Kết Hôn Là Một Lựa Chọn, Không Phải Nghĩa Vụ

Kết Hôn Là Một Lựa Chọn, Không Phải Nghĩa Vụ

Biết tôi mua nhà, bạn trai tôi – Lương Triệu Vũ – lập tức đòi chia tay.

Không chỉ anh ta, cả nhà anh ta cũng tỏ thái độ khó chịu ra mặt.

Tôi và Lương Triệu Vũ đã đến giai đoạn bàn chuyện kết hôn.

Hôm đó, hai bên gia đình gặp mặt, cha mẹ anh ta không ngừng khoe khoang con trai mình nào là có xe, có nhà, diện mạo khôi ngô.

Mẹ tôi nghe vậy cũng không chịu thua kém.

“Con gái tôi tuy chưa có xe, nhưng chúng tôi đã chuẩn bị sẵn nhà cho nó rồi.”

Vừa dứt lời, tôi thấy sắc mặt nhà họ Lương tối sầm lại, đen đến mức có thể thấy rõ bằng mắt thường.

01

Tôi quen Lương Triệu Vũ qua lời giới thiệu của bạn thân – Hứa Lệ Lệ.

Anh ta là bạn thân của chồng Lệ Lệ.

Hoàn cảnh gia đình tôi hơi đặc biệt.

Dì út tôi mười năm trước từng lấy một người đàn ông nghèo, suýt nữa thì bị người ta hại chết vì tiền.

Vì chuyện đó, từ nhỏ mẹ tôi đã luôn dặn tôi phải tránh xa mấy kiểu “phượng hoàng trỗi dậy từ tro tàn”.

Còn bên phía ba tôi, có một người chị họ từng gả vào nhà giàu, vì muốn sinh con trai mà phải phá thai đến năm lần.

Cuối cùng sinh được một đứa con trai thì chồng chị lại dắt về một đứa con riêng hơn con ruột tận hai tháng tuổi.

Ba tôi sau khi biết chuyện chỉ thở dài, rồi dạy tôi: “Đừng bao giờ mơ mộng cưới vào nhà giàu, toàn bi kịch.”

Với cách giáo dục đó, tiêu chuẩn chọn bạn đời của nhà tôi rất rõ ràng – môn đăng hộ đối.

Bạn thân tôi – Hứa Lệ Lệ – và chồng cô ấy quen nhau qua mai mối, cũng là kiểu môn đăng hộ đối truyền thống.

Biết yêu cầu của tôi, cô ấy đã giới thiệu Lương Triệu Vũ cho tôi.

Ba anh ta làm trong doanh nghiệp nhà nước – mẹ tôi cũng vậy.

Mẹ anh ta là giáo viên tiểu học – ba tôi là giáo viên cấp ba.

Lương Triệu Vũ cao tầm trung, ngoại hình bình thường, nhưng được cái sạch sẽ, chỉn chu.

Tôi thì cũng không phải mỹ nhân gì, chỉ thuộc dạng dễ nhìn, dáng người cân đối, nói chung là người bình thường.

Vì vậy, cả hai chúng tôi đều cảm thấy hài lòng với đối phương, cả về điều kiện gia đình lẫn ngoại hình.

Mọi thứ cứ thế tiến triển thuận lợi.

Yêu nhau một năm, đã gặp mặt hai bên gia đình, mọi khía cạnh đều ổn.

Cho đến bữa ăn hôm đó – bữa tiệc chính thức để bàn chuyện cưới xin.

Ai ngờ cuối cùng lại kết thúc trong căng thẳng.

02

“Hứa Giai Nhụy, sao em không nói với anh là em mua nhà rồi?”

Sau bữa ăn, Lương Triệu Vũ tức giận chất vấn tôi.

Đúng là tôi chưa nói, nhưng anh có bao giờ hỏi đâu?

“Em có nhà mà nhà anh lại không vui?” – thấy thái độ anh như thế, giọng tôi cũng không còn nhẹ nhàng.

Tôi luôn nghĩ rằng có nhà là một điểm cộng trong thị trường hôn nhân.

Chẳng phải nhà anh cũng đang lấy lý do “có xe có nhà” để lấy làm tự tin cưới tôi sao?

Thấy tôi cứng rắn, anh ta liền dịu giọng lại:

“Chúng ta mỗi người một căn, sau này cưới rồi cùng trả góp thì sẽ rất mệt.”

Nhưng căn nhà của tôi là mua bằng tiền mặt, không vay đồng nào cả.

Tôi còn chưa kịp nói thì anh ta đã tiếp lời:

“Hay là em bán nhà đi, mình cũng đâu cần nhiều nhà như vậy. Bán xong lấy tiền đó sửa sang lại nhà mới của chúng ta.”

Nghe đến đây là tôi hiểu rõ ngay tính toán của nhà họ.

Ai cũng biết nhà là tài sản còn sửa nhà chỉ là chi phí, tiêu xong là hết.

Tôi cười nhạt rồi trả lại y nguyên lời anh ta vừa nói:

“Nhà em ở vị trí tốt, lại gần trường điểm. Hay là anh bán nhà anh đi? Bán được rồi ta lấy tiền sửa nhà mới.”

Tôi mở to mắt nhìn anh, cố tỏ ra vô tội mà nói lại y chang, xem anh đáp sao.

“Có ai cưới rồi ở nhà vợ đâu! Anh còn cần sĩ diện nữa chứ!”

“Em không ngờ anh là kiểu người như vậy! Trong đầu toàn tính toán! Thôi khỏi cưới luôn!”

Rốt cuộc là ai mới là người tính toán đây?

Lương Triệu Vũ để lại một câu cay độc rồi bỏ đi.

Không cưới thì thôi.

Ai lại đi treo cổ trên một cái cây cong vẹo như anh ta chứ.

Vài ngày sau, thấy tôi không liên lạc, Lương Triệu Vũ lại chủ động tìm đến tôi.

Vừa mở miệng đã đổ lỗi ngược: “Hứa Giai Nhụy, anh cứ nghĩ em là người hiểu chuyện, không ngờ em lại dùng chiến tranh lạnh với anh.”

Hiểu chuyện á? Năm 2022 rồi mà vẫn có người nghĩ đó là lời khen à?

“Té ra anh chẳng hiểu gì về em cả.” – Tôi đáp, giọng đầy ẩn ý – “Em cứ chờ anh liên lạc nên mất ngủ mấy đêm liền.”

Mất ngủ thì đúng, nhưng là vì đọc truyện đến sáng chứ chẳng phải vì anh ta.

Lương Triệu Vũ nghe xong liền nắm lấy tay tôi: “Nhụy Nhụy, tụi mình cưới nhau đi.”

Tôi thật sự không ngờ, sau khi đã cãi nhau tới mức không thể nhìn mặt, mà anh ta vẫn còn trơ mặt như vậy.

Tôi rút tay lại, nói: “Nhưng mà em đã mua nhà rồi đấy.”

Similar Posts

  • Ta Đem Bạc Đi Chôn

    VĂN ÁN

    Gả vào Trần gia được ba năm, phu quân lại nhặt về một cô nương môi son răng trắng.

    Ta đào hết số bạc giấu dưới gầm giường, đem chôn dưới gốc ngân hạnh sau nhà.

    Vận mệnh đã dần trở về đúng quỹ đạo vốn có.

    Trần Hồng cứu được quận chúa lưu lạc dân gian, đợi đến ngày hắn đỗ Trạng nguyên, ắt sẽ hưu ta, kẻ phát thê “ác độc”, để cùng Hạ Như song túc song phi.

    Ta cứ ngỡ đôi nhân vật chính sắp đại phú đại quý kia hẳn sẽ khinh thường bốn mươi ba lượng tám tiền bạc mồ hôi nước mắt của ta.

    Không ngờ, nếu không có gốc hẹ như ta làm vốn liếng tích lũy ban đầu, bọn họ thật chẳng thể một bước lên mây.

  • Hận Một Kiếp Thành Thê

    Khi ta bị Thái tử từ hôn, đã mười tám tuổi.

    Để gả được bản thân đi, ta đã gõ cửa phủ của Trấn Bắc tướng quân.

    “Tướng quân quanh năm chinh chiến bên ngoài, trong nhà ắt hẳn thiếu một người quán xuyến.”

    “Ngài thấy ta có hợp không?”

    Đôi mắt sáng rực của Giang Trấn Bắc nhìn ta chằm chằm một hồi lâu.

    Ngày hôm sau, ta nhận được thánh chỉ ban hôn.

    Ngay đêm trước đại hôn, một tờ lệnh điều động, Giang Trấn Bắc bị Thái tử điều đến biên quan.

    Ta nắm chặt lấy tay Giang Trấn Bắc:

    “Chỉ còn nửa canh giờ nữa, chúng ta bái đường được không?”

  • Hộp Quà Trung Thu

    Vào dịp Trung thu, mẹ tôi xuất viện, nhà đông vui náo nhiệt.

    Trước mặt cả gia đình, bà trao cho tôi một hộp quà Trung thu được gói rất đẹp và nặng tay.

    Tôi tưởng rằng — sau bao nhiêu năm, cuối cùng bà cũng đã nhìn thấy những gì tôi làm cho bà.

    Nhưng khi mở ra, tôi mới phát hiện bên trong hộp quà của tôi chỉ là mấy chiếc bánh trung thu rời rạc mà bệnh viện phát cho bệnh nhân.

    Còn hộp quà của chị gái — lại là 100.000 tệ tiền mặt.

    Tôi chỉ hỏi một câu, vậy mà mẹ quay sang chỉ thẳng mặt mắng tôi:

    “Đồ đòi nợ! Ở bệnh viện chăm tao là có mục đích, muốn lấy tiền chứ gì?”

    “Cô làm mấy việc đó ai mà chẳng làm được, suốt ngày lầm lì, nhìn là thấy chán! Còn chị mày thì ngày nào cũng gọi điện nói chuyện vui vẻ với tao, khác hẳn!”

    Con gái tôi chạy tới bênh vực mẹ, vô tình đẩy nhẹ bà một cái, liền bị bà dùng gậy đập mạnh vào đầu.

    Con bé ngã xuống đất, toàn thân run rẩy.

    Mẹ tôi như phát điên, gào lên:

    “Con nít mà cũng hùa với con mẹ nó diễn trò! Ngày Trung Thu mà dám rước xui xẻo vào nhà, cút đi! Đừng có ép tao ra tay thật!”

    Nhìn gương mặt con gái càng lúc càng tái đi, tôi chỉ muốn tát mẹ một cái cho tỉnh.

  • Bạn Trai Tôi Đến Từ Mười Năm Trước

    VĂN ÁN

    Sau ba năm yêu em trai của bạn thân, tôi muốn chia tay.

    Bởi vì tôi có thể cảm nhận được, cậu ấy đã chán ngán mối tình chị em này.

    Cậu bắt đầu né tránh sự đụng chạm của tôi, làm ngơ trước những nhu cầu của tôi.

    Tôi mặc bộ chiến bào gợi cảm đứng trước mặt cậu, vậy mà cậu lại quay người vào thư phòng ôn bài “Năm năm thi đại học, ba năm ôn luyện”.

    Tôi chịu đủ rồi.

    Nhưng hôm tôi nói chia tay với cậu, bên ngoài cậu tỏ ra bình tĩnh, tối đến lại lén lên tài khoản phụ trên Weibo để cầu cứu.

    Cậu ấy… vậy mà còn muốn níu kéo mối quan hệ này.

    Tôi tức giận vì cậu chẳng chịu trưởng thành, liền ẩn danh trả lời:

    【Cô ấy muốn gì thì anh cứ cho cái đó là được chứ gì?!】

    【Nhưng tôi không có kinh nghiệm, tôi sợ cô ấy sẽ chê tôi.】

    Tôi:【?】

    Một tuần bốn lần “giao lưu thân thiết” với tôi, chẳng lẽ là ma làm à?

    Tôi vừa định phản bác, thì lại thấy một bài đăng cậu ấy viết từ một tháng trước.

    【Nam sinh cấp ba mười tám tuổi xuyên không đến mười năm sau, cô chị gái nhà bên thầm thương trộm nhớ bốn năm vậy mà lại trở thành bạn gái mình, mọi người ai hiểu được không!!】

    Ồ, đúng là tiêu đề kiểu cổ lỗ sĩ.

    Khoan đã, cậu ấy nói gì cơ?

    Đọc full tại page bắp cải đáng yêu

  • Tiểu Tam Không Biết Người Bị Mắng Chính Là Bà Chủ

    Mẹ chồng tôi là một thiên kim tiểu thư chính hiệu.

    Năm xưa khi bà gả cho bố chồng – một người mở tiệm ăn nhỏ, tất cả mọi người đều nói bà bị điên rồi.

    Thế nhưng suốt ba mươi năm qua, bố chồng đã nuông chiều bà thành một nàng công chúa không vướng bụi trần.

    Lúc ăn sáng, mẹ chồng chủ động đề nghị đến tiệm ăn của bố chồng xem thử.

    “Hôm qua bố con về, trên tay lại thêm một vết bỏng.”

    Ánh mắt mẹ chồng thoáng qua vẻ lo lắng,

    “Hỏi thì ông ấy cũng không nói thật.”

    Lòng tôi ấm áp hẳn lên, lập tức quyết định đưa mẹ chồng đi xem.

    Nhưng chẳng thể ngờ, lúc đang xếp hàng, một người đàn bà bế tr/ /ẻ sơ sin h đột nhiên xô đẩy mẹ chồng tôi một cách th/ ô b/ ạo.

    “Đồ già sắp ch e c, chắn đường cái gì!”

    Tôi đỡ lấy mẹ chồng đang loạng choạng, tức đến phát run.

    “Cô dựa vào đâu mà mắng người? Dựa vào đâu mà chen hàng?”

    Người đàn bà cười khẩy, tiện tay ném chiếc bỉm vừa thay xong xuống chân chúng tôi, mùi hôi thối nồng nặc lập tức lan tỏa.

    “Dựa vào việc cái tiệm này là do chồng tao mở! Tao thích thế nào thì thế nấy!

    Còn lải nhải nữa, tao bảo chồng tao đuổi sạch chúng mày ra ngoài!”

    Không khí bỗng chốc đông đặc lại.

    Mặt mẹ chồng tôi không còn một giọt máu, chiếc túi hơ mẹc trên tay bà rơi “bạch” xuống đất.

    Tôi ngẩn người, chẳng lẽ bố chồng – người nuông chiều mẹ chồng cả đời này – cũng ngoại tình sao?

  • Em Gái Tôi Với Ước Mơ Làm Bạch Nguyệt Quang

    Em gái tôi phát hiện mình có nét giống khoảng năm phần với “bạch nguyệt quang” của tổng tài.

    Vì muốn thay thế người đó, nó hẹn người ta ra ngoài, lên kế hoạch tạo tai nạn xe để giết đối phương.

    Tôi kịp thời đến ngăn cản ngay trước khi chuyện xảy ra.

    Trên đường về, tôi khuyên nó: “Tạ Quân Diêu xuất thân tay trắng, làm việc quyết liệt, ngoài cười trong không. Mấy trò mưu mẹo này của em sớm muộn gì cũng bị phát hiện, đến lúc đó cả nhà đều bị kéo theo.”

    Em gái gật đầu đồng tình. Nhưng sau khi về nhà, nó lại lén bỏ thuốc diệt cỏ cực độc vào cốc nước của tôi.

    Lúc sắp chết, nó ghé vào tai tôi thì thầm: “Chị ghen tị vì em có gương mặt có thể gả vào hào môn. Chị phá giấc mộng của em, em cũng sẽ hủy diệt cuộc đời chị.”

    Lần nữa mở mắt ra, tôi quay về đúng ngày nó hẹn gặp bạch nguyệt quang của tổng tài.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *