Tôi Không Lấy Người Hiền Lành

Tôi Không Lấy Người Hiền Lành

Bốn mươi năm trước, mẹ tôi đốt giấy báo trúng tuyển đại học của tôi, chỉ để tôi lấy một người đàn ông thật thà trong làng.

Anh ta không có chính kiến, không có cá tính, chuyện gì cũng nghe theo tôi.

Ai cũng nói tôi may mắn, lấy được báu vật.

Nhưng sau này, anh ta “mượn” số tiền tôi dành dụm làm của hồi môn cho con gái để đưa cho anh họ.

Trong mắt mọi người, người hào phóng là anh ta, còn người keo kiệt ích kỷ lại là tôi.

Sau nữa, anh ta ngoại tình với một góa phụ trong làng. Tôi khóc lóc, làm ầm lên, nhưng chẳng ai tin tôi, chỉ vì mọi người luôn nghĩ “người thật thà thì không biết ngoại tình”.

Cuối cùng, người ta nói tôi là bà già chua ngoa, không biết vun vén, không biết sống yên ổn.

“Bà ơi, bà cứ ở lại viện dưỡng lão mà suy ngẫm đi. Ông tốt như thế mà bà cứ kiếm chuyện. Đúng là sống trong phúc mà không biết hưởng.”

Đứa cháu trai do chính tay tôi nuôi lớn đã bỏ tôi vào viện dưỡng lão, mặc tôi sống chết ra sao.

Ánh đèn nhòe đi trong làn nước mắt. Tôi tắt thở giữa nỗi phẫn uất.

Mở mắt ra lần nữa, tôi quay về cái ngày hai bên gia đình đang bàn chuyện cưới hỏi.

Nếu được làm lại, tôi tuyệt đối không lấy người chồng thật thà nữa. Tôi muốn tương lai của chính mình.

1.

Mẹ tôi vỗ tay cái “đét”:

“Thế là quyết định vậy nha! Thằng Ấn là đứa thật thà tử tế, mẹ gả Giang Giang cho nó là mẹ yên tâm nhất rồi!”

“Con không đồng ý!”

Dù là mơ hay thật, tôi cũng chỉ muốn hét to câu đó.

Lâm Ấn sững người một chút, như định nói gì đó rồi lại thôi.

Mẹ anh ta lập tức sầm mặt:

“Mẹ con bé Giang, ý chị là sao?”

“Thằng Ấn nhà tôi là đứa ngoan nhất cả vùng này đó. Bao nhiêu đứa con gái tranh nhau muốn lấy. Con gái chị, tôi còn chẳng thèm!”

Giọng bà ta lớn đến mức làm tôi đau cả tai.

Tôi bấu chặt tay vào lòng bàn tay, cơn đau nhói lên, tôi chắc chắn: mình đã trọng sinh.

Ngẩng đầu nhìn mẹ của Lâm Ấn — người đàn bà này, vài năm nữa sẽ bị chính đứa con trai “ngoan ngoãn” của mình đầu độc chết, chỉ vì bà ta ốm liệt giường quá lâu, trở thành gánh nặng.

“Nhìn gì mà nhìn? Tôi nói sai chắc?”

Bà ta trừng mắt, chỉ tay về phía tôi.

Lâm Ấn kéo tay mẹ lại, cúi đầu, giọng khẽ khàng đầy thất vọng:

“Không trách Giang Giang, là do con không có bản lĩnh. Giang Giang học nhiều, không ưng người như con cũng là bình thường.”

Mẹ anh ta hừ lạnh:Đọc f.uI, tại v.ivutruyen2/.net để ủ.ng h.ộ t.ác g.iả !

“Thấy chưa, học nhiều làm hỏng người. Nói thật, phụ nữ không có tài mới là có đức. Con gái chị mà cứ thích gây chuyện thế, gả cho thằng con ngoan nhà tôi, tôi còn lo chẳng yên ấy chứ!”

Mẹ tôi dậm chân liên tục, vội vàng nói:

“Không có đâu! Giang Giang nhà tôi không học đại học đâu!”

Rồi bà nhéo tôi một cái, thì thầm:

“Con ngốc này, nói linh tinh gì thế! Người như thằng Lâm giờ hiếm lắm, thật thà, tử tế, gả cho nó là tốt nhất rồi!”

Thật thà tử tế! Thật thà tử tế!

Kiếp trước, chính mấy từ đó đã hủy hoại đời tôi!

Sau khi mẹ đốt giấy báo nhập học của tôi, tôi chỉ còn cách lấy Lâm Ấn.

Sau khi cưới, tôi sinh hai đứa con.

Lâm Ấn đem hết lương đưa về nhà, ai cũng khen anh ta thật thà biết lo cho gia đình, không hút thuốc, không uống rượu.

Nhưng số tiền lương đó, mấy chục năm sau vẫn chỉ có bấy nhiêu.

Tôi buộc phải ra ngoài làm thuê, chắt bóp từng đồng, dành dụm được mấy chục triệu làm của hồi môn cho con gái.

Cuối cùng chỉ vì anh họ của anh ta sắp cưới, Lâm Ấn làm người tốt, chẳng cần suy nghĩ đã “cho mượn”.

Bao nhiêu năm tâm huyết, tôi như phát điên mà đòi lại.

Rồi sao nữa?

Rồi con trai tôi nói tôi không hiểu chuyện, không biết cư xử.

Còn chồng tôi thì chỉ cúi đầu im lặng ăn cơm.

Người hào phóng là anh ta, người vô lý là tôi.

Anh ta mang tiếng tốt vì quý trọng anh em.

Tôi thì bị gán cho cái mác keo kiệt, nhỏ nhen, không biết điều.

Tôi không hiểu vì sao anh ta lại không phân biệt được thân sơ, không nhìn rõ đúng sai.

Giống như mọi người cũng chẳng hiểu, tôi đã lấy được một người chồng hiền lành, rộng lượng như vậy, thì còn điều gì mà không hài lòng?

Ngày qua ngày, mọi chuyện không được giải quyết, không có ai chịu trách nhiệm, không ai gánh vác.

Anh ta im lặng dồn tôi đến phát điên, rồi lại lặng lẽ đứng nhìn tôi phát điên.

Điều tồi tệ nhất là — tất cả mọi người đều cho rằng lỗi là ở tôi.

Nếu được làm lại từ đầu, kiểu chồng “hiền lành tử tế” như thế, ai muốn thì cứ lấy đi!

Similar Posts

  • 800 Triệu Tệ Đổi Một Cuộc Ly Hôn

    Cha chồng ném thẳng tấm séc tám trăm triệu tệ xuống trước mặt tôi.

    “Cô không xứng với con trai tôi. Số tiền này, đủ để cô sống an nhàn hết phần đời còn lại.”

    Tôi nhìn chuỗi số dài đến mức khiến người ta hoa mắt ấy, bàn tay gần như theo phản xạ đặt lên bụng mình — nơi vừa nhô lên một chút, rất khẽ.

    Tôi không cãi.

    Không khóc.

    Cũng chẳng cầu xin.

    Tôi chỉ cúi đầu ký tên, nhận tiền… rồi rời đi.

    Biến mất khỏi thế giới của họ như một giọt mưa rơi xuống biển lớn — không ai còn tìm được dấu vết.

    Năm năm sau, chồng cũ tái hôn.

    Hôn lễ tổ chức ở khách sạn đắt đỏ nhất thành phố, nơi ngay cả ánh sáng từ những chùm đèn pha lê cũng toát ra mùi vị của tiền bạc và quyền thế.

    Tôi bước vào đại sảnh trên đôi giày cao gót mười centimet, tiếng gót giày vang lên từng nhịp rõ ràng, bình thản nhưng kiêu ngạo.

    Sau lưng tôi là bốn đứa trẻ giống nhau như tạc — như bốn bản sao hoàn hảo.

    Trên tay tôi, không phải thiệp mời.

    Mà là bộ hồ sơ niêm yết của một công ty được định giá nghìn tỷ.

    Khoảnh khắc cha chồng nhìn thấy tôi, ly champagne trong tay ông ta rơi xuống đất, vỡ tan — giống hệt vẻ điềm tĩnh vừa bị nghiền nát.

    Chồng cũ ch lặng trên sân khấu.

    Nụ cười của cô dâu đông cứng, như thể chỉ cần chạm nhẹ cũng sẽ vỡ vụn.

    Tôi nắm tay các con, ung dung mỉm cười.

    Một nụ cười chẳng cần phô trương, nhưng đủ khiến cả khán phòng hiểu rằng —

    Người rời đi năm ấy tay trắng.

    Người quay lại hôm nay… chính là phong ba.

  • Của Hồi Môn Bị Tráo

    Trước khi giả chết, Cố Kiều đã cùng tôi làm thủ tục ly hôn.

    “An Kiệt, anh không thể ích kỷ bắt em lãng phí cả đời vì anh được.”

    Kiếp trước, tôi đã cảm động đến rơi nước mắt.

    Thay anh phụng dưỡng cha mẹ, thủ tiết chờ đợi suốt đời.

    Mãi đến lúc nhắm mắt xuôi tay mới biết, anh ta từ lâu đã đổi tên đổi họ, dùng tiền hồi môn của tôi đổi lấy tương lai rực rỡ.

    Vợ đẹp con ngoan, sống sung sướng biết bao.

    Kiếp này, tôi vừa cầm được giấy ly hôn liền lập tức dọn đi toàn bộ của hồi môn của mình.

    Bố mẹ chồng và em chồng đứng trơ mắt nhìn căn nhà trống trơn, sững sờ như tượng đá, rồi kéo bố mẹ tôi lại hỏi tôi đi đâu.

    Bố mẹ tôi thì hả hê ra mặt:

    “Con gái tôi sớm đã ly hôn với cái thằng chết tiệt nhà mấy người rồi. Mấy người lấy tư cách gì mà đòi nó nuôi dưỡng bố mẹ chồng cũ, em chồng cũ nữa hả?”

  • Trả Lại Công Bằng Cho Mẹ Con Tôi

    Tôi vừa phát hiện mình mang thai thì chồng đã khăng khăng đón vợ liệt sĩ – bạn thân của anh – về sống cùng doanh trại, còn để mẹ già ở lại bắt tôi chăm sóc.

    Anh ta nói tôi vốn làm hộ lý, vừa hay bỏ việc ở nhà chăm mẹ chồng, đợi sinh con xong sẽ đón mẹ con tôi lên đơn vị.

    Thế nhưng, từ tháng thứ hai trở đi, anh ta không gửi về một xu sinh hoạt phí nào nữa.

    Tôi chỉ nghĩ anh ấy đang vất vả ở đơn vị, cố gắng tiết kiệm vì tương lai của chúng tôi, nên dù có đói đến mức không còn gì ăn cũng chưa từng hé răng kêu ca một lời.

    Chớp mắt đã bốn năm trôi qua, tôi vừa bán thận xong, từ thành phố vội vàng trở về nhà thì bị hàng xóm báo tin:

    Mẹ chồng vì đói quá phải lên núi hái rau dại, không ngờ bị lợn rừng cắn chết. Còn con trai tôi thì vì không có tiền mua thuốc đặc trị nên cũng đã mất.

    Chồng tôi trở về lo tang lễ, nhưng không hề thông cảm cho nỗi đau của tôi, ngược lại còn mắng tôi vô dụng, nói chính tôi hại chết mẹ và con trai anh, rồi kiên quyết đòi ly hôn.

    Sau đó, anh ta quay lưng đi đăng ký kết hôn với người đàn bà kia. Cô ta quản hết tiền trợ cấp của anh, ở biệt thự nhỏ, ăn cơm trắng thịt heo, sống sung sướng.

    Còn tôi, chết vào đúng đêm họ sinh ra một đứa con trai mập mạp.

    Lúc mở mắt ra, tôi đã quay về ba ngày trước khi mẹ chồng và con trai chết thảm.

    Lần này, tôi không đi thành phố bán thận nữa, mà dẫn theo mẹ chồng và con trai, quyết tâm đòi lại tất cả những gì vốn dĩ thuộc về chúng tôi.

  • Ký Sự Nha Hoàn Mổ Lợn

    – Ta giếc cá đã mười năm, lòng ta vững như đá.

    Bỗng một ngày, ta xuyên không thành nha hoàn hầu cận của một vị Vương Gia ốm yếu. Lúc này mới thấu hiểu phụ nữ thời cổ đại gian khổ tới nhường nào.

    Để cầu mạng, ta dạy hắn cầm dao, dạy hắn giếc cá, giúp hắn trở nên cường tráng.

    Đến khi ta nghĩ có thể an nhàn sống qua ngày, thì hắn lại bất ngờ khởi binh tạo phản.

    Ta sợ đến mức ngay trong đêm đó, vội vàng cuốn hết ngân phiếu hắn giấu trong thư phòng mà chạy trốn.

    Sau này, nghe nói Tân Đế khắp nơi tìm kiếm một thị nữ giếc cá.

    Ta uống một ngụm rượu trấn an bản thân, may thay năm đó đã đổi nghề giếc heo rồi.

    (…)

  • Năm 16 Tuổi Tôi Gặp Anh

    Năm tôi mười sáu tuổi, tôi nghỉ học để đi bẻ ngô ngoài đồng.

    Một cậu công tử nhà giàu từ thành phố về, lái xe sang, ngậm điếu thuốc, đang cãi nhau với bạn gái.

    “Thật sự muốn chia tay à?”

    Cô gái cười lạnh, “Đúng vậy. Nếu không phải để tiếp cận anh trai anh, tôi đời nào lại quen một kẻ như anh. Anh ra ngoài mà hỏi thử xem, ai lại yêu loại người như anh chứ?”

    Anh ta tức đến mức giậm chân, rồi quay sang vẫy tay gọi tôi lại, giọng đầy hậm hực.

    “Này, tôi tài trợ cho cô đi học, cho cô ăn mặc đầy đủ, để cả đời này cô xài tiền không hết, cô yêu tôi đi, được không?”

    Tôi không do dự: “Được!”

    Sau này, anh ta lại nói với tôi:

    “Cô đi theo đuổi anh tôi đi, chỉ cần anh ấy yêu người khác, thì Giang Chiếu Nguyệt mới chịu từ bỏ.”

  • Cái Bóng Dưới Ánh Trăng

    Thẩm Tư Hành phóng xe như điên, vượt liền ba đèn đỏ, đưa tôi vào bệnh viện.

    Trong hành lang dài lạnh lẽo ngoài phòng phẫu thuật, tôi nghe anh ta gào lên hết lần này đến lần khác, giọng khản đặc đến vỡ vụn: “Bác sĩ, xin anh nhất định phải giữ được chân cho cô ấy! Thanh Từ là vũ công, đôi chân chính là mạng sống của cô ấy!”

    Thế nhưng thuốc mê lại hết tác dụng sớm.

    Tiếng dụng cụ lạnh lẽo va chạm, cơn đau thấu xương ập đến nhấn chìm tôi. Trong cơn mơ hồ, tôi lại nghe rõ ràng cuộc tranh cãi giữa anh ta và bác sĩ chính.

    “Chẳng phải đã nói chỉ dạy dỗ một chút, khiến cô ấy tạm thời không thể lên sân khấu thôi sao? Sao lại ra tay nặng đến vậy? G/ ãy v/ ụn xương thế này, sau này cô ấy còn nhảy múa thế nào được nữa?!”

    “Thẩm Tư Hành, anh có biết không? Đối với một vũ công đỉnh cao, phá hủy đôi chân còn tàn nhẫn hơn gi/ ếc cô ấy!”

    Giọng của Thẩm Tư Hành không còn chút dịu dàng nào, lạnh như lưỡi d/ ao ngâm băng, gần như tàn nhẫn:

    “Để cô ấy nhảy xong buổi diễn chia tay đó, đã là đỉnh cao rực rỡ nhất đời cô ấy rồi.”

    “Niệm Sơ cần một người chị sẽ không bao giờ tranh giành vị trí ‘chủ vũ’ với cô ấy nữa. Tất cả những chuyện này, đều là Thanh Từ nợ Niệm Sơ, cô ấy phải trả.”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *