Chồng Giả Chết, Tôi Thẳng Tay Tiễn Hẳn Hắn Vào Lò Thiêu

Chồng Giả Chết, Tôi Thẳng Tay Tiễn Hẳn Hắn Vào Lò Thiêu

Kiếp trước, chồng tôi đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim.

Tôi dù bụng bầu vượt mặt vẫn cố chạy đến bệnh viện, nhưng hắn đã không qua khỏi.

Vì không chịu nổi cú sốc ấy, tôi sinh non rồi băng huyết.

Sau vài ngày hôn mê, bạn thân tôi đến báo tin:

Đứa bé không giữ được nên đã được hỏa táng cùng chồng tôi.

Chưa kịp đau buồn thì một nhóm chủ nợ mặt mũi dữ tợn đã kéo đến giường bệnh quậy phá.

Lúc đó tôi mới biết, chồng mình đang nợ hơn 10 triệu tệ, mà người cùng gánh khoản nợ là tôi.

Mười năm sau, tôi nén cơn đau bệnh tật, lang thang nhặt rác ngoài khu biệt thự cao cấp.

Không ngờ lại nhìn thấy người chồng đáng lẽ đã chết từ lâu đang ôm bạn thân tôi và một bé trai bước xuống từ chiếc xe sang.

Đứa bé ấy trông giống tôi đến lạ, nhưng lại gọi cô ta là mẹ.

Tôi lao tới nhận người nhưng chồng cũ chỉ ném cho tôi tờ 100 tệ và cười nhạo:

“Lâm Diệu, cảm ơn cô đã sinh con cho tôi, còn giúp tôi trả nợ nữa.”

Tôi tức đến chết ngay tại chỗ.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng cái ngày hắn lên cơn nhồi máu cơ tim.

1

“Diệu Diệu, bọn chị đã cố gắng hết sức rồi, nhưng Hạo… cũng không qua khỏi… Em đừng quá đau lòng, lúc này phải giữ sức khỏe cho bản thân là quan trọng nhất.”

Bạch Phương Phương nhìn tôi đầy lo lắng.

Cô ta là bạn thân của tôi, cũng là bạn học đại học của chồng tôi – Hứa Hạo, đồng thời còn là bác sĩ chính phụ trách lần này.

“Ngồi xuống uống ngụm nước đã, em còn đang mang thai, chị sợ em chịu không nổi.”

Tôi nhìn vào cửa kính, thấy gương mặt mình vẫn hồng hào, không còn chút dấu vết của tàn nhang hay nếp nhăn như mười năm sau.

Bây giờ tôi đã chắc chắn – mình trọng sinh thật rồi.

Nghĩ đến kiếp trước, tôi đã ngay lập tức bắt taxi lao tới bệnh viện trong hoảng loạn.

Khi thấy giấy báo tử, tôi lập tức sụp đổ, bụng đau quặn dẫn đến sinh non và băng huyết.

Khi tỉnh lại, họ nói tôi đã hôn mê ba ngày.

Đứa trẻ do sinh non, lại không được cấp cứu kịp thời nên đã qua đời.

Con được hỏa táng cùng chồng tôi.

Tôi ôm hai chiếc hộp tro cốt – một lớn một nhỏ, gào khóc như thể trời sụp.

Vừa lúc tôi đàn gắng gượng đứng dậy, định hỏi bác sĩ chi tiết vụ việc thì vài gã đàn ông xăm trổ đầy mình đột nhiên xông vào phòng bệnh, trông chẳng khác gì đầu gấu.

Lúc ấy tôi mới biết, công ty của Hứa Hạo đã sớm kinh doanh thua lỗ.

Để duy trì công ty, hắn liều lĩnh vay nặng lại hơn 10 triệu.

Và tôi là người thừa kế duy nhất được ghi trong di chúc của hắn.

Đám chủ nợ đến bệnh viện làm loạn, tôi đành ôm hai hũ tro cốt vội vã trốn về nhà.

Tôi muốn tìm bố mẹ chồng cầu cứu, lại phát hiện họ đã bán công ty, sang tên nhà cửa rồi bốc hơi không dấu vết.

Bạch Phương Phương từng nói, Hứa Hạo qua đời vì làm việc quá sức để kiếm tiền lo cho tôi và đứa nhỏ.

Khi đó, tôi đau lòng khôn xiết, cắn răng gánh khoản nợ khổng lồ do hắn để lại.

Vào Lễ Thất Tịch, tôi nghe nói người giàu thường tiện tay vứt quà đắt tiền nên cố tình đi đường vòng đến khu biệt thự cao cấp để lục thùng rác.

Không ngờ lại thấy Hứa Hạo – người vốn đã chết bước xuống xe sang, ôm eo Bạch Phương Phương.

Sau lưng còn có một cậu bé tầm 10 tuổi.

Gương mặt cậu bé giống tôi đến bảy tám phần!

Tôi bỏ đống rác, run rẩy lao tới.

Nhưng Hứa Hạo lại vứt cho tôi tờ 100 tệ, nói coi như bố thí cho ăn mày.

Tôi vừa khóc vừa hỏi cậu bé có phải là con mình không.

Đáp lại chỉ là lời giễu cợt độc ác của Hứa Hạo:

“Phương Phương mới là mối tình đầu của tôi, chỉ tiếc là cô ấy không thể sinh con. Cảm ơn cô đã thay chúng tôi sinh con, còn thay chúng tôi trả nợ!”

Tôi uất nghẹn đến nỗi không thở nổi, chết ngay tại chỗ vì tức giận.

Ý thức quay về, nhìn Bạch Phương Phương trước mặt vẫn đang diễn kịch, tôi đã hạ quyết tâm.

Kiếp trước gã cặn bã kia giả chết, lừa tôi sinh con để hắn và tiện nhân này sống sung sướng.

Kiếp này, tôi sẽ khiến hắn chết thật sự.

Để Bạch Phương Phương và bố mẹ chồng cắn xé nhau như chó!

2

Tôi nhìn ly nước mà Bạch Phương Phương đưa tới, giục tôi uống ngay.

Đột nhiên tôi bừng tỉnh – chắc chắn trong ly nước này có vấn đề!

Kiếp trước tuy tôi rất đau lòng, nhưng cơn đau quặn bụng dẫn đến sinh non chính là xuất hiện sau khi uống ly nước này!

Tôi lập tức hất tay cô ta ra khiến ly nước rơi xuống đất vỡ tan.

“Lúc này ai còn tâm trạng uống nước chứ!”

Tôi giả vờ khóc rồi lao về phía giường bệnh.

Hứa Hạo nằm đó, sắc mặt hắn vẫn hồng hào, hoàn toàn không giống người vừa trải qua cơn nhồi máu cơ tim và cấp cứu.

Chỉ là kiếp trước tôi quá rối loạn mới không nhận ra sơ hở rõ ràng như thế.

Nghĩ đến những đau khổ mình từng trải qua, lòng tôi trào dâng nỗi căm hận to lớn, không kìm được vung tay tát mạnh vào mặt Hứa Hạo.

Hắn ta vẫn nằm im bất động.

Hừ, xem ra để lừa tôi, hắn đã tự tiêm thuốc mê cho bản thân.

Vậy thì tốt lắm.

Để trút giận, tôi đấm đá liên tiếp vào mặt và người hắn.

Lúc này Bạch Phương Phương mới hoàn hồn, vội nhào tới ôm lấy tôi.

“Diệu Diệu, em làm gì vậy?!”

Tôi hất mạnh cô ta ra, hét lớn:

“Hứa Hạo, anh bỏ đi như thế, em với con sau này biết sống sao đây?!”

“Tôi phải gọi bác sĩ khác đến cấp cứu, tôi không tin một người đang khỏe mạnh lại nói chết là chết!”

Nói xong tôi lập tức chạy ra ngoài gọi bác sĩ, sắc mặt Bạch Phương Phương bỗng tái nhợt, vội vàng ngăn tôi lại.

“Diệu Diệu, em làm ầm lên như vậy chẳng phải đẩy chị vào chỗ chết sao?!”

Tôi lau nước mắt, nói mình chỉ quá đau lòng nên nhất thời không thể chấp nhận sự thật này.

Phương Phương thở dài một hơi, nói giấy báo tử đã được ký, chuyện này không thể sai.

Giờ điều quan trọng nhất là nhanh chóng đưa Hứa Hạo đi hỏa táng.

Tôi thấy cũng đã trút giận kha khá, liền lấy điện thoại ra giả vờ gọi cho bố mẹ.

“Gì ạ? Bà tiên nói thật vậy sao? Được được, con nhất định sẽ làm theo!”

Tôi dập máy, quay sang nói với Phương Phương rằng phải đưa Hứa Hạo đến nhà tang lễ ngay.

Phương Phương vội gật đầu đồng ý, nhưng bảo tôi nên ở lại bệnh viện nghỉ ngơi.

“Diệu Diệu, em đang mang thai mà, đừng tự làm khổ bản thân nữa, coi chừng lại ảnh hưởng đến đứa bé. Chuyện hỏa táng cứ để chị lo là được.”

Tôi đảo mắt một vòng – ai nói là định đem đi hỏa táng ngay đâu.

“Bà tiên quê em nói rồi, Hứa Hạo chết có gì đó không rõ ràng, âm khí vẫn còn vương lại, sẽ ảnh hưởng tới em và con trong bụng. Phải uống thuốc trừ tà mới được.”

Phương Phương thét lên:

“Uống thuốc? Thuốc gì cơ?!”

Tôi thản nhiên đáp, là thuốc chế từ nọc rắn độc, bò cạp và nấm độc, có công hiệu trừ tà cực mạnh.

“Không được đâu! Mấy thứ đó uống vào là chết người đấy!”

Tôi nhìn cô ta với ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc đang quýnh quáng.

“Hứa Hạo chết rồi, người chết uống thuốc trừ tà thì có gì đâu mà sợ?”

Trán Phương Phương đổ mồ hôi lạnh bảo tôi phải tôn trọng người đã khuất, đừng mê tín quá.

Tôi cố tình ưỡn bụng ra tỏ vẻ tức giận:

“Người chết sao có thể so với người sống! Nhỡ con trong bụng em có chuyện thì chị đền nổi không?”

“Chị hôm nay kỳ lạ thật đấy, cứ ngăn cản em chạm vào Hứa Hạo, còn sốt sắng muốn đưa đi hỏa táng sớm như vậy. Chẳng lẽ cái chết của anh ấy là do sai sót của bệnh viện? Hay là… chị đang cố tình giấu giếm điều gì, muốn hủy thi diệt tích?!”

“Nếu chị còn cố tình ngăn cản, em sẽ báo cảnh sát yêu cầu giám định pháp y!”

Phương Phương giật mình vội buông tay ra khỏi cánh tay tôi, lắp bắp nói chỉ là cảm thấy làm vậy không ổn.

“Người ta đã mất rồi sao còn phải chịu khổ thêm. Em thử nghĩ mà xem, nếu Hứa Hạo còn sống, chắc chắn anh ấy cũng không đồng ý đâu…”

Tôi nhìn cô ta đầy ẩn ý.

“Nói cho cùng, em mới là vợ của Hứa Hạo. Em có quyền quyết định mọi việc cho anh ấy. Phương Phương, nếu chị thật sự là bạn thân của em thì nên ủng hộ em mới đúng.”

Mặt Phương Phương lúc trắng lúc đỏ, cô ta nghẹn lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi gọi xe của bệnh viện đưa Hứa Hạo đi.

Bạch Phương Phương đảo mắt một vòng rồi chợt cầm lấy điện thoại, chạy ra góc khác gọi cho ai đó.

3

Ngồi trên xe, tôi hơi ngẩn ngơ nhìn gương mặt Hứa Hạo nằm trên cáng.

Kiếp trước, vào lần cuối cùng tôi gặp lại hắn trước khi chết, thời gian 10 năm gần như không để lại chút dấu vết nào trên người hắn.

Còn Bạch Phương Phương thì càng rực rỡ xinh đẹp, trông chỉ như cô gái 27, 28 tuổi.

Họ cầm trong tay hàng chục triệu, sống trong biệt thự, lái xe sang – nếu là tôi, có lẽ tôi cũng sống vui vẻ sung sướng thôi.

Hồi đó sau khi tôi gặp chuyện cũng từng nghĩ đến việc nhờ vả người bạn thân như cô ta.

Nhưng tôi làm cách nào cũng không liên lạc được, khi tìm đến bệnh viện mới biết cô ta đã sớm từ chức.

Similar Posts

  • A VÃN

    Nhà của Trạng Nguyên đương triều từng có một cô nương mồ côi đến tá túc.

    Cô nương ấy dung mạo khuynh thành, tính tình dịu dàng, khiến hai người âm thầm nảy sinh tình ý.

    Vì nàng, hắn không ngại từ hôn với ta – thanh mai trúc mã của hắn.

    Mẫu thân hắn không cam lòng từ bỏ gia thế nhà ta, bèn tự mình đưa cô nương ấy đi nơi khác.

    Thế nhưng, Trạng Nguyên lại đổ hết mọi tội lỗi lên đầu ta.

    Về sau, hắn quyền cao chức trọng, vị thế rung chuyển triều đình.

    Người đầu tiên hắn báo thù là ta, thậm chí còn khiến cả tộc nhà ta chịu kiếp nạn.

    “Ngày trước ngươi dùng quyền thế ép A Chỉ phải rời đi.”

    “Bây giờ ta cũng để ngươi nếm thử cảm giác bị quyền thế chà đạp.”

    Hắn nói một cách lạnh lùng, chẳng mảy may để tâm đến tình nghĩa phu thê tám năm của chúng ta.

    Hắn dùng kiếm r/ạ/ch ngang cổ họng ta, khiến ta đ/a/u đớn mà c/h/ế/t, trước mắt còn là t/h/i t/h/ể lạnh ngắt của mẫu thân.

    Lần nữa mở mắt, ta trở về đúng ngày hắn muốn từ hôn với ta.

  • Q Ủy Con Ký Túc Xá

    Bạn cùng phòng nuôi tiểu quỷ trong ký túc xá.

    Nhưng cô ấy không biết rằng, tôi chính là bút tiên mà cô ấy đang cung phụng.

    Cô ấy cầu tài, tôi để cô ấy trúng số.

    Cô ấy cầu sắc, tôi làm da cô trắng mịn, ngũ quan tinh xảo.

    Cô ấy cầu thành tích, tôi giúp cô ấy thi được điểm tuyệt đối, đứng đầu chuyên ngành.

    Bạn cùng phòng vui mừng khôn xiết, điên cuồng dâng hương cho tôi.

    Cho đến buổi dã ngoại tập thể của ký túc xá, cô ấy lại phải lòng bạn trai tôi.

    Cô ấy ước tôi bị rơi xuống vực khi leo núi, tan xương nát thịt.

  • Ba Mươi Ngày Rời Khỏi Anh

    Vào ngày kỷ niệm kết hôn, bác sĩ sản phụ khoa Ôn Uyển đưa ra hai quyết định.

    Một là ly hôn.

    Hai là phá thai.

    Ngoài ra, cô còn cài sẵn trong điện thoại một đồng hồ đếm ngược để rời đi.

    Trong vòng ba mươi ngày, cô phải hoàn thành cả hai việc, cũng như hoàn toàn thoát khỏi cuộc hôn nhân thất bại này.

    Sau khi hạ quyết tâm, Ôn Uyển tranh thủ lúc không có thai phụ đến khám, lặng lẽ đặt lịch phá thai sau năm ngày nữa.

    “Đinh” một tiếng.

  • Mùi Người Già

    Lúc nấu cơm, tôi tiện tay lấy chiếc bát màu hồng bên cạnh bếp để múc canh.

    Vừa bưng lên bàn, con dâu đã thét lên kinh hãi, lao tới giật lấy rồi đập tan tành.

    Con trai tôi biến sắc, xông đến đẩy mạnh tôi ra.

    “Mẹ làm cái gì vậy? Đó là bát bảo bối riêng của Manh Manh, ai cho phép mẹ chạm vào?”

    Tôi hồn xiêu phách lạc, vội vàng lấy giẻ lau bàn, miệng không ngừng xin lỗi.

    Con dâu bịt mũi đẩy cửa sổ ra, lạnh lùng nói ngay trước mặt tôi:

    “Cái mùi người gi/ à kh/ ẳn khắm, xộc lên làm tôi muốn nôn mửa.”

    Tôi gượng cười nói sẽ mua cái đắt hơn đền cho nó, nhưng ngày hôm sau, tôi tình cờ lướt thấy video của con dâu trên mạng.

    Nó đăng đoạn clip tôi đang nấu cơm lên với dòng trạng thái:

    M/ ụ gi/ à này dùng bát của tôi, tở/ m ch e c đi được.

    Phía dưới là một lũ người hâm mộ chửi bới tôi là “m/ ụ gi/ à b/ ẩn thỉ/ u”, “vô học”.

    Tôi giận đến tối tăm mặt mày, định đi tìm con dâu để nói lý lẽ thì con trai lại nhíu mày ngăn tôi lại.

    “Mẹ hiểu chuyện chút đi, Manh Manh đang tâm trạng không tốt, mẹ đừng có thêm dầu vào lửa nữa được không?”

    “Sau này mẹ tránh xa Manh Manh ra một chút, lúc ăn cơm cũng đừng có ngồi cùng bàn, cái mùi trên người mẹ làm cô ấy ngạt thở rồi.”

    Tôi lập tức rút điện thoại ra gọi cho ngân hàng.

    “Nếu đã như vậy, tôi dọn ra ngoài ở cho rảnh nợ, tiền trả góp căn nhà này các anh chị tự mà lo lấy.”

    “Một mụ già đầy mùi người già như tôi, không xứng đáng làm cây rút tiền cho các người.”

  • Vé Xe Lòng Người

    Kỳ nghỉ lễ 1/5, không mua được vé về nhà.

    Vừa nhắn cho thanh mai trúc mã, bảo anh đến đón.

    Trước mắt liền hiện lên một loạt dòng bình luận:

    【Nữ phụ mặt dày thật, tỏ tình bị từ chối rồi mà vẫn còn mặt mũi bám lấy nam chính hả?】

    【Nam chính với bé cưng sắp có kỳ nghỉ ngọt ngào hai người, ai dè cô ta lại xen ngang!】

    【Nhưng mà cũng tốt, nữ phụ làm vậy khiến bé cưng ghen, thể nào cũng dính lấy nam chính, tụi mình lại được xem kịch vui~】

    Tôi trầm mặc một lúc, rút lại tin nhắn.

    Quay sang nhắn cho kẻ đối đầu của thanh mai trúc mã:

    【Về nhà không? Tôi đang thiếu một tài xế.】

  • Bỏ Tôi Vì Sính Lễ, Giờ Anh Không Xứng

    VĂN ÁN

    Người bạn trai từng bàn chuyện kết hôn với tôi, chỉ vì tiền sính lễ mà trở mặt, rồi quay đầu bỏ ra 88 vạn 8 để cưới mối tình đầu của anh ta.

    Bạn bè xung quanh tôi đều trách móc anh, nhưng anh ta lại trở mặt đổ lỗi:

    “Tôi và Thẩm Tích quen nhau bao lâu rồi, mà nhà cô ta vừa mở miệng đã đòi 8 vạn 8.”

    “Yêu nhau ngần ấy năm, còn đòi tôi nhiều tiền như vậy, cô nói xem có đáng không?”

    “Loại con gái ham tiền như thế, bỏ cũng đáng.”

    Đọc full tại page góc nhỏ của tuệ lâm

    Bạn tôi kể lại lời anh nói, tôi dứt khoát chia tay.

    Bốn năm sau, trong buổi họp lớp, chúng tôi gặp lại.

    Anh ta nay đã trở thành doanh nhân công nghệ trẻ nổi tiếng, áo vest chỉnh tề, phong thái tự tin,

    bên cạnh là người vợ xinh đẹp, luôn nở nụ cười dịu dàng.

    Anh ta cau mày nhìn tôi, ánh mắt châm chọc quét qua bộ quần áo trên người tôi:

    “Bốn năm không gặp, Thẩm Tích, em sống thành ra thế này à?”

    “Ngay cả tiền mua một bộ đồ sạch sẽ cũng không có sao? Ăn mặc lôi thôi thế này mà cũng dám đến dự họp lớp.”

    Đối mặt với lời mỉa mai của anh ta, tôi chẳng buồn đáp, chỉ tìm một chỗ ngồi xuống, im lặng tham dự buổi họp lớp.

    Lôi thôi cái gì chứ, rõ ràng là trước khi ra khỏi nhà, thằng nhóc nhỏ của tôi nghịch ngợm lấy bút vẽ bậy lên áo.

    Tôi nghĩ thầm, chắc phải sớm rời đi thôi, về muộn nhóc con sẽ giận mất.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *