Người Đàn Ông Của Tôi Đã Làm Chồng Của Người Khác

Người Đàn Ông Của Tôi Đã Làm Chồng Của Người Khác

Người đàn ông mà Thẩm Thanh Âm yêu suốt mười năm… đã làm bố rồi.

Mà người biết chuyện cuối cùng, lại chính là cô.

Cô đứng ngoài cửa phòng riêng, lặng lẽ nhìn người đàn ông kia dịu dàng chơi đùa với đứa bé trong lòng, đồng thời căn dặn mấy người bạn trong giới:

“Chuyện tôi và Viên Viên có con tạm thời đừng để lộ ra ngoài, nếu không Thẩm Thanh Âm mà biết thì chắc chắn sẽ quay về gây chuyện.”

Cô đã thích anh suốt mười năm, trước khi ra nước ngoài còn lấy hết can đảm để tỏ tình với anh.

Rõ ràng khi đó anh đã nói: “Chờ em về nước, chúng ta sẽ bên nhau.”

Vậy mà thực tế lại nực cười đến vậy.

“Anh Trạch, anh tổ chức tiệc đầy tháng lớn như thế, không sợ tin tức truyền đến tai Thẩm Thanh Âm sao?”

Cố Trạch cúi đầu nhìn đứa bé đang ngủ say trong xe nôi, ánh mắt dịu dàng đến mức Thẩm Thanh Âm chưa từng thấy bao giờ.

“Tiệc đầy tháng của con tôi, tất nhiên phải tổ chức càng lớn càng tốt.”

“Yên tâm đi, tôi đã cho người phong tỏa hết thông tin rồi, cô ấy sẽ không biết được đâu.”

“Dù sao thì, cho dù cô ấy có biết thì sao? Nhân tiện tôi cũng muốn nhân cơ hội này nói rõ mọi chuyện với cô ấy. Việc tôi giấu cô ấy đến giờ chỉ vì không muốn cô ấy quay lại phá rối buổi tiệc đầy tháng mà tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng.”

“Cậu cũng biết đấy, Thẩm Thanh Âm xưa nay chẳng có chừng mực gì cả, đâu có chút dáng vẻ của một tiểu thư danh giá.”

Thẩm Thanh Âm đứng ngoài cửa, qua khe cửa nghe rõ từng lời nói bên trong, cả người như bị nhấn chìm trong giá lạnh.

Cố Trạch… ghét cô sao?

Nhưng anh từng nói thích cô mà.

Nếu không phải mấy ngày trước anh còn gọi điện nói nhớ cô, thì cô đã không xin nghỉ phép gấp để quay về nước.

Cô còn định cho anh một bất ngờ.

Không ngờ bất ngờ lại biến thành cú sốc, thậm chí còn khiến cô nghe được những lời thật lòng của anh.

Không ai phát hiện ra Thẩm Thanh Âm đang đứng ngoài cửa. Cuộc trò chuyện trong phòng vẫn tiếp tục.

“Bị em gái nuôi của mình ép yêu suốt bao nhiêu năm, chắc anh Trạch cũng mệt mỏi lắm rồi. May mà giờ cuối cùng cũng thoát khỏi cô ta, đương nhiên phải tăng tốc cuộc sống mới.”

“Nhưng anh Trạch này, chuyện anh cưới chị dâu vào tháng sau cũng định giữ kín sao? Như vậy có thiệt thòi cho chị dâu quá không?”

Cố Trạch cúi xuống hôn lên trán đứa bé trong xe nôi:

“Đến lúc đó rồi tính. Tôi sẽ chọn một thời điểm thích hợp để nói rõ ràng với Thẩm Thanh Âm.”

“Dù sao thì… cũng không thể để Viên Viên chịu ấm ức được.”

Lúc này, Trình Viên Viên bưng bình sữa bước ra từ phòng nghỉ bên trong.

“Anh Trạch, anh không cần bận tâm đến em đâu. Thanh Âm chỉ là còn nhỏ tuổi, chưa hiểu chuyện thôi. Em tin rằng sau này cô ấy sẽ tự nghĩ thông suốt.”

Ngay lập tức có người lên tiếng tâng bốc:

“Vẫn là chị dâu chúng ta rộng lượng hiểu chuyện, bảo sao anh Trạch lại yêu chị đến mức không rời được. Nếu tôi cưới được người như chị, tôi cũng phải nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa thôi.”

“Đúng đấy, đúng đấy! Cùng là bạn thân với chị dâu, sao Thẩm Thanh Âm lại chẳng học được chút nào? Hơn hai mươi tuổi rồi mà còn như đứa con nít, chẳng trách ai cũng thấy phiền.”

Cả căn phòng lập tức vang lên tiếng cười giòn giã.

Còn trái tim Thẩm Thanh Âm ngoài cửa… như bị ai đó bóp nghẹt, suýt nữa thì ngừng đập.

Bọn họ nói đúng — cô và Trình Viên Viên là bạn thân hơn mười năm.

Trước khi cô đi du học, còn đặc biệt nhờ Viên Viên giúp chăm sóc Cố Trạch.

Lúc đó Trình Viên Viên còn vỗ ngực cam đoan sẽ giúp cô giữ chặt người trong lòng.

Vậy mà hơn một năm trôi qua, con gái của họ đã đầy tháng rồi.

Thẩm Thanh Âm không thể ngờ rằng kịch bản “bạn thân cướp người yêu” trên phim lại xảy ra với chính mình.

Nhìn ba người họ quấn quýt bên nhau trong hạnh phúc, Thẩm Thanh Âm bỗng bừng tỉnh.

Cô vội rút tay khỏi nắm cửa như bị điện giật.

Cô có đẩy cửa bước vào đi chăng nữa thì sao?

Bây giờ, cô thậm chí còn không có tư cách để chất vấn Cố Trạch và Trình Viên Viên.

Dù sao thì… cô và Cố Trạch chưa từng chính thức bên nhau.

Trước khi ra nước ngoài, Cố Trạch chỉ từng hứa hẹn với cô bằng lời nói:

“Chờ em hai năm sau quay về, nếu khi đó em vẫn còn thích anh, chúng ta sẽ ở bên nhau.”

Vậy nên, việc Cố Trạch cưới Trình Viên Viên hay có con, đều là tự do của họ.

Thẩm Thanh Âm lấy điện thoại ra, mở WeChat. Ngay lập tức, cô thấy ảnh đại diện của Cố Trạch đang được ghim lên đầu danh sách trò chuyện.

Từ sau khi Cố Trạch chủ động gửi cho cô một tin nhắn “Anh nhớ em rồi” vào tuần trước, anh chưa từng liên lạc lại với cô nữa.

Bất kể cô nhắn gì, anh cũng không hề phản hồi lấy một chữ.

Trước hôm nay, Thẩm Thanh Âm vẫn nghĩ chắc là anh bận công việc.

Nhưng giờ nhìn lại, nào phải bận công việc, mà là đang bận tổ chức tiệc đầy tháng cho con mình.

Ngón tay cô khẽ vuốt nhẹ trên màn hình điện thoại một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhấn vào ảnh đại diện của Cố Trạch.

Cô gửi cho anh một tin nhắn:

[Anh Trạch, anh đang bận gì vậy? Sao không trả lời tin nhắn của em?]

Vừa gửi đi, trong phòng bao lập tức vang lên tiếng chuông điện thoại của Cố Trạch.

Anh cầm máy lên liếc nhìn, chỉ khẽ cau mày một chút rồi tắt màn hình, không thèm trả lời.

Ngồi bên cạnh anh, Trình Viên Viên thấy được tin nhắn, làm như vô tình hỏi:

“Anh Trạch, là tin nhắn của Thanh Âm đúng không? Sao anh không trả lời?”

Cố Trạch hôn nhẹ lên trán Trình Viên Viên, rồi từ tay cô đón lấy đứa bé, giọng lạnh tanh:

“Trả lời cô ta chỉ tổ tốn thời gian.”

“Em cũng biết mà, anh vẫn luôn thấy cô ta rất phiền. Nếu không phải vì bố mẹ cô ta từng giúp đỡ nhà anh, nếu không phải vì ba anh căn dặn phải chăm sóc cô ta, thì ngay cả việc diễn kịch anh cũng chẳng buồn làm.”

“Viên Viên, người anh thích từ đầu đến cuối chỉ có em. Những năm qua vì cô ta mà em phải chịu thiệt thòi quá nhiều.”

“Yên tâm, đợi sau khi chúng ta kết hôn, anh nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho em và con.”

Phần đối thoại sau đó, Thẩm Thanh Âm không còn nghe nữa.

Cô xoay người, rời khỏi khách sạn.

Ánh nắng rọi lên người cô, nhưng tâm trí lại vẫn mông lung như lạc mất phương hướng.

Đúng lúc đó, cô nghe thấy phía sau có người gọi tên mình.

Quay đầu lại, cô nhìn thấy một người bạn khác của Cố Trạch.

Anh ta đang ôm một con gấu bông khổng lồ màu hồng — nhìn qua là biết ngay là quà mừng đầy tháng cho em bé.

Ánh mắt người đó đầy kinh ngạc:

“Thẩm Thanh Âm? Cô về nước từ bao giờ vậy? Sao lại đến khách sạn này? Chẳng lẽ cô…”

Tuy chưa nói hết câu, nhưng Thẩm Thanh Âm hiểu anh ta muốn hỏi điều gì.

Cô mím môi, không biết nên trả lời thế nào.

Cuối cùng, cô lựa chọn phớt lờ, quay người bắt xe rời đi.

Ngồi trong chiếc taxi, Thẩm Thanh Âm nhìn cảnh vật lùi dần về phía sau, lòng mới dần nhận ra một sự thật đau lòng—

Người mà cô yêu suốt mười năm… từ đầu đã chẳng hề yêu cô.

Cố Trạch luôn lừa dối cô. Ngay cả người bạn thân nhất của cô… cũng lừa cô.

Cô không hiểu, mình đã làm sai điều gì, tại sao mọi người lại đối xử với cô như vậy?

Nước mắt lặng lẽ tràn khỏi khóe mắt Thẩm Thanh Âm, đến nỗi bác tài cũng không khỏi nhìn cô mấy lần qua gương chiếu hậu.

Đúng lúc đó, chuông điện thoại cô vang lên — là nhạc chuông đặc biệt cô cài riêng cho Cố Trạch.

“Thẩm Thanh Âm, em về nước rồi à?”

Giọng anh vẫn trầm ổn như thường, không hề có chút gì khác lạ.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến tất cả, có lẽ cô vẫn còn bị anh che mắt mà tin tưởng.

Thẩm Thanh Âm lau nước mắt, nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, đáp nhẹ:

“Vâng, trường em được nghỉ nên em về.”

“Vậy sao em không báo trước cho anh? Để anh còn đi đón em.”

“Em sợ anh bận công việc nên không dám làm phiền.”

Đầu dây bên kia, Cố Trạch im lặng vài giây rồi tiếp tục hỏi:

“Vừa nãy bạn anh nói thấy em ở trước cửa khách sạn Kinh Hoa. Em đến đó làm gì vậy?”

Ngón tay Thẩm Thanh Âm siết chặt lấy điện thoại.

Không hiểu sao, cô vẫn chưa muốn vạch trần sự thật.

Vì vậy, cô bình thản đáp:

“Gặp một người bạn thôi.”

Thẩm Thanh Âm thầm nghĩ, nếu lúc này Cố Trạch có thể chủ động nói hết sự thật với cô, thì cô sẽ tha thứ cho sự lừa dối đó, xem như hai người chỉ là anh em thật sự.

Nhưng kết quả vẫn khiến cô thất vọng.

Ở đầu dây bên kia, sau khi nghe được câu trả lời của cô, sắc mặt Cố Trạch cuối cùng cũng dịu lại.

“Vậy em cứ về nhà trước đi, bên anh còn có việc, chưa đi được. Đợi anh xử lý xong, anh sẽ về tìm em.”

Nói xong, anh thẳng tay cúp máy.

Mãi đến chiều tối, Cố Trạch mới vội vã trở về nhà.

Anh đã thay bộ lễ phục mặc trong tiệc đầy tháng, nhưng Thẩm Thanh Âm vẫn ngửi thấy mùi sữa thơm nồng trên người anh.

Nhận ra ánh mắt cô cứ dán chặt vào mình, Cố Trạch vội cười nói:

“Thanh Âm, em cứ nhìn anh chằm chằm như vậy làm gì? Mới hơn một năm không gặp, đã nhớ anh đến mức này rồi à!”

“Lần này em được nghỉ bao lâu? Bao giờ thì quay lại?”

Nghe câu hỏi của Cố Trạch, hai tay Thẩm Thanh Âm bất giác siết chặt lại.

Cô vừa mới về nước, mà anh đã mong cô sớm rời đi.

Anh sợ đến mức như vậy, chỉ vì lo cô sẽ phá hỏng cái tổ ấm mà anh và Trình Viên Viên đang có sao?

Thẩm Thanh Âm đang định mở miệng, thì ánh mắt cô vô tình dừng lại ở cổ tay của Cố Trạch.

Dù đã bị đồng hồ che khuất một phần, nhưng cô vẫn thấy rõ hình xăm một đóa hồng đỏ trên cổ tay anh.

Trùng hợp thay — tên thân mật của Trình Viên Viên chính là “Hoa Hồng”, tất cả tài khoản mạng xã hội của cô ta cũng đều dùng cái tên này.

Similar Posts

  • Người Đàn Ông Sống Bẩn

    Bệnh viện đang họp thì chồng tôi gửi tới một tin nhắn WeChat.

    “Em còn nhớ cô bé châu Phi Anna mà anh vẫn luôn tài trợ không? Cô ấy đến Hoa Quốc du học rồi, muốn tìm một công việc để kiếm học phí.”

    “Anh muốn để cô ấy tới nhà mình làm bảo mẫu.”

    Anh ấy còn gửi kèm một tấm hình sơ yếu lý lịch.

    Trên đó là ảnh của một cô gái, trông y hệt với bức ảnh bệnh nhân mắc 23 loại bệnh lây truyền tình dục mà bệnh viện đang trình chiếu trong cuộc họp.

    Khi tôi còn đang kinh ngạc thì anh ấy lại gửi tiếp vài tin nhắn thoại.

    “Yên Nhiên, anh biết em bận việc, chuyện này em không cần lo, anh đã đưa Anna về nhà rồi.”

    “Không nói nữa, anh chuẩn bị nấu một bữa cơm ngon với Anna, lát nữa cho em xem.”

    Cuối đoạn thoại còn xen lẫn tiếng thở gấp của anh ta.

    Tôi lập tức lạnh mặt, gọi điện cho anh ta.

    “Nấu cơm? Tôi xem ra hai người định nấu luôn trên giường thì có!”

  • THÊ TỬ CHỈ MUỐN SỐNG YÊN

    Phu quân đem lòng yêu một cô nương chèo thuyền trong họa phảng, đến mức muốn vì nàng mà phong tâm khóa ái.

    Bởi vậy, đêm tân hôn, ta lén thêm một liều thuốc mạnh.

    Chàng mềm nhũn toàn thân, đôi mắt lại ghim chặt vào một chỗ nào đó không thể khống chế mà dựng đứng, vẻ mặt cứ như coi cái ch ế t nhẹ tựa lông hồng: “Dù nàng có đạt được ý đồ, trong tim ta mãi mãi chỉ có Thanh Y!”

    Ta thong thả tháo lớp sa mỏng, rồi ngồi thẳng lên người chàng: “Ai cần trái tim chàng chứ?”

  • Món Thịt Kho ‘đặc Biệt’

    Nửa đêm buồn chán lướt điện thoại, tôi thấy có người đăng một bài thế này:

    【Tôi là bảo mẫu, muốn cô chủ nhà tôi làm con dâu, nhưng cô ta tiêu tiền như nước, ngày nào cũng chỉ biết mua sắm.】

    【Đã thế còn không biết nấu ăn, suốt ngày ngủ nướng, chẳng có tí dáng vẻ nào của một người vợ hiền mẹ đảm, phải làm sao để quản cho cô ta ngoan hơn đây?】

    Hả?

    Ở đâu ra cái bà già mơ mộng hoang đường thế?

    Tôi còn chưa kịp cười nhạo, phần bình luận đã nổ ra một trận mắng chửi rồi.

    【Chỉ là bảo mẫu thôi mà, đúng là không biết thân biết phận.】

    【Đúng thế, người ta có coi thằng con bà ra gì hay không còn chưa chắc, đã dám ngồi đấy mơ giữa ban ngày.】

    Thế mà chủ bài viết vẫn còn cãi cố:

    【Nhất định là sẽ để ý thôi, con trai tôi cao ráo lại đẹp trai.】

    【Nếu mấy người không tin, tôi lấy ảnh nó đưa cho cô chủ xem luôn.】

    Tôi bấm lưu lại, định chờ xem diễn biến tiếp theo.

    Không ngờ đúng lúc đó, cửa phòng tôi bỗng vang lên tiếng gõ.

    “Nhàn Nhàn à, ngủ chưa con?”

    “Dì muốn nói chuyện một lát.”

  • Dây Chuyền Tro Cốt

    Ra khỏi bệnh viện, một ông lão bỗng nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền trên cổ tôi rồi nói:

    “Cô gái, cô đang mang thai mà lại đeo tro cốt của một đứa trẻ chết non. Đây là lấy cái chết đổi lấy sự sống, là chuyển con của cô sang bụng người khác!”

    Sợi dây chuyền này là quà của bạn thân tôi sau khi cô ấy sảy thai.

    Ban đầu tôi không muốn đeo, nhưng cô ấy cứ ép tôi phải đeo lên.

    Sáng nay, bạn tôi vừa được chẩn đoán là đã mang thai lại.

    Còn đứa bé vốn khỏe mạnh trong bụng tôi thì bỗng nhiên không còn nghe thấy tim thai.

    Tôi rùng mình, về đến nhà liền đem sợi dây chuyền tro cốt đeo lên cổ con chó đen đang mang thai.

    ……

  • Ví Tiền Tiết Kiệm Chung Của Tôi Và Bạn Trai

    Bạn trai tôi – Từ Sách – bất ngờ gặp tai nạn giao thông và được đưa vào bệnh viện cấp cứu.

    Các bạn cùng lớp nhanh chóng quyên góp tiền giúp đỡ, chỉ riêng tôi vẫn dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra.

    Em gái Từ Sách đến trường tìm tôi, mắt đỏ hoe:

    “Chị ơi, nhà em thật sự không khá giả gì, chị có thể lấy tiền anh em đã tiết kiệm ở chỗ chị mấy năm nay để dùng gấp không?”

    Tôi mặt không biểu cảm:

    “Tiền anh ấy tiết kiệm à? Tiêu hết từ lâu rồi.”

    Cô bé rơi nước mắt:

    “Anh em mỗi tháng được 1 triệu rưỡi sinh hoạt phí, đều chuyển cho chị 1 triệu hai, còn lại ba trăm tự lo ăn uống.

    Cả tiền anh ấy đi làm thêm cũng đều bỏ vào ví tiết kiệm chung của hai người, mấy lần không đủ tiền còn mượn em, bắt em đừng nói với ba mẹ…”

    “Chị là bạn gái ảnh, không lẽ thấy chết mà không cứu sao?”

    Đúng lúc đó, bạn cùng phòng của Từ Sách cũng đứng ra xác nhận lời cô gái nói là thật.

    Nhưng tôi vẫn kiên quyết: tôi không còn tiền.

    Sau khi Từ Sách tỉnh lại, anh đòi chia tay tôi.

    Mọi người đều ủng hộ anh.

    Giữa vô số lời chỉ trích, tôi lấy ra sổ ghi chép toàn bộ khoản chi tiêu trong suốt hai năm yêu nhau.

  • Ba Năm Sau Gặp Lại Vị Hôn Phu

    Ngày đầu tiên về nước, tôi là đại diện phía đầu tư, được điều xuống tổ dự án.

    Người phụ trách lại chính là vị hôn phu cũ của tôi — Lục Hoài.

    Ba năm trước, tôi đột nhiên biến mất ngay trong lễ cưới của chúng tôi.

    Sau cuộc họp, anh ta chặn tôi lại, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Ngày đó em bỏ chạy là vì sao?”

    Tôi vuốt phẳng những nếp nhăn trên bộ vest cao cấp đặt may riêng, thản nhiên nói: “Bạn gái anh nói… cô ta đang mang thai đứa con của anh.”

    “Cô ta cầu xin tôi, muốn tôi nhường lại cho anh và đứa bé một gia đình trọn vẹn.”

    Nhìn vẻ mặt sững sờ như hóa đá của anh ta, khóe môi tôi khẽ nhếch lên: “À đúng rồi, quên chúc mừng anh… làm cha vui vẻ nhé.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *