Người Phụ Nữ Tái Sinh Ở Tuổi 50

Người Phụ Nữ Tái Sinh Ở Tuổi 50

Vào buổi tối sinh nhật 50 tuổi, người chồng đã ngủ riêng nhiều năm bất ngờ quay lại giường với tôi.

Tôi tưởng đó là món quà sinh nhật.

Vậy mà lúc xong việc, anh lại nói:

“Chúng ta ly hôn đi, vẫn như lần trước, tài sản để hết cho em.”

Tôi vừa khóc vừa gật đầu đồng ý.

Người phụ nữ mà anh ngoại tình cách đây năm năm, dắt theo đứa con quay về rồi.

Ngày nhận giấy ly hôn, tôi đưa cho anh một tờ giấy xét nghiệm ADN.

1

Đây không phải lần đầu tiên Hứa Trạch Khải đề nghị ly hôn với tôi.

Lần trước là cách đây năm năm, anh ta nói mình nợ nần vì cờ bạc, muốn giả vờ ly hôn để bảo toàn tài sản.

Trên đời này làm gì có cái gọi là “giả ly hôn”, giấy chứng nhận ly hôn chỉ có thật, không có giả.

Lúc đó tôi ngây thơ tin là thật, vì dù ly hôn, chúng tôi vẫn sống chung một nhà.

Tôi vẫn lo toan việc nhà, chăm sóc cả gia đình lớn.

Chỉ là anh ta rất ít khi về, điện thoại gọi cũng khó liên lạc.

Tôi lo lắng, nhưng nghĩ lại chuyện trốn nợ thì thế cũng bình thường, nên tự an ủi mình mà bỏ qua.

Khoảng nửa năm sau, anh ta bảo đã giải quyết xong nợ nần, rồi chúng tôi tái hôn.

Tôi từng nghĩ anh ta xử lý chuyện này khá thông minh.

Cho đến một đêm, Triệu Dương – anh em của Hứa Trạch Khải – gọi điện bảo tôi đến đón anh ta vì uống say.

Tôi đứng ngoài phòng karaoke và nghe được cuộc trò chuyện bên trong:

“anh Khải, em nói rồi mà, mấy cô gái làm nghề massage chẳng thể tin được. Bỏ theo người khác cũng là bình thường thôi.”

“Đúng đấy, loại phụ nữ đó chỉ chơi qua đường, đừng tiếc làm gì.”

“Không quên được! Vì cô ta mà anh nạp đến mấy chục triệu, vậy mà nói đi là đi, coi anh là thằng hề!”

“anh Khải, đừng uống nữa, chị dâu hiền lành biết chăm lo, anh nên sống yên ổn với chị ấy đi.”

Trong phòng vang lên tiếng ly vỡ. Âm thanh ấy như tát mạnh vào giấc mộng hôn nhân hạnh phúc của tôi.

Tôi cắn môi đến bật máu, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Thì ra, giữa chúng tôi từng có một người phụ nữ khác.

Cô ta là ai? Bắt đầu từ khi nào?

Tôi bao lần muốn hỏi, nhưng lời chưa kịp thốt ra đã nuốt lại.

Tôi sợ, sợ hỏi rồi thì gia đình này sẽ thật sự tan vỡ.

Chuyện đó cứ mắc kẹt trong tim, khiến lồng ngực tôi nghẹn lại.

Lần này, anh ta lại vì ai mà đòi ly hôn?

Tiếng khóc của cháu nội kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Tôi vội đứng dậy dỗ cháu thì Hứa Trạch Khải kéo tay tôi lại.

“Sao em không hỏi lý do? Đồng ý nhanh thế?”

Xem ra anh ta đã chuẩn bị sẵn một mớ lý do, nhưng tôi không thể để bị lừa thêm lần nữa.

Tôi giả vờ quan tâm, hỏi:

“Lần này lại nợ bao nhiêu nữa?”

Anh ta không trả lời thẳng, chỉ ôm chặt lấy tôi:

“Bọn khốn đó cấu kết lừa anh, chắc lần này phải trốn lâu đấy. Trong nhà đành nhờ em gánh vác.”

Thấy tôi rơi nước mắt, anh ta tưởng đã lừa được tôi, nhẹ nhõm thở phào rồi ngủ thiếp đi.

Chẳng bao lâu sau, tiếng ngáy vang lên đều đặn, tôi lén mở điện thoại anh ta.

Trong WeChat không có tin nhắn nào đáng ngờ.

Nhưng trong ứng dụng video ngắn, gần đây anh ta chỉ bấm like cho cùng một người phụ nữ.

Tôi nhấn vào trang cá nhân của cô ta – toàn video về sinh hoạt hàng ngày của một cậu bé nhỏ.

Khi tôi còn đang thắc mắc, thì ảnh đại diện của người phụ nữ đó chợt sáng lên.

2

“Ngày mai sinh nhật con trai, anh có thể đến với nó một chút không?”

Tim tôi đập thình thịch, không cần nghĩ cũng biết – người đàn bà năm xưa đã quay lại.

Sáng hôm sau, Hứa Trạch Khải vừa chải tóc vừa huýt sáo, cạo râu kỹ lưỡng hơn bình thường.

Tôi lặng lẽ đi theo anh ta ra khỏi nhà.

Người keo kiệt như anh ta lại vào hẳn trung tâm thương mại.

Sau khi mua hai bộ quần áo trẻ em, anh ta bước vào một tiệm bánh kem cao cấp, chỉ vào chiếc bánh có hình Ultraman và hỏi giá.

Nhân viên tươi cười hỏi:

“Là cháu trai ông sinh nhật à? Cần mấy cây nến ạ?”

Hứa Trạch Khải mặt đỏ bừng, gật đầu ngượng ngùng, giơ ra bốn ngón tay.

Nhìn vẻ mặt hạnh phúc của anh ta, tim tôi đau như bị kim đâm.

Quần áo con dâu mua cho cháu mà vượt 100 tệ thì bị anh ta chê lên chê xuống. Vậy mà cái bánh 500 tệ, anh ta đặt không chớp mắt.

Sợ tôi nghi ngờ việc không về nhà ăn tối, anh ta hẹn mẹ con họ dùng bữa trưa.

Vừa thấy đứa trẻ, anh ta đã cười tươi ôm lấy nó xoay vòng đầy vui vẻ.

Similar Posts

  • Khoảng Cách Giữa Hai Người

    Tại buổi tiệc sinh nhật của một người bạn, Cố Kinh Thâm dẫn theo cô tình nhân bé nhỏ mà anh ta đang nuôi.

    Cô gái nhỏ nhìn tôi, giọng nói ngây thơ và hoạt bát:

    “Nghe anh Kinh Thâm nói cà phê Americano do chị Cảnh Họa pha ngon tuyệt vời, hôm nay em có may mắn được nếm thử không ạ?”

    Cố Kinh Thâm hất cằm về phía tôi, ra lệnh:

    “Ngây ra đó làm gì? Đi pha cà phê đi!”

    Tôi đứng dậy, bước ra khỏi phòng tiệc.

    Và không bao giờ quay lại nữa.

  • Nhận Nhầm Vị Hôn Phu

    Bùi Trụ không thích tôi – cô vợ sắp cưới từ quê lên.

    Để tôi tự nguyện hủy hôn, anh ta còn thuê một sinh viên nghèo trong trường giả làm mình.

    “Một đứa nhà giàu mới nổi, một đứa nghèo đến mức ăn không đủ no, đúng là trời sinh một cặp.”

    “Tôi cá là con nhà giàu đó không chịu nổi ba ngày đâu, nhất định sẽ hủy hôn thôi.”

    Cậu sinh viên nghèo đó cao ráo, lạnh lùng, im lặng, gương mặt phảng phất vẻ mệt mỏi và cô độc.

    Tôi tin thật, nghĩ rằng nhà họ Bùi phá sản rồi, đến cơm cũng không có mà ăn.

    Bên tai còn văng vẳng lời bố tôi dặn dò: “Con ngoan à, có phá sản cũng chẳng sao, mình không phải loại người ham giàu ghét nghèo. Nhà mình có tiền, nuôi được.”

    Thế nên, cậu ấy đói – tôi đưa đồ ăn.

    Cậu ấy làm thêm – tôi làm vệ sĩ.

    Mẹ cậu ấy nhập viện – tôi quẹt thẻ thanh toán.

    Tôi đã chăm sóc vị hôn phu nghèo khó này rất chu đáo.

    Cho đến một ngày, một thiếu niên xinh trai bất ngờ cướp mất phần bữa sáng tôi chuẩn bị kỹ lưỡng.

    Tôi còn chưa kịp nổi giận, cậu ta đã nhìn tôi đầy bất mãn.

    “Lâm Uyển, nhìn cho kỹ đi, anh mới là vị hôn phu của em —”

  • Chủ Động Cắt Đứt Liên Lạc Với Lục Tranh

    Sau khi trùng sinh trở về, tôi chủ động cắt đứt mọi liên hệ với Lục Tranh.

    Anh ấy thi vào Đại học Quốc phòng ở Hồ Nam, tôi liền đổi nguyện vọng sang Học viện Cảnh sát ở Bắc Kinh.

    Chủ trương của tôi là: người ở trời Nam, kẻ ở đất Bắc, vĩnh viễn không gặp lại.

    Anh ấy về nhà ăn Tết tìm tôi, tôi lái xe đi du lịch trong đêm.

    Không nghe điện thoại, cũng chẳng trả lời tin nhắn.

    Vừa nghe tin anh điều đến thành phố nơi tôi làm việc, tôi lập tức xin điều chuyển công tác.

    Đến cả mặt cũng không muốn nhìn.

    Kiếp trước, tôi yêu anh suốt ba mươi năm, cũng bị anh lạnh nhạt ngần ấy thời gian.

    Hơn bốn mươi tuổi đã mắc ung thư.

    Lúc cận kề cái chết,Lục Tranh thì bận rộn trang trí nhà mới để cưới Hứa San San,Hai đứa con trai tôi vất vả nuôi lớn lại tất bật chuẩn bị đám cưới cho họ.

    Còn tôi, lẻ loi nằm trên giường bệnh chờ chết.

    Một cuộc đời thất bại như thế, tôi không muốn lặp lại thêm lần nào nữa.

  • Mẹ Ấm Áp Nhất, Con Trở Về Rồi

    Mẹ tôi nói rằng, trong mắt chồng bà chỉ có thể có mình bà, không được phép nhìn bất kỳ người phụ nữ nào khác, kể cả tôi – con gái ruột của bà.

    Lần đầu tiên tôi gọi “ba”, bà liền lấy keo dán chặt miệng tôi lại:

    “Muốn cố tình thu hút sự chú ý của chồng tao đúng không? Tao cho mày gọi!”

    Lúc ba đi công tác về, tôi chạy đến ôm ông, bà cầm móc áo đánh tôi đến mức toàn thân bê bết máu:

    “Con tiện nhân này, muốn giành chồng với tao à? Mày không có cái số đó đâu!”

    Có lần ba đưa tôi đi chơi công viên, lúc về bà lập tức ném tôi từ tầng 18 xuống:

    “Tao muốn xem mày chết rồi thì còn câu dẫn được chồng tao nữa không!”

    Mang theo thân thể nát bươm sau cú rơi, tôi quỳ trước Địa Tạng Vương Bồ Tát, dập đầu một vạn lần:

    “Tôi nguyện trăm kiếp luân hồi, trừng phạt cái ác, đề cao điều thiện, chỉ cầu kiếp sau được đổi một người mẹ khác!”

    Địa Tạng Vương Bồ Tát từ bi thương xót, đồng ý lời thỉnh cầu của tôi.

    Trước mắt tối sầm, tôi nghe thấy giọng dì Kha Khả Y đầy mừng rỡ reo lên:

    “Trời ơi, tôi thật sự mang thai rồi?! Tôi sắp được làm mẹ rồi!”

    “Lạy trời, cầu xin cho tôi sinh một bé gái!”

    Tạ ơn Bồ Tát, ngài đã để dì trở thành mẹ mới của tôi!

  • Ly Hôn Xong, Tôi Mời Cả Nhà Chồng Cút

    Sau khi chuyển đến nhà mới, cô em chồng suốt ngày dắt cả nhà sang ăn chực.

    Trước khi về, mẹ chồng còn cười toe toét mở tủ lạnh lấy ra năm sáu túi thịt bò dúi vào tay em chồng mang về.

    Thấy em chồng vừa ăn vừa vơ vét, tôi nhẹ nhàng góp ý rằng, làm thế này không ổn lắm.

    Không ngờ mẹ chồng lập tức đổi sắc mặt, trừng mắt nhìn tôi đầy căm phẫn, nói:

    “Con gái tôi đến ăn bữa cơm thì làm sao?”

  • Sau Ly Hôn Chúng Tôi Gặp Lại Nhau

    Năm thứ năm sau ly hôn, tái ngộ bên bờ biển

    Năm thứ năm sau khi ly hôn với Cố Yến, chúng tôi tình cờ gặp lại nhau bên bờ biển.

    Sau vài giây im lặng, vẫn là anh lên tiếng trước. Giọng anh khàn khàn, hỏi tôi mấy năm nay sống có tốt không. Tôi bình tĩnh trả lời: “Mọi thứ đều ổn cả.”

    Lúc chia tay, anh bất ngờ đỏ cả mắt, nói: “Kiều Hạ, em hoàn toàn không còn giống như trước nữa.”

    Tôi nhìn ra mặt biển, không trả lời. Thật ra, mọi thứ vẫn vậy. Chỉ là… tôi không còn yêu anh nữa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *