi co lại.
“Chu Trì…”
“Đừng động đậy.”
Anh không ngẩng đầu, chỉ tập trung nâng niu bàn chân tôi.
Hàng mi rũ xuống, mạch máu trên cánh tay hơi nổi lên.
Giúp tôi thay giày xong, Chu Trì đứng dậy.
Bóng tối lại bao phủ lấy tôi.
Ánh mắt anh phức tạp lướt qua bảng hiệu tiệm sửa xe, cuối cùng dừng ở tòa nhà bệnh viện bên cạnh.
“Vừa nhận được điện thoại của anh, em đã… ra ngoài rồi à?”
“Ừ.”
Vừa nghe giọng anh, tôi liền bước xuống xe.
Còn đứng giữa gió lạnh tạo dáng cả nửa ngày.
Chu Trì nhìn tôi một lúc, khóe mắt hơi đỏ:
“Vậy là… vẫn chưa quyết định xong?”
3
Tôi ngẩn ra.
Chỉ bơm lốp thôi mà, cũng cần suy nghĩ kỹ vậy sao?
Hay là… anh đang hỏi tôi có quyết định quay lại với anh không?
Tim tôi đập mạnh một cái.
Còn cần nghĩ gì nữa?
Tuần đầu sau khi chia tay, tôi đã hối hận đến lăn lộn.
Nếu không phải anh nói quá cay nghiệt, chê tôi mãi không lớn, thì tôi đã sớm quay lại bám lấy anh rồi.
Nghĩ tới đó, sống mũi tôi cay xè, mắt lập tức đỏ lên.
Chu Trì thấy vậy cũng không nói gì thêm.
Giây tiếp theo, chiếc áo khoác còn vương hơi ấm trùm lên đầu tôi.
“Chưa nghĩ xong thì đừng nghĩ nữa.”
Anh quay mặt đi, không nhìn tôi.
“Về nhà trước đã.”
Về nhà!
Mắt tôi lập tức sáng rỡ.
“Ồ… được thôi!”
Tôi vui như chim nhỏ, nhảy nhót chui vào ghế phụ.
“Tống Di!”
Sau lưng vang lên một tiếng quát khẽ.
Tôi khựng lại, quay đầu liền thấy mặt Chu Trì đen như đáy nồi.
“Đi đứng không thể vững vàng chút à?”
Tôi rụt cổ lại.
Hung dữ thật.
Chu Trì nhét tôi vào ghế phụ, rồi ngồi vào ghế lái.
Anh nhìn đèn cảnh báo đỏ trên bảng điều khiển, nhíu mày.
Quả nhiên… anh ghét tôi đến cả việc bảo dưỡng xe cũng không xong.
Nhưng người mở xưởng là anh chứ có phải tôi đâu.
Xe báo động, tôi biết mang đi xử lý đã là giỏi lắm rồi mà.
Chu Trì im lặng lái xe rời khỏi bãi trống của tiệm sửa, hòa vào dòng xe.
Anh lái… chậm kinh khủng.
Chẳng khác gì xe của ông già.
Hơn nữa, mỗi lần xóc nhẹ đều đạp phanh.
Tôi sắp nôn tới nơi.
Điều hòa bị anh chỉnh lên 26 độ, nóng đến mức tôi muốn cởi áo khoác.
Tôi vừa động đậy, anh đã hỏi:
“Lạnh à?”
Nóng ch//ết đi được! Anh ơi!
Nhạc rock trong danh sách phát cũng bị anh đổi thành “Bài ca Sao Nhỏ”.
Rốt cuộc anh bị làm sao vậy?
Tôi liếc trộm sắc mặt anh:
“Chu Trì…”
Anh khựng lại, các ngón tay nắm vô lăng siết chặt đến trắng bệch.
Tôi dùng mũi chân khẽ cọ tấm thảm.
“Vậy… anh đến tìm em là để… quay lại với em sao?”
4
Trong xe rơi vào im lặng ch//ết ch//óc.
Chu Trì không trả lời.
Chỉ có đường nét nghiêng lạnh lùng, không nhìn ra cảm xúc.
Giống hệt đêm ba tháng trước.
Đêm đó, tôi đi dự một đám cưới.
Có lẽ vì uống chút rượu, lúc về nhà, nhìn bóng lưng trong bếp kia, trong lòng tôi bỗng dâng lên một cơn thôi thúc.
Tôi tiến lại, đưa điện thoại cho Chu Trì xem tấm ảnh cô dâu chú rể trao nhẫn:
“Chu Trì, em cũng muốn cái này.”
Động tác rửa bát của anh khựng lại.
Anh liếc qua khung cảnh hôn lễ xa hoa kia.
“Nếu muốn nhẫn, ngày mai chúng ta đi mua.”
Anh giả vờ không hiểu.
Anh rõ ràng biết, thứ tôi muốn không phải cái nhẫn, mà là quyền được đeo nó lên tay anh.
Men rượu xộc lên, tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh:
“Em không nói cái đó. Chu Trì, em muốn kết hôn với anh.”
Không khí lập tức đông cứng.
Chu Trì rửa sạch chiếc bát cuối cùng, lau khô, cho vào tủ khử trùng.
Anh cứ thế quay lưng về phía tôi, im lặng suốt một phút.
Ngón tay siết chặt miếng rửa bát.
Rồi anh lau tay, xoay người lại, giơ tay xoa đầu tôi.
“Di Di, đừng làm loạn.”
5
Trong giọng nói của Chu Trì là thứ bất lực mà tôi ghét nhất:
“Hôn nhân… không đơn giản như em nghĩ đâu.”
Quả nhiên anh không muốn.
Nhìn ánh mắt né tránh của anh, tim tôi như bị ai đó giẫm mạnh một cái.
Lại là thế này.
Anh cho rằng tôi không hiểu.
Anh nghĩ chúng tôi không hợp.
Anh nghĩ chúng tôi môn không đăng, hộ không đối.
Anh nghĩ chỉ cần tôi không kết hôn với anh, tôi vẫn sẽ là thiên kim trong sạch của nhà họ Tống, sau này còn có thể gặp được người đàn ông tốt hơn.
Sao có thể chứ.
“Hôn nhân đúng là không đơn giản, nhưng em có thể học mà!”
Nước mắt lập tức trào ra. Tôi túm chặt vạt áo anh, giọng run bần bật:
“Em không hiểu kết hôn là thế nào thật… nhưng chẳng phải anh đều sẽ dạy em sao? Từ khi em mới mười mấy tuổi, từ lúc chúng ta quen nhau, mọi thứ – nắm tay, hôn nhau, kể cả… chuyện đó – chẳng phải đều là anh dạy em sao?”
Tôi giữ lấy bàn tay anh đang định rút lại, dùng sức ấn lên ngực mình:
“Nếu những thứ đó anh dạy được, nếu những chuyện đó đều được, vậy tại sao chuyện kết hôn với anh, làm vợ anh… lại không thể dạy? Sao lại không được?”
6
Chu Trì nhìn tôi.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy, dường như có thứ gì đó đang cuộn trào.
Cuối cùng, tất cả cảm xúc đều bị anh ép xuống.
Anh chậm rãi rút tay ra, giọng lạnh hẳn:
“Di Di, em không thể… cái gì cũng bắt anh phải dạy.”
Tôi như bị dội thẳng một xô nước đá lên đầu.
Nỗi sợ bị bỏ rơi trong nháy mắt nhấn chìm tôi.
“Anh không muốn dạy, đúng không?”
Tôi đẩy mạnh anh ra, giọng nói sắc gắt đến mức chính tôi cũng cảm thấy xa lạ.
“Anh không dạy, em sẽ đi tìm người khác dạy! Anh không chịu cưới em, người muốn cưới em nhiều lắm!”
“Tống Di!”
Chu Trì – người trước nay dù tôi có làm loạn thế nào cũng chỉ biết dỗ dành – lần đầu tiên nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng đến tột cùng.
“Em có thể nào… đừng lúc nào cũng trẻ con như vậy được không? Chúng ta ở bên nhau bao nhiêu năm rồi, rốt cuộc khi nào em mới chịu lớn lên một chút?”
Anh chê tôi rồi.
Anh không cần tôi nữa rồi.
“Vậy thì…”
Tôi nhìn anh, nước mắt như chảy mãi không ngừng.
“Chỉ cần em lớn lên, anh sẽ cưới em, đúng không?”
“Di Di, em bình tĩnh lại đã…”
Chu Trì xoa trán, dường như muốn giải thích.
“Em không nghe!”
Tôi cắt ngang anh, gần như phát điên.
“Anh chỉ cần trả lời em một câu thôi – kết hôn, hay chia tay. Anh chọn cái nào?”