Trọng Sinh Vi Hậu

Trọng Sinh Vi Hậu

Trong buổi yến tiệc ở hoàng cung, con gái của Ngự sử Chu đại nhân bất ngờ rơi xuống hồ.

Thái tử vì cứu người, lại cùng nàng ta xảy ra tiếp xúc da thịt.

Chúng thần trong cung đều nơm nớp lo sợ, nghĩ ta – một Thái tử phi nổi tiếng ghen tuông độc đoán – ắt sẽ nổi trận lôi đình.

Nhưng ta chỉ mỉm cười đoan trang, dung mạo đoan chính, dáng vẻ điềm nhiên.

Không những không nổi giận, ta còn đích thân vào cung cầu xin Hoàng hậu ban cho nàng ta ngôi vị trắc phi.

01

“Bẩm nương nương, nô tỳ thấy rõ ràng, khi tiểu thư họ Chu rơi xuống hồ, quanh đó tuyệt không có một ai.”

“Rõ ràng là nàng ta tự mình nhảy xuống!”

Thanh âm phẫn uất của Bích Đào văng vẳng bên tai.

Bản cung chợt bừng tỉnh, vô thức cúi đầu nhìn đôi tay mình.

Mười ngón tay thon thả, da thịt trắng ngần mịn màng,

Không còn dấu vết những vết sẹo do hỏa thiêu.

Lẽ nào… ta đã trọng sinh?

Ta vốn là đích nữ của phủ Vị Viễn Tướng quân, mà cô mẫu lại là đương kim hoàng hậu.

Kiếp trước, ta từng được Lục hoàng tử Lý Cảnh cứu trong một lần thu săn, từ đó động lòng si mê.

Sau khi thành thân, ta dốc toàn lực của họ Thẩm giúp hắn đoạt được ngôi vị Thái tử.

Nhưng khi Lý Cảnh đăng cơ, lại giả tạo chứng cứ, vu cho nhà họ Thẩm thông địch mưu phản.

Hắn giam ta vào lãnh cung, dùng lửa thiêu ta sống.

Đến lúc hấp hối, ta mới biết, người hắn chân tâm yêu thương là thứ nữ họ Lâm – Lâm Thiên Thiên.

Việc cưới ta, chẳng qua là mượn thế của nhà họ Thẩm cùng cô mẫu để đoạt thiên hạ.

Nỗi thống khổ bị hỏa thiêu vẫn còn hằn sâu trong ký ức.

Bàn tay siết chặt, móng dài đâm vào lòng bàn tay đau buốt, mới khiến ta hoàn hồn trở lại.

Sau khi thành thân, Thánh thượng nhiều lần muốn ban mỹ nhân cho Lý Cảnh,

Song hắn đều lấy danh nghĩa bản cung mà khéo léo từ chối.

Lâu dần, bản cung bị đồn đãi là người đố kỵ, ghen tuông vô độ, danh xấu truyền khắp kinh thành.

Kiếp trước, bản cung bị lời xúi giục của Bích Đào mê hoặc,

Cho rằng vụ rơi hồ là màn tự diễn của Chu Ngọc Loan.

Không màng lời khuyên can, ta liên tục chất vấn gay gắt.

Chu Ngọc Loan vốn tinh thần không vững, lại thấy ta nhất quyết không cho nàng nhập phủ,

Tức giận uất ức, liền đập đầu vào giả sơn mà tử tại chỗ.

Từ đó, Chu gia oán hận ta thấu xương.

Danh xưng “dâm phụ độc ác, ganh tuông quá độ” cũng vì thế mà lan truyền bốn phương.

Liên lụy đến danh tiếng của phủ Vị Viễn Tướng quân và cô mẫu bị tổn hại nghiêm trọng.

May thay ông trời thương xót, cho bản cung cơ hội làm lại từ đầu.

Ta đè nén phẫn nộ trong lòng, tiếp tục bước đến ven hồ.

Tiểu thư họ Chu ngồi bất động nơi đất, được nha hoàn lấy áo choàng phủ lên người.

Lý Cảnh đứng một bên, thần sắc chán ghét, chỉ khi trông thấy bản cung mới lộ ra vài phần dịu dàng.

Tựa như chính mình là người bị hãm hại.

Ánh mắt mọi người nhìn bản cung đều dè dặt sợ sệt,

Tựa hồ đã chắc chắn bản cung sẽ bùng nổ lửa giận.

Chu phu nhân càng vội quỳ sụp trước mặt, vừa dập đầu vừa khóc nấc:

“Thưa nương nương, tiểu nữ cùng Thái tử điện hạ đã có tiếp xúc thân mật da thịt,”

“Kính xin nương nương rộng lòng từ bi, cho tiểu nữ được nhập phủ.”

Nhìn vị phu nhân vốn luôn giữ dáng vẻ đoan trang của triều đình nay lại lệ rơi đầm đìa,

Trong lòng bản cung dâng tràn một nỗi hổ thẹn.

Kiếp trước, dù Chu Ngọc Loan vì bản cung mà chết,

Nhưng khi họ Thẩm bị vu cáo mưu phản, Chu Ngự sử vẫn dám đứng ra nói lời công đạo.

Ân nghĩa ấy, bản cung khắc sâu trong tâm.

Vừa định mở lời, bỗng phía sau vang lên tiếng tiểu hoàng môn thông báo…

“Hoàng thượng giá lâm, hoàng hậu nương nương giá lâm!”

Ta vội vàng quỳ xuống hành lễ, nơi khóe mắt thoáng thấy Lý Cảnh cùng Lâm Thiên Thiên trao nhau một ánh nhìn.

Trên mặt cả hai hiện lên vài phần hoảng loạn.

Kiếp trước, khi vừa nghe tin có người bày mưu hãm hại Lý Cảnh,

Ta liền sai Xuân Hạnh truyền tin cho cô mẫu, thỉnh người giữ chân thánh thượng,

Muốn trước khi ngự giá đến nơi sẽ vạch trần gian kế của Chu Ngọc Loan, để tránh việc bệ hạ vì muốn an ủi Chu gia mà hạ chỉ ban hôn.

Nhưng đời này, ta chẳng những muốn Chu Ngọc Loan nhập phủ,Mà còn muốn dâng tặng Lý Cảnh một phần đại lễ.

02

“Việc gì mà náo loạn thế này?”

Thanh âm đầy uy nghiêm vang lên từ trên cao.

Chu phu nhân như thể bắt được cọc cứu sinh, liền phủ phục nơi đất,

Tường tận trình bày đầu đuôi sự tình.

Bệ hạ nghe xong lại không lập tức lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt thâm sâu nhìn về phía ta:

“Thái tử phi cho rằng, việc này nên xử trí ra sao?”

Xung quanh bỗng chốc lặng ngắt như tờ, sắc mặt Chu phu nhân xám như tro tàn.

Qua đám đông, Lý Cảnh khẽ lắc đầu với ta,

Bộ dạng đầy tình thâm ý trọng.

Similar Posts

  • Sơn Hà Đổi Chủ, Mỹ Nhân Hoàn Hận

    VĂN ÁN

    Kiếp trước, vì cứu Tứ hoàng tử, ta chẳng may bị thương tật, trở thành “Vương phi què” nổi danh khắp kinh thành.

    Tứ hoàng tử từng thề son sắt:

    “Ngự Đường, cả đời này, ta quyết không phụ nàng!”

    Thế nhưng, vào ngày hắn đăng cơ xưng đế, lại tàn nhẫn đày ta vào lãnh cung, ban cho ta chén rượu độc.

    đọc full tại page mỗi ngày chỉ thích làm cá muối

    “Tần thị, thân mang tật nguyền, là nỗi nhục của trẫm!”

    Đứa con trong bụng ta chet theo, nhà họ Tần bị vu cho tội phản quốc, cả tộc bị chém đầu!

    Một đời nữa được trời thương cho sống lại, ta thề sẽ không bao giờ ngu dại như xưa, đem mọi nhục nhã từng chịu, trả lại gấp bội!

  • Thư Duệ

    Trên tàu cao tốc, chồng tôi – Cố Phong – đột nhiên ghé sát vào tai tôi.

    Hơi thở ấm nóng pha lẫn mùi gỗ nhẹ nhàng phả vào vành tai tôi.

    “Thư Duệ, viền ren của quần an toàn em lộ ra rồi.”

    Tôi cứng đờ cả người, mặt đỏ bừng trong tích tắc.

    Chúng tôi đã kết hôn ba năm, luôn giữ khoảng cách, tôn trọng nhau.

    Anh ấy thậm chí rất ít khi chạm vào tôi, hôm nay lại là sao?

  • Cái Giá Của Sự Tham Lam

    Gia đình tôi đi du lịch dịp Quốc khánh, chị dâu chủ động đứng ra lo hết kế hoạch.

    Vé máy bay đặt vào lúc nửa đêm, tôi mệt đến mức không mở nổi mắt, định đi mua ly cà phê cho tỉnh táo thì chị dâu lại bảo:

    “Trên máy bay có cà phê miễn phí rồi, mua làm gì cho phí. Em là con gái, không kiếm ra tiền thì phải biết nghĩ cho gia đình chứ.”

    Nhưng chị ta đâu biết, tiền trong nhà toàn là do tôi kiếm ra. Sao chị lại bảo tôi không kiếm được tiền?

    Nể mặt anh trai, tôi không muốn làm lớn chuyện.

    Ai ngờ chị ta càng ngày càng quá đáng.

    Đổi vé hạng nhất của tôi thành vé phổ thông.

    Khách sạn năm sao đổi thành nhà trọ rẻ tiền ven đường.

    Đến cả bữa ăn, chị ta cũng tìm cớ đẩy tôi đi chỗ khác để tôi chỉ được ăn đồ thừa họ bỏ lại.

    Ba mẹ tôi không những không bênh vực, còn giả vờ ngây ngô nhìn tôi chịu khổ.

    Tôi lập tức gọi điện khoá thẻ ngân hàng của ba mẹ và anh trai.

    Mấy người thích tiết kiệm đúng không? Vậy thì tôi giúp mấy người toại nguyện.

  • Hoa Nhài Trắng Nở Cuối Mùa

    Đêm tân hôn vừa trôi qua, căn phòng vẫn còn ngập trong mùi hương quen thuộc của rượu vang và hoa tươi. Đèn ngủ mờ vàng, rèm cửa khép kín, tất cả đều mang dáng vẻ của một khởi đầu viên mãn.

    Lục Minh Triết ôm lấy tôi từ phía sau. Hơi thở anh phả lên gáy tôi, ấm áp nhưng lại khiến sống lưng tôi bỗng dưng lạnh đi. Một lúc rất lâu, anh mới lên tiếng, giọng trầm xuống, thấp đến mức khác hẳn mọi khi.

    “Có một chuyện,” anh nói, “anh phải nói với em.”

    Tim tôi khẽ siết lại, một dự cảm mơ hồ dâng lên.

    “Về mặt pháp luật,” anh tiếp tục, từng chữ một như được cân nhắc kỹ càng, “anh đã có vợ rồi.”

    Tôi cứng người.

    “Ngày mai anh không thể cùng em đi đăng ký kết hôn.”

    “Nhưng ngoài tờ giấy đó ra, em muốn gì, anh cũng có thể cho em.”

    Trong đầu tôi như có tiếng sét đánh thẳng xuống, ong ong không ngừng. Mọi âm thanh xung quanh dường như bị kéo giãn, vỡ vụn, chỉ còn lại câu nói vừa rồi lặp đi lặp lại.

    “Anh… đã kết hôn rồi?” Tôi nhìn anh, môi khẽ run. “Vậy tại sao suốt từng ấy năm, anh chưa từng nói với em?”

    Anh buông tôi ra.

    Lục Minh Triết đứng dậy, cúi người nhặt quần áo dưới đất, động tác bình thản đến đáng sợ. Trên cổ anh vẫn còn vết hôn tôi vừa để lại, đỏ sẫm, nổi bật đến mức chói mắt – một dấu vết của thân mật, giờ lại giống như một trò cười cay đắng.

    “An Nhiên,” anh gọi tên tôi, giọng đã dịu lại, “người anh yêu nhất vẫn là em.”

    “Dù gì thì… cũng là mười năm tình cảm.”

    Tôi không nói được lời nào.

    “Cô ấy,” anh tiếp tục, “là người gia đình anh sắp xếp từ sớm.”

    “Đã nhận người thì cũng phải có trách nhiệm.”

  • Thiên Tài Rời Đi, Công Ty Tắt Điện

    VĂN ÁN

    Tôi là người đứng đầu phát triển chương trình điều khiển máy bay không người lái, giành được giải thưởng quốc tế, bán được ba trăm triệu.

    Công ty hứa sẽ thưởng năm triệu.

    Thế nhưng đến ngày phát lương, số tiền ấy lại được thực tập sinh mới nhận.

    Tôi tưởng phòng tài vụ nhầm lẫn, lập tức xông vào văn phòng tổng giám đốc.

    “Tổng giám đốc Tô, năm triệu tiền thưởng ấy có nhầm không?”

    Tô Mộc Nhiên chẳng buồn ngẩng đầu:

    “Trần Nhiên, tôi đã tìm hiểu kỹ rồi. Phần lớn đoạn mã cốt lõi là do Lâm Xuyên viết.”

    “Cậu ta tăng ca đến tận khuya, cuối tuần cũng ở lại công ty. Còn cô thì sao?”

    “Làm xong là ôm điện thoại, hết giờ là về. Thái độ quyết định tất cả.”

    Tôi suýt nữa bật cười thành tiếng vì tức.

    “Cậu ta chỉ là thực tập sinh, biết hết mã đâu mà nói?”

    “Đủ rồi.” Tô Mộc Nhiên cắt lời tôi, “Quyết định của công ty không sai. Mọi người làm việc thế nào, tôi đều nhìn thấy hết.”

    “Nếu anh không hài lòng, có thể tìm chỗ khác.”

    Cô ta ném đơn từ chức lên bàn.

    Lòng tôi lạnh ngắt, không chút do dự ký tên.

    Trước khi rời đi, tôi ném lại một câu:

    “Tô Mộc Nhiên, sau này có vấn đề kỹ thuật gì thì phiền cô đi tìm cái người hay tăng ca kia mà hỏi, đừng có đến làm phiền tôi.”

    Cô ta cười khẽ, vẻ mặt chẳng hề bận tâm:

    “Không thành vấn đề.”

  • Sếp Thầm Thích Cấp Dưới

    Trong lúc trốn việc lướt mạng, tôi tình cờ phát hiện sếp đang đăng bài cầu cứu trên diễn đàn:

    【Thầm thích cấp dưới của mình suốt ba năm, đến giờ vẫn không dám tỏ tình.】

    【Lễ Tình Nhân muốn tặng cô ấy quà, nhưng lại sợ bị từ chối, cuối cùng ngay cả mối quan hệ đồng nghiệp cũng không giữ nổi!】

    【Ai cứu tôi với! Tôi sẵn sàng trả 5.000 tệ để cảm ơn!】

    Tôi bỗng nảy ra một ý. Dùng tài khoản phụ để để lại bình luận: đề xuất sếp tặng quà dưới danh nghĩa “phúc lợi công ty”, mỗi người một phần.

    Từ đó, tôi không chỉ kiếm được tiền thưởng mà còn biến bài viết của sếp thành “hồ ước nguyện” riêng của mình.

    Túi hàng hiệu tôi thích, máy massage tôi muốn, đồ ăn vặt tôi mê—tất cả đều được “mua 0 đồng” qua phúc lợi công ty.

    Cho đến khi tủ lạnh nhà tôi hỏng, tôi gợi ý sếp tặng tủ lạnh. Phía bên kia màn hình im lặng hồi lâu, lần đầu tiên tỏ ra nghi ngờ.

    【Cô ấy… chắc chắn sẽ thích… tủ lạnh chứ?】

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *