Lấy Chồng Xa Để Giữ Mạng Sống

Lấy Chồng Xa Để Giữ Mạng Sống

Tôi điền nguyện vọng thi đại học, cả nhà đều không cho tôi ra tỉnh ngoài học.

Mẹ tôi nói tôi mọc cánh rồi, bay đi là sẽ mặc kệ chuyện trong nhà.

Bà ép tôi từ bỏ trường đại học trọng điểm ở tỉnh ngoài, bắt tôi đổi sang một trường vớ vẩn trong tỉnh.

Tôi có bạn trai là người ngoài tỉnh, họ lại ép chúng tôi chia tay, nói không cho phép tôi lấy chồng xa.

Tôi bực quá, liền lấy một người cùng làng, cách nhà chỉ vài bước chân.

Không ngờ, tôi thì không lấy chồng xa, nhưng cả nhà lại “lấy chồng xa” hết.

Em trai tôi muốn ra biển, dù học phí đắt cũng nhất quyết chọn đại học ngoài tỉnh, bố mẹ chẳng những không ngăn cản, còn đi vay tiền để ủng hộ.

“Con trai thì phải có chí lớn, học đại học tốt, bố mẹ dù có bán hết cũng sẽ ủng hộ!”

Về sau em tôi kết hôn và sinh con ở tỉnh ngoài, bố mẹ tôi cũng theo sang đó sống.

Tôi bị bỏ lại ở vùng quê nhỏ, chịu đựng bạo lực gia đình, điều kiện y tế thì lạc hậu.

Tôi sinh con khó, gọi điện cầu xin bố mẹ về chăm tôi, họ lại khinh khỉnh đáp:

“Sinh cái con thôi mà yếu đuối thế à? Bọn tao còn phải hầu hạ vợ của em mày đây này, mày tự lo đi!”

Tôi không qua khỏi, chết trên bàn mổ.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày điền nguyện vọng thi đại học.

Bố mẹ lại ép tôi chọn trường vớ vẩn trong tỉnh, tôi bật cười lạnh, kiên quyết chọn một trường ở tận miền Nam xa nhất.

Lần này, tôi chọn “lấy chồng xa” để giữ lấy mạng mình!

1

“Con gái mà chạy ra tỉnh ngoài làm gì? Xa như thế, có an toàn gì đâu!”

Bố tôi cầm tờ báo, chỉ tay vào tôi mà lải nhải không ngừng.

Nghe tôi định chọn trường miền Nam, mẹ tôi cũng giận dữ chạy ra ngăn cản.

Bà tát thẳng vào mặt tôi, để lại một vết đỏ rực in hằn bàn tay.

“Lâm Niệm Địch! Mày mọc cánh rồi đúng không?”

“Không chọn đại học trong tỉnh mà cứ đòi chạy ra tận đâu đâu, bên biển có bố mày hay mẹ mày chắc?”

“Tao thấy mày rõ ràng là cứng cánh rồi, muốn bay xa để mặc kệ chuyện nhà này, mày mơ đẹp đấy!”

Tôi sững sờ nhìn người mẹ ruột trước mặt, đôi mắt đỏ ngầu, đang tức giận mắng nhiếc tôi.

Lúc này tôi mới nhận ra, mình không phải đang mơ—tôi thật sự đã trọng sinh.

Trở về đúng cái gia đình nguyên sinh hút máu này.

Kiếp trước cũng y hệt như bây giờ.

Chỉ cần vừa nghe tôi nói muốn đăng ký học ở trường đại học ven biển phía Nam, bố mẹ tôi lập tức nổi điên.

Họ lôi hết những lời khó nghe nhất ra mắng tôi một trận.

Như thể tôi là loại con vô ơn, ăn cháo đá bát, vắt chanh bỏ vỏ.

Nhưng chỉ có tôi mới biết—không phải như thế.

Kiếp trước, tôi đã khóc cạn nước mắt. Dưới áp lực của bố mẹ, cuối cùng tôi cũng phải sửa nguyện vọng.

Từ bỏ ngôi trường trọng điểm ngoài tỉnh mà tôi ngày đêm mơ ước, chọn một cái trường hạng ba tệ hại trong tỉnh, cách nhà chỉ nửa tiếng đi xe buýt.

Tôi tưởng rằng sự hy sinh của mình sẽ được bố mẹ thấu hiểu, ít nhất họ sẽ không đối xử tàn nhẫn với tôi như trước nữa.

Nhưng họ lại cho rằng điều đó là đương nhiên.

“Con gái học đại học để làm của hồi môn là đủ rồi, học trường nào mà chẳng được, cứ phải học tận ngoài tỉnh mới tốt chắc?”

“Vất vả nuôi mày lớn bằng này, học xong đại học thì phải đi làm kiếm tiền, tiền kiếm được phải đưa về, còn phải dành dụm mua nhà cưới vợ cho em mày nữa kìa!”

Từng câu nói như bóp nghẹt tim gan, như đỉa hút máu, rút cạn từng giọt sinh lực trong tôi.

Tôi nghe lời họ, nhưng đổi lại chỉ là sự tàn nhẫn ngày một tăng.

Lên đại học, tôi yêu một chàng trai ngoài tỉnh, hai đứa tâm đầu ý hợp, cùng cố gắng, tính đến chuyện kết hôn.

Nhưng bị bố mẹ tôi phát hiện, họ nhất quyết chia cắt.

Họ không cho phép tôi lấy chồng xa, sợ tôi đi rồi thì không ai chăm sóc họ nữa.

Tôi đành phải chia tay, sau khi tốt nghiệp thì đành lấy một anh chàng bình thường trong làng, sống một cuộc đời tạm bợ.

Không ngờ, cuối cùng chính họ lại “lấy chồng xa”.

2

Năm em trai tôi thi đại học, cũng là lúc điền nguyện vọng.

Nó không hề do dự, chọn ngay ngôi trường ven biển ngoài tỉnh mà nó thích nhất.

Điểm của nó chỉ vừa đủ để đậu, nếu được nhận thì mỗi năm phải đóng thêm mấy vạn học phí.

Tôi khuyên nó: “Hay là chọn trường trong tỉnh đi, học phí cao vậy, bố mẹ chắc không đồng ý đâu.”

Nó cười khẩy: “Liên quan gì mày? Mẹ tao bảo thích chọn gì thì chọn!”

Quả nhiên, mẹ tôi lập tức vui vẻ bước ra.

Bà lấy ra miếng vải đỏ giấu kỹ trong đáy rương, bên trong là một xấp tiền dày, ước chừng cũng mấy vạn.

Không hề chần chừ, bà đưa ngay cho em tôi, còn nói:

“Gia Bảo là con trai, tất nhiên phải có chí lớn, học trường tốt thì sau này mới lấy được vợ ngon lành!”

“Con cứ cầm lấy, ai cũng bảo ở biển phong cảnh đẹp, khí hậu tốt, mai sau con có tiền đồ thì đừng quên đón mẹ với bố sang ở chung nha!”

Similar Posts

  • Bạn Trai Ngoại Tình Với Bạn Thân

    Không ai ngờ được rằng, thiếu gia ăn chơi bậc nhất giới nhà giàu Bắc Kinh – Kỷ Thanh Dã, lại có ngày vì tôi mà thu mình lại, ngày ngày đúng giờ về nhà, rửa tay nấu ăn cho tôi.

    Anh ấy cưng chiều tôi đến tận trời, ai trong giới cũng biết chuyện.

    Thế nhưng, tôi lại tận mắt thấy anh ta ôm hôn bạn thân của tôi trong một góc hành lang, giọng bực bội:

    “Bao giờ mới chia tay được với cô ta? Nhìn cái mặt ấy mỗi ngày tôi muốn nôn luôn rồi.”

    Đến lúc đó tôi mới hiểu, hóa ra tất cả giữa chúng tôi chỉ là một trò lừa gạt.

    Tôi không do dự chia tay, dọn khỏi nhà anh ta.

    Nhưng anh lại cuống cuồng đuổi theo, đứng trước cửa nhà tôi trong cơn mưa tầm tã, cả người ướt sũng, không ngừng gõ cửa.

    “Anh sai rồi, về nhà với anh được không?”

  • Thẩm Nhược Kinh

    Ta, Thẩm Nhược Kinh.

    Con gái độc nhất của đương triều Thẩm Thừa tướng Thẩm Hoài Đức.

    Nữ bá vương đệ nhất kinh thành.

    Tôn chỉ làm người của ta là:

    Việc gì có thể động tay, tuyệt đối không lắm lời.

    Phụ thân ta – một đời văn hào, phong lưu nho nhã.

    Bị ta chọc giận đến mức ba ngày phải uống năm lần hoàn tâm an thần.

    Ông thường giơ tay chỉ mũi ta, đau đớn thống thiết.

    Còn ta thì… ngoáy ngoáy lỗ tai, tiện tay rút thanh thượng phương bảo kiếm triều trước trong thư phòng ông ra, múa loạn xạ như hổ như báo.

    Phụ thân ta ôm ngực.

    Ngã xuống.

    Phu quân của ta – Bùi Diễn, là trạng nguyên, đệ nhất mỹ nam kinh thành.

    Chỉ tiếc, thân thể yếu nhược, bệnh tật quanh năm.

    Chàng vịn tường, vừa ho vừa đưa tua kiếm cho ta:

    “Phu nhân, tua kiếm lệch rồi, ảnh hưởng đến thế kiếm của nàng.”

    Ta và chàng thành thân đã mười năm, có một nhi tử, tên là Bùi Hành.

    Nó hoàn hảo thừa hưởng đầu óc của phụ thân, và… ừm, tính khí của ta.

    Nó có thể trong nửa canh giờ học thuộc Luận Ngữ.

    Cũng có thể trong nửa canh giờ đem ba đứa cháu của Thái phó treo lên cây.

  • Quà Cũ Trong Thùng Rác

    Khi đang giúp người con trai mình thích dọn dẹp phòng ngủ, tôi vô tình làm đổ thùng rác.

    Một thứ gì đó dính dính lăn ra ngoài.

    Một chiếc ‘giỏ quà’, bị giấy ăn quấn hờ bên ngoài, trông như chưa dùng được bao lâu – có thể là tối qua, hoặc sáng nay.

    Tôi không thể hình dung nổi cảm xúc của mình lúc ấy.

  • Nàng Tiên Cá Không Có Chân

    Tôi mới nửa tuổi đã biết đi, từng là niềm tự hào để ba mẹ đem ra khoe khoang, cho đến khi một tuổi thì gặp t/ ai n/ ạn xe thảm khốc.

    Chú lính cứu hỏa tham gia cứu hộ nói rằng, may mà tôi còn đang quấn trong tã đã chắn giúp mẹ một chút,

    nên cây thép kia mới không đ/ âm xu/ y/ ên t/ im mẹ.

    Vì vậy, cho dù cái giá phải trả là tôi mất một bàn chân, trở thành kẻ t/ ật ng/ uyền tập tễnh, tôi vẫn thấy đáng.

    Mỗi lần mẹ luôn nói là mẹ có lỗi với tôi, tôi lại ôm mẹ, cười ngọt ngào:

    “Con thích mẹ, nên không đau đâu.”

    Nhưng những ngày như thế, từ sau khi em gái chào đời thì càng lúc càng ít đi.

    Nó như thể không thích tôi—một đứa trẻ kh/ uyết t/ ật—thu hút quá nhiều ánh nhìn của mẹ, thế nên hết lần này đến lần khác làm hỏng đồ chơi rồi đổ tội cho tôi.

    Ánh mắt mẹ nhìn tôi dần dần nhiều thêm thứ gì đó mà tôi không hiểu nổi.

    Cho đến khi em gái lại một lần nữa vì bướng bỉnh, vu khống tôi ném con gấu bông của nó xuống nước.

    Mẹ mặt mày tái xanh, chẳng thèm nghe tôi giải thích, cầm roi mây sau cửa lên, q/ uật tới tấp vào tôi.

    “Con lại bắt nạt em!”

    Tôi thét lên muốn chạy đi, nhưng chân phải chẳng nghe lời, bị mẹ tóm một cái k/ éo ngược lại.

    “Mau đi nhặt con gấu bông cho em mày về, không thì đừng hòng bước chân vào nhà nữa.”

    Tôi ôm lấy vết thương trên mặt, nhìn mẹ đầy khẩn cầu.

    “Mẹ ơi, con không đi có được không? Bà ngoại nói con không được ra gần bờ nước, sẽ ch/ ếc mất.”

    Mẹ bế em gái lên, hừ lạnh một tiếng:

    “Đồ vô dụng. Nếu không nhặt được gấu bông của em mày về, thì mày ch/ ếc ở ngoài cũng đáng.”

    Tôi nhắm mắt, cố nhớ lại tư thế ba từng dạy em gái bơi ngày ấy, rồi men theo lỗ băng nhảy xuống sông.

    Nhưng cả tôi lẫn mẹ đều quên mất, một đứa qu/ è nhảy xuống nước… là thật sự sẽ ch/ ếc……

  • Số Dư Trong Tình Mẹ Con

    Vào đúng ngày sinh nhật, khi đang đi công tác xa, tôi nhận được một phong bao lì xì trị giá 200 tệ từ mẹ.

    Thế nhưng chưa đầy vài giây sau khi nhận tiền, tôi lại nhận được một lời mời kết bạn từ một người lạ.

    “Không biết xấu hổ à? Từng ấy tuổi rồi mà còn lấy tiền của mẹ!”

    “Làm việc bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn ăn bám, thiếu hai trăm tệ là không sống nổi hả? Mau trả tiền lại đây!”

    Tôi đọc mà hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, phải nhờ người đi điều tra mới biết—cô ta là sinh viên nghèo được mẹ tôi tài trợ gần đây.

    Thế nhưng vừa mới được giúp đỡ chưa lâu, cô ta đã cầm tiền tôi chuyển cho mẹ đi du lịch khắp nơi, còn mua đủ loại đồ xa xỉ.

    Tôi liền chụp ảnh màn hình và gửi cho mẹ, nhắc bà cẩn thận, đừng để bị lừa.

    Ai ngờ mẹ lại quay sang mắng tôi:

    “Trinh Di thì làm sao mà là kẻ lừa đảo được? Chỉ là hai trăm tệ thôi, con có cần nói năng khó nghe vậy không?”

    “Đồ vô ơn, không có Trinh Di bầu bạn bên mẹ thì sớm muộn gì mẹ cũng bị con làm cho tức chết!”

    Tôi tức đến mức không nói nên lời.

    Hồi nhỏ nhà nghèo, tôi đi học toàn ăn bánh bao với dưa muối cầm hơi.

    Giờ tôi đã tự mở công ty, kiếm ra tiền, mỗi tháng gửi mẹ mười ngàn tệ sinh hoạt phí, vậy mà lại bị mắng là đồ vong ân phụ nghĩa?

    Tôi lập tức gọi điện cho ngân hàng.

    “Làm ơn giúp tôi khoá hết mấy cái thẻ đó lại, ngay lập tức!”

  • Năm Năm Ở Nước Ngoài, Tôi Mất Cả Gia Đình

    VĂN ÁN

    Ông nội tôi lâm bệnh nặng, phải ra nước ngoài điều trị.

    Trong gia tộc, các trưởng bối bàn bạc muốn chọn một người vãn bối đi theo chăm sóc.

    Họ chọn em họ tôi.

    Nhưng mẹ lại khóc lóc cầu xin tôi thay nó đi.

    “Dao Dao à, con vốn là bác sĩ, chăm sóc ông nội đối với con chẳng khó khăn gì. Nhưng em họ con từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, thân thể lại yếu ớt, công việc vất vả thế này con bé chịu không nổi đâu…”

    Tôi không nỡ nhìn mẹ khóc, cuối cùng đồng ý thay em sang nước ngoài.

    Chuyến đi ấy kéo dài suốt năm năm.

    Mãi đến khi ông nội khỏi bệnh, tôi mới có thể trở về nước.

    Trên chuyến bay về, lòng tôi chỉ mong sớm gặp lại người thân.

    Nhưng khi vừa hạ cánh, mở điện thoại ra, tôi lại thấy mẹ đăng một dòng trạng thái mới trên mạng xã hội:

    “Con gái cưng của mẹ cuối cùng cũng đã lên xe hoa rồi, cảm ơn tất cả bạn bè, người thân đã chúc phúc.”

    Tôi sững sờ.

    Bà chỉ có một đứa con gái là tôi — vậy thì, “con gái cưng” trong lời bà… là ai?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *