Chim Hoàng Yến Rủ Nhau Bỏ Trốn

Chim Hoàng Yến Rủ Nhau Bỏ Trốn

Tôi và cô “thiên kim giả” lần lượt trở thành “chim hoàng yến” của hai anh em nhà họ Thẩm ở Bắc Kinh.

Chỉ cần ra ngoài uống ly trà, chúng tôi cũng có thể phàn nàn đủ thứ về khoản thể lực xài mãi không hết mỗi đêm của hai vị kim chủ.

Sau này, nghe nói bạch nguyệt quang của người em sắp về nước, thiên kim giả bèn hỏi: “Cậu có trốn không?”

Tôi đáp: “Tớ sao cũng được, tùy cậu.”

Cô ấy lại hỏi: “Vậy cậu trốn trước hay tớ trốn trước?”

Tôi bảo: “Cùng trốn đi.”

Kết quả là đêm đó, do quá mức nổi bật nên chúng tôi bị tóm gọn ngay trong lúc chạy trốn.

Đại lão nhà họ Thẩm ở Bắc Kinh giận đến mức cười lạnh: “Nó có bạch nguyệt quang chứ tôi đâu có, em chạy gì hả?”

1

Vì gia đình phá sản, tôi và Ôn Niên – thiên kim giả bị đưa đến nhà họ Thẩm ở Bắc Kinh để gán nợ.

Tôi đi theo người anh – Thẩm Hoài Châu.

Còn Ôn Niên đi theo người em – Thẩm Tu Bạch.

Cuộc sống ở nhà họ Thẩm cũng tạm coi là đầy đủ.

Nhưng thái độ của hai anh em họ với chúng tôi đều kỳ lạ mà nhất quán:

Mỗi tháng không hề thiếu tiền, nhưng cũng chẳng cho thêm ánh mắt nào.

Chúng tôi cũng vì thế mà được thảnh thơi vô cùng, chỉ ra ngoài uống ly trà cũng tiện thể than vãn về sức lực dư dả của kim chủ mỗi đêm.

Nhưng dạo gần đây mỗi khi than vãn, Ôn Niên đều có vẻ lơ đễnh.

Tôi chọc chọc vào cánh tay cô ấy: “Cậu làm sao thế? Đêm qua Thẩm Tu Bạch lại không cho cậu ngủ à?”

Cô ấy định thần, rồi thở dài:

“Bạch nguyệt quang của Thẩm Tu Bạch sắp về.”

Tôi “à” một tiếng.

Chủ đề này thật khó để tiếp tục bàn luận.

Vì ở điểm này, hai anh em nhà họ Thẩm không hề giống nhau, Thẩm Hoài Châu vẫn luôn mang phong cách cấm dục.

Nghe đâu trước khi tôi xuất hiện, đến cả muỗi cái cũng không có con nào bên cạnh anh.

Thẩm Tu Bạch cũng gần giống vậy.

Nhưng nghe nói, cậu ta có một bạch nguyệt quang mong nhớ suốt ngày đêm.

Ôn Niên tiếp tục thở dài: “Tớ cảm thấy nên chuồn sớm, kẻo lại đụng mặt bạch nguyệt quang.”

Tôi hớp một ngụm trà sữa: “Đi đâu? Tớ đi với cậu.”

Ôn Niên trông như thể đã hạ quyết tâm: “Tớ tính chạy trốn, cậu có chạy cùng không?”

Tôi không hề do dự mà đáp: “Cậu trốn thì tớ cũng trốn.”

Thật ra Thẩm Hoài Châu đối xử với tôi không tệ.

Nhưng chị em là trên hết, tốt xấu gì tôi cũng chẳng cần nghĩ nhiều.

Mặt Ôn Niên đầy vẻ cảm khái: “Vậy cậu chạy trước hay tớ chạy trước?”

Tôi nghĩ ngợi: “Cùng nhau chạy.”

Dù Thẩm Hoài Châu không có bạch nguyệt quang, nhưng ai dám chắc ngày nào đó bên cạnh anh không xuất hiện đối tượng liên hôn.

Tôi thực sự phải lo xa, chẳng thà nhân cơ hội này bỏ trốn luôn.

Ôn Niên lập tức vỗ tay quyết định: “Được! Cùng trốn!”

Sau đó, cô ấy sắp xếp sơ bộ các đầu việc liên quan đến chạy trốn:

“Tớ phụ trách mua vé và chuẩn bị mọi thứ cần thiết, cậu lo phần lên kế hoạch.”

Cô ấy ngừng một chút rồi nói: “Nếu cậu lại không chịu làm bản kế hoạch như trước thì đừng mơ trốn cùng tớ!”

Vừa nói, cô ấy vừa siết năm ngón tay lại, ý tứ đe dọa vô cùng rõ rệt.

Tôi vội gật đầu lia lịa: “Yên tâm, yên tâm, tối nay về nhà tớ sẽ làm ngay, còn làm cả bản PPT lẫn bản word!”

Dù sao thì đây không phải chuyến đi chơi thông thường, tôi cũng nên nghiêm túc.

Nghe tôi cam đoan như vậy thì Ôn Niên cũng hài lòng gật đầu.

2

Tối đó khi về đến nhà, chúng tôi ăn ý cùng từ chối lời mời “làm việc” của kim chủ.

Ôn Niên bảo cô ấy đau dạ dày, tôi thì nói mình bị chóng mặt.

Nhìn hai anh kim chủ lần lượt rời đi, tôi lập tức lăn xuống giường mở máy tính, gấp rút viết kế hoạch chạy trốn.

Đang soạn dở bài thì Thẩm Hoài Châu mang thuốc vào, tôi vội nhảy lên giường giả vờ đau ốm.

Anh chạm tay lên trán tôi, lẩm bẩm: “Sao lại đổ mồ hôi rồi?”

Anh muốn kéo chăn tôi xuống một chút, nhưng tôi lập tức túm chặt chăn, làm bộ rất lạnh.

Thẩm Hoài Châu kiểm tra nhiệt độ, thấy đã hạ được ít nhiều mới yên tâm đi ra.

Chờ anh khép cửa lại, tôi liền rút chiếc laptop nóng bỏng từ trong chăn ra.

Dù toàn thân bị ủ đến phát nóng thì tôi cũng chẳng màng.

Mở máy lại, tôi cặm cụi viết tiếp.

Cách một lúc thì Thẩm Hoài Châu lại vào xem tình trạng tôi thế nào.

Anh vừa bước vào, tôi liền gập máy giả vờ ngủ.

Cứ lặp đi lặp lại như thế, mãi đến gần sáng tôi mới viết xong.

Sau khi nhấn nút lưu, tôi quẳng máy tính qua một bên rồi lịm đi ngủ mê mệt.

3

Lúc tỉnh dậy, tôi thấy Ôn Niên đang ngồi bên giường.

Trông cô ấy còn mệt mỏi hơn cả tôi.

Thấy tôi mở mắt, cô ấy vội đưa tay đòi xem kế hoạch bỏ trốn.

Tôi mở máy cho cô ấy xem, tiện thể hỏi thăm: “Mặt cậu sao tái thế này?”

Ôn Niên lướt màn hình, thở dài: “Thẩm Tu Bạch ngu ngốc kia biết tớ giả bệnh, thế là tối qua lại lôi tớ đi làm cái chuyện đó suốt đêm.”

Nói đến đây, ngọn lửa tức giận trong cô ấy vừa nén xuống bỗng bùng lên: “Mẹ nó, không trốn sớm chắc mất mạng.”

Tôi buồn ngủ đến díp mắt.

Cô ấy xem xong tài liệu thì chuyển nó sang máy của mình.

Tôi ngáp ngắn ngáp dài: “Bên cậu cũng xong hết rồi chứ? Khi nào chạy?”

Ánh mắt Ôn Niên trở nên lạnh lẽo:

“Nghe nói bạch nguyệt quang kia sẽ về nước vào ba ngày sau.”

“Hai anh em nhà họ Thẩm đều đến dự tiệc đón cô ta.”

“Tối hôm đó trốn là hợp lý nhất.”

Tôi gật đầu: “Được, cứ nghe cậu.”

Cô ấy nói lúc nào thì là lúc ấy.

Ôn Niên trả máy lại cho tôi: “Các chi tiết còn lại đợi bọn họ ra ngoài thì chúng ta bàn thêm.”

“Giờ tớ về ngủ bù đây.”

Cô ấy vừa đóng cửa thì tôi lại chui vào chăn ngủ tiếp.

Giấc ngủ này kéo dài đến khi Thẩm Hoài Châu đi làm về.

Anh tháo đồng hồ, rồi lại đưa tay sờ trán tôi: “Hôm nay thế nào rồi? Nghe người làm nói em ngủ cả ngày.”

Tay anh có chút lạnh khiến tôi khẽ rụt lại: “Em đỡ rồi.”

Tôi nhớ tới bài học của Ôn Niên, sợ bị anh phát hiện việc giả bệnh.

Thẩm Hoài Châu cởi cúc áo sơ mi: “Vậy ngủ sớm một chút.”

Tôi nhìn động tác tháo cúc của anh mà sợ hãi nói lắp bắp: “À… thật ra em vẫn chưa khỏe, chúng ta… ngủ bình thường thôi được không?”

Anh dừng lại hai giây, nhướng mày:

“Không ngủ bình thường thì em muốn làm gì?”

Lại còn giả vờ không hiểu.

Mặt tôi nóng bừng bừng, vội trùm chăn kín đầu: “Không làm gì hết, ngủ thôi, ngủ thôi.”

Anh cũng chẳng nói gì thêm.

Vòng tay của Thẩm Hoài Châu ôm lấy tôi, rất nhanh sau đó anh đã chìm vào giấc ngủ.

Ban ngày tôi ngủ đã đủ nên bây giờ đành nằm thao thức đến sáng, đầu óc chỉ nghĩ đến kế hoạch trốn chạy còn chỗ nào cần chỉnh sửa.

Mãi đến gần sáng mới thấm mệt, khi nghe tiếng anh dậy, tôi đã không mở nổi mắt, chỉ mơ màng cảm nhận được anh khẽ cúi xuống hôn lên trán mình, sau đó trong phòng không còn động tĩnh gì.

Để bớt gây chú ý, mấy buổi trà chiều vốn là lúc hai đứa tôi ngồi than vãn cũng tạm hủy.

Hàng ngày chúng tôi chỉ ở lì trong phòng để bàn bạc, sửa sang thêm kế hoạch.

Cuối cùng, ngày vị bạch nguyệt quang kia về nước cũng tới.

4

Sáng sớm, Ôn Niên kiếm cớ cãi nhau một trận to với Thẩm Tu Bạch.

Rồi cô ấy về đóng chặt cửa phòng, ngay cả tôi đến gọi cũng không mở.

Thẩm Tu Bạch nghĩ cô ấy đang giận dỗi thì cũng giận đến nỗi đập cửa bỏ đi.

Tôi thì nhìn sang Thẩm Hoài Châu đang ngồi thong thả uống trà trên sofa, trong lòng nôn nóng vô cùng.

Không phải anh ấy nói sẽ dự tiệc đón bạch nguyệt quang sao?

Sao giờ còn chưa đi?

Nếu anh không đi sớm thì chúng tôi muộn chuyến bay mất.

Tôi lo lắng sốt ruột như con kiến bò trên chảo lửa.

Cuối cùng anh cũng đứng dậy, tôi mừng thầm, đang định ân cần nhắc anh đi đường cẩn thận thì ai ngờ anh lại liếc mắt sang, nhíu mày: “Sao em vẫn chưa đi thay đồ?”

Tôi sững sờ: “Hả?”

Anh nhìn đồng hồ: “Em không đi đến bữa tiệc chào mừng tối nay à?”

Tất nhiên là tôi không đi.

Thấy ánh mắt anh nhìn tôi, tôi cuống quýt nghĩ cách, cố gắng ép ra hai giọt nước mắt: “Hôm nay em lại thấy hơi khó chịu, chắc không đi được.”

Tôi tưởng như thế là đủ lý do rồi, nào ngờ Thẩm Hoài Châu khoác áo xong thì dừng tay: “Vậy cũng thay đồ đi, anh đưa em đến bệnh viện.”

Similar Posts

  • Lâm Hạ

    Hạ Hạ, tám trăm tệ đủ không? Không đủ thì anh chuyển thêm cho em.

    Lâm Hạ nhìn vào ghi chép chuyển khoản trên màn hình điện thoại, cả người cô cứng đờ.

    Tám trăm tệ.

    Chồng cô – Cố Bắc Thành – một đại gia thương trường sở hữu hàng chục tỷ, chuyển cho cô tám trăm tệ tiền sinh hoạt.

    Mà chỉ mười phút trước, cô vô tình thấy một khoản chuyển khoản khác của anh ta – chuyển tám nghìn vạn (80 triệu tệ) cho một người tên là “Tiểu Ngọt Ngào”.

    Ghi chú viết: “Bảo bối vất vả rồi, đây là khoản còn lại của căn biệt thự mà em muốn.”

    Tay Lâm Hạ bắt đầu run lên.

  • Vảy Rắn Và Vảy Tim

    Anh bạn thanh mai trúc mã của tôi ghét tôi nhát gan, nên sinh nhật liền tặng tôi một con rắn.

    Tôi sợ đến phát khóc, định ném nó đi, thì chợt thấy hàng loạt bình luận bay qua màn hình:

    “Phản diện sẽ ghi hận vì bị nữ phụ ném đi, rồi nuốt sống tất cả mọi người tại chỗ, trừ nam chính và nữ chính. Nữ phụ thanh mai xui xẻo lắm đó.”

    “Nữ chính của chúng ta thì dũng cảm bắt rắn bằng tay trần, thế là chiếm được trái tim nam chính~”

    “Cô nàng mềm mại, ngoan ngoãn, không sợ rắn — phản diện còn tặng nhà và tiền cho cơ!”

    Anh bạn trúc mã mỉm cười hỏi tôi:

    “Còn sợ rắn không? Nếu sợ thì anh giết nó.”

    Tôi nhìn thấy ánh lạnh trong mắt con rắn, cắn môi, nước mắt rưng rưng, rồi ôm chặt nó vào lòng.

    “Anh làm sao biết em thích rắn vậy chứ? Nó đáng yêu lắm mà, mắt to tròn, răng còn trắng nữa!”

    “Á! Buông ra đi, đừng cắn em mà!”

  • Người Đàn Ông Hoàn Hảo Của Thiên Hạ

    VĂN ÁN

    Sau khi tôi bị sảy thai, bác sĩ nói rằng tôi rất khó có thể mang thai lại.

    Chồng tôi, để thể hiện tình yêu, đã tự đi triệt sản.

    Anh nói:

    “Anh sẽ thay em gánh hết mọi lời dị nghị của thiên hạ.”

    Mọi người đều khen anh — người đàn ông giàu có, chung tình, là một người chồng hiếm có trên đời.

    Nhưng tôi lại đưa ra đơn ly hôn.

    Tất cả đều nói tôi phát điên rồi.

    Chỉ có tôi mới biết.

    Cô gái đã đẩy tôi ngã xuống cầu thang.

    Chính là con chim sẻ nhỏ mà chồng tôi nuôi bên ngoài.

  • Ba Năm Làm Vợ, Một Đời Là Người Dưng

    “Đồ khốn, anh đều là/ m vào tr/ o/ng hết rồi…”

    Sau khi phát hiện bạn trai đầu đời lén lút đi xem mắt kết hôn, tôi đã mua vé máy bay rời đi ngay trong đêm.

    Nhưng anh ta lại b/ ắ/t tr/ ói tôi về căn biệt thự ở Cảng Thành, c/ ư /ng đo0/ ạt tôi suốt ba ngày ba đêm.

    Từ hồ bơi, ban công đến nhà xe… đâu đâu cũng vương lại dấu vết ho.0/ an l/ ạc của hai c/ ơ th/ ể qu/ ấ/n qu/ ýt.

    Tôi khóc đến mất giọng, vậy mà anh ta lần sau lại càng dữ dội hơn lần trước.

    Cuối cùng, anh bó/ p ch/ ặt eo tôi, đôi mắt đỏ ngầu cầu xin:

    “Uyển Âm, cầu xin em, đừng bỏ rơi anh có được không?”

    Tôi gắng gượng thân thể rã rời đẩy anh ra:

    “Nếu anh đã chọn liên hôn, em tuyệt đối sẽ không làm loại tình nhân không thấy ánh mặt trời.”

    Năm năm sau đó, Thẩm Kiêu liều mạng leo lên vị trí cao nhất.

    Ngày đầu tiên trở thành đại ca vùng Cảng Bắc, anh lập tức ly hôn, quỳ xuống trước mặt tôi:

    “Uyển Âm, ngày xưa anh không còn cách nào khác… bây giờ, anh tuyệt đối không để em phải chịu thêm bất cứ uất ức nào nữa.”

    Kết hôn ba năm, anh cưng chiều tôi thành “Thẩm phu nhân” khiến cả Cảng Bắc phải ghen tị.

    Tôi tùy tiện nói muốn ăn hoành thánh ở phía Bắc thành phố, anh liền lái xe xuyên đêm qua ba quận để mua về;

    ngày giỗ cha mẹ tôi, anh hủy bỏ mọi việc kinh doanh, cùng tôi quỳ suốt một ngày trong chùa Phật.

    Người ta đều bảo, Kiêu ca coi vợ còn quan trọng hơn cả mạng sống.

    Cho đến một đêm, tôi tình cờ nghe thấy tiếng trêu chọc của đám đàn em thân tín:

    “Kiêu ca, nghe nói Chu hoa khôi lại ma/ ng th/ ai rồi?

    Hiệu suất của anh còn kinh khủng hơn cả đi cướp địa bàn đấy!”

    “Không phải anh nói hận cô ta năm đó ép anh liên hôn sao, sao giờ lại ngủ đến nghi/ ệ/n thế này?

    Chị dâu ba năm nay một quả trứng cũng không nặn ra nổi, mà anh với Chu hoa khôi sắp lập được cả đội bóng đá rồi!”

    Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Thẩm Kiêu ngậm thu/ ố/c lá cười khẽ:

    “Uyển Âm ngoan quá, trên giường không buông thả được.

    Chu Lợi dù sao cũng là người lăn lộn trong chốn ăn chơi, kiểu gì cũng tiếp được, rất vừa miệng.”

    Trong tiếng cười nhạo báng, tôi ngơ ngác nhìn tờ giấy khám thai trên tay, lặng lẽ quay người đặt lịch phẫu thuật ph/ /á th/ a/ i.

  • Lấy Thân Báo Đáp

    Ta thay đích tỷ xuất giá, gả cho một vị tướng quân nghe nói đã bỏ mình nơi sa trường.

    Ai ngờ đâu, ngay trước ngày thành thân, người đáng lẽ nằm dưới ba tấc đất ấy lại đột nhiên trở về.

    Ta nắm chặt khăn hỷ trong tay, tim đập loạn nhịp, dè dặt hỏi một câu:

    “Biểu ca… nếu đã như vậy, ta có thể về nhà không?”

    Hắn chẳng buồn trả lời cho tử tế, một tay ôm chặt eo ta, cúi xuống hôn mạnh một cái:

    “Đợi ngày lại mặt, ta sẽ tự mình đưa nàng về.”

    Khoan đã… ta nói “về nhà” đâu có phải là kiểu “về” như thế!

  • Chiếc Trâm Hải Đường

    Vào đêm ta được phong làm Quý phi, Hoàng thượng vì dùng quá liều thuốc bổ dương, đã chết ngay trên giường của ta.

    Ta còn chưa kịp khoác áo ngoài, Thái tử hơn ta ba tuổi đã dẫn người xông thẳng vào điện.

    Hắn nói ta dùng sắc đẹp mê hoặc, phóng túng quá độ nên mới khiến Hoàng thượng mất mạng!

    Ta vừa lăn vừa bò đến ôm lấy chân hắn, khóc lóc cầu xin:

    “Điện hạ, oan cho ta quá, áo còn chưa cởi xong thì quyến rũ ở đâu ra chứ?”

    Hắn cúi người, bóp cằm ta, ánh mắt lại lướt về lớp áo lót hơi lỏng, cười khinh miệt:

    “Ngươi xưa nay toàn nói dối. Ngươi nghĩ ta còn tin sao?”

    Hắn mạnh tay xoay mặt ta sang chỗ khác, khoanh tay đứng thẳng dậy, thị vệ phía sau lập tức tiến lên kéo ta ra ngoài.

    Ta muốn khóc mà không ra nước mắt. Đúng là ta có nhan sắc, nhưng thực sự không có dụ dỗ Hoàng thượng — chính ông ta tự nhào vào ta.

    Không ngờ lại yếu đến vậy.

    Chết thì chết, sao còn kéo ta chết cùng!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *