Miếng Ngọc Bình An

Miếng Ngọc Bình An

Tôi dẫn 4 đứa cháu đi ăn ở nhà hàng do chồng tôi quản lý.

Vốn dĩ tôi luôn sống rất kín tiếng, không hề tiết lộ mình là bà chủ.

Chúng tôi gọi món, ăn uống bình thường, thanh toán hết 600 tệ.

Cháu trai ăn hết cơm, muốn xin thêm một bát.

Trong khi quán có chính sách cơm miễn phí thêm, nó liền đi xin.

Không ngờ cô thu ngân nhìn thấy liền quát tháo gay gắt:

“Không sống nổi rồi à? Cả đám gọi một bát cơm, coi chỗ này là từ thiện chắc? Ăn không nổi thì đi mà ăn c*t! Đừng có tới đây làm người ta buồn nôn!”

Cháu tôi mới 7 tuổi, bị mắng sợ đến mức không dám lên tiếng.

Tôi bước đến che chở, lạnh giọng:

“Chị nói năng kiểu gì thế? Quán cho phép xin thêm cơm, chúng tôi làm vậy là đúng! Gọi quản lý ra đây!”

Cô ta lại cười khẩy, tay ôm ngực, khinh thường nói:

“Tôi chính là bà chủ! Quán đúng là cho xin thêm cơm, nhưng không có nghĩa cho cả nhà kéo nhau ăn chung một bát!”

“Đẻ lắm như heo, nuôi không nổi thì đừng đẻ. Giờ ăn không nổi cơm còn bày đặt đi mất mặt ở đây!”

Tôi sững người cười lạnh.

Nếu cô ta là bà chủ, vậy tôi là gì?

Tôi còn chưa kịp gọi điện cho chồng thì cô ta đã vội gọi trước, giọng vừa mềm vừa sai khiến:

“Ông xã, mau tới đây đi! Có mấy đứa không biết xấu hổ, anh đến xử lý cho em!”

1

Cúp máy xong, cô ta càng thêm hống hách, ánh mắt khinh bỉ quét lên người tôi:

“Chồng mày chết rồi chắc? Dắt cả lũ con ra ăn một bát cơm, tới đây bòn rút của tao? Đã lớn tướng rồi mà còn chẳng biết nhục!”

Giọng cô ta chói tai, cố tình hét lớn khiến mọi người trong quán đều ngoái nhìn.

Cô cháu gái 4 tuổi sợ quá, níu lấy vạt áo tôi khóc nức nở.

Ba đứa còn lại, đứa lớn nhất mới 7 tuổi, từ bé chưa từng bị chửi rủa như vậy, tưởng mình phạm sai lầm lớn, im thin thít không dám lên tiếng.

Tôi siết chặt quai hàm, nhìn thẳng vào cô ta:

“Vậy thì chờ chồng cô đến đi. Để anh ta tự nói xem chồng tôi có chết hay chưa!”

Lần gần nhất tôi đến đây ăn là 3 tháng trước.

Khi đó thu ngân vẫn là một cậu trai trẻ, chưa từng thấy người phụ nữ này.

Rõ ràng cô ta mới xuất hiện không lâu.

Nhưng trên cổ cô ta, lại đang đeo miếng ngọc bình an mà mẹ tôi từng trao cho Cố Thừa Nhẫn.

Đó là năm năm trước, khi Cố Thừa Nhẫn leo núi ngã xuống, đưa vào viện bác sĩ nói khả năng cao sẽ sống đời thực vật.

Khi ấy tôi đau khổ đến chết đi sống lại.

Mẹ tôi sợ tôi chịu không nổi nếu anh thực sự không tỉnh dậy, đã quỳ lạy ba bước một dập đầu, ròng rã nửa tháng mới cầu được miếng ngọc ấy từ chùa Bảo Hoa.

Anh từng cảm động đến rơi lệ, hứa cả đời không phụ tôi, cùng tôi phụng dưỡng mẹ.

Từ đó, miếng ngọc ấy anh luôn mang bên mình, đến cả khi tôi muốn mượn đeo vài hôm, anh cũng không cho.

Vậy mà giờ nó lại nằm trên cổ một người đàn bà xa lạ.

“Cái đồ mặt dày! Không hiểu người ta nói gì hả? Mau xin lỗi bà chủ chúng tôi đi!”

Một cô gái trẻ non nớt đứng bên cạnh, y như tỳ nữ ngày xưa nịnh nọt chủ nhân, phụ họa:

“cô, đừng tức giận. Vì hạng người này mà giận thì không đáng. Chờ chồng cô ta tới xem chồng cô ta xử lý họ thế nào!”

Vừa dứt lời, mấy nhân viên phục vụ cũng kéo đến, toàn là người lạ mặt.

Những người cũ trong quán đều đã bị thay thế.

Ánh mắt họ nhìn tôi đầy ngạo mạn, một kẻ còn bật cười nhạo:

“Tôi thấy chị cũng có chút nhan sắc. Nếu ăn không nổi cơm thì đi mà bán thân đi! Ở đây chúng tôi làm ăn đàng hoàng, không rảnh cho loại người như chị đến chiếm tiện nghi đâu!”

” Tôi thấy rõ ràng là cô ta vào ăn chỉ vì biết quán mình cho xin cơm miễn phí! Em họ, loại người này phải quay lại tung lên mạng mới được! Để xem lần sau cô ta còn dám chiếm tiện nghi nữa không!”

” Đúng đó, nên vạch mặt mấy loại này, cho họ một bài học. Không thì ngày nào cũng mò tới bòn rút cho xem.”

Tôi nhìn ra rồi, nhân viên trong quán đều bị người đàn bà này thay bằng người nhà của ả.

________________

” Bọn cháu trả tiền rồi, đâu có ăn chùa.”

Thằng cháu 5 tuổi lấy hết dũng khí, thò đầu ra nói to một câu.

” Hừ! Trả tiền à? Mày còn dám nói trả tiền, trả một suất mà cả nhà vào ăn. Trên đời này chỉ có loại người như chúng mày mới làm được thôi!”

” Đúng là cha mẹ thế nào thì con cái thế ấy, chẳng khác gì chuột thì chỉ biết đào hang!”

________________

Tôi liếc thấy trước ngực cô ta gắn bảng tên “Trần Tiểu Yến”, chợt nhớ ra một tháng trước từng thấy trong WeChat của Cố Thừa Nhẫn có một cái tên ghi chú “Tổng Trần”.

Khi ấy tôi còn tò mò hỏi: “Khách hàng mới à?”

Anh ta điềm nhiên trả lời: “Ừ, đúng rồi.”

Thì ra mọi thứ đều đã có dấu vết từ trước.

________________

” Cô giữ mồm miệng cho sạch! Đợi chồng cô đến, tôi muốn xem anh ta xử lý chuyện này thế nào!”

Trần Tiểu Yến trợn trừng mắt, giọng càng lúc càng the thé:

” Muốn tôi giữ mồm à? Trước tiên cô học cách sống tử tế đi!”

” Còn bày đặt nhắc đến chồng tôi? Nhìn lại cái mặt cô đi, cũng mơ tưởng quyến rũ chồng tôi à?”

” Dựa vào cái mặt giả vờ quyến rũ, dắt theo bốn đứa nhỏ tới ăn vạ à?”

________________

Cô ta như mụ đàn bà chợ búa, vừa đi quanh tôi vừa gào thét:

” Tôi biết rồi, cô cố ý chỉ gọi một bát cơm, tưởng ông chủ là đàn ông thì dùng thân thể để trả tiền chứ gì?”

” Với cái dạng này, chắc chắn từng lăn lộn với đủ loại đàn ông rồi! Chồng tôi thì chung thủy, đâu thèm nhìn thứ rẻ rách như cô!”

________________

Cô ta cố ý hét thật to cho cả quán nghe thấy:

” Mọi người tới mà xem, cái đàn bà mất nết này dẫn theo bốn đứa nhỏ, chỉ gọi đúng một bát cơm, ăn xong còn xin thêm tới hai lần, coi có đáng khinh không?”

Trần Tiểu Yến càng nói càng hăng, rút điện thoại chĩa thẳng vào mặt tôi quay:

Similar Posts

  • Tấm Màn Ảo Tưởng

    Trong bữa cơm tất niên, con gái riêng của chồng tôi ném thẳng phong bao lì xì tôi vừa đưa vào thùng rác.

    Nó nhếch môi cười khinh khỉnh:

    “Hai nghìn à? Bà coi tôi là ăn mày chắc? Mẹ tôi bảo năm nay sẽ chuyển cho tôi hẳn hai vạn!”

    Ánh mắt nó quét qua tôi đầy mỉa mai:

    “Chỉ có bố tôi mới xem trọng loại nghèo kiết xác như bà thôi. Mẹ tôi mới thật sự là người hào phóng.”

    Tôi siết chặt đôi đũa trong tay, cố nuốt xuống cơn nghẹn nơi cổ họng, không nói một lời.

    Chồng tôi bỗng lau tay, cầm điện thoại lên, giọng lạnh tanh:

    “Được, mẹ con hào phóng. Thế thì con sang chỗ mẹ mà ở.”

    Ngay trước mặt cả nhà, anh gọi thẳng cho vợ cũ:

    “Con gái cô chê chỗ này nghèo, vậy quyền nuôi con tôi trả lại cho cô. Qua đón nó đi.”

    Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Cuối cùng, vang lên một tiếng cười lạnh lẽo:

    “Đứa con gái này, tôi sớm đã không cần nữa.”

  • Tiếng Kêu Oan Dưới Mộ

    Tôi chết được tròn một năm.

    Vào ngày giỗ đầu tiên ấy, em trai tôi gặp tai nạn xe, suýt nữa trở thành người thực vật.

    Bà nội ra ngoài nhảy quảng trường thì bị gạch rơi trúng đầu, chảy máu não.

    Bố mẹ cho rằng tất cả đều do đứa con độc ác như tôi gây ra.

    Họ còn mời thầy về, muốn trấn hồn tôi xuống địa ngục vô tận.

    Nhưng khi đến trước mộ tôi, lại thấy trên bia mộ toàn chữ “oan” đỏ như máu.

    Họ tức giận, ngay tại chỗ đào mộ tôi lên, rải tro cốt tôi khắp nơi.

    “Sống thì gây họa, chết rồi còn ám hại cả người nhà.”

    “Thứ như mày mà còn dám kêu oan à!”

    Ai ai cũng nói tôi bất hiếu.

    Nhưng họ đâu biết rằng—

    Chính bà nội trọng nam khinh nữ đã chặt xác tôi, rồi thiêu sống tôi trong biển lửa.

    Giờ đây, đoạn xương tay duy nhất còn sót lại của tôi vẫn bị bỏ lại ở ngôi nhà cũ.

  • Kỷ Niệm 9 Năm Yêu Nhau, Phát Hiện Bạn Trai Lăng Nhăng

    Tối trước ngày kỷ niệm chín năm yêu nhau với Ôn Bách, tôi mở Tiểu Hồng Thư để lướt xem review các nhà hàng lãng mạn gần đây cho các cặp đôi.

    Bỗng có một bài đăng giới thiệu một tiệm đồ Nhật trang trí cực đẹp, thu hút ánh nhìn của tôi.

    Tôi bấm vào xem, và thấy bình luận mới nhất hiện lên.

    【Ngon lắm luôn! Các chị em nhất định phải đến thử tiệm đồ Nhật này nha, cá hồi siêu béo luôn, bạn trai tui còn nói mỡ của nó còn nhiều hơn “người kia” nhà ảnh nữa hí hí.】

    Hình ảnh kèm theo là vài tấm ảnh live.

    Mấy lời này khiến tôi hơi nhíu mày vì khó chịu, nhưng vẫn tò mò bấm vào xem ảnh để coi nhà hàng đó thế nào.

    Và ngay khoảnh khắc ảnh live phát ra, tôi sững sờ.

    Cảm giác như vừa bị quăng vào hầm băng lạnh buốt.

    Một giọng đàn ông vang lên đầy cưng chiều:

    “Đừng chụp nữa, mau ăn đi nè.”

    Không phải ai xa lạ.

    Chính là giọng của Ôn Bách – người mới một giây trước còn đang nhắn tin bảo tôi rằng anh đang tăng ca.

  • Chia Tay Trong Êm Đẹp

    Sau khi cô bạn thân chia tay với Thái tử gia trong giới Bắc Kinh, cô ấy ra nước ngoài.

    Là anh em tốt của Thái tử gia, Thời Việt dẫn tôi đi an ủi anh ta.

    Nhìn Thái tử gia khóc lóc đau khổ, Thời Việt cười nhạt:

    “Thôi nào, chỉ là một con chim hoàng yến, đi thì đi.”

    “Dừng lỗ kịp thời cũng không có gì xấu với cậu.”

    Nhìn dáng vẻ lười nhác, tự do của anh ấy, tôi thở phào nhẹ nhõm.

    Những năm qua ở bên Thời Việt, tôi tích góp được không ít tài sản.

    Nghe nói anh ấy sắp kết hôn qua mai mối, vậy thì chia tay trong êm đẹp thôi.

    Tối hôm đó, tôi mua vé máy bay đến chỗ bạn thân.

    Và nói lời chia tay với Thời Việt.

    Vừa xuống máy bay, tôi nhận được một loạt tin nhắn:

    【Gì mà chia tay trong êm đẹp? Mơ đi】

    【Vậy ba năm qua của chúng ta là gì?】

    【Trả lời tin nhắn của anh】

    【Anh xin em, đừng rời xa anh】

  • Nhất Định Phải Trở Về

    Sau một đêm hoang đường với chú, tôi liền muốn chạy trốn, ra nước ngoài du học.

    Sau đó, người đàn ông lòng dạ độc ác không chớp mắt nói: “Xuất ngoại cũng được, ba năm sau nhất định phải về nước.”

    Vài năm sau, tôi mang theo đứa bé vừa ra khỏi sân bay, đã bị vệ sĩ của Phó Cận Niên “mời” lên xe.

    Tôi run rẩy ngụy biện: “Cháu… cháu kết hôn rồi…”

    Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười quen thuộc, không có chút ấm áp, “Nhiễm Nhiễm, để con của anh theo họ người khác, lá gan của em cũng đủ lớn rồi đấy.”

  • Suất Học Khu Bị Cướp

    Khi tôi và chồng là Thẩm Hiến Chi kết hôn, hai bên cha mẹ đã sớm có tính toán, dốc hết tiền tích góp mua cho chúng tôi một căn nhà trong khu học được.

    Giờ đây con gái đã lớn, có thể trực tiếp vào trường trọng điểm số 1 của thành phố.

    Thế nhưng sau khi chồng tôi lo xong thủ tục nhập học cho con, tôi lại nhận được một cuộc gọi từ phòng tuyển sinh của trường số 3.

    Đầu dây bên kia chất vấn tại sao con gái tôi khai giảng ba ngày rồi mà vẫn chưa đến trường số 3 báo danh.

    Trong khoảnh khắc đó, tôi sững người.

    Rõ ràng nửa tháng trước con bé đã nhập học trường số 1, mà thủ tục cũng chính tay chồng tôi đi làm.

    Nghĩ đến đây, tôi lập tức gọi điện chất vấn chồng.

    Không ngờ anh ta lại nói:

    “Là anh đưa Niên Niên đến trường số 3 rồi. Hiệu trưởng bên đó bảo, con vào thẳng lớp tên lửa, được nhận nền giáo dục tốt nhất. Không có ký túc xá thì mỗi ngày đi bộ tới lui, cũng coi như rèn luyện thân thể, chẳng phải rất tốt sao?”

    “Một trường chỉ là cái danh thôi, trường 3 cũng không kém. Anh là bố nó, sao có thể hại con được?”

    Nói mãi không thông, tôi tức tốc chạy đến quầy tiếp nhận hồ sơ của khu học để làm thủ tục chuyển trường.

    Không ngờ suất nhập học của căn hộ đó đã bị người khác chiếm!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *