Tổng Tài Bao Nuôi Tôi

Tổng Tài Bao Nuôi Tôi

Năm nghèo nhất trong đời, tổng tài mỗi tháng cho tôi mười vạn, để tôi làm thế thân cho “bạch nguyệt quang” của anh ta.

Yêu nhau ba năm, kết hôn một năm, tổng cộng cả lương lẫn thưởng tôi nhận được sáu triệu.

Đúng vậy, làm thế thân mà còn có cả thưởng cuối năm.

Đến năm thứ năm, bạch nguyệt quang quay về.

Tổng tài bảo tôi cút ngay lập tức, vì cô ta mà nhìn thấy tôi sẽ nổi giận.

Nhưng thực ra người ta đã biết đến sự tồn tại của tôi từ lâu, thậm chí còn xem cả báo cáo sức khỏe của tôi, biết tôi mang thai trước cả khi tôi kịp phát hiện.

Cô ta đưa tôi năm triệu, yêu cầu tôi phá thai.

Ngay khoảnh khắc trước khi phẫu thuật bắt đầu, tổng tài xông vào, hét lên: “Khoan đã! Tôi trả mười triệu! Không được phá thai!”

Tôi lập tức ngồi bật dậy.

Bạch nguyệt quang lười biếng lên tiếng: “Tôi ra giá hai mươi triệu, phá.”

Tôi lại nằm xuống ngay tức thì.

Vậy là tôi bắt đầu làm gập bụng ngay trên bàn phẫu thuật.

1

Ban đầu, làm thế thân cho bạch nguyệt quang của Phong Minh không phải là vai dành cho tôi.

Tôi chỉ giống Tống Cẩm năm phần, thua một cô gái giống đến sáu phần.

Khi thư ký định dẫn tôi ra ngoài, tôi níu chặt khung cửa, hét to:

“Khoan đã! Tôi biết hóa trang! Đảm bảo sau khi hóa xong sẽ giống y đúc, ngay cả ba mẹ ruột cũng không nhận ra!”

Phong Minh, đang cúi đầu đọc tài liệu, ngẩng lên nhìn tôi một cái đầy hứng thú.

Thế nhưng, yêu cầu buổi phỏng vấn là mặt mộc, không được trang điểm. Thư ký nhìn anh có chút khó xử, Phong Minh mở miệng vàng:

“Cho cô ấy hóa đi.”

Thế là, tôi bắt đầu trang điểm trước mặt cả chục ứng viên khác. Càng hóa càng giống, mấy người còn lại bắt đầu đứng ngồi không yên.

Đùa sao chứ, chỉ cần yêu đương, mỗi tháng được mười vạn, ai mà không muốn có cái công việc trong mơ này?

Chưa kể không cần bỏ tiền, chỉ cần nhìn gương mặt đẹp trai đến mức trời người cùng giận của tổng tài, có muốn trả tiền để làm cũng không tới lượt.

Một cô gái búi tóc tròn lại gần, giả vờ tò mò, rồi bất ngờ húc vào khuỷu tay tôi.

Nốt ruồi đặc trưng bị trượt thành một đường dài, kéo ngang mặt.

“Ái chà, xin lỗi nha chị gái, chắc chị phải hóa lại từ đầu rồi. Mà còn mười phút nữa là hết giờ phỏng vấn, sợ là không kịp mất.”

Cắt đường kiếm cơm của người khác chẳng khác gì giết cha giết mẹ.

Tôi nghiến răng, hận không thể lao lên đấm cho cái mặt giống Tống Cẩm bảy phần đó bẹp dí.

Một thư ký khác bước vào cắt ngang không khí căng thẳng:

“Phong tổng, cuộc họp đột ngột dời sớm, còn năm phút nữa thôi.”

Ai cũng bắt đầu căng thẳng, thời khắc quyết định đã đến. Cuộc chọn lựa bạch nguyệt quang phải kết thúc sớm.

Trong phòng yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Phong Minh đứng dậy, ánh mắt quét một lượt quanh phòng, mỗi gương mặt dừng lại chưa đầy hai giây.

Khi tôi tưởng mình tiêu rồi, anh ta chỉ về phía tôi từ xa:

“Là cô ấy. Ký hợp đồng đi.”

Ký xong hợp đồng, nhìn tin nhắn ngân hàng gửi đến, tôi vẫn tưởng như đang mơ.

Cả người lâng lâng như đang đi trên mây.

Tôi nhìn số dư tài khoản ngẩn người suốt mười phút, chỉ để lại hai nghìn làm sinh hoạt phí, chuyển hết phần còn lại cho mẹ.

“Mẹ ơi, mình có tiền rồi, đưa bố đi đóng viện phí nhé. Hóa trị trước, chuẩn bị ghép sau, đừng trì hoãn nữa.”

“Con gái à, ngần ấy tiền không đủ đâu. Bác sĩ nói ghép tủy phải chuẩn bị ít nhất năm trăm nghìn.”

“Đừng lo, con tìm được công việc tốt rồi. Tháng sau cũng có chừng ấy nữa.”

Bỗng phía sau có người gọi tên tôi: “Trần Kỳ Niên!”

Là Phương Nhất Cảnh, thư ký của Phong Minh.

“Cô vẫn chưa về à? Tôi đưa cô về nhé, tiện thể cho cô thử cảm giác ngồi Maybach của tổng tài.”

“Tan làm rồi sao?” Tôi nhìn ra sau lưng anh ta. “Phong tổng cũng tan làm rồi à?”

“Phong tổng còn đang họp. Hôm nay Trần Thiệu trực chính. Tôi chủ yếu lo chuyện sinh hoạt và sức khỏe của Phong tổng.”

Ban đầu tôi định từ chối, nhưng lại nghĩ đi đường có thể tranh thủ hỏi vài chuyện về tổng tài, tìm hiểu thêm để tránh phạm sai lầm.

Khi ngồi lên ghế phụ rộng rãi của chiếc Maybach, trong đầu tôi chỉ có một câu:

“Đồ tư bản chết tiệt!”

“Đã chưa?”

Tôi rưng rưng gật đầu.

Còn sướng hơn chen chúc trên tàu điện ngầm gấp trăm lần.

Nếu ngày nào cũng được ngồi Maybach, mỗi tháng nhận mười vạn, tôi tình nguyện sống thêm hai mươi năm nữa cũng được.

Phương Nhất Cảnh là người hoạt bát, dọc đường kể tôi nghe rất nhiều chuyện về Phong Minh.

Anh ấy nói tổng tài nhìn thì nghiêm khắc, thật ra lại khá bao dung, cảm xúc cực kỳ ổn định, chưa từng nổi giận bao giờ.

Nghe xong tôi thở phào nhẹ nhõm, dù sao công việc này cũng liên quan đến mạng sống của bố tôi.

“Tôi… cái vai thế thân này, chắc làm được bao lâu vậy?”

Khi chờ câu trả lời, tim tôi cứ như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên trong xe: “Sếp gọi, sếp gọi…”

Phương Nhất Cảnh dừng xe bên đường, nghe máy, “Ừ” hai tiếng, rồi nói: “Được, tôi đến ngay.”

Anh quay sang nhìn tôi, vẻ mặt áy náy:

“Xin lỗi nhé, Phong tổng tạm thời cần dùng xe, không thể đưa cô về được rồi.”

“Không sao đâu, tôi tự về cũng được.”

“Không không, cô phải đi cùng tôi, Phong tổng muốn gặp cô.”

Similar Posts

  • Con Gái Bảo Tôi Ly Hôn

    Con gái tan học đột nhiên nói với tôi: “Mẹ, mẹ ly hôn với bố đi.”

    Nụ cười trên mặt tôi cứng lại, vội hỏi con tại sao.

    Con gái dùng giọng non nớt đáp:

    “Con thấy bố chẳng yêu chúng ta chút nào. Người bố yêu chỉ có anh trai và mẹ của anh trai thôi.”

    “Mẹ tuy không nói, nhưng con đều biết cả.”

    “Lần trước bố phát tiền thưởng cuối năm, mẹ muốn đăng ký cho con một lớp piano, nhưng cái dì đó vừa khóc, bố đã đưa hết tiền cho họ.”

    “Lần trước nữa là sinh nhật mẹ, rõ ràng bố đã chuẩn bị xong vòng vàng rồi, nhưng anh trai vừa làm ầm lên, bố liền đưa cho dì ấy.”

    “Bố còn hay đuổi mẹ ra khỏi nhóm gia đình nữa, lần nào mẹ cũng phải hạ giọng cầu xin, bố mới chịu tha thứ cho mẹ.”

    “Nếu mẹ vì con mà không ly hôn, vậy con thà không làm con của mẹ, cũng muốn mẹ được vui vẻ, tự do.”

    Con còn chưa nói hết, tôi đã lệ nóng đầy mặt.

    Đêm đó, vì con gái ăn mất cái đùi gà mà con riêng của chồng thích nhất, chồng tôi lần thứ 28 đá tôi ra khỏi nhóm gia đình.

    “Khi nào cô dạy được con gái biết nhường anh trai, tôi sẽ kéo cô vào lại.”

    Vợ cũ còn cố ý đăng WeChat để châm chọc: “Là ai kết hôn năm năm mà vẫn chưa được chấp nhận vậy nhỉ, khó đoán quá đi mất.”

    Lần này, nhìn con gái sợ đến mức vừa khóc vừa móc họng, muốn nôn miếng đùi gà ra trả cho anh trai.

    Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ.

    Đặt đũa xuống, bế con gái lên:

    “Nhóm gia đình không chứa nổi tôi, cái nhà này, tôi cũng không cần nữa.”

  • Gả Cho Kẻ Phá Gia Chi Tử

    Ta lớn lên nơi thôn dã, đến năm mười bảy tuổi thì có người từ kinh thành tìm đến, nói ta là tiểu thư thất lạc của Hầu phủ.

    Nhưng ta vừa đặt chân đến kinh thành chưa được bao lâu, bọn họ đã vội vã gả ta cho một kẻ phá gia chi tử.

    Về sau, khi kẻ phá gia kia gặp họa, cả nhà bị xét nhà tru di, chỉ có ta là đưa cho hắn một cái liềm rồi nói:

    “Tướng công, theo thiếp về quê cày ruộng đi.”

  • Người Chồng Trong Bóng Tối

    Nửa đêm, tôi lặng lẽ đẩy cửa phòng ngủ, định mang cho chồng – người vẫn đang làm việc đến khuya – một bát canh nóng.

    Trên giường không có ai, nhưng từ dưới gầm giường lại vang lên tiếng động khe khẽ.

    Tôi cúi người xuống nhìn, thì bất ngờ một khuôn mặt trắng bệch hiện ra, mở to mắt nhìn chằm chằm tôi rồi mỉm cười.

    Đó là bà Vương – người hàng xóm đã mất tích cách đây ba tháng.

  • Nghiệp Duyên Của Phật Nữ

    Tôi sinh ra đã “mồm quạ đen”: hễ buột miệng nói điều xấu là lập tức ứng nghiệm.

    Năm bốn tuổi, tôi chỉ làm rơi một hạt cơm, bà nội đã tóm lấy tôi, lôi thẳng ra hố xí:

    “Đồ của nợ, còn dám lãng phí lương thực à? Chi bằng giờ dìm mày ch//ết luôn cho xong!”

    Tôi ngẩng đầu nhìn bà, khẽ nói: “Chính bà sẽ rơi xuống hầm phân mà ch//ết đuối.”

    Lời vừa dứt, chân bà trượt một cái, bổ nhào xuống hầm phân, không bao giờ ngoi lên được nữa.

    Ông nội chỉ thẳng mặt tôi chửi là “sao sát”, nói tôi hại ch//ết bà, rồi quay lưng lén bá/n tôi cho bọn bu/ôn ng/ười.

    Tôi nhìn theo bóng lưng ông, thấp giọng nói: “Ông với hắn sẽ bị xe ngựa tông ch//ết cả hai.”

    Vừa dứt lời, một cỗ xe do ngựa điên kéo lao ầm ầm tới, cán cả ông lẫn tên buôn người dưới bánh xe.

    Dân làng bảo tôi là yêu nghiệt, nhao nhao đòi đánh ch//ết cho xong, kẻo cái miệng quạ đen của tôi hại ch//ết cả làng.

    Cha mẹ bất đắc dĩ, quỳ trước mặt trụ trì chùa suốt ba ngày ba đêm, mới xin được cho tôi vào chùa tụng kinh, mong Phật Tổ trấn được cái miệng này, ít ra… còn che chở được tôi.

    Họ nói, đợi khi nào có điều kiện sẽ quay lại đón tôi.

    Nhưng tôi cứ đợi, đợi mãi đến khi trở thành “cô gái nhà Phật” nổi tiếng trong chùa, vẫn chẳng thấy họ đến.

    Cho đến một ngày, mẹ tôi mắt đỏ hoe tìm tới, nói muốn đưa tôi xuống núi:

    “Phùng Xuân, ba con bị người ta đánh què chân, em gái con… bị cầm thú làm nhục… Con theo mẹ về, nhìn họ lần cuối…”

    Nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt của mẹ, tôi không nói hai lời, thu dọn quần áo rồi theo bà bước ra khỏi cổng chùa.

    Từ khi vào cửa Phật, tôi hiếm khi mở miệng; nhưng hễ tôi mở miệng, lời nói ra lại đủ khiến kẻ ác nhà tan cửa nát.

  • Cô Dâu Bị Bỏ Rơi Ngay Lễ Cưới

    Kết hôn bảy năm, chồng tôi – Từ Thịnh – phải lòng một cô nhân viên mới của công ty tên là Lâm Nguyệt.

    Anh ta nói: “Gặp được cô ấy, anh mới biết thế nào là tình yêu thật sự.”

    Vì thứ gọi là tình yêu ấy, anh ta mặc kệ để Lâm Nguyệt tức chết dì ruột tôi – người đang bệnh nặng.

    Thậm chí còn nhẫn tâm để con gái bốn tuổi của chúng tôi bị nhốt trong xe đến chết ngạt.

    Tuyệt vọng đến tột cùng, tôi lao xe thẳng vào Từ Thịnh và Lâm Nguyệt, cùng bọn họ đồng quy vu tận.

    Lần nữa mở mắt, tôi phát hiện mình đã quay về bảy năm trước, ngay tại lễ cưới của tôi và Từ Thịnh.

    MC vừa dứt lời đọc lời tuyên thệ hôn nhân, liền hỏi:

    “Anh Từ Thịnh, anh có đồng ý kết hôn với cô Thẩm Ngọc Lâm, từ nay về sau dù nghèo khó hay giàu sang, dù ốm đau hay khỏe mạnh, đều yêu thương, tôn trọng lẫn nhau, không rời không bỏ, mãi mãi bên nhau không?”

    Từ Thịnh ngây người một lúc, bất ngờ hất tay tôi ra, lạnh lùng đáp:

    “Không đồng ý.”

    Tôi cúi đầu, giấu đi cảm xúc đang cuộn trào trong mắt.

    Trùng hợp thật.

    Tôi cũng không muốn.

  • 40 Năm Gồng Gánh Nuôi Chồng Vẫn Bị Phản Bội

    Suốt bốn mươi năm qua, tôi gồng gánh quản lý xưởng may để nuôi sống cả gia đình, còn chồng tôi thì mải mê theo đuổi giấc mơ văn nghệ sĩ của mình.

    Đến lúc hấp hối, trong tay anh ấy vẫn siết chặt một viên đá hình trái tim, miệng không ngừng thì thầm tên người tình đầu.

    “Ngày xưa xe ngựa chậm rãi, một đời chỉ đủ yêu một người…”

    Con gái tôi đăng tải câu chuyện của họ, khiến vô số độc giả xúc động rơi lệ.

    【Hu hu hu, mong kiếp sau hai thầy cô sẽ có cơ hội bên nhau.】

    【Tất cả là lỗi của hôn nhân sắp đặt! Khiến thầy Lâm phải sống cả đời bên người phụ nữ mình không yêu!】

    Nó ngồi bên giường bệnh đọc những bình luận đó cho tôi nghe, trong tuyệt vọng và uất nghẹn, tôi khép mắt lại.

    “Mẹ à, thái độ gì kỳ vậy? Bố và dì Giang cả đời lỡ dở, mẹ là người hưởng lợi mà còn muốn sao nữa?”

    Nước mắt âm thầm chảy xuống nơi khóe mắt, tôi ôm nỗi bất bình mà trút hơi thở cuối cùng.

    Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày có người ngỏ ý muốn thu mua xưởng may.

    Lần này, họ chọn theo đuổi chủ nghĩa lãng mạn của họ, còn tôi sẽ đón ánh bình minh cho riêng mình.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *