Sau Khi Buông Tay Anh

Sau Khi Buông Tay Anh

Tôi đã theo bên cạnh Tống Sơ Ngôn suốt ba năm.

Cho đến khi anh ta ôm chầm lấy bạn gái chính thức ngay trước mặt tôi, quỳ một gối xuống, lấy ra một chiếc nhẫn.

Khoảnh khắc này, tôi cuối cùng cũng mệt mỏi rồi.

01

Quá nửa đêm, tay nắm cửa phòng ngủ bị nhẹ nhàng xoay mở.

Một vòng ôm mang theo hơi lạnh từ phía sau ôm lấy tôi, đầu mũi tôi lập tức bị mùi nước hoa pha trộn bao phủ.

Tôi nhắm mắt lại, Tống Sơ Ngôn khàn giọng nói: “Trăn Trăn, anh biết em chưa ngủ.”

Tôi im lặng, không nhúc nhích mặc anh ôm.

Ngay sau đó, một chiếc hộp được nhét đến trước mắt tôi, giọng nói có phần mệt mỏi của Tống Sơ Ngôn vang lên: “Lễ Tình Nhân vui vẻ, đây là quà cho em.”

Có lẽ anh thật sự mệt lắm rồi.

Nghe nói hôm nay anh dẫn Phong Tình đi mở tiệc du thuyền, chơi tới tận khuya, tiêu hao sức lực cũng là chuyện bình thường.

Dù sao trước giờ anh vốn không thức khuya.

“Trăn Trăn, em ngoan một chút đi, anh đặc biệt về đây để ở cùng em.”

Thấy tôi không đáp lại, giọng Tống Sơ Ngôn dịu xuống, đặt cằm lên hõm vai tôi.

Rất nhanh, hơi thở của anh trở nên đều đặn.

Một lúc sau, tôi chậm rãi mở mắt trong bóng tối, với tay lấy điện thoại.

Màn hình điện thoại đột ngột sáng lên giữa đêm đen.

Hôm nay là ngày mười lăm tháng tám, 0 giờ 47 phút.

Lễ Tình Nhân đã là chuyện của ngày hôm qua rồi.

Mà cả bàn thức ăn tôi chuẩn bị từ sớm đã nguội lạnh, đông lại không thể ăn được nữa, tất cả đều bị tôi đổ vào thùng rác.

Chiếc hộp nhỏ Tống Sơ Ngôn nhét cho tôi vẫn nằm ở góc gối, tôi không cầm lên xem.

Không cần xem tôi cũng biết – là vòng tay Cartier.

Phong Tình rất thích Cartier, còn Tống Sơ Ngôn trước giờ chưa từng nhớ tôi thích gì, hoặc nói đúng hơn là anh lười nhớ, dứt khoát mua đồ Phong Tình thích thành hai phần rồi chia cho tôi một phần.

Cũng giống như con người anh vậy.

02

Tôi đã làm “tiểu tam” của Tống Sơ Ngôn ba năm.

Quan hệ giữa tôi và anh rất phức tạp, vài ba câu không thể nói rõ.

Thật ra lúc ban đầu, tôi mới là bạn gái chính thức của Tống Sơ Ngôn.

Anh là mối tình đầu của tôi.

Hai năm đầu bên nhau, chúng tôi quấn quýt như keo sơn, người xung quanh cũng đều khen chúng tôi trai tài gái sắc.

Tôi vẫn luôn cho rằng chúng tôi sẽ kết hôn.

Cho đến hai năm sau, lần đầu tiên tôi nhìn thấy Phong Tình trong điện thoại của Tống Sơ Ngôn.

Lúc đó tôi mới biết, cái gọi là xứng đôi tôi từng nghĩ chẳng qua chỉ là trò cười.

Bối cảnh gia đình của Tống Sơ Ngôn xa đến mức tôi không thể tưởng tượng nổi.

Hiện thực không phải cổ tích.

Hoàng tử và Lọ Lem vốn dĩ không có kết cục.

Mà Phong Tình chính là “công chúa” do gia đình sắp đặt cho anh – anh không thể từ chối, cũng không được phép từ chối.

Lúc đầu tôi không chấp nhận nổi, tôi khóc lóc ầm ĩ với anh, dứt khoát đòi chia tay.

Nhưng sau đó cha tôi đổ bệnh, khoản chi phí trên trời gia đình tôi căn bản không thể xoay nổi.

Tống Sơ Ngôn đưa cho tôi chín trăm nghìn tệ, đồng thời lấy đó ép tôi tiếp tục làm bạn gái của anh.

Cứ như vậy, tôi từ bạn gái biến thành tiểu tam.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong lòng Tống Sơ Ngôn.

Con người Tống Sơ Ngôn chiếm hữu rất mạnh, nói khó nghe thì giống hệt một con chó – lãnh địa đã khoanh là của anh hết, cực kỳ bá đạo.

Vì thế anh luôn không cho tôi rời đi.

Tôi gỡ tay anh ra, Tống Sơ Ngôn lại siết chặt cánh tay hơn, trong giọng vẫn còn chút ngái ngủ: “Trăn Trăn, hôm nay anh dẫn em ra ngoài bù lại Lễ Tình Nhân nhé?”

Tay tôi khẽ đặt lên bụng dưới, do dự không biết có nên nói chuyện đó cho anh hay không.

Hôm qua khi dùng que thử thai, tôi đã hiện hai vạch.

Chắc là lần trước anh uống say, chúng tôi quên dùng biện pháp.

Vì đang trong thời kỳ an toàn nên lúc đó cũng không để ý.

Đến khi tháng này kỳ kinh không tới, tôi mới hoảng.

Nhưng tình huống của chúng tôi hiện giờ thật sự không thích hợp để sinh mệnh nhỏ này xuất hiện.

Tôi do dự hồi lâu vẫn mở miệng.

Có lẽ tôi cảm thấy với tư cách người cha, Tống Sơ Ngôn có quyền biết chuyện này.

Hoặc cũng có thể trong lòng tôi vẫn ôm một chút ảo tưởng bí mật, không thực tế.

Tôi khẽ nói: “Tống Sơ Ngôn, em mang thai rồi.”

Tôi từng thấy trên mạng rất nhiều phản ứng của đàn ông khi biết mình sắp làm cha – có người mừng như điên, có người khó mà chấp nhận.

Nhưng phản ứng của Tống Sơ Ngôn không thuộc hai loại đó.

Tôi cảm nhận được cơ thể anh đang áp sát tôi bỗng cứng lại, rồi đột ngột ngồi bật dậy.

Nệm giường bên cạnh lõm xuống một mảng.

Tôi quay đầu nhìn, biểu cảm của Tống Sơ Ngôn phức tạp đến khó nói thành lời.

Đó không đơn thuần là vui mừng hay tức giận, mà là trăm vị cảm xúc trộn lẫn, khiến môi anh mấp máy mà không thốt nên lời.

Tôi nhìn sống mũi cao thẳng và đôi mắt xám như thủy tinh của anh, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ cực kỳ không đúng lúc.

Nếu đứa bé giống anh… chắc sẽ rất đẹp.

Một lúc lâu sau, Tống Sơ Ngôn hít sâu một hơi, chậm rãi đặt tay lên bụng dưới của tôi.

Bàn tay anh hơi run.

“Sao anh không cảm nhận được nó?” Anh hơi nghiêng đầu, vẻ mặt nghi hoặc.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh lộ ra biểu cảm trẻ con như vậy, không nhịn được mỉm cười: “Làm gì nhanh thế được?

“Giờ chắc vẫn chỉ là trứng đã thụ tinh thôi, phải bốn năm tháng mới lộ bụng.”

Tôi hơi ngẩng đầu nhìn Tống Sơ Ngôn, cân nhắc một lúc rồi nói: “Đứa bé này…”

Tôi không biết Tống Sơ Ngôn có cho phép đứa trẻ này tồn tại hay không.

Nó sẽ khiến mối quan hệ vốn đã rối như tơ vò của chúng tôi trở nên càng phức tạp.

Nhưng với tư cách một người mẹ, ngay khi biết đến sự tồn tại của nó, tôi đã nảy sinh một sợi liên kết kỳ diệu với sinh mệnh nhỏ bé này.

Phản ứng của Tống Sơ Ngôn là vui mừng, điều đó khiến lòng tôi nhẹ nhõm.

“Chúng ta phải giữ lại nó!”

Đôi môi hồng nhạt của anh cong lên thành một đường cong dịu dàng, gần như nâng niu vuốt ve bụng dưới của tôi.

“Anh sắp làm ba rồi sao?”

Tống Sơ Ngôn khẽ nhíu mày, rồi lại giãn ra, giữa hàng mày ánh lên một nụ cười hoảng hốt: “Anh thật sự sắp làm ba rồi?”

Sau đó anh ôm chặt lấy tôi, trong giọng nói mang theo một chút run rẩy khó nhận ra: “Cảm ơn em, Trăn Trăn.

“Anh… anh không biết phải làm thế nào, nhưng anh nhất định sẽ đối tốt với em, đối tốt với con, làm một người cha tốt.

“Chúng ta đặt tên cho con là gì nhỉ? Tống Diệp thế nào, dùng họ của chúng ta…”

Tống Sơ Ngôn lải nhải nói không ngừng, trong lòng tôi lâu lắm rồi mới dâng lên một cảm giác ấm áp quen thuộc, từ trái tim vỡ vụn lan từng sợi đến tứ chi bách hài.

Tôi đưa tay ôm lại anh.

“Được.”

03

Tống Sơ Ngôn trông như thật sự rất để tâm đến đứa bé này.

Trong nhà vốn chỉ có một dì giúp việc, giờ anh lại thuê thêm một người chuyên nấu đồ ăn cho bà bầu.

Các loại thuốc bổ thì càng như nước chảy, không tiếc tiền mà đưa về nhà.

Trước kia anh ở bên Phong Tình nhiều hơn, nhưng bây giờ vừa tan làm là anh về nhà, gần như không ra ngoài nữa.

Dì mới đến cười nói với tôi: “Chồng đối xử với cô tốt thế này, cô gái à, cô thật có phúc đó.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, Tống Sơ Ngôn đã bưng một ly yến sào đặt vào tay tôi, cười nói: “Chăm sóc vợ mình chẳng phải là chuyện nên làm sao!”

Tôi nghiêng mặt nhìn anh.

Biểu cảm của anh vừa hạnh phúc vừa như lẽ đương nhiên, dường như thật sự là một người đàn ông đang chìm trong niềm vui sắp làm cha.

Tình cảm của chúng tôi dần dần được hàn gắn, chiếc gương vỡ chậm rãi ghép lại gần nhau.

Mâu thuẫn giữa anh và Phong Tình thì không tránh khỏi ngày càng nhiều.

Có mấy lần tôi thậm chí còn nghe thấy Phong Tình cãi nhau với anh qua điện thoại.

Tôi vuốt mái tóc đen của Tống Sơ Ngôn.

Anh đang gối đầu lên đùi tôi, nhắm mắt tựa vào bụng dưới của tôi.

“Không sao thật chứ?” Tôi dùng ngón tay phác họa đường nét lông mày và đôi mắt anh.

“Dạo này cứ nghe thấy hai người cãi nhau.”

“Không sao.” Tống Sơ Ngôn nắm lấy tay tôi, giữa mày thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn, “Cô ấy vốn tùy hứng như vậy, chuyện gì cũng phải theo ý cô ấy, không thì làm ầm lên.”

Anh khẽ thở dài: “Trăn Trăn, vẫn là em tốt.”

Tôi không nói gì.

Tùy hứng là vì có vốn liếng.

Nhưng tôi thì có tư cách gì để tùy hứng?

Nếu có thể, tôi cũng không muốn chia sẻ một người đàn ông với người khác, lại còn là lén lút trong bóng tối, giống như con chuột nơi cống rãnh.

Tôi lại nhớ đến cái tên ba mẹ đặt cho mình.

Diệp Trăn.

Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa.

Đào chi yêu yêu, kỳ diệp trăn trăn.

Ba mẹ hy vọng tôi có thể rực rỡ sum suê như lá đào, vậy mà tôi lại sống thành lớp rêu trong góc tối.

Thời gian trôi qua từng chút một, tôi và Tống Sơ Ngôn không ai nhắc lại chuyện Phong Tình nữa.

Tôi ôm giữ niềm mong đợi thầm kín trong lòng.

Có lẽ tôi vẫn còn cơ hội. Bây giờ chúng tôi đã có con, nếu Tống Sơ Ngôn thật sự yêu tôi, anh sẽ vì tôi mà lựa chọn.

Đúng như tôi dự đoán, anh quả nhiên đã lựa chọn.

Chỉ là… không phải theo cách tôi mong muốn.

Thời tiết tháng Chín vẫn còn nóng, nhưng đã thêm vài phần thoáng đãng của mùa thu.

Gió đêm mát hơn một chút, thổi tan những đám mây trên trời.

Trong bầu trời đêm cao và xa, sao trời như rơi đầy.

Ngoài khơi không xa, từng chùm pháo hoa khổng lồ nổ tung, phản chiếu lên mặt biển lấp lánh.

Pháo hoa rất đẹp, như tiên nữ tung hoa rơi xuống biển. Rồi vô số máy bay không người lái xếp thành đội hình, trong một hình trái tim biến thành một bàn tay và chiếc nhẫn tròn.

Có người đang cầu hôn.

Tôi chống cằm dựa vào ban công, hứng thú nhìn.

Dù đây không phải kiểu cầu hôn tôi thích – tôi thích hai người yên tĩnh đi dạo trên bãi biển, rồi bất ngờ lấy nhẫn ra.

Nhưng điều đó không ngăn tôi chúc phúc cho tình cảm của người khác.

Nhiều pháo hoa và trực thăng như vậy, chắc chắn phía nam đã bỏ không ít tâm tư.

Trong lòng tôi âm thầm ngưỡng mộ, trong đầu lại không nhịn được hiện lên gương mặt như tranh vẽ của Tống Sơ Ngôn.

Bàn tay do mấy chục chiếc drone tạo thành chậm rãi đeo chiếc nhẫn vào.

Bên cạnh, pháo hoa lại rực sáng, nửa bầu trời bị nhuộm thành muôn màu.

Tôi cười mở chiếc điện thoại vừa vang lên.

Rồi biểu cảm cứng đờ trên mặt.

Trong WeChat, một người bạn chung của tôi và Tống Sơ Ngôn gửi cho tôi một tin nhắn.

Có thể thấy cô ấy rất do dự, lời lẽ cẩn trọng.

Nhưng câu nói đó vẫn như lưỡi dao sắc, trong chớp mắt đâm thẳng vào tim tôi, khiến tôi còn chưa kịp rên lên đã m//áu me đầm đìa.

“Diệp Trăn… cái đó… Tống Sơ Ngôn vừa cầu hôn Phong Tình rồi.”

“Chuyện này cậu biết không?”

Ngón tay tôi trong nháy mắt lạnh ngắt, đầu óc không thể phản ứng, chỉ có thể máy móc mở tấm hình cô ấy gửi.

Bên bờ biển, vô số pháo hoa, hàng trăm chiếc drone. Dưới nền biển và trời sao, Tống Sơ Ngôn quỳ một gối, mỉm cười giơ tay nâng hộp nhẫn.

Khóe mắt đuôi mày anh đều là ý cười.

Dù viên kim cương rực rỡ đến đâu cũng không sánh bằng một phần ánh sáng trong mắt anh.

Đối diện anh, mắt Phong Tình đỏ hoe, che miệng lộ ra nụ cười cảm động lẫn nước mắt.

Hóa ra nhân vật chính của màn cầu hôn này… là anh.

Kỳ lạ là, khoảnh khắc ấy, cơn đau trong tim tôi lại biến mất một cách quỷ dị.

Tôi như tách khỏi thân xác mình, ngơ ngác nhìn tất cả từ trên cao.

Bọn họ thật sự rất xứng đôi – trai tài gái sắc, đúng là một đôi bích nhân.

Hợp nhau như vậy, xứng đôi như vậy – quả thực là duyên trời định.

Còn tôi giống như một kẻ đứng xem trong bóng tối, lặng lẽ nhìn tất cả.

Tôi không gào khóc điên loạn, cũng không tuyệt vọng bi thương.

Tôi chỉ bình tĩnh nghĩ rằng – Ngày này cuối cùng cũng đã đến.

Chỉ là… đến sớm hơn tôi tưởng một chút.

Tháng thứ ba tôi mang thai, khi tôi đang đầy mong chờ, đầy vui mừng đợi con chúng tôi chào đời – Anh lại đi cầu hôn người khác.

Similar Posts

  • Mình Ly Hôn Đi

    Triệu Kinh Đình không hề yêu tôi.

    Anh ấy không bế con của chúng tôi.

    Không quan tâm đến sự nghiệp của tôi.

    Mỗi lần có phóng viên nhắc đến tôi ở nơi công cộng,

    Anh ấy luôn mím chặt môi, chưa từng trả lời.

    Lại một lần cãi nhau, tôi cười hỏi anh:

    “Triệu Kinh Đình, lẽ nào em không xứng đáng để anh giới thiệu với bạn bè sao?

    Là vì em không đủ tư cách, hay vì em không xứng với anh?”

    Anh luôn đỏ mắt giải thích:

    “Kim Nguyện, em đừng làm loạn nữa.

    Đợi thêm một chút được không?”

    Tôi cười đến mức chảy cả nước mắt.

    “Vậy thì ly hôn đi.”

  • Hệ Thống, Hắn Lại Khóc Kìa

    VĂN ÁN

    Ta xuyên vào một quyển truyện ngược tâm theo mô típ “nam chính truy thê”.

    Hệ thống nói: “Trị số ngược tâm đầy rồi, ngươi mới có thể quay về thế giới thực.”

    Ta gật đầu đồng ý, ra vẻ trầm tư.

    Vừa lúc ấy, Cảnh Minh bước vào cửa. Hắn vốn định bảo ta đem tấm gấm Tô Khắc được triều trước tiến cống, đưa cho tiểu thanh mai của hắn may y phục mới.

    Ta lên tiếng trước, chặn đứng đường lui của hắn.

    “Chẳng phải Tô Hoài An đã về rồi sao? Hôm nay phụ thân ta mời huynh ấy đến phủ, trong lúc sơ ý, đã làm vỡ chiếc bình hoa thanh hoa trong khuê phòng của ta.”

    Hắn sửng sốt, đang định mở miệng, nhưng ta chẳng cho hắn cơ hội chen lời.

    “Dẫu sao cũng là huynh đệ hàng xóm lớn lên cùng ta ở biên quan, lại là mãnh tướng của Đại Thịnh triều, huống hồ chuyện này cũng không phải cố ý, chàng chớ nên để bụng.”

    “Thấy huynh ấy áy náy quá chừng, ta liền đem tặng luôn cây bút hồ trong thư phòng, xem như giải trừ gánh nặng trong lòng huynh ấy.”

    Chiếc bình thanh hoa ấy, là lễ vật sinh nhật mười tám tuổi hắn từng tặng ta.

    Hắn đích thân học từ thợ gốm Giang Nam, không biết bị bỏng bao nhiêu lần, làm vỡ bao nhiêu lần, mới nung ra được duy nhất một chiếc thiên thanh.

    Còn cây bút hồ ấy, là ta cố ý tìm đến nghệ nhân giỏi ở Thiện Liễn, kịp tặng hắn trước lễ trưởng thành.

    Chỉ là… những thứ ấy, ta không mang vào cung mà thôi.

    Sắc mặt Cảnh Minh lập tức trắng bệch, hắn nhìn chằm chằm ta, trong mắt đầy ngỡ ngàng và hoang đường.

    Hệ thống kinh hãi hét lên: “Ngươi… sao lại ngược lại hắn?!”

    Ngay sau đó, trị số ngược tâm tăng lên 5%.

    Hệ thống: ?

    Ta cười khẽ.

    “Ngươi có nói là phải ngược nữ chính đâu.”

    “Ngược tra nam, chẳng phải càng sảng khoái hơn sao?”

    đọc full tại page bơ không cần đường

  • Trao Chọn Trái Tim Cho Vị Chỉ Huy

    Năm thứ hai sau khi bị tàn tật, Bùi Trạm và tôi hủy hôn.

    “Bác sĩ nói nửa đời còn lại em rất khó có thể đứng dậy.”

    “Anh không thể cưới một người tàn tật làm vợ, coi như là anh phụ em vậy.”

    Tôi gật đầu.

    Yêu cầu người nhà thu hồi lại tất cả tài nguyên đã từng trao cho anh ta.

    Ông nội sợ tôi nghĩ quẩn, nên đã giúp tôi định sẵn một mối hôn nhân khác.

    Sau này, tất cả mọi người đều biết, vị chỉ huy hiện tại yêu thương vô cùng người vợ ngồi xe lăn của mình.

    Không rời không bỏ, kỳ tích y học đã xuất hiện.

    Tết năm đó, khi từ đơn vị về thăm nhà, Bùi Trạm mắt đỏ hoe tìm đến cửa.

    “Kiều Kiều, anh hối hận rồi. Anh không nên rời bỏ em vào lúc em cần anh nhất. Cho anh một cơ hội nữa được không?”

    Tôi khoác tay người đàn ông bên cạnh, một cước đá anh ta ra ngoài:

    “Cút!”

  • DNA Không Biết Nói Dối

    DNA không biết nói dối, nhưng nó có thể che giấu sự thật chí mạng nhất.

    Khi tôi tiếp nhận vụ án “cha dượng cưỡng bức con riêng”, mọi chứng cứ đều rành rành: vết tinh dịch trên đồ lót khớp đến 99,99%, lời khai của thiếu nữ kín kẽ không một kẽ hở.

    Tất cả mọi người đều cho rằng tôi điên rồi, vì một kẻ cặn bã mà mạo hiểm hai mươi năm sự nghiệp.

    Cho đến khi tôi phát hiện ra, trên người nạn nhân có một dấu vết mà tất cả pháp y đều bỏ qua. Đó không phải vết bầm do bạo lực để lại, mà là một “dấu ấn” chỉ xuất hiện trong khoảnh khắc thân mật nhất — kèm theo một tiếng gọi khiến người ta rợn tóc gáy:

    “Ba…”

  • Mùa Xuân Ấy, Mây Mù Không Tan

    Xuyên không bảy năm, ta vẫn luôn là một nhân vật qua đường.

    Cho đến khi nước mất nhà tan.

    Tại bãi tha ma, ta đã nhặt được gã phản diện tàn phế đang tranh giành thức ăn với chó.

    Giữa thời loạn lạc, vì một miếng ăn, ta có thể học tiếng chó sủa, có thể chui qua háng người khác.

    Hắn mắng ta là đồ nhu nhược, không có lòng tự trọng.

    Ta chỉ thở dài, cẩn thận bẻ miếng bánh nướng trong lòng thành những mẩu nhỏ, rồi từ từ đút vào miệng hắn.

    “Những thứ ngài nói là dành cho người sống. Đại nhân, nếu ngài chết đi, sẽ không còn ai lên tiếng thay ngài nữa đâu.”

  • Thị Uy Nàng Dâu

    Trên mạng nói, trận cãi nhau đầu tiên sau khi kết hôn, dù có liều mạng cũng phải thắng.

    Tết năm đầu tiên sau khi cưới, tôi theo anh ta về quê ăn Tết, đến lúc chuẩn bị quay về, tôi mới biết.

    Anh ta lén từ chức công việc ở thành phố H, còn giấu chìa khóa xe và chứng minh thư của tôi, ép tôi nghỉ việc rồi ở lại cái huyện nhỏ này cùng anh ta.

    Mẹ chồng cười nói: “Đã bước vào cửa nhà họ Trương thì phải tuân theo quy củ nhà họ Trương.”

    Chị chồng thêm dầu vào lửa: “Đến vợ còn không quản nổi thì còn là đàn ông gì nữa?”

    Anh ta tát tôi một cái trước mặt mọi người: “Còn làm loạn nữa thì đừng trách tôi không nương tay!”

    Tôi quay người đi vào bếp, xách con dao chặt xương lên.

    Tôi muốn xem thử, rốt cuộc là ai dạy dỗ ai!

    Mười phút sau, tiếng đập cửa, tiếng kêu thảm thiết và tiếng cầu xin tha thứ vang vọng khắp hành lang.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *