Nàng Tiên Cá Không Có Chân

Nàng Tiên Cá Không Có Chân

Tôi mới nửa tuổi đã biết đi, từng là niềm tự hào để ba mẹ đem ra khoe khoang, cho đến khi một tuổi thì gặp t/ ai n/ ạn xe thảm khốc.

Chú lính cứu hỏa tham gia cứu hộ nói rằng, may mà tôi còn đang quấn trong tã đã chắn giúp mẹ một chút,

nên cây thép kia mới không đ/ âm xu/ y/ ên t/ im mẹ.

Vì vậy, cho dù cái giá phải trả là tôi mất một bàn chân, trở thành kẻ t/ ật ng/ uyền tập tễnh, tôi vẫn thấy đáng.

Mỗi lần mẹ luôn nói là mẹ có lỗi với tôi, tôi lại ôm mẹ, cười ngọt ngào:

“Con thích mẹ, nên không đau đâu.”

Nhưng những ngày như thế, từ sau khi em gái chào đời thì càng lúc càng ít đi.

Nó như thể không thích tôi—một đứa trẻ kh/ uyết t/ ật—thu hút quá nhiều ánh nhìn của mẹ, thế nên hết lần này đến lần khác làm hỏng đồ chơi rồi đổ tội cho tôi.

Ánh mắt mẹ nhìn tôi dần dần nhiều thêm thứ gì đó mà tôi không hiểu nổi.

Cho đến khi em gái lại một lần nữa vì bướng bỉnh, vu khống tôi ném con gấu bông của nó xuống nước.

Mẹ mặt mày tái xanh, chẳng thèm nghe tôi giải thích, cầm roi mây sau cửa lên, q/ uật tới tấp vào tôi.

“Con lại bắt nạt em!”

Tôi thét lên muốn chạy đi, nhưng chân phải chẳng nghe lời, bị mẹ tóm một cái k/ éo ngược lại.

“Mau đi nhặt con gấu bông cho em mày về, không thì đừng hòng bước chân vào nhà nữa.”

Tôi ôm lấy vết thương trên mặt, nhìn mẹ đầy khẩn cầu.

“Mẹ ơi, con không đi có được không? Bà ngoại nói con không được ra gần bờ nước, sẽ ch/ ếc mất.”

Mẹ bế em gái lên, hừ lạnh một tiếng:

“Đồ vô dụng. Nếu không nhặt được gấu bông của em mày về, thì mày ch/ ếc ở ngoài cũng đáng.”

Tôi nhắm mắt, cố nhớ lại tư thế ba từng dạy em gái bơi ngày ấy, rồi men theo lỗ băng nhảy xuống sông.

Nhưng cả tôi lẫn mẹ đều quên mất, một đứa qu/ è nhảy xuống nước… là thật sự sẽ ch/ ếc……

……

Nước sông lạnh buốt ập vào, áo bông lập tức nặng trĩu.

Trong tầm mắt mờ nhòe, tôi thấy con gấu bông nằm dưới đáy nước.

Tôi hơi sợ, muốn bơi lên, nhưng tôi nhớ lời mẹ nói: không tìm được gấu bông thì không được về nhà.

Tôi muốn về nhà, muốn ở bên mẹ.

Vì vậy tôi nhịn cơn đau như bị ép chặt trong lồng ngực, liều mạng vươn tay chộp lấy con gấu bông dưới đáy nước.

“Mẹ ơi, mẹ xem. Con tìm được gấu bông rồi.”

Tôi cố sống cố chết bơi về phía bờ, nhưng rong nước quấn chặt lấy chân trái của tôi.

Trong cơn mê man, tôi nghe thấy giọng mẹ:

“Niệm Niệm, sao con lại đứng một mình ở bờ sông? Lỡ rơi xuống thì sẽ chết đấy.”

Ngay sau đó là giọng em gái vang lên: “Mẹ ơi, con đang đợi chị giúp con nhặt gấu bông.”

“Con bé chết tiệt vô dụng đó, lâu thế mà còn chưa nhặt về, không biết lại chạy đi chơi đâu rồi. Con nhìn con xem, tay lạnh cóng hết cả.”

“Về với mẹ đi, mẹ nướng quýt cho con ăn.”

Tim tôi thắt lại, cố sức vùng vẫy bơi lên mặt nước.

Mẹ ơi, đừng đi, con còn ở đây mà!

Đột nhiên cơ thể nhẹ bẫng, tôi gắng bò lên lớp băng, nhưng chỉ nhìn thấy lưng mẹ.

Mẹ bế em gái, đi về hướng nhà.

Em gái thân thiết ôm cổ mẹ: “Mẹ ơi, nãy con còn thấy cá thổi bong bóng nữa đó.”

Mẹ cười xoa má em: “Niệm Niệm thích cá không? Ngày mai ba mẹ dẫn con đi thủy cung nhé, được không.”

Tôi gắng đuổi theo mấy bước, nhưng vì chân trái tật nguyền mà nặng nề ngã lăn ra đất.

Mẹ ơi, đợi con với, con nhặt được gấu bông của em rồi.

Có thể nào… cũng dẫn con đi thủy cung không.

Con gấu bông trong lòng rơi tuột ra, tôi vươn tay định nhặt, nhưng con gấu bông hết lần này đến lần khác lại xuyên qua tay tôi, trượt xuống mặt băng.

Tôi cuống đến mức nước mắt xoay vòng trong hốc mắt.

Sao lại nhặt không lên chứ?

Nhặt không lên gấu bông, mẹ sẽ không vui mất.

Ngay lúc đó, trước mắt xuất hiện một người đội chiếc mũ đen cao, mặc đồ đen. Anh ta nhặt con gấu bông lên, nhét vào lòng tôi.

“Lâm Vãn, đi theo ta.”

Tôi ngơ ngác nhìn người áo đen trước mặt: “Chú ơi, chú biết cháu sao? Cháu không thể đi theo chú, mẹ cháu sẽ lo lắng.”

Người áo đen cau mày:

“Con đã chết rồi, bây giờ phải đi đầu thai chuyển kiếp. Ta đã tìm cho con một gia đình tốt, chậm một chút là không kịp nữa.”

Tôi đã chết rồi sao?

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Mẹ ơi, mẹ nghe thấy không?

Con không phải con bé chết tiệt vô dụng.

Là vì con đã chết, nên mới nhặt không được con gấu bông.

Tôi nghiêng đầu đi tìm bóng lưng mẹ, nhưng phía sau chỉ là một mảng trắng mịt mùng, mẹ đã đi xa rồi.

Tôi kéo nhẹ tay áo người áo đen, nhỏ giọng cầu xin:

“Chú ơi, cháu có thể đi muộn một ngày được không?”

“Cháu muốn lần cuối cùng… được đi thủy cung cùng mẹ.”

Người áo đen do dự một lúc, rồi gật đầu, khẽ thở dài:

“Được thôi, ta cho con thêm một ngày nữa. Một ngày sau, ta sẽ đích thân đến đón con.”

“Cảm ơn chú!”

Tôi ôm con gấu bông, không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng về nhà.

Tuyệt quá rồi, mẹ ơi.

Con có thể cùng mẹ đi thủy cung rồi.

2

Năm tôi năm tuổi, các bạn cùng lớp cười nhạo tôi không biết đi.

Tôi khóc chạy về nhà, ba và mẹ liền dẫn tôi đi thủy cung.

Ba bế tôi ngồi trên vai, chỉ vào nàng tiên cá đang múa rồi nói:

“Vãn Vãn, con nhìn kìa, nàng tiên cá là không có chân đó. Con chính là nàng tiên cá mà ông trời ban cho ba và mẹ.”

“Đôi chân của con một ngày nào đó sẽ biến thành chiếc đuôi thật đẹp, nên bây giờ con mới tạm thời chưa thể đi lại bình thường.”

Tôi rất vui, sau khi trở về thì ngày nào cũng hỏi mẹ, khi nào còn có thể dẫn tôi đi thủy cung nữa.

Nhưng từ khi có em gái, mẹ luôn nói dẫn tôi ra ngoài rất bất tiện, tôi không bao giờ được đi thủy cung nữa.

Tôi biết, không phải mẹ không muốn dẫn tôi ra ngoài.

Là vì tôi què chân, chỉ biết gây thêm phiền phức cho họ.

Tôi trở về nhà, ba mẹ và em gái đang ngồi trước bàn ăn.

Trên bàn có món sườn xào chua ngọt tôi thích nhất.

“Ba mẹ, con về rồi!”

Ba gắp một miếng sườn bỏ vào bát em gái, lo lắng nhìn ra ngoài cửa:

“Đứa nhỏ Vãn Vãn này chạy đi đâu rồi, đến giờ ăn cơm mà vẫn chưa về.”

“Chắc lại chạy đi đâu chơi điên rồi. Rõ ràng chân cẳng không tốt, mà cứ thích chạy lung tung.”

Mẹ ơi, con không có chạy điên. Con đi nhặt gấu bông cho em gái về rồi mà.

À, con quên mất… con đã chết rồi.

Mẹ không nhìn thấy con.

Ba đặt đũa xuống, nhìn mẹ:

“Chân cẳng Vãn Vãn không tốt, chẳng phải cũng là trách nhiệm của em sao. Em khắt khe với con bé như vậy làm gì.”

Mẹ nện mạnh cái bát xuống bàn, em gái bị dọa đến mức bật khóc.

“Trách nhiệm của tôi!? Nếu không phải anh ra ngoài lăng nhăng…”

Tôi hoảng hốt muốn lau đi giọt nước mắt đang ứa nơi khóe mắt mẹ.

Nhưng tôi quên mất… tôi đã chết rồi, chẳng thể làm được gì.

Ba dỗ em gái, thở dài:

“Được rồi! Nói ra thì vinh quang lắm à? Ăn cơm trước đi.”

Chuông điện thoại của mẹ vang lên, là cuộc gọi của bà ngoại!

Em gái nhìn vào màn hình, ngọt ngào nói một câu:

“Bà ngoại, chúc mừng năm mới.”

Bà ngoại cười không khép miệng lại được:

“Niệm Niệm ngoan quá, chị con đâu rồi, sao không thấy nó cùng ăn cơm.”

Mẹ bế em gái lên, đưa camera về phía mặt mình:

“Con nhóc chết tiệt đó lại không biết chạy đi đâu chơi rồi, đợi nó về tôi nhất định phải dạy dỗ nó cho ra trò.”

Bà ngoại ho khẽ hai tiếng, thở dài:

“Nhân dịp Tết, cho Vãn Vãn sang ở với mẹ vài ngày đi, con với Đại Vĩ áp lực cũng lớn.”

Tôi đứng bên cạnh lẩm bẩm, nhà bà ngoại có chị họ sẵn sàng chơi với tôi, tôi thích đến nhà bà ngoại nhất.

“Vãn Vãn cũng là đứa con con mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra, con nói chuyện tử tế với nó…”

Mẹ bĩu môi, cắt ngang lời bà ngoại:

“Nó sinh ra chỉ để đòi nợ thôi. Bao nhiêu năm nay làm lỡ dở tôi với ba nó còn chưa đủ, giờ còn liên lụy Niệm Niệm bị người ta kỳ thị bắt nạt.”

Tôi biết mẹ đang nói đến chuyện lần đó tôi đánh nhau ở trường.

Tôi há miệng muốn giải thích, nhưng nước mắt lại không kìm được rơi xuống trước, tôi vội vàng dùng tay bịt miệng lại.

Mẹ nói, mẹ không thích những đứa trẻ hay khóc.

Nhưng mẹ ơi, thật sự không phải con liên lụy em gái bị bắt nạt.

Là ba nói phải tăng ca, bảo con đi đón em gái tan học.

Nhưng bạn học của em gái nhìn thấy con là một đứa què, liền vây quanh hai chị em rồi nhổ nước bọt:

“Chị què đến đón em gái què kìa.”

Chúng cười nhạo tôi là kẻ què, tôi không tức giận, nhưng chúng không được bắt nạt em gái.

Mẹ nói, tôi là chị, phải bảo vệ em gái.

Tôi xông tới, dùng đầu húc ngã thằng bé mập to khỏe nhất, cưỡi lên người nó mà đấm liên tiếp:

“Không được bắt nạt em gái tôi! Em gái tôi không phải què, mau xin lỗi em ấy!”

Một đám người đè tôi xuống đất, thằng bé mập đá mạnh vào bụng tôi một cái, nhưng tôi chẳng thấy đau chút nào.

Tôi đẩy em gái ra, quay đầu hét lớn với nó:

“Em gái, mau chạy đi!”

Em gái chạy rồi, nó gọi mẹ đến.

Tôi ngẩng đầu lên, giống như một con công nhỏ kiêu hãnh.

Tôi đã bảo vệ em gái, mẹ nhất định là đến khen tôi.

Nhưng thứ chào đón tôi, lại là một cái tát thật mạnh của mẹ.

3

“Tôi vất vả cực khổ cho con đi học, vậy mà con đến trường đánh nhau với người ta!”

“Con có xứng với tôi và ba con không?”

Tôi bị đánh lệch cả đầu sang một bên, tủi thân vừa lau nước mắt vừa nói:

“Là họ bắt nạt em gái nên con mới đánh nhau với họ.”

Lúc này thầy giáo cũng đi ra kéo mẹ lại:

“Mẹ của Vãn Vãn, khi giáo viên trong trường chạy đến thì đúng là Vãn Vãn đang bị đánh.”

Similar Posts

  • Phía Bên Kia Biên Giới Là Em

    Em trai đang vỡ giọng sang phòng tôi xin ké WiFi:

    “Chị ơi, cho em ké chút được không? Em chỉ ngồi ngoài thôi, không vào đâu.”

    Bạn thanh mai trúc mã của tôi ở đầu dây bên kia nghe nhầm, giọng lập tức lạnh lẽo:

    “Xin lỗi, làm phiền hai người rồi.”

    Chưa kịp để tôi giải thích, anh đã cúp máy.

    Từ đó, anh dần dần xa cách tôi.

    Tôi không hiểu, chỉ nghĩ rằng anh bận rộn công việc.

    Mãi đến khi cha mẹ yêu cầu chúng tôi kết hôn, anh lại thản nhiên nói:

    “Bảo cưới thì cưới, cưới ai mà chẳng vậy, còn hơn sau này phải cưới mèo cưới chó.”

    “Cưới xong thì mai đi lĩnh chứng, sang năm sinh con, năm sau nữa sinh đủ cả trai cả gái, tốt nhất là cuối đời con cháu đầy đàn.”

    Tôi vốn tưởng Lục Dự Từ sẽ phản đối dữ dội, không ngờ lại thuận theo như vậy.

    Đêm tân hôn, anh nóng vội chiếm lấy tôi,

  • Sống Lại Một Đời Chồng Tôi Đã Cầu Hôn Người Khác

    Tôi và Cố Dực đã kết hôn sáu mươi năm. Sau khi qua đời, cả hai chúng tôi cùng trọng sinh.

    Nhưng lần này, ngay trong buổi cầu hôn, anh lại trao bó hoa cho bạn cùng phòng của tôi.

    “Y Y, cho dù em có đồng ý hay không, anh chỉ biết rằng nếu hôm nay không tỏ tình với em, cả đời này anh sẽ hối hận.”

    Bạn bè xung quanh đều sững sờ.

    Không ai hiểu nổi vì sao buổi cầu hôn lại biến thành màn tỏ tình với một cô gái khác.

    Tôi nhìn về phía Cố Dực, nhưng anh lại tránh ánh mắt tôi.

    “Tịch Vân, yêu nhiều đến đâu nhìn mãi cũng sẽ chán. Kiếp này, anh muốn sống khác đi.”

    Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ quay người rời khỏi.

    Sau đó, Cố Dực đến tìm tôi, ánh mắt tha thiết, chân thành cầu hôn.

    “Kết hôn đi A Vận. Anh chơi đủ rồi. Mình trở lại cuộc sống đúng nghĩa, được không em?”

    Tôi giơ tay lên, cho anh xem chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay mình.

    “Xin lỗi anh, Cố tiên sinh. Anh quên rồi sao?

    Liên hôn với nhà họ Cố vốn dĩ là nhiệm vụ của tôi — con gái nhà họ Ninh.”

    “Không lấy được anh, tôi đành gả cho chú của anh, Cố Thừa Phong vậy.”

  • Cơn Ác Mộng Của Một Ông Chồng

    Hôm chồng tôi đi team building, tôi lấy chiếc váy mà mình trân quý nhất ra, định ăn diện xinh đẹp để đi cùng anh.

    Còn chưa kịp mặc thì con vừa tròn một tháng tuổi đã tỉnh giấc và khóc ré lên.

    Tôi bế con, pha sữa, rồi lau chỗ bột sữa rơi vãi trên sàn.

    Vừa tháo tã giấy ra thì con lại ị thẳng lên giường…

    Bất lực, tôi đành gọi với ra ngoài cho chồng – lúc đó đang lau xe đạp: “Phó Cẩn Ngôn, anh vào bế con giúp em một chút!”

    Anh không trả lời.

    Mẹ chồng từ trong đi ra, giọng chua ngoa: “Chăm một đứa nhỏ mà cũng cần bao nhiêu người phụ? Cơm cũng chưa nấu, định để tôi chết đói à?!”

    Đợi tôi vừa địu con vừa nấu cơm, dọn dẹp xong xuôi thì Phó Cẩn Ngôn đã đi mất.

    Người tôi rã rời, mệt đến ê ẩm, chẳng còn tâm trạng đi đâu nữa.

    Mở điện thoại ra, tôi thấy anh vừa đăng trạng thái mới.

    Trong ảnh, anh mặc đồ đạp xe khoe chiếc xe đạp mới mua. Một cô gái trẻ mặc váy trắng e thẹn tựa sát vào vai anh.

    Tôi nhận ra ngay, đó chính là chiếc váy tôi luôn nâng niu.

    Nửa đêm, Phó Cẩn Ngôn về nhà, thấy tôi ngồi trên sofa thì ngạc nhiên:”Chưa ngủ à?”

    “Tôi hỏi, tiền mua xe đạp anh lấy ở đâu?”

    Anh hơi mất tự nhiên, ho khẽ một tiếng: “Xe ô tô hồi môn của em, anh bán rồi.”

    Tôi ôm đứa con vừa ru ngủ, khẽ nói: “Phó Cẩn Ngôn, chúng ta ly hôn đi.”

    “Ly hôn?! Chỉ vì anh mua một cái xe đạp thôi sao?” Anh không tin nổi.

    “Đúng. Chỉ vì anh mua cái xe đạp.”

  • Ba Người Một Cuộc Hôn Nhân

    Tiệc đầy tháng vừa bắt đầu, Chu Kinh Yến đã nhét đứa trẻ vào lòng tôi rồi quay lưng bỏ đi ngay lập tức.

    Biết được nguyên nhân là vì chị dâu góa phụ của anh ta làm mất mèo, tôi nắm chặt lấy tay anh ta, nặn ra một nụ cười khổ:

    “Em sẽ bảo thư ký đi tìm, anh ở lại đi…”

    Anh ta lắc đầu ngắt lời:

    “A Khanh tính tình yếu đuối, mất mèo chắc chắn giờ đang cuống cuồng lên rồi.”

    “Dù sao chị ấy cũng là chị dâu, để thư ký đi làm qua loa thì ra thể thống gì? Anh đi một lát rồi về ngay!”

    Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, tôi không nhịn được mà mỉa mai:

    “Anh chỉ là chú em của cô ta chứ không phải chồng, sao chuyện gì cũng phải tìm đến anh, người khác không được sao?”

    Anh ta nheo mắt, sắc mặt vô cùng khó coi, gạt tay tôi ra định đi.

    Tôi cao giọng: “Chu Kinh Yến! Anh mà bước thêm bước nữa, con sau này sẽ theo họ người khác!”

    Anh ta quay đầu, nhìn sâu vào đứa trẻ trong lòng tôi một cái rồi mới nói:

    “Đừng quậy nữa, đừng làm con sợ, đợi anh về rồi nói sau.”

    Rất nhanh sau đó, tiêu đề nóng nhất trên ho/ t sea/ rch đêm đó là:

    【Chủ tịch tập đoàn họ Chu vì đổi lấy nụ cười của chị dâu góa, bỏ mặc vợ trẻ con thơ, xắn tay áo xuống đường bắt mèo!】

  • Bạn Thân Ngủ Với Chồng Tôi

    Hai giờ sáng, tôi tỉnh dậy trên ghế sofa, điện thoại rơi xuống đất, màn hình vẫn sáng chưa khóa.

    Trên cùng hiện lên một dòng thông báo, như một con dao đâm thẳng vào mắt tôi.

    【Lâm Tuyết vừa đăng một video mới: Cặp đôi hôn nhau giữa đêm, hình ảnh ngọt ngào quá mức~】

    Tôi bấm mở ra.

    Video quay rất mờ, ánh đèn vàng lờ mờ nơi góc bãi đỗ xe dưới tầng hầm, một nam một nữ đang quấn quýt ôm hôn nhau, người đàn ông mặc chiếc áo khoác xanh đậm quen thuộc, người phụ nữ thì tóc xoăn, môi đỏ, mang giày cao gót.

    Ống kính zoom lại gần, người đàn ông cúi đầu thì thầm bên tai cô ta một câu:

    “Em dịu dàng hơn cô ấy nhiều.”

  • Tiểu Thư Với Mẹ Chồng Ảo Tưởng

    Mới vừa vào công ty, tôi tự thưởng cho mình một chiếc túi ba vạn tệ. (~110 triệu vnd)

    Bà lao công trong công ty biết giá, xách xô nước với giẻ lau đi thẳng tới trước mặt tôi:

    “Ba mẹ cô nuôi cô lớn vất vả như vậy là để cô phung phí thế này à?”

    “Một cái túi của cô bằng cả năm lương của tôi đấy! Từ tháng này, lương của cô đưa tôi giữ!”

    “Với lại bảo nhà cô chuẩn bị sẵn một căn nhà cưới, có bầu rồi mới được đăng ký kết hôn, nhà chúng tôi ba đời độc đinh, nhất định phải đẻ con trai mới được vào cửa!”

    Tôi lập tức úp nguyên cái xô lên đầu bà ta, cái gì mà mèo chó cũng dám tới kiếm chuyện vậy trời!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *