Xử Lý Bà Hàng Xóm Quái Gở

Xử Lý Bà Hàng Xóm Quái Gở

Bà hàng xóm tầng trên ngày nào cũng chưa đến 5 giờ sáng đã bật nhạc nhảy aerobic, làm cả khu chung cư mất ngủ.

Ai dám lên gõ cửa mắng bà ta, bà ta liền nằm vật ra đất giả chết, đòi người ta đền tiền.

Cảnh sát đến cũng bó tay.

Cư dân nửa tòa nhà dọn đi hết.

Tôi vừa ra khỏi bệnh viện tâm thần, thấy giá thuê rẻ liền chuyển đến đây.

Khi ký hợp đồng, chủ nhà cảnh báo tôi:

“Nếu bà gặp hàng xóm tầng trên quái dị quá thì ráng nhịn đi, đừng chọc vào bà ta! Bà ta là đồ điên đấy!”

Tôi cười tỉnh rụi:

“Tôi không chọc bà ta đâu. Nhưng nếu bà ta dám động đến tôi, thì tôi sẽ chơi đến cùng!”

1

Tôi bị bệnh tâm thần từ nhỏ, cứ một thời gian lại phải vào viện điều trị.

Lần này vừa mới ra viện, trong túi chẳng còn nhiều tiền, tôi lên mạng tìm chỗ thuê rẻ.

Ban đầu tôi định thuê một căn nhà trọ nhỏ kiểu nhà dân, ai ngờ lướt web lại thấy ngay một căn hộ chung cư ngay trung tâm thành phố, có thang máy đàng hoàng mà giá còn rẻ hơn cả nhà trọ.

Không do dự gì, tôi vác ba lô đi ký hợp đồng liền.

Và ngay ngày tôi dọn vào, chủ nhà đã nói thật lòng:

“Nhà này rẻ là do trên lầu có một bà hàng xóm quái dị. Ngày nào cũng 5 giờ sáng là bật nhạc nhảy nhót. Ráng mà chịu.”

Lúc đó tôi còn bán tín bán nghi.

Nhưng ngay sáng hôm sau, khi tôi còn đang ngủ mơ thấy mình bay lượn thì…

Bỗng dưng nhạc bật ầm ầm từ ngoài cửa sổ, trần nhà rung chuyển như động đất.

Tôi bật dậy ngay trên giường.

Bản năng khiến tôi mò tay tìm con dao gọt hoa quả để ngay đầu giường — dù sao thì tôi cũng có giấy chứng nhận bệnh.

Giả sử có làm gì đi chăng nữa, cùng lắm là lại quay về bệnh viện tâm thần.

Nhưng nghĩ lại, tôi mới ra viện, đâu thể vào lại nhanh thế được.

Tôi cố trấn tĩnh, lấy một nắm thuốc từ ngăn kéo ném vào miệng, rồi khoác áo đi lên tầng xem tình hình.

Lúc tôi mở cửa ra, thấy mấy nhà hàng xóm bên cạnh đều hé cửa, hình như ai cũng đang thăm dò xem có nên lên tầng trên hay không.

Khi tôi thật sự nhấn nút thang máy chuẩn bị lên lầu,

Bất ngờ, một bà lão từ nhà bên cạnh bước ra, khuyên tôi:

“Chàng trai à, tôi khuyên cậu đừng lên. Cô gái tầng trên hung dữ lắm, chỉ cần cậu nói vài câu là cô ta sẽ lập tức nằm vật ra đất giả chết, rồi quay lại vu vạ, đòi cậu bồi thường đó!”

Nghe xong lời bà, tôi bật cười.

Bởi vì cô ta chỉ giả vờ, còn tôi thì thật sự có vấn đề thần kinh.

Tôi tin rằng xử lý một bà hàng xóm kiểu đó với tôi là chuyện nhỏ.

Lên đến nơi, tôi gõ cửa nhà cô hàng xóm tầng trên.

Có vẻ tiếng nhạc trong phòng quá lớn nên bên trong không ai nghe thấy.

Khi tôi dần mất kiên nhẫn và sắp nổi điên,

Cửa phòng bất ngờ mở ra.

Một người phụ nữ trung niên ló đầu ra, cau có đánh giá tôi từ đầu đến chân:

“Làm gì đấy? Tôi nhảy aerobic trong nhà mình, cản trở gì đến anh à?”

Ban đầu tôi đã uống thuốc, định sẽ nói chuyện nhẹ nhàng, hòa nhã.

Nhưng chỉ vừa thấy gương mặt chua ngoa đanh đá ấy,

Chỉ vừa nghe cái giọng điệu khó ưa ấy,

Tôi lập tức nhớ đến mấy y tá đáng ghét trong bệnh viện tâm thần.

Thế là tôi không nhịn nữa, chỉ tay vào mặt bà ta chửi luôn:

“Sáng sớm mày nhảy cái con khỉ gì vậy hả! Bà già kia không ngủ, nhưng tôi còn muốn ngủ!

Nếu bà còn dám nhảy nhót trên đầu tôi một lần nữa, tin không, tôi chém bà liền đó!”

Tôi tưởng mình đã đủ gắt rồi.

Không ngờ bà ta còn dữ hơn.

Tôi vừa dứt lời, bà ta lập tức mở toang cửa,

Hai tay chống hông, cũng chỉ tay vào mặt tôi mà hét lại như muốn nuốt tôi luôn.

Không chỉ cãi nhau bằng mồm, bà ta còn giơ tay định đánh tôi.

Ngay khi đầu ngón tay của bà ta chạm nhẹ vào người tôi,

Tôi liếc thấy cửa mấy căn hộ bên cạnh đã hé mở, có người đang dòm theo.

Tôi chớp thời cơ, ngã nhào ra phía sau, đập mạnh xuống đất và bắt đầu hét:

“Cứu tôi với! Cứu mạng!”

Mấy nhà hàng xóm thấy tôi ngã, phối hợp cực kỳ ăn ý, đồng loạt chạy ra.

Người thì hỏi han, người thì hốt hoảng:

“Cậu có sao không? Có cần gọi cảnh sát không? Có cần đi bệnh viện không?”

Tôi tất nhiên gật đầu lia lịa:

“Báo cảnh sát! Tôi muốn đi viện! Mọi người làm chứng giúp tôi với!”

Lúc này, bà hàng xóm kia vẫn cố cãi:

“Không phải tôi! Cậu ta tự ngã! Tôi không hề làm gì cả!”

Nhưng những người hàng xóm đã quá ghét bà ta rồi,

Có cơ hội dằn mặt thì ai nỡ bỏ qua.

Họ lần lượt lên tiếng:

“Chúng tôi đều thấy rõ! Chính bà đã xô cậu ấy ngã. Chuẩn bị mà đền tiền đi!”

________________________________________

2

Chẳng bao lâu sau, cảnh sát đến.

Dưới sự làm chứng của các hàng xóm, tôi được đưa đến bệnh viện.

Còn bà hàng xóm thì bị cảnh sát áp giải đi.

Dù tôi chỉ bị trầy da chút xíu, nhưng nhờ có pháp luật đứng ra xử lý,

Bà ta vẫn phải bồi thường cho tôi… hai triệu đồng!

Khi bà ta đưa tiền cho tôi, ánh mắt nhìn tôi đầy hằn học, nghiến răng nghiến lợi:

“Thằng nhóc, mày cứ đợi đấy! Tao có đủ cách để trị mày!”

Nghe vậy, tôi chỉ cười.

Ai trị ai, còn chưa chắc đâu!

Tối hôm đó, tôi đi ngủ khá sớm.

Đến 5 giờ sáng hôm sau, tiếng nhạc lại vang lên ầm ĩ từ tầng trên.

Âm thanh mạnh đến mức tôi có cảm giác bà ta đang nhảy ngay trên da đầu mình.

Tôi đoán ngay là bà ta cố tình nhảy mạnh hơn mọi hôm để chọc tức tôi.

Khi tôi chuẩn bị mở cửa ra ngoài, tôi nhận ra mấy nhà bên cạnh cũng đều đã mở cửa.

Đặc biệt là ánh mắt của bà cụ hôm qua, nhìn tôi đầy mong chờ.

Dù gì thì chuyện tôi “trị” bà hàng xóm kia, lại còn bắt bà ta đền hai triệu, đã lan ra khắp khu rồi.

Nhưng hôm nay tôi không định lên gõ cửa cãi nhau với bà ta nữa.

Một chiêu chỉ nên dùng một lần, dùng lại thì nhạt.

Khi thấy tôi bước vào thang máy và nhấn xuống tầng trệt, trong hành lang lập tức vang lên những tiếng thở dài.

Có lẽ họ nghĩ tôi sợ rồi.

Similar Posts

  • Vị hôn phu đích thân đưa tôi cho 7 người anh em của anh ta

    Anh ta, Tần Tuấn mỗi đêm đều ép tôi uống thuốc.

    Sau đó, lại lần lượt đưa tôi đến giường của bảy người anh em khác nhau của anh ta.

    Bọn họ cá cược với nhau: “Không được dùng biện pháp tránh thai, một tháng sau xem cô ta có thai với ai, ai trúng thì người đó sẽ đưa cho Tần Tuấn hai mươi triệu tệ.”

    Một tháng sau, tôi thật sự mang thai.

    Khoảnh khắc cầm tờ kết quả khám thai trên tay, Tần Tuấn lập tức đặt lịch phá thai.

    “Phá bỏ đứa nghiệt chủng này đi, rồi chúng ta kết hôn.”

    Tôi tát thẳng vào mặt anh ta, giơ cao giấy chứng nhận kết hôn lên trước mặt anh ta.

    “Cút. Đừng làm phiền lễ cưới của tôi và cha đứa bé.”

  • Kẻ Thù Truyền Kiếp Của Tôi Phá Sản Rồi.

    Kẻ thù truyền kiếp của tôi phá sản rồi.

    Ba tôi hỏi có nên ra tay giúp đỡ không.

    Đùa gì vậy chứ!

    Tôi từng tỏ tình với Nghiêm Hựu nhiều lần đều bị từ chối, từ yêu sinh hận, cuối cùng trở thành “nữ ma đầu thương trường”.

    Vậy mà hôm sau, anh ta diện vest chỉnh tề xuất hiện, giọng trầm khàn lười biếng: “Vừa giúp em chốt một đơn hàng chục triệu, chắc chắn không giữ anh lại hả?”

    Nhìn gương mặt đẹp như yêu nghiệt kia, tôi khó khăn lắm mới đè nén được trái tim đập loạn.

    Ai ngờ ngay sau đó, một nhóc con trông y chang Nghiêm Hựu ôm chặt lấy chân tôi.

    “Cô xinh đẹp ơi, nhận nuôi con với ba con luôn nha, con xin đó!”

  • Ly Hôn Vì Em Gái Chồng

    Chồng mỗi tháng chu cấp cho em gái 3500 tệ, tôi bán xe đổi lấy xe điện, anh ta chết lặng trong gara 15 phút: Màn kịch chính thức bắt đầu.

    “Em gái tôi không có tiền, tôi giúp nó là chuyện đương nhiên.”

    Chồng tôi mỗi tháng đều đặn chuyển khoản cho em gái 3500 tệ.

    Tôi không còn tranh cãi nữa, chỉ lặng lẽ lấy chìa khóa chiếc ô tô ra.

    Chưa đến ba ngày, chiếc xe riêng trong nhà đã được thay bằng một chiếc xe điện nhỏ gọn.

    Sáng sớm, chồng tôi xuống tầng, bỗng sững người lại trong gara, đứng chết trân nhìn mọi thứ trước mặt.

    Khuôn mặt đầy ngỡ ngàng của anh ta, lại khiến tôi thấy bình thản chưa từng có.

  • Vợ Đoàn Trưởng, Người Tình Của Người Khác

    Tôi đã thành công gả cho Chu Bách Trinh, từ một đại tiểu thư tư bản bị mọi người lên án trở thành vợ của đoàn trưởng.

    Nhưng Chu Bách Trinh nói, danh phận “vợ đoàn trưởng” có thể cho tôi, còn tình yêu của anh ấy thì chỉ thuộc về Thẩm Đinh Hương.

    Ngày cưới, anh ta lấy cớ khí hậu đảo tốt, đưa Thẩm Đinh Hương về nhà an dưỡng.

    Ban ngày, bọn họ xưng hô với nhau là anh em.

    Ban đêm, lại làm đủ chuyện hoan lạc trên chính chiếc chăn hồi môn của tôi.

    Thẩm Đinh Hương mang thai, tôi phải đeo bụng giả để che giấu cho họ.

    Cô ta sinh con, tôi phải lấy đồ hồi môn ra để phụ tiền sữa.

    Đứa trẻ gọi tôi là “mẹ”, nhưng lúc ăn cơm, tôi còn chẳng được lên bàn.

    Bị giày vò cả đời, tôi sống lại đúng đêm định chọn hôn phu.

    Lần này, tôi xé lá thư gửi đến nhà họ Chu, chọn người con trai nghèo khổ chẳng ai coi trọng kia…

  • Hai Viên Sô-cô-la Trong Vũng Bùn

    Tôi m. ất một cái chân, anh trai m. ất một cánh tay.

    Anh sẽ dìu tôi đi, còn tôi giúp anh cầm chiếc bát khất thực.

    Chúng tôi là cặp anh em bù trừ cho nhau hoàn hảo nhất trong căn hầm ngầm này.

    Các cô các chú bên đường luôn nhìn chúng tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm.

    Vì thế, hai chúng tôi luôn mang về cho cha nhiều tiền xu nhất.

    Vào ngày Giáng sinh, tôi lén giấu cha, dùng những đồng xu tích cóp được để mua hai viên sô-cô-la.

    Anh trai từng nói, đây là một ngày lễ hạnh phúc, tôi muốn được đón lễ cùng anh.

    Nhưng trước cửa nhà lại vây quanh một dàn xe lạ.

    Cha bị mấy người mặc đồ đen ấ/ n xuống đất, gào khóc thảm thiết.

    Anh trai được một người phụ nữ sang trọng ô/ m lấy, dẫn về phía một chiếc xe màu đen to lớn.

    Những người anh chị em khác được người lớn khoác cho quần áo, ngồi ngơ ngác một bên.

    Tôi chống gậy gỗ tiến lại, muốn nắm tay anh.

    Anh trai lại lộ ra ánh mắt chán ghét, đẩy phắt tôi ng/ ã xuống vũng nước đọng:

    “Ai là anh em với mày! Lão già đó chỉ bắt chúng ta giả làm anh em để lừa tiền thôi!

    Mày tưởng thật đấy à? Cút xa ra cho tao!”

  • Căn Nhà Không Dành Cho Con Trai

    Sau khi biết tôi đã mua được một căn nhà lớn, ba tôi lại dõng dạc yêu cầu tôi sang tên căn nhà cho đứa con riêng của ông trước mặt một đám đông họ hàng bạn bè.

    “Con vốn không định kết hôn, nhà sớm muộn gì cũng là của em trai con.

    Chi bằng bây giờ sang tên luôn cho nó, để nó sớm kết hôn sinh con, nối dõi tông đường nhà chúng ta!”

    Mẹ tôi không hề do dự, lập tức từ chối và còn đứng ra cãi lại cả đám người.

    Nhưng tôi chẳng những không ủng hộ mẹ, mà còn đứng về phía ba, cùng nhau chỉ trích bà.

    “Ba nói đúng mà, chị gái thì phải đối xử tốt với em trai, mai con sẽ đi sang tên nhà luôn!”

    Không chỉ vậy,

    Tôi còn ép mẹ nhường chỗ cho người thứ ba, bắt bà phải đi theo giám sát đối phương, không cho bà về nhà quậy phá!

    Mẹ tôi tức đến suýt ngất.

    Nhưng rất nhanh sau đó, người tức không còn là mẹ tôi nữa, mà là ba tôi và đứa con riêng kia!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *