Tình Yêu Không Đến Từ Sự Hy Sinh

Tình Yêu Không Đến Từ Sự Hy Sinh

Thanh mai trúc mã nói với tôi rằng anh thi đại học không được như ý.

Hỏi tôi có thể cùng anh đăng ký vào một trường đại học hạng hai không.

Tôi vừa định đồng ý,

Thì trước mắt bỗng hiện lên dòng bình luận ảo.

【Cười chết mất, nam chính đâu có thi kém, mà là thi siêu tốt được hẳn 650 điểm. Nam nữ chính đã hẹn nhau từ trước sẽ cùng vào trường 211 ở Nam Thành rồi.】

【Nữ phụ đúng là công cụ di động, 730 điểm mà đi học trường hạng hai, đúng là trò cười của vũ trụ. Nhưng mà ai bảo đây là món quà tỏ tình nam chính dành cho nữ chính chứ.】

【Nữ phụ vốn là học bá đại học, nhưng vì mê trai nên cứ mù quáng đuổi theo nam chính. Sau này còn bỏ ngang cả đại học chỉ để theo anh ta. Cả đời coi như đi tong.】

Tôi sững người lại.

1

Thấy tôi im lặng,Cố Viêm – thanh mai trúc mã – giật lấy con chuột trong tay tôi,Chuẩn bị giúp tôi điền nguyện vọng.

Tôi hỏi anh:

“Sao em nghe nói anh thi được 650 điểm, chứ không phải 450 điểm?”

Ánh mắt Cố Viêm chợt lộ vẻ hoảng hốt,Anh tránh nhìn vào mắt tôi,Nâng cao giọng:

“Trịnh Vãn Tinh, em là thanh mai trúc mã của anh suốt mười mấy năm, em không tin anh sao?”

Cũng chính vì quen nhau quá lâu,Tôi hiểu từng cử chỉ, hành vi nhỏ của anh.

Những lúc chột dạ, ánh mắt trốn tránh, động tác thiếu tự nhiên…

“Chuyện này quan trọng, em muốn bàn lại với mẹ trước đã.”

“Em đang nói gì vậy? Chẳng lẽ em quên mình đã hứa sẽ học cùng trường với anh rồi sao? Sao em có thể nuốt lời? Em còn muốn ở bên anh nữa không?”

Giọng anh dần dịu xuống,

“Vãn Tinh, không có anh em sẽ không thích nghi được với cuộc sống đại học đâu. Đừng bướng nữa, nghe lời đi, để anh giúp em đăng ký nhé.”

Không chờ tôi trả lời,Anh nhanh chóng thao tác vài cái trên màn hình,Chọn luôn trường đại học hạng hai ở Bắc Thành cho tôi.

Sau đó cầm điện thoại lên, chụp lại màn hình.

Tôi cuối cùng cũng mở miệng:

“Cố Viêm, em không muốn học ở trường đó nữa.”

Điện thoại của anh bỗng vang lên,Anh liếc nhìn,Rồi lập tức cong môi cười,Ngón tay lướt nhanh trên màn hình để trả lời tin nhắn.

Xong xuôi,Như chợt nhớ ra điều gì, anh hỏi tôi:

“Vãn Tinh, vừa nãy em nói gì ấy nhỉ? Anh đang có chút việc gấp phải đi ngay.”

Nhìn bộ dạng không giấu nổi vội vàng rời đi của anh,Tôi cười khổ một tiếng,“Không có gì.”

Lời còn chưa dứt,Anh đã chạy biến khỏi phòng.

Dòng bình luận tiếp tục trôi:

【Aaaa, sắp đến đoạn nam chính tỏ tình với nữ chính rồi đúng không?】

【Tất nhiên rồi, nam chính vừa hoàn thành nhiệm vụ giúp nữ phụ đăng ký vào trường hạng hai, tấm ảnh lúc nãy là để gửi cho nữ chính đấy, giờ thì anh ta đi nhận phần thưởng rồi!】

【Nhưng mà, nữ chính yêu cầu nữ phụ cũng phải có mặt. Cô ấy là kiểu ghen dữ dội, sợ nam chính còn lưu luyến nữ phụ ấy mà. Đáng yêu thật sự.】

Đúng lúc đó,Điện thoại tôi rung lên.

“Vãn Tinh, tối nay có buổi họp lớp, em sẽ đến chứ? Anh có một món quà bất ngờ dành cho em.”

Là tin nhắn của Cố Viêm.

Tôi im lặng trong chốc lát,Rồi nhắn lại: “Được.”

Vẫn giữ một tia hy vọng cuối cùng,Tôi gọi cho bạn cùng phòng của Cố Viêm.

“Cố Viêm năm nay thi được 650 điểm, anh ấy nói sẽ đăng ký vào một trường hạng hai ở Bắc Thành, cậu có biết chuyện này không?”

Người bạn kia tỏ ra khá bất ngờ.

“Không đúng đâu, Cố Viêm thi tốt lắm mà. Cậu ấy từng nói với bọn tớ là sẽ vào trường 211 ở Nam Thành kia mà. Để tớ gọi điện hỏi cậu ấy xem.”

“Không cần đâu, chắc là mình nghe nhầm, để mình hỏi anh ấy là được rồi.”

Thì ra,Những dòng bình luận đó là thật,Anh ấy đã lừa tôi.

2

Nhờ những dòng bình luận đó,Tôi biết được toàn bộ cốt truyện.

Thì ra tôi chỉ là nữ phụ trong một truyện thanh xuân vườn trường.

Nam chính là Cố Viêm,Còn nữ chính là Bạch Đồng Đồng – một học sinh nghèo.

Thật ra, từ khi Bạch Đồng Đồng mới chuyển đến trường,Cô ấy đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Vì cô ấy quá xinh đẹp,Làn da trắng lạnh,Đôi mắt to tròn long lanh, môi đỏ mọng,Trông chẳng khác nào một chú thỏ nhỏ yếu ớt khiến người ta thương xót.

Tất cả con trai đều tranh nhau lấy lòng cô ấy,Thậm chí một vài bạn nữ cũng nảy sinh cảm giác muốn bảo vệ.

Chỉ có Cố Viêm là nói:

“Rõ ràng là kiểu con gái trà xanh lão luyện, tưởng tôi không nhìn ra à?”

Anh ấy còn dặn tôi đừng lại gần Bạch Đồng Đồng,Sợ tôi bị ảnh hưởng xấu.

Thế nhưng, Bạch Đồng Đồng lại thích anh ấy.

Dù hoàn cảnh gia đình khó khăn,Nhưng ngày nào cô ấy cũng mang bữa sáng đến cho anh,Tìm mọi cơ hội để bắt chuyện với anh,Đợi anh sau giờ tan học.

Nhưng Cố Viêm thì lúc nào cũng tỏ ra lạnh nhạt với cô ấy,Vẫn đi học cùng tôi,Mua đồ ăn vặt tôi thích,Nô đùa với tôi trong giờ ra chơi.

Mọi người đều nói,Cố Viêm thích tôi.

Chỉ có tôi biết,Không biết từ khi nào,Anh ấy đã thay đổi rồi.

Anh sẽ cố ý đi chậm lại,Xem Bạch Đồng Đồng có theo kịp hay không.

Sẽ lén mua cơm dinh dưỡng cho cô ấy,Rồi mắng cô không biết tự chăm sóc bản thân.

Tôi vẫn luôn nghĩ, đó chỉ là lòng tốt và sự thương hại của Cố Viêm.Mãi sau này tôi mới hiểu ra,

Ở những góc khuất mà tôi không hay biết,Mối quan hệ giữa anh và Bạch Đồng Đồng đã sớm thay đổi rồi.

3

Vừa đến phòng bao,Tôi đã thấy Cố Viêm đang ngồi đợi,Trên mặt vẫn là nụ cười quen thuộc,Vừa thấy tôi,Ánh mắt anh lập tức sáng bừng lên.

Nếu chưa từng nhìn thấy những dòng bình luận đó,Tôi nhất định sẽ nghĩ,Tối nay anh muốn nhân dịp buổi họp lớp này,Để tỏ tình với tôi.

Dù sao thì, suốt ba năm cấp ba,Chúng tôi gần như không rời nhau nửa bước,Cùng ôn bài đến tận khuya,Cùng đứng giữa sân trường mơ mộng về tương lai,Ai ai cũng nghĩ chúng tôi sẽ trở thành một đôi.

Cố Viêm nhiệt tình kéo tôi ngồi xuống,Nhưng rồi anh lại rời đi.

Chẳng bao lâu sau,Anh khoác tay Bạch Đồng Đồng bước vào.

Dù đã có linh cảm từ trước,Nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng ấy,Trái tim tôi vẫn không khỏi chua xót.

Giọng Cố Viêm vang lên rõ ràng, tự tin:

“Vừa nãy ra ngoài đón người, xin lỗi mọi người vì đến muộn.”

Similar Posts

  • TÁM NĂM THÀNH HƯ KHÔNG

    Ba mẹ qua đời, tôi được bạn thân nhất của ba nhận về nhà họ Chu.

    Năm 16 tuổi, vào ngày sinh nhật, Chu Gia Vọng uống say rồi hôn tôi, nói rằng tôi chỉ được thích mỗi mình anh.

    Năm 18 tuổi, anh dỗ dành tôi nếm thử trái cấm, bảo rằng sẽ quấn lấy tôi cả đời.

    Năm 24 tuổi, tôi muốn kết hôn nhưng anh lại nói, anh không bao giờ kết hôn.

    Sau một tháng chiến tranh lạnh, bạn bè sắp xếp một buổi gặp mặt để hàn gắn chúng tôi.

    Hôm đó, Chu Gia Vọng lại dẫn theo một cô gái trẻ.

    Nụ cười ngượng ngùng của cô ta giống hệt tôi năm 18 tuổi.

    Bạn tôi bất bình thay tôi: “Mẹ nó, anh coi Thẩm Kim Nghi là gì vậy?”

    Chu Gia Vọng khẽ cười nhạt: “Các người phản ứng mạnh như vậy làm gì?”

    “Tôi chỉ coi Kim Nghi là em gái, không lẽ chỉ vì cô ấy sống ở nhà tôi nhiều năm thì tôi phải cưới cô ấy sao?”

  • Trước Lễ Đính Hôn, Tôi Phát Hiện Anh Ta Đăng Tin Tìm Vợ

    Trước khi đính hôn, tôi phát hiện bạn trai ba năm của mình lại đăng bài đi xem mắt.

    Ảnh trong bài là do chính tôi chụp, còn nội dung thì viết: “Nam 30 tuổi chất lượng cao, chân thành tìm bạn đời.”

    Trớ trêu hơn là, dưới phần bình luận, anh ta đang nhiệt tình trả lời các cô gái: “Độc thân nhiều năm rồi, đang chờ một người thực sự phù hợp.”

    Ngay lúc ấy, tôi nghe thấy giọng anh ta vang lên: “Bảo bối ơi, cuối tuần mình đi xem nhẫn cưới nhé?”

  • Từng Bước Lừa Dối

    Một quý bà sang trọng đến văn phòng luật, muốn tư vấn thủ tục nhận con nuôi.

    Bà ta đẩy xấp tài liệu đến trước mặt tôi.

    “Giúp tôi xem qua thỏa thuận nhận nuôi đứa trẻ này.”

    Nhưng khi tôi nhìn thấy ảnh đứa trẻ, tôi chết sững.

    Tôi và bạn trai – Thẩm Khoát – yêu nhau đã tám năm.

    Năm năm trước tôi mang thai rồi sinh con.

    Vậy mà đứa trẻ trong bức ảnh lại giống y hệt con trai tôi – Thẩm An.

  • Văn Trừng

    Bất ngờ mang thai, nhưng lại không thân với cha đứa bé.

    Chu Kỳ Văn – nhà đầu tư trẻ tuổi nhất, cao quý lạnh nhạt, trầm mặc ít nói.

    Chỉ trong một tháng, hai người nhanh chóng đăng ký kết hôn rồi sống chung.

    Nửa đêm, tôi bị nóng đến tỉnh giấc, trên đầu truyền xuống giọng nói khàn khàn của người đàn ông:

    “Em cứ ngủ đi.”

     

  • Không Ai Đứng Chờ Mãi Một Người

    Tết đầu tiên sau khi trở mặt, thanh mai trúc mã đến nhà tôi chơi.

    Mẹ anh ấy bảo anh giới thiệu bạn trai cho tôi.

    Anh cười khẩy:

    “Không thành vấn đề, có yêu cầu gì thì cứ nói.”

    “Chỉ là, có tôi ở đây, em còn để mắt đến ai được nữa?”

    Không khí thoáng chốc trở nên ngượng ngập.

    Ai cũng biết tôi đã thích anh suốt năm năm, nhưng anh chưa từng thực sự hồi đáp.

    Đối diện với ánh mắt đắc ý của anh, tôi chỉ khẽ mỉm cười:

    “Không cần đâu, tôi đã có bạn trai rồi.”

    Dù sao thì, chẳng ai mãi mãi đứng chờ một người.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *