Nhận Nhầm Vị Hôn Phu

Nhận Nhầm Vị Hôn Phu

Bùi Trụ không thích tôi – cô vợ sắp cưới từ quê lên.

Để tôi tự nguyện hủy hôn, anh ta còn thuê một sinh viên nghèo trong trường giả làm mình.

“Một đứa nhà giàu mới nổi, một đứa nghèo đến mức ăn không đủ no, đúng là trời sinh một cặp.”

“Tôi cá là con nhà giàu đó không chịu nổi ba ngày đâu, nhất định sẽ hủy hôn thôi.”

Cậu sinh viên nghèo đó cao ráo, lạnh lùng, im lặng, gương mặt phảng phất vẻ mệt mỏi và cô độc.

Tôi tin thật, nghĩ rằng nhà họ Bùi phá sản rồi, đến cơm cũng không có mà ăn.

Bên tai còn văng vẳng lời bố tôi dặn dò: “Con ngoan à, có phá sản cũng chẳng sao, mình không phải loại người ham giàu ghét nghèo. Nhà mình có tiền, nuôi được.”

Thế nên, cậu ấy đói – tôi đưa đồ ăn.

Cậu ấy làm thêm – tôi làm vệ sĩ.

Mẹ cậu ấy nhập viện – tôi quẹt thẻ thanh toán.

Tôi đã chăm sóc vị hôn phu nghèo khó này rất chu đáo.

Cho đến một ngày, một thiếu niên xinh trai bất ngờ cướp mất phần bữa sáng tôi chuẩn bị kỹ lưỡng.

Tôi còn chưa kịp nổi giận, cậu ta đã nhìn tôi đầy bất mãn.

“Lâm Uyển, nhìn cho kỹ đi, anh mới là vị hôn phu của em —”

1

Bố tôi nói, tôi có một vị hôn phu đang sống ở thành phố.

Để tôi tự quyết định có tiếp tục mối hôn sự này hay không, đồng thời cũng để tạo động lực thi đại học, năm lớp 11, ông làm thủ tục chuyển trường cho tôi, cho học chung lớp với Bùi Trụ.

Nghe nói nhà họ Bùi là gia tộc giàu nhất ở Giang Thành, nền tảng vững mạnh. Bố còn đặc biệt dặn tôi mang theo rất nhiều đồ tốt làm quà.

Nhưng khi tôi xuống tàu, chẳng có ai bên nhà họ Bùi đến đón cả.

Ban đầu tôi có hơi tức giận, nhưng khi đến trường, vừa thấy Bùi Trụ – người gầy gò, mặc chiếc áo thun bạc màu vì giặt nhiều – cơn giận trong tôi lập tức tan biến.

Một bạn học tốt bụng dẫn tôi đi, nhìn thấy ảnh trong tay tôi liền nói:

“Lớp 11A3 à? Cậu tìm Bùi Trụ? Mình biết cậu ấy, để mình dẫn cậu tới.”

Người đó giơ tay chỉ:

“Kia kìa.”

Tôi nhìn theo tay cậu ta – một chàng trai ngồi cạnh cửa sổ, lưng thẳng tắp, gầy gò mà sạch sẽ.

Nắng chiều như được rây qua, nghiêng nghiêng rọi lên mặt nghiêng của cậu ấy. Cơn gió nhẹ khẽ thổi, làm vài lọn tóc lòa xòa bay lên, để lộ vầng trán trắng mịn và đường chân mày thẳng tắp.

Tôi cúi đầu nhìn lại tấm ảnh, rồi lại nhìn cậu ấy.

Trong đầu vẫn vang vọng lời của người bạn học lúc nãy, giọng đầy chua xót:

“Cậu không biết à, nhà họ Bùi phá sản từ hai năm trước rồi. Giờ Bùi Trụ phải nhận trợ cấp học sinh nghèo, tan học còn phải đi làm thêm, có khi nghèo đến mức không có gì ăn.”

Thật ra nhà tôi và nhà họ Bùi ít khi liên lạc, chuyện phá sản thì càng không thể nào báo về quê.

Tôi khẽ “ừ” một tiếng, gật đầu như gà mổ thóc, hứa sẽ không nói ra chuyện này.

“Đây là bạn mới chuyển trường – Lâm Uyển, mọi người hoan nghênh bạn nhé.” Thầy giáo chỉ vào một chỗ trống ở cuối lớp. “Em ngồi tạm ở đó trước đi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn – chỗ đó ngay cạnh Bùi Trụ.

Từ lúc tôi bước vào lớp đến khi thầy sắp xếp chỗ ngồi, Bùi Trụ chưa từng ngẩng đầu nhìn tôi một lần.

Cậu ấy cúi đầu chăm chú viết gì đó trên giấy.

Chỗ ngồi tôi ở phía sau Bùi Trụ, phải vòng qua lưng cậu ấy. Khi đi ngang qua, quai ba lô tôi vô tình vướng phải thứ gì đó.

Tôi nhẹ nhàng kéo lại, một cái ca tráng men rơi từ ngăn bàn Bùi Trụ xuống đất. Ca lăn nửa vòng, phát ra tiếng leng keng vang dội. Nửa chiếc bánh bao khô cứng bên trong cũng rơi ra ngoài, dính đầy bụi.

Tôi thấy rõ vai Bùi Trụ khẽ run lên một chút, cậu ấy siết chặt đầu bút, nhưng vẫn không quay đầu lại.

Xung quanh có vài tiếng cười khúc khích bị kìm nén. Tôi thấy mấy nam sinh ngồi gần đó đang thì thầm, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn về phía Bùi Trụ.

Thì ra Bùi Trụ sống thảm như vậy. Chàng trai rạng rỡ trong tấm ảnh giờ đây thật sự đến cơm cũng ăn không đủ no.

Tôi cắn môi, ôm cặp ngồi xuống, khẽ xin lỗi:

“Xin lỗi, tôi không cố ý.”

Cậu ấy vẫn không nhìn tôi, chỉ cúi đầu, nhặt cái ca lên đặt lại vào ngăn bàn.

“Tôi là Lâm Uyển, cậu còn nhớ không?” Tôi nghiêng đầu, ghé sát hỏi nhỏ.

Thật ra, năm cậu ấy sáu tuổi, chúng tôi đã từng gặp nhau một lần.

Tôi giống mẹ, rất mê trai đẹp. Khi đó Bùi Trụ nhỏ xíu, mặt mũi xinh xắn dễ thương, tôi mê lắm luôn.

Tôi còn dẫn cậu ấy đi chơi bắt gà, ai ngờ bị gà mổ vào mông, từ đó cậu ấy không thèm nói chuyện với tôi nữa.

May mà cậu ấy lớn lên không “mất nét”, vẫn đẹp như hồi nhỏ.

Cậu ấy bị hành động đột ngột của tôi làm cho giật mình, hơi ngẩng đầu lùi lại phía sau, cúi mắt nhìn tôi.

Đôi mắt của cậu ấy đẹp thật, như viên hắc bảo thạch lấp lánh, hàng mi thì vừa đen vừa dài, rũ xuống che đi vẻ lạnh lùng, khiến ánh mắt trông không còn xa cách như trước nữa.

Sau khi hoàn hồn, cậu ấy vẫn không nói gì.

Tôi gãi đầu, hỏi:

“Tôi là vị hôn thê của cậu, cậu còn nhớ không?”

Cậu ấy đang uống nước, nghe vậy thì bị sặc, khẽ ho khan mấy tiếng để nén lại. Tôi vội vàng vỗ lưng cho cậu.

Sau khi dịu lại, cậu ấy nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, khuôn mặt trắng trẻo cũng nhuộm một tầng đỏ hồng.

Có lẽ là không nhớ, hoặc cũng có thể là sau khi phá sản, tâm trạng đã thay đổi rồi.

Thôi thì, tôi hiểu rồi. Xem như chưa từng quen biết, làm bạn lại từ đầu vậy.

Vì thế, tôi tươi cười đưa tay ra:

“Sau này chúng ta là bạn cùng bàn nha. Tôi tên là Lâm Uyển, rất vui được làm quen với cậu. À mà, tôi có thể nhờ cậu một việc được không?”

Tôi tưởng Bùi Trụ vẫn sẽ không để ý tới mình, nhưng lần này cậu ấy lại mở miệng – dù giọng vẫn lạnh lùng.

“Không có thời gian.”

Similar Posts

  • Toàn Thiên Hạ Đều Tạo Phản, Chỉ Bạo Quân Bận Sủng Hậu

    Bạo quân vì một yêu phi nước địch, đã tự tay ban cho ta một chén rượu kịch độc.

    Ngay khoảnh khắc nâng chén lên, ta lại nghe được tiếng lòng của hắn.

    【Thuốc giả chết này… vị dâu có nặng quá không nhỉ?】

    【Bảo bối uống từ từ thôi, lỡ sặc thì tim gan trẫm đau lắm.】

    【Con tiện phi nước địch kia thật sự tưởng trẫm không nhìn ra nàng ta là thích khách sao?】

    Ta suýt nữa thì bật cười giữa đại điện.

     

  • Giả Thiên Kim Đòi Nợchương 8 Giả Thiên Kim Đòi Nợ

    VĂN ÁN

    Tôi là con gái ruột bị bế nhầm từ nhỏ, mãi đến năm mười tám tuổi mới được đón về nhà.

    Người nhà đối xử với tôi khách khí, nhưng lại chẳng có chút tình thân nào.

    Còn giả thiên kim thì tỏ vẻ đáng thương, đối xử tốt với tất cả mọi người, chỉ riêng với tôi là thích gây sự.

    Khai giảng, ba mẹ cho cô ta năm vạn tiền sinh hoạt, nhưng chỉ cho tôi năm trăm, còn nói:

    “Con lớn lên ở nông thôn, nên đã quen tiết kiệm rồi.”

    Tôi đành nộp đơn xin trợ cấp khó khăn ở trường. Giả thiên kim biết được liền lập tức lên diễn đàn trường viết bài nặc danh, nói tôi giả nghèo để lừa trợ cấp, còn đính kèm cả ảnh biệt thự nhà tôi.

    Tôi bị toàn trường chửi rủa trên mạng, ba mẹ lại quay sang trách tôi: “Sao con lại đi xin trợ cấp? Làm nhà mình mất mặt như vậy!”

    Đọc full tại page một ngày làm cổ thần

    Tôi giải thích, họ lại chỉ tin vào nước mắt của giả thiên kim.

    Anh trai vì muốn bênh vực giả thiên kim, đã tìm người chặn tôi trong ngõ nhỏ, hủy hoại mọi thứ của tôi.

    Tôi nhảy từ trên cầu vượt xuống.

    Lần nữa mở mắt, tôi trở về thời điểm mới khai giảng, lúc giả thiên kim cầm điện thoại mới khoe khoang ảnh chụp tin nhắn năm vạn tiền sinh hoạt trước mặt tôi.

    Lần này, những gì bọn họ nợ tôi, tôi sẽ đòi lại tất cả, cả vốn lẫn lời.

  • Danh Sách Đen Nhân Sự

    Công ty cắt giảm chi phí và nâng cao hiệu quả, sa thải tôi – người đã tận tâm làm việc suốt bảy năm.

    Ngày bàn chuyện nghỉ việc, HR yêu cầu tôi rời đi ngay lập tức, hủy toàn bộ quyền truy cập.

    Tôi vốn muốn bàn giao công việc cho gọn gàng, nhưng lại không được phép.

    Sau lưng tôi, lãnh đạo cười nhạo:

    “Một con ốc vít thôi mà, tưởng mình quan trọng lắm à?”

    Vài hôm sau, hệ thống công ty sập.

    Họ gọi cháy máy chỉ để cầu xin tôi quay lại giúp.

    Lúc đó, tôi đã đỗ công chức:

    “Xin lỗi nhé, trong cơ quan nhà nước không được nhận làm ngoài đâu.”

  • Từ Thiên Kim Bị Ruồng Bỏ Đến Phu Nhân Quân Khu

    Tôi là con gái cưng của thủ trưởng trong doanh trại quân khu, là cô tiểu thư khiến ai ai cũng phải ngưỡng mộ. Ấy vậy mà lại phải gả cho một nghiên cứu viên nghèo, từng xuất ngũ vì chấn thương, bước đi còn hơi tập tễnh.

    Cả doanh trại đều cười nhạo tôi, bởi cuộc hôn nhân này là đặc quyền mà vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi — Lục Cảnh Xuyên — dùng công huân ba đời nhà họ Lục để đổi lấy.

    Lý do thì nghe thật cao thượng: “Chi Chi quá bướng bỉnh, cần mài bớt góc cạnh.”

    Tin tức vừa lan ra, cả cái vòng tròn ấy xôn xao không dứt.

    “Chắc chắn là Giang Chi Chi đã làm chuyện gì đó khuất tất, nếu không đội trưởng Lục sao lại ra tay nặng thế?”

    “Công huân đủ để giữ cho anh ta một tương lai vô hạn mà, thế mà lại đổi lấy một lệnh điều phối. Phải hận cô ấy đến mức nào mới làm vậy?”

    Cha tôi tức đến mức mặt mày tái mét, lập tức dẫn tôi sang nhà họ Lục đòi cho ra lẽ.

    Lục Cảnh Xuyên chỉ cười nhạt như gió thoảng: “Chú Giang, chú thật sự nỡ gả Chi Chi cho một kẻ què à?”

  • Mong Em Bình An Qua Từng Năm

    Vị hôn thê của Tạ Triệu Lâm mang thai.

    Sau khi sinh xong, cô ta ném đứa bé cho tôi, cười khẩy nói:

    “Chẳng phải cô thầm yêu anh ấy đã lâu rồi sao? Chắc hẳn rất vui vẻ thay anh ấy nuôi đứa bé này chứ.”

    Tôi vừa định mở miệng mắng cô ta.

    Trước mắt bỗng nhiên xuất hiện những dòng bình luận:

    【Con của nam nữ chính xuất hiện rồi! Thiên tài thần đồng đó!】

    【Sáu tuổi thành hacker, tám tuổi tổ chức triển lãm tranh, mười tuổi đã là phú hào ngàn vạn!】

    Tôi im lặng một lúc, rồi đưa tay nhận lấy đứa trẻ trong tã lót.

    Sau đó, tôi nộp đơn xin nghỉ việc với Tạ Triệu Lâm.

    Anh ta lười nhác nâng mí mắt lên:

    “Lại giở trò gì nữa đây?”

    Tôi đáp:

    “Sinh con rồi, phải về quê nuôi.”

    Anh ta cười khẩy một tiếng, tiện tay viết tấm séc ném cho tôi:

    “Làm loạn xong thì cút về đây.”

    Về sau, khi tôi dắt đứa trẻ đi chơi bên bờ biển, vô tình gặp Tạ Triệu Lâm đang chụp ảnh cưới.

    Anh ta trợn trừng mắt:

    “Cô thật sự có con rồi sao?”

     

  • Bạn Trai Em Chồng Là Chồng Cũ Tôi

    Đêm Giao thừa, em chồng bảo sẽ dẫn bạn trai về nhà ăn Tết.

    Mở cửa ra, tôi lại nhìn thấy người chồng cũ đã ly hôn suốt năm năm qua.

    Rõ ràng Giang Lâm Chu cũng không ngờ lần gặp lại tôi lại trong tình huống thế này.

    Anh ta ngẩn người một lúc lâu, mới nhớ ra nghiêng người nhìn bảng tên trên cửa.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *