Tiền Của Chồng Tôi Đã Đi Đâu

Tiền Của Chồng Tôi Đã Đi Đâu

Lúc ầm ĩ đòi ly hôn, người chồng với mức lương hằng năm cả triệu tệ của tôi – Trình Dương – lại thản nhiên nói rằng trong thẻ ngân hàng của anh ta không còn đồng nào.

Ngược lại, anh ta còn nợ một đống. Mà nếu ly hôn thì tôi – Lâm An Nhiên – phải cùng gánh đống nợ đó với anh ta.

Không chỉ vậy, tiền trong thẻ của tôi cũng phải chia cho anh ta một nửa.

Anh ta còn tuyên bố sẽ tranh quyền nuôi con, bắt tôi mỗi tháng phải trả tiền cấp dưỡng.

Anh ta đúng là quá đáng, hết sức ức hiếp người khác!

Đã không thể chia tay trong êm đẹp thì… chiến thôi!

01

Tôi đứng ngoài cửa phòng ngủ, lặng lẽ nghe Trình Dương gọi điện cho luật sư, bàn bạc chuyện ly hôn giữa chúng tôi.

“Đúng vậy, tôi có ngoại tình, nhưng cô ta không có bằng chứng.”

“Ờ, tài sản chia đôi nhỉ…”

“Quyền nuôi con à…”

“Ừ, cô ta không thể cho con cuộc sống ổn định, công việc cũng không cố định!”

“Ừ ừ, con đã bốn tuổi rồi, cô ta chắc chắn không giành được quyền nuôi con đâu, đúng không?”

“Ừ ừ, cô ta chẳng có bao nhiêu tiền. So với tôi thì càng kém xa. Kinh tế cũng yếu hơn tôi. Ừ ừ, không thể giành được quyền nuôi con.”

“Căn nhà tôi đang ở là tài sản trước hôn nhân…”

“Ừ ừ, cô ta cũng không có phần trong căn nhà này!”

“Còn nữa, sau khi cưới, chúng tôi có mua hai chiếc xe, đều không đứng tên cô ta…”

“Đúng đúng, tiền mua xe là do mẹ tôi trả, xe đứng tên tôi.”

“À à, vậy cô ta cũng chẳng được chia phần đúng không? Tốt lắm tốt lắm!”

“Ơ, ý là sao? Con thuộc về tôi, cô ta còn phải trả tiền nuôi con cho tôi à?”

“Được được, còn chuyện cô ta có ít tiền trong thẻ…”

“Ồ ồ, tiền trong thẻ cô ta cũng là tài sản chung, tôi có quyền lấy một nửa. Ồ ồ ồ, hiểu rồi, cô ta phải chia cho tôi một nửa, đúng không?”

“Ờ ờ, thẻ của tôi cũng chẳng có bao nhiêu tiền, tiền tôi đều đưa cho mẹ tôi giữ rồi. À đúng rồi, tôi còn nợ một khoản nữa!”

“Ờ ờ, tôi không có tiền nên cô ta cũng chẳng chia được gì, nhưng nợ của tôi thì cô ta phải chia một nửa đúng không?”

“Ờ, đúng rồi, luật là như vậy mà.”

“Ờ ờ, tiền trong thẻ cô ta tôi được chia, rồi cô ta còn phải trả tiền nuôi con cho tôi, còn phải gánh một nửa khoản nợ của tôi nữa.”

“Được rồi, tôi hiểu rồi, ừm, tạm biệt.”

Khi Lương Khoan từ trong phòng bước ra, tôi đang ngồi ngoài phòng khách, tự hỏi không phải người ta vẫn nói “một ngày nên nghĩa, trăm ngày nên tình” sao?

Chúng tôi đã kết hôn bảy năm, vậy mà anh ta không chỉ muốn đẩy tôi ra khỏi nhà tay trắng,

bắt tôi gánh nợ thay, mà còn muốn giành quyền nuôi con, bắt tôi phải trả tiền cấp dưỡng.

Thật sự là muốn moi tôi đến tận xương tủy.

02

Lương Khoan nhìn Bạch Nhiễm đang cúi đầu lặng thinh trên ghế sofa, trong mắt hiện rõ vẻ đắc ý.

Luật sư đã nói rõ, nếu ly hôn thì cô ta sẽ chẳng được gì cả. Thậm chí còn phải gánh một khoản nợ khổng lồ. Như vậy anh ta mới yên tâm.

Dù sao thì những năm qua, cô ta chăm sóc anh ta và bố mẹ anh ta không tệ.

Người sau này chưa chắc đã nghe lời bằng.

Nhưng nếu cô ta nhất quyết đòi ly hôn, thì đừng mong anh ta nương tay.

Gánh nợ, tay trắng ra đi – đó chính là cái giá phải trả nếu cô ta muốn ly hôn.

Mà lỗi đâu phải do anh ta, là do cô ta cứ nhất quyết đòi chia tay.

“Bạch Nhiễm, anh đâu có muốn ly hôn, là em cứ nhất định đòi đi đấy chứ.

Đàn ông ra ngoài xã giao, qua lại với vài người phụ nữ cũng là chuyện bình thường, nhà người ta còn chẳng sao, sao em cứ phải làm lớn chuyện lên?”

“Làm một người vợ nhà giàu yên ổn có gì không tốt? Anh đâu phải không cho em tiền tiêu?”

“Ly hôn với anh, em sẽ không có được gì đâu. Kể cả đứa con.”

“Anh đã hỏi luật sư rồi, em không chỉ không được nuôi con, mà còn phải trả tiền nuôi con cho anh.”

“À, suýt quên chưa nói, dạo gần đây anh đầu tư thất bại, nợ ngoài một khoản khá lớn. Nếu ly hôn, em phải gánh một nửa.”

“Nghĩ kỹ lại đi, em cũng đáng thương thật, dù sao cũng theo anh bảy năm. Nên anh cũng thấy có chút khó xử. Tốt nhất em nên biết điều thì hơn.”

“Em là bà nội trợ, đã bị xã hội bỏ lại phía sau rồi, ly hôn xong em sống bằng gì đây?”

“Nếu không ly hôn, anh vẫn nuôi em. Còn nếu ly hôn, cuộc sống của em sẽ khốn đốn.”

“Cho nên hãy nghĩ kỹ đi. Anh đến chỗ Ôn Ý đây. Nếu em nghĩ thông rồi thì gọi cho anh.”

Chỉ cần nói rõ thiệt hơn như vậy, liệu cô ta còn dám ly hôn nữa không?

Lương Khoan vừa cầm áo khoác vừa hớn hở ra khỏi nhà. Có vợ hiền trong nhà, có tình nhân bên ngoài – đúng là chỉ có anh ta, Lương Khoan, mới làm được như thế.

Tôi nhìn theo bóng anh ta rời khỏi nhà, sau đó mới tắt ghi âm điện thoại.

03

Tôi quen Lương Khoan qua một buổi xem mắt.

Anh ta cao ráo, đẹp trai, lịch sự, rất có phong độ.

Ấn tượng đầu tiên khá ổn.

Còn tôi thì cũng không phải đại mỹ nhân, nhưng cũng thuộc dạng dịu dàng, nền nã, đoan trang.

Vì thế sau vài ngày gặp gỡ, chúng tôi nhanh chóng xác định mối quan hệ.

Gặp mặt hai bên gia đình, ai cũng cảm thấy hài lòng.

Căn nhà là do bên nhà trai bỏ tiền mua, bên tôi thì lo phần sửa sang, giấy tờ nhà đứng tên cả hai vợ chồng.

Lúc đó tôi không hiểu rõ luật, cứ tưởng đứng tên hai người thì coi như là tài sản chung, ai ngờ vẫn được tính là tài sản trước hôn nhân.

Nghĩ lại thấy tiếc đứt ruột. Hồi đó sao lại tin vào mấy lời ngon ngọt của gia đình anh ta cơ chứ.

Khi cưới nhau, tuy không phải yêu đương cuồng nhiệt, nhưng cũng có tình cảm với nhau.

Thấm thoắt đã bảy năm, tôi từng nghĩ qua thời gian, tình cảm vợ chồng sẽ ngày càng bền chặt.

Ai ngờ, anh ta lại lén lút bên ngoài.

Và người đàn bà đó – Ôn Ý – đã qua lại với anh ta hơn một năm rồi.

Tôi chỉ vừa phát hiện ra chuyện này vào hôm qua.

Similar Posts

  • Chồng Sang Canada, Tiền Ở Lại

    Ngày thứ ba sau khi tiễn chồng sang Canada, tôi nhận được một tin nhắn ngân hàng.

    Anh ta chuyển khỏi tài khoản chung 20.000 tệ.

    Ghi chú: “Dùng khẩn cấp, đừng lo.”

    Tôi nhìn số dư 8,8 triệu, bỗng bật cười.

    Khẩn cấp ư? Trong thẻ anh ta rõ ràng vẫn còn hơn trăm nghìn tiền riêng.

    Tôi lập tức nhắn WeChat cho anh ta: “Chồng à, em cũng chuyển ít tiền dùng khẩn cấp nhé.”

    Muốn lừa tôi thủ tiết tám năm à? Nằm mơ đi.

  • Báo Ứng Rắn Linh

    Khi tôi còn nhỏ, ông nội tôi đã nhặt được một tấm da rắn khổng lồ trên núi sau nhà.

    Da rắn đã bị khô quắt lại, trên đó còn bám đầy đất cát.

    Ông nội cười nói: “Da rắn này có thể bán được giá tốt đây.”

    Bà nội cầm lấy tấm da rắn xem xét kỹ càng, bà tỏ vẻ hoảng hốt nói: “Ông ơi, da rắn này ông nhặt ở đâu vậy? Mau đem nó trả về chỗ cũ đi.”

    Ông nội sững người vài giây, bối rối hỏi: “Sao lại thế?”

    Bà nội đáp: “Trên da rắn này, vảy của nó có đầu nhọn màu trắng, đây là sắp thành tinh rồi. Nếu ông lấy da của nó, nó sẽ tìm tới nhà ta đấy.”

  • Chị Dâu Tự Phong

    Ngày anh trai tôi dẫn bạn gái về nhà, tôi bỗng dưng trở thành “vợ bé nuôi từ nhỏ”.

    Cô ta nhìn tôi, nụ cười ngọt ngào nhưng ẩn chứa dao găm:

    “Em chính là đứa con nuôi nhà họ Thẩm? Là ‘cô vợ nhỏ’ mà bác trai bác gái giữ lại cho A Thẩm à?”

    Tôi tròn mắt kinh ngạc.

    Đúng là tôi là con nuôi của nhà họ Thẩm.

    Nhưng bố tôi trước khi mất từng là nguyên lão của tập đoàn Thẩm thị, còn mẹ tôi lại là bạn thân chí cốt của mẹ Thẩm!

    Nhà họ Thẩm nuôi tôi suốt mười mấy năm như con gái ruột.

    Vậy mà chỉ vì anh trai tôi có bạn gái, tôi liền biến thành “vợ bé nuôi từ nhỏ” sao?

  • Thế Thân Trong Hôn Lễ Thế Kỷ

    “Thư Ý, chị con đã đính hôn với anh rể rồi, con đừng tiếp tục phá rối nữa. Ba mẹ đã mua vé máy bay cho con, mấy năm tới cứ ở nước ngoài đi, đợi chị con kết hôn xong rồi hãy về.”

    Nhìn vẻ mặt “vì muốn tốt cho con” của ba mẹ, Nhan Thư Ý mới chợt nhận ra… cô đã sống lại.

    Sống lại đúng vào ngày bị ép ra nước ngoài, bị buộc phải từ bỏ Tống Văn Khanh.

    Kiếp trước cũng vậy. Cô bị ba mẹ khuyên nhủ rời đi, nhưng cô không cam tâm. Cô hết lần này đến lần khác giải thích với Tống Văn Khanh rằng người anh thích vốn dĩ phải là cô. Hết lần này đến lần khác cầu xin ba mẹ nói ra sự thật, đừng để chị gái “mạo danh thế thân” nữa.

    Đổi lại chỉ là ánh mắt anh ngày càng chán ghét.

    Thậm chí khi cô gặp tai nạn giao thông, cận kề cái ch/ ếc, anh còn lạnh lùng nói với y tá qua điện thoại:

    “Cô ta lại bày trò gì nữa vậy? Nói với cô ta đừng phá hỏng hôn lễ của tôi và Ý Mạt.”

    Còn cô, ch/ ếc trên bàn mổ, trơ mắt nhìn màn hình tivi phát trực tiếp lễ cưới thế kỷ toàn cầu, nhìn Tống Văn Khanh dịu dàng đeo nhẫn cho Nhan Ý Mạt, nhìn họ nhận lấy mọi lời chúc phúc…

    Nếu ông trời đã cho cô cơ hội sống lại một lần nữa, đời này, cô sẽ không tự hạ mình nữa.

  • Vì Anh Mà Đến – Vì Anh Mà Đi

    Trong buổi tụ tập bạn bè, bạn gái thân của bạn trai tôi – Điền Phương – giả vờ hào sảng, vươn một tay khoác lên vai tôi rồi hỏi:

    “Phó Cẩm Viên, nghe nói cô là con lai à? Lai giống gì thế?”

    Mọi người xung quanh nghe vậy liền phá lên cười, thi nhau khen cô ta “hài hước”.

    Cô ta cầm chai rượu, lắc lư cái đầu rồi chêm thêm:

    “Thời buổi này, ngay cả thú lai giống còn chẳng đáng giá nữa là…”

    Tôi liền tát thẳng vào mặt cô ta một cái, mỉm cười hỏi lại:

    “Vậy cô đây là thuần chủng, một đêm bao nhiêu tiền?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *