Cuốn Sổ Nợ Và Đứa Con Gái Không Đáng Yêu

Cuốn Sổ Nợ Và Đứa Con Gái Không Đáng Yêu

Vừa về nhà ăn Tết, tôi còn chưa kịp ngồi xuống thì ba đã ném quyển sổ ghi chép vào trước mặt.

Tôi mở ra xem, bên trong ghi chi chít: “Lâm Kỳ chín tuổi bị ho, mua thuốc hết mười tệ”, “Lâm Kỳ mười bốn tuổi, mua quần áo Tết hết bảy mươi tệ”… Cộng lại cũng chưa đến ba vạn.

Tôi hỏi:

“Ý gì đây?”

Ông hừ lạnh một tiếng:

“Không phải mày từng nói sao, người trong nhà cũng phải sòng phẳng rõ ràng, giờ thì tính thử cái sổ nợ này.”

Tôi lập tức hiểu ra.

Mấy hôm trước, con gái tôi bệnh nặng cần tiền gấp, tôi mới đòi lại khoản tiền từng cho em kế vay.

Còn bây giờ, ông đang thay đứa con gái không cùng máu mủ đó đòi lại “công bằng” cho nó.

1

“Con bé là em gái mày đấy, chỉ có mười vạn mà mày cũng đòi lại à?”

Ông quát to, vừa nói vừa liếc mắt về phía phòng ngủ, rồi cau mày ra hiệu bảo tôi im miệng.

Cánh cửa phòng ngủ “rầm” một tiếng đóng lại.

Ba tôi thở phào nhẹ nhõm, cười gượng rồi hạ giọng nói:

“Ba cũng hết cách… dì con bị bệnh tim, không thể kích động được… ba đâu thật sự muốn đòi tiền con.”

Cái kịch bản này, hai cha con tôi đã diễn suốt hơn hai mươi năm.

Ông bảo ông khó xử, đứng giữa hai bên rất mệt mỏi.

Lại nói tôi là con ruột, dù có mắng chửi hay đánh đập cũng không thấy xa lạ.

Nhưng con bé kia thì khác, là con của mẹ kế mang đến, không được phép mắng, không được phép đánh, phải chiều chuộng dỗ dành mới “gia hòa vạn sự hưng”.

Tôi hiểu cho ông, nên mỗi lần dù có tủi thân đến đâu, tôi cũng đều cố gắng phối hợp.

Nhưng lần này, tôi không muốn diễn nữa.

Tôi cầm lấy quyển sổ, nghiêm túc lật xem.

“Lâm Kỳ nằm viện Tết nguyên đán, chi hết bảy trăm tệ.”

“Lâm Kỳ mua bút máy năm tệ.”

“Lâm Kỳ sửa giày một tệ rưỡi.”

Từng khoản đều ghi rõ họ tên, rành rọt không sót một đồng.

“Ba.”

“Ờ?” – ông đặt tách trà xuống, nhìn tôi. “Sao thế?”

Ông già đi nhiều, trông khác hẳn hình ảnh trong ký ức của tôi.

Hồi đó, ông rất cao, mà tôi thì còn bé, mẹ vẫn còn sống.

Tôi từng nghĩ ông là người cao lớn nhất trên đời, có ông ở đó, tôi và mẹ chẳng cần sợ điều gì.

Ông hay cười – bị lừa cũng cười, bị bắt nạt cũng cười, bị mẹ mắng xong vẫn quay lại nháy mắt với tôi rồi cười.

Còn bây giờ, ông suốt ngày cau có, thở dài, không còn ánh mắt dịu dàng khi nhìn tôi như xưa nữa.

Ngày trước ông từng nói: tôi là món quà tuyệt vời nhất mà ông nhận được từ ông trời.

Ông nói sẽ luôn là chỗ dựa cho tôi, không để ai bắt nạt tôi cả đời này.

Tôi hỏi: “Con mấy tuổi thì về sống ở nhà này vậy?”

“Tám tuổi.” – ông đáp ngay, ánh mắt dịu lại khi nhìn ra cửa sổ, “Lúc đó con chỉ cao hơn bậu cửa một chút, mỗi chiều đều đứng đó nhìn chú Trương nấu ăn bên kia đường, ba còn bảo con chào hỏi người ta, nhớ không?”

Tôi lắc đầu: “Không nhớ nữa rồi.”

Ông cười khẽ: “Cha mẹ mà, luôn nhớ tất cả mọi chuyện liên quan đến con cái.”

Thật sao?

Tiếc là… ông đã nhớ nhầm người rồi.

Người ông bảo khi đó không phải tôi, mà là Lâm Huyên.

Chẳng lẽ ông quên rồi?

Lúc chú Trương nấu ăn, dì Tống cũng đang nấu, còn tôi thì ở trong bếp phụ bà ấy nhặt rau, vo gạo.

Về sau tôi thường phải đứng lên ghế để nấu cơm cho cả nhà.

Tôi nhớ khẩu vị từng người, chưa từng làm sai hay than mệt.

Chỉ có Lâm Huyên là đứa hay đứng ở bậu cửa, ngây ngô nhìn trời, ngửa đầu ôm cổ ba tôi đọc:

“Lúc thì xếp hình chữ nhân…”

Còn ông thì dịu dàng nhắc:

“Lúc thì xếp hình chữ nhất, hôm qua ba mới dạy con mà.”

“Sao thế?” – ông nhìn tôi ngạc nhiên – “Con khóc à?”

“Có phải ba lớn tiếng quá làm con sợ không?”

Ánh mắt ông lộ rõ vẻ sửng sốt.

Từ sau khi mẹ mất, tôi chưa từng khóc trước mặt ông lần nào.

Tôi không trả lời.

Chỉ lặng lẽ lau nước mắt, đóng sổ lại:

“Ba tính ba vạn à? Tính kỹ chưa?”

Ông sững người, vẻ mặt khó hiểu.

“Cả mấy cọng dây cột tóc cũng ghi ra thì chắc là tính kỹ lắm rồi.”

Tôi rút điện thoại, tìm cuộc trò chuyện gần nhất giữa tôi và ông trên WeChat – từ nửa năm trước.

Khi đó ông bị ốm, tôi gửi ông 5,000 tệ.

Sáu tháng qua, tôi đã trải qua nhiều chuyện – ly hôn, con gái nhập viện.

Ông biết cả, nhưng chưa từng hỏi lấy một câu.

Tôi nhanh tay chuyển cho ông 30,000 tệ.

“Tám tuổi con vào nhà này, mười tám tuổi lên đại học.

Từ lúc đó đến nay, ba chưa từng phải chi một đồng cho con nữa.”

Mắt ông chớp chớp, trong đôi mắt đã đục mờ ấy dường như lấp lánh một chút ân hận.

“Tất cả những gì con nợ ba, hôm nay con đã trả đủ rồi.”

Tôi đứng dậy, cầm túi xách:

“Từ giờ, ba cứ xem như… không có đứa con gái này nữa.”

Similar Posts

  • Bản Án Đến Từ Cái Miệng Của Mẹ Chồng

    Mẹ chồng tôi rất thích khoe khoang và cười trên nỗi đau của người khác.

    Em chồng tôi vừa qua được vòng thi viết kỳ thi công chức, mẹ chồng đã hí hửng ra ngoài khoe khoang.

    Mà kỳ lạ là, bà lại cố tình đứng ngay trước cửa nhà cô con gái của hàng xóm – người vừa trượt kỳ thi đó.

    Bà đi đâu cũng kể rằng con gái bà đỗ rồi, còn con gái nhà người ta thì ngu như lợn, một kỳ thi công chức đơn giản vậy mà cũng không qua nổi.

    Kết quả là, hai bên cãi nhau rồi xô xát. Nhà hàng xóm kiên quyết không chịu hòa giải, dẫn đến việc mẹ chồng tôi bị lập án tích.

    Em chồng tôi cũng vì vậy mà bị hủy tư cách vào vòng phỏng vấn.

    Chồng tôi gần đây đi làm có thêm nghề tay trái, kiếm được kha khá.

    Vậy mà vừa hay mẹ chồng biết chuyện, bà lại bắt đầu đi khắp nơi, đến trước mặt những người nghèo khó để khoe.

    Cuối cùng bị người ta tố cáo lên cơ quan của chồng tôi.

    Anh ấy bị đình chỉ công việc, mất luôn hơn nửa nguồn thu nhập.

    Tưởng như sau hai cú vấp đó, mẹ chồng sẽ thu mình lại một chút, ai ngờ bà ta càng ngày càng quá quắt hơn nữa!

  • Xuyên Thành Cô Hàng Xóm Câm Trong Truyện Nam Thô Nữ Dịu

    Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết “nam thô nữ dịu” – mà vai của tôi lại là người hàng xóm câm của nữ chính.

    Một ngày nọ, nữ chính dắt theo một người đàn ông xa lạ, người đầy vết thương gõ cửa nhà tôi, cầu xin tôi giúp anh ta chữa trị.

    Người đàn ông nhìn tôi đầy ẩn ý, chậm rãi nói: “Không biết nói à? Cũng tốt, ít ra sẽ không làm người ta cảm thấy phiền.”

    Sau đó, anh ta đè tôi xuống giường, từng nụ hôn nóng bỏng rơi trên cổ: “Ngoan nào, thử xem lần này em có thể phát ra tiếng không?”

    Một câu chuyện về bác sĩ câm xuyên vào truyện, vô tình cứu một “soái ca thô bạo”, rồi bị anh ta từng bước gỡ bỏ lớp phòng bị, từng chút một chiếm lấy tim.

  • Hải Đường Nở

    Khi ta bị ép uống chén rượu độc để tuẫn táng.

    Người nằm trên long sàng bệnh tật là Tiêu Lãng lại dịu dàng che mắt ta.

    “Hoàng hậu sợ bóng tối. Quý phi, nàng ở lại bầu bạn với trẫm nhé.”

    “Nếu có kiếp sau, trẫm sẽ trả lại ngôi vị hoàng hậu cho nàng.”

    Sau khi tiểu muội thất lạc từ thuở ấu thơ được tìm về.

    Tất cả mọi người đều cho rằng ta nợ nàng ấy, Tiêu Lãng lại càng cho là như vậy.

    Lạc Uyển nhút nhát.

    Hắn liền đem ngôi vị hoàng hậu đã hứa với ta, trao cho nàng.

    Lạc Uyển sợ đau.

    Hắn liền cướp đứa con ta sinh ra, ôm sang cho nàng nuôi dưỡng.

    Cho đến hôm nay, lý do ta phải tuẫn táng, chỉ vì nàng… sợ bóng tối.

    Nếu có kiếp sau ư?

    Trong cơn đau đớn tột cùng, ta lập lời thề: Kiếp này đã quá bất kham, ta không cầu kiếp sau.

    Khi mở mắt ra lần nữa, ta quay về năm mười sáu tuổi, trong buổi tuyển phi.

    Thiếu niên Tiêu Lãng lộ vẻ mất kiên nhẫn, ánh mắt lướt qua một hàng dài quý nữ.

    Bỗng nhiên nhìn thấy một người, bên mai không trang sức châu ngọc, chỉ cài duy nhất một đóa hải đường rực rỡ.

    Tựa như… đã từng gặp ở đâu đó.

    Hắn tùy ý chỉ tay:

    “Chọn nàng ấy đi.”

  • Mười Vạn Cho Một Bài Học

    Bạn trai tôi luôn canh cánh chuyện nhà tôi nhận 5 vạn tiền sính lễ và ba món vàng.

    Anh ta đến thẳng văn phòng chính quyền huyện để tố cáo nhà tôi lừa đảo, muốn đòi lại toàn bộ tiền mồ hôi nước mắt của cả gia đình anh ta.

    Khi tôi nhận được điện thoại từ văn phòng chính quyền, anh ta đang cao hứng phát biểu trực tiếp.

    “Nhà tôi bị lừa tiền sính lễ! Đó là toàn bộ tiền tích góp cả đời của bố mẹ tôi. Giờ tôi yêu cầu nhà gái trả lại, thế là sai à?”

    “Nếu họ không trả lại, tôi sẽ làm ầm lên, ngày nào tôi cũng đến đây làm ầm!”

    Tôi ước gì cắt đứt ngay quan hệ với thằng điên này, tại chỗ liền trả lại sính lễ và ba món vàng cho anh ta.

    Ai ngờ ngày hôm sau, anh ta lại tới nhà tôi:

    “Bao giờ mình cưới đây? Bố mẹ anh còn đang trông em về làm dâu đấy.”

    Tôi đã công khai hủy hôn rồi, mà anh ta vẫn mơ tưởng kết hôn? Mơ giữa ban ngày chắc?

  • NGÀY NGÀY HẠ TRIỀU, ÁI PHI LẠI ĐÒI CHẾC

    Tiểu Xuân nói: “Hoàng thượng đã trở về, lại còn ôm theo một nữ nhân sống chếc chưa rõ!”

    Bổn cung hỏi: “Ồ ồ, sống chếc chưa rõ thì nàng ta có ý kiến gì không?”

    Tiểu Xuân kêu lên: “Nương nương! Người sắp thất sủng rồi, còn tâm tư đâu mà ở đây nói lời châm biếm!”

    Bổn cung nói: “Theo ý ngươi, nên làm thế nào?”

    Tiểu Xuân lôi ra gói thạch tín đã chuẩn bị sẵn: “Chúng ta cứ dùng lối cũ mà hạ thủ, g/i/ế/t quách người ta đi!”

    Bổn cung nói: “Hay là bổn cung tự làm thịt mình thì hơn.”

    Thế là bổn cung nhanh như chớp, chấm thử thạch tín đặt trên bàn.

    Giữa tiếng khóc kinh thiên động địa của Tiểu Xuân, bổn cung vô cùng háo hức đợi chất độc phát tác để quyên sinh.

  • Người Đàn Ông Của Tôi Đã Làm Chồng Của Người Khác

    Người đàn ông mà Thẩm Thanh Âm yêu suốt mười năm… đã làm bố rồi.

    Mà người biết chuyện cuối cùng, lại chính là cô.

    Cô đứng ngoài cửa phòng riêng, lặng lẽ nhìn người đàn ông kia dịu dàng chơi đùa với đứa bé trong lòng, đồng thời căn dặn mấy người bạn trong giới:

    “Chuyện tôi và Viên Viên có con tạm thời đừng để lộ ra ngoài, nếu không Thẩm Thanh Âm mà biết thì chắc chắn sẽ quay về gây chuyện.”

    Cô đã thích anh suốt mười năm, trước khi ra nước ngoài còn lấy hết can đảm để tỏ tình với anh.

    Rõ ràng khi đó anh đã nói: “Chờ em về nước, chúng ta sẽ bên nhau.”

    Vậy mà thực tế lại nực cười đến vậy.

    “Anh Trạch, anh tổ chức tiệc đầy tháng lớn như thế, không sợ tin tức truyền đến tai Thẩm Thanh Âm sao?”

    Cố Trạch cúi đầu nhìn đứa bé đang ngủ say trong xe nôi, ánh mắt dịu dàng đến mức Thẩm Thanh Âm chưa từng thấy bao giờ.

    “Tiệc đầy tháng của con tôi, tất nhiên phải tổ chức càng lớn càng tốt.”

    “Yên tâm đi, tôi đã cho người phong tỏa hết thông tin rồi, cô ấy sẽ không biết được đâu.”

    “Dù sao thì, cho dù cô ấy có biết thì sao? Nhân tiện tôi cũng muốn nhân cơ hội này nói rõ mọi chuyện với cô ấy. Việc tôi giấu cô ấy đến giờ chỉ vì không muốn cô ấy quay lại phá rối buổi tiệc đầy tháng mà tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng.”

    “Cậu cũng biết đấy, Thẩm Thanh Âm xưa nay chẳng có chừng mực gì cả, đâu có chút dáng vẻ của một tiểu thư danh giá.”

    Thẩm Thanh Âm đứng ngoài cửa, qua khe cửa nghe rõ từng lời nói bên trong, cả người như bị nhấn chìm trong giá lạnh.

    Cố Trạch… ghét cô sao?

    Nhưng anh từng nói thích cô mà.

    Nếu không phải mấy ngày trước anh còn gọi điện nói nhớ cô, thì cô đã không xin nghỉ phép gấp để quay về nước.

    Cô còn định cho anh một bất ngờ.

    Không ngờ bất ngờ lại biến thành cú sốc, thậm chí còn khiến cô nghe được những lời thật lòng của anh.

    Không ai phát hiện ra Thẩm Thanh Âm đang đứng ngoài cửa. Cuộc trò chuyện trong phòng vẫn tiếp tục.

    “Bị em gái nuôi của mình ép yêu suốt bao nhiêu năm, chắc anh Trạch cũng mệt mỏi lắm rồi. May mà giờ cuối cùng cũng thoát khỏi cô ta, đương nhiên phải tăng tốc cuộc sống mới.”

    “Nhưng anh Trạch này, chuyện anh cưới chị dâu vào tháng sau cũng định giữ kín sao? Như vậy có thiệt thòi cho chị dâu quá không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *