Nuôi 2 Con Sói Mắt Trắng

Nuôi 2 Con Sói Mắt Trắng

Đoàn thanh niên trí thức về nông thôn, trong số đó có một người đã làm cô thôn nữ mang thai, nhưng khi trở về thành phố lại bỏ rơi ba mẹ con họ.

Cô gái vì quá tủi nhục và phẫn uất đã tự tử, để lại hai đứa trẻ mồ côi.

Tôi thấy bọn trẻ đáng thương nên bất chấp sự phản đối của gia đình, quyết định nhận nuôi chúng.

Cũng vì vậy mà tôi làm lụng vất vả suốt đời, chẳng lấy chồng.

Nhưng khi tôi về già, sức khỏe xuống dốc vì làm việc quá nhiều, bọn chúng lại ruồng bỏ tôi như một món đồ bỏ đi, thẳng tay đuổi tôi ra khỏi nhà.

Đứa con trai lớn chỉ biết đến tiền bạc, đã trở thành một thương nhân nổi tiếng trong vùng.

“Nông dân thì vẫn là nông dân, làm được chút chuyện tốt là nghĩ mình có công, muốn người ta trả ơn.”

Nó vứt hai trăm đồng vào mặt tôi, rồi nói đầy ghét bỏ:

“Nè, cầm lấy! Sau này đừng tìm tôi nữa. Giữa tôi và bà coi như không còn nợ nần gì hết!”

Còn cô con gái út thì nhận lại cha ruột, cha con tình cảm gắn bó như chưa từng xa cách.

“Nếu không phải bà ép buộc chia cắt, tôi và anh đã sớm được nhận lại cha! Là bà khiến chúng tôi phải sống ly tán bao nhiêu năm — bà đáng chết để chuộc tội!”

Ngay cả người cha ruột của bọn chúng cũng mỉa mai tôi:

“Năm đó nếu không phải bà giành lấy chúng, tôi đã đưa hai đứa về rồi, đâu cần phải khổ sở theo bà như vậy?”

Gia đình họ đoàn tụ hạnh phúc, còn tôi bị gán cho cái mác “ác nhân”.

Tôi bị đuổi về quê, chết đói trong cô độc.

Nhưng khi tôi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại những năm 1980.

1

“Ái Liên! Không xong rồi, thằng con cả nhà cô lại gây chuyện! Người ta nói sẽ báo công an bắt nó đó, cô mau ra cứu nó đi!”

Lão Lý hàng xóm hớt hải chạy vào nhà.

Vừa nói xong đã kéo tôi chạy thẳng ra ngoài.

Tôi còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc trở về quá khứ thì đã bị ông ấy lôi đến đầu làng.

Một đám đông tụ tập ở đó, ở giữa là một đứa bé lấm lem bùn đất đang khóc thét không ngừng.

Cha mẹ đứa trẻ tức giận chống nạnh chửi bới, đòi lại công bằng.

Bên cạnh họ chính là đứa con trai không biết hối lỗi của tôi – Trương Tụng Long.

Tôi chợt nhớ ra — cảnh tượng này giống hệt đời trước.

Con trai trưởng thôn đưa cho nó một đồng, bảo nó đem đứa bé kia đi chôn sống.

Nó chẳng suy nghĩ gì mà gật đầu làm ngay.

Nếu không có người phát hiện kịp thời, đứa bé ấy chắc đã mất mạng.

Hồi đó tôi phải quỳ xuống, khổ sở van xin cha mẹ đứa bé rất lâu, họ mới chịu tha thứ.

Nhưng với điều kiện, tôi phải bồi thường hai ngàn đồng.

Nếu không thì họ sẽ báo công an.

Hai ngàn đồng vào thập niên 80 là một con số quá lớn!

Mà đây cũng chẳng phải lần đầu Trương Tụng Long gây chuyện kiểu này.

Vì phải bồi thường cho những lỗi lầm của nó, nhà tôi đã sớm rơi vào cảnh nghèo túng.

Mỗi lần con trai trưởng thôn đưa cho nó vài xu, nó đều đồng ý làm bất cứ chuyện gì đối phương sai.

Khi thì đánh chết mấy con vật nhỏ, khi thì bắt nạt mấy đứa trẻ yếu hơn trong làng.

Tôi từng khuyên bảo nó, nhưng nó lại trừng mắt quát tôi:

“Nhận tiền thì phải làm việc! Có gì sai? Bà ghen tị vì tôi kiếm được tiền đúng không?”

Tôi mềm mỏng khuyên nhủ, nói rằng phải nghĩ cho tương lai, đừng dính dáng đến con trai trưởng thôn.

Nó thì xô tôi ra, gắt gỏng:

“Bà biết gì chứ? Cả làng này lớn nhất là trưởng thôn, mình kết thân với họ thì cơ hội sẽ đến thôi!”

Tôi không thể khuyên nổi nó, chỉ đành đi từng nhà xin lỗi, đền tiền thay con.

Ban đầu tôi vẫn còn chút uy tín trong làng, nhưng vì Trương Tụng Long, ai cũng xa lánh, khinh ghét tôi.

Người ta hay chỉ trỏ sau lưng, chẳng còn ai đối xử tử tế với tôi nữa.

Thời gian trôi qua, Trương Tụng Long vẫn không hối cải, dân làng lại càng lấn tới, đưa ra những yêu cầu vô lý.

Vì thế tôi đã phải đền rất nhiều tiền, đến mức bán cả ruộng đất của gia đình.

Thập niên 80, ai cũng nghèo, ruộng đất là nguồn sống duy nhất.

Mất ruộng, tôi chỉ còn cách đi làm thuê làm mướn, làm những công việc nặng nhọc hơn.

Làm đến mức lưng còng xuống, nhưng tôi chưa từng than trách.

Chỉ mong con lớn lên biết ăn năn, từ bỏ con đường sai trái.

Về sau, Trương Tụng Long đúng là đã gặp thời.

Nó theo con trai trưởng thôn lên làm ở xí nghiệp lớn.

Sau đó lấy tiền kiếm được để khởi nghiệp.

Công việc ngày càng thuận lợi, cuộc sống cũng dần khá lên.

Anh ta đã trở thành hộ gia đình giàu có nổi tiếng trong vùng – một “hộ có mười ngàn đồng” danh giá thời bấy giờ.

Ở thập niên 80, có mười ngàn đồng trong tay là chuyện không thể xem thường.

Người trong làng ai cũng ghen tị, bàn tán:

“Ái Liên à, ngày lành của cô sắp đến rồi đó!”

Tôi nghe thế, dù cơ thể đang bệnh tật vì lao lực, nhưng trong lòng lại phấn chấn hẳn lên.

Tôi hí hửng, mặt mày rạng rỡ, tay xách theo chút đặc sản nhà quê đến thăm nó.

Nhưng nó không những không để tôi vào nhà, mà còn ném luôn mấy món quà tôi mang theo xuống đất.

“Già rồi còn bẩn thỉu, đừng bước chân vào nhà tôi, dơ hết cả sàn!”

Tôi lúng túng đứng ở cửa, nhẹ giọng nói:

“Con à, mẹ là người nuôi con khôn lớn, sao con nỡ nói như vậy với mẹ?”

Trương Tụng Long phá lên cười như thể nghe được chuyện buồn cười nhất đời:

“Bà nuôi tôi á? Đừng đùa! Bà chẳng qua không lấy được chồng, bị người ta chê cười nên mới nhận nuôi tụi tôi thôi.”

“Bà nuôi tụi tôi là để thỏa mãn ảo tưởng làm mẹ của bà. Thật ra là bà lợi dụng tụi tôi. Nên tụi tôi chẳng nợ nần gì bà cả!”

Similar Posts

  • Giao Thừa Trọng Sinh: Nhà Này Tôi Không Hầu Nữa

    Giao thừa năm ấy, trong nhà chỉ có mình tôi.

    Con trai tốt nghiệp cao học, vào làm ở một công ty lớn, nó nói phải tăng ca, không về được.

    Chồng đột ngột đi công tác xa.

    Ba mẹ chồng thì bất ngờ muốn về quê cúng tổ tiên.

    Hàng xóm sang chơi, tôi vui mừng khoe với chị ấy thỏi son 30 tệ mà con trai gửi tặng.

    Chị ấy có vẻ sửng sốt, mở điện thoại ra xem rồi nói: “Con chị không phải mới lĩnh thưởng cuối năm à? Nó chẳng phải từng khoe định dẫn cả nhà đi Maldives ăn Tết sao?”

    Tôi lập tức tìm con trai đối chất.

    Nó tức giận quát lại: “Mẹ là bà nội trợ ăn không ngồi có rồi, chẳng làm việc gì, dựa vào cái gì mà đòi con đưa mẹ đi du lịch?”

    Chồng tôi cũng phụ họa theo: “Lúc con nó học cao học, bà có giúp được gì đâu? Còn muốn nó hiếu kính? Mơ đi!”

    Tôi tức đến choáng váng, ngã xuống đất, khẩn cầu họ gọi xe cấp cứu.

    Lờ mờ nghe thấy giọng mẹ chồng ở đầu dây bên kia an ủi con trai: “Mẹ nó lại giở trò rồi. Bao nhiêu tuổi còn giả bệnh bắt chúng ta quay về.”

    Giữa cảnh nhà nhà đèn hoa rực rỡ, tôi cô độc qua đời ngay tại nhà.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về cái ngày con trai chuẩn bị thi lại cao học.

    “Mẹ không cho con thi lại là mẹ sợ con học giỏi rồi sẽ bỏ mẹ mà đi phải không?”

    “Ba, ba ly hôn đi được không? Con sợ ở lâu thêm chút nữa là không nhịn được mà đâm chết bà ta mất!”

  • Nốt Ruồi Lệ Của Giang San

    Lưu Thanh Thanh nói rằng, 20 năm trước có một đàn chị tên Giang San đã treo cổ tự vẫn trong ký túc xá của chúng tôi.

    Còn tôi cũng tên là Giang San, và trên mặt có một nốt ruồi lệ giống hệt đàn chị Giang San.

    Tối hôm đó, Lưu Thanh Thanh chết.

    Và hai người bạn cùng phòng còn lại, cũng mọc lên nốt ruồi lệ giống hệt.

  • Chị Gái Của Tra Nam Là Của Tôi

    Tôi đến trường em trai để xem nó thi đấu bóng rổ.

    Hôm sau lướt app thì thấy một bài viết đang hot trong mục đồng thành phố.

    【Đồng đội tôi có phải là tra nam không? Hôm qua thi đấu bóng rổ, bạn gái còn đang ngồi xem mà nó cứ liếc mắt đưa tình với mấy cô gái khác.】

    【Bạn gái nó thuộc kiểu chị đẹp ấy, tôi không hiểu chị ấy nhìn trúng nó chỗ nào. Chẳng có tí ý thức làm bạn trai gì cả, chi bằng đổi sang tôi còn hơn.】

    【Tôi có nên nói với chị ấy không? Bạn trai chị ấy hay chơi xếp hạng với mấy cô khác sau khi tan buổi huấn luyện đấy.】

    Bình luận của dân mạng: 【Bạn ơi, thà phá mười ngôi miếu còn hơn phá một cuộc tình. Lỡ bạn nói ra xong hai người chia tay thì sao?】

    Chủ thớt rep ngay: 【Thật sự có thể chia tay sao? Xác suất bao nhiêu?】

    【?】

  • Đêm Ba Mươi, Mẹ Tôi Dọn Bàn Đồ Thừa Đãi Thông Gia

    Đêm ba mươi Tết, ba mẹ chồng của em gái đến nhà tôi bàn chuyện đính hôn, vậy mà mẹ tôi lại chuẩn bị một bàn toàn đồ ăn thừa.

    Trên bàn ăn, mẹ tôi giả vờ niềm nở: “Thông gia à, đây đều là những món tủ của tôi đấy, cứ ăn tự nhiên nhé, đừng khách sáo!”

    Tôi liếc nhìn một cái: sườn đông đá năm năm trong tủ lạnh, đậu phụ Mapo từ tối qua, rau xanh héo úa đổi màu…

    Nhìn vẻ mặt khó xử của ba mẹ chồng nhà họ Chu, tôi vội kéo tay áo mẹ, hạ giọng nói:

    “Mẹ, mẹ bị làm sao vậy? Người ta lặn lội tới tận đây, mà mẹ lại cho họ ăn đồ thừa?”

    Mẹ tôi hất tay tôi ra, hừ lạnh một tiếng: “Tới lượt mày lên tiếng à? Bố mẹ chồng mày còn chưa nói gì.”

    Tôi sững người, lập tức hiểu ra mẹ tôi nhầm ba mẹ chồng của em gái thành ba mẹ chồng tôi, cố tình làm khó để phá hoại chuyện hôn nhân của tôi.

    “Mẹ, mẹ nhầm rồi,” tôi bất lực nói, “Hôm nay là nhà trai của em gái tới mà…”

    “Mày mà lừa được ai?” Mẹ tôi cắt ngang, “Em mày còn không có ở nhà, ba mẹ chồng nó sao có thể đến hôm nay chứ?”

    Lúc này, mẹ Chu gắp rau, dịu dàng cười với tôi: “Nguyệt Nguyệt, không sao đâu, ăn đồ nhạt chút thay đổi khẩu vị cũng tốt mà.”

    Mẹ tôi lập tức liếc tôi một cái, cười khẩy: “Nghe chưa? Bà thông gia gọi tên mày trôi chảy thế kia, còn định lừa mẹ à.”

    Nhưng mẹ tôi quên mất, tôi và em gái là song sinh.

    Tôi tên là Lâm Tri Nguyệt, em gái tên là Lâm Thanh Nguyệt.

    Chữ cuối trong tên chúng tôi, là giống nhau.

  • Khoá Chặt Tình Yêu 10 Năm

    Một tháng trước đám cưới, tôi vẫn đang mải mê lướt các bài viết chuẩn bị cưới hỏi.

    Trang chủ đề xuất cho tôi một bài đăng nổi bật trong thành phố:

    “Anh ấy viết tay giấy đăng ký kết hôn, mối tình đơn phương mười năm của tôi cuối cùng cũng viên mãn.”

    Phía dưới phần bình luận, ai cũng xuýt xoa nói rằng lại bắt đầu tin vào tình yêu rồi.

    Nhưng khi nhìn rõ cái tên trên ảnh, đầu tôi bỗng trở nên trống rỗng.

    Tay run rẩy, tôi lật xem hết toàn bộ các bài đăng của tài khoản đó.

    Toàn thân như bị rút sạch sức lực.

    Tôi có thể khẳng định, đây là tài khoản phụ của hoa khôi lớp đại học tôi – Cố Man Man.

    Mà chiếc ghế sofa, ga trải giường, rèm cửa, bàn trang điểm trong ảnh của cô ta – đều y hệt trong căn nhà tân hôn của tôi.

    Ngay cả tên bạn trai của cô ta cũng giống hệt bạn trai mười năm của tôi – Kỷ Tinh Bắc.

    Tôi nhìn tin nhắn mới nhất mà Kỷ Tinh Bắc vừa gửi:

    “Vợ ơi, anh lên máy bay rồi, lát nữa liên lạc nhé.”

    Tôi không đáp lại, chỉ gửi lời mời tới nhóm bạn cũ thời đại học, mời họ đến tham quan nhà tân hôn của tôi.

    Một vở kịch tình yêu lãng mạn thế này, làm sao có thể thiếu những người chứng kiến đây?

  • Miếng Ngọc Bình An

    Tôi dẫn 4 đứa cháu đi ăn ở nhà hàng do chồng tôi quản lý.

    Vốn dĩ tôi luôn sống rất kín tiếng, không hề tiết lộ mình là bà chủ.

    Chúng tôi gọi món, ăn uống bình thường, thanh toán hết 600 tệ.

    Cháu trai ăn hết cơm, muốn xin thêm một bát.

    Trong khi quán có chính sách cơm miễn phí thêm, nó liền đi xin.

    Không ngờ cô thu ngân nhìn thấy liền quát tháo gay gắt:

    “Không sống nổi rồi à? Cả đám gọi một bát cơm, coi chỗ này là từ thiện chắc? Ăn không nổi thì đi mà ăn c*t! Đừng có tới đây làm người ta buồn nôn!”

    Cháu tôi mới 7 tuổi, bị mắng sợ đến mức không dám lên tiếng.

    Tôi bước đến che chở, lạnh giọng:

    “Chị nói năng kiểu gì thế? Quán cho phép xin thêm cơm, chúng tôi làm vậy là đúng! Gọi quản lý ra đây!”

    Cô ta lại cười khẩy, tay ôm ngực, khinh thường nói:

    “Tôi chính là bà chủ! Quán đúng là cho xin thêm cơm, nhưng không có nghĩa cho cả nhà kéo nhau ăn chung một bát!”

    “Đẻ lắm như heo, nuôi không nổi thì đừng đẻ. Giờ ăn không nổi cơm còn bày đặt đi mất mặt ở đây!”

    Tôi sững người cười lạnh.

    Nếu cô ta là bà chủ, vậy tôi là gì?

    Tôi còn chưa kịp gọi điện cho chồng thì cô ta đã vội gọi trước, giọng vừa mềm vừa sai khiến:

    “Ông xã, mau tới đây đi! Có mấy đứa không biết xấu hổ, anh đến xử lý cho em!”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *