A NHƯỢC

A NHƯỢC

Khi phủ Thừa tướng bị tru di, chính là ta đã cứu Tiểu công tử khỏi đống xác c/h/ế/t.

Ta mai danh ẩn tích, đổi họ, cung phụng y đọc sách khoa cử.

Nhưng đến ngày y đỗ đầu bảng vàng, lại dâng sớ xin thánh chỉ để g/i/ế/t ta.

“Thảo dân có một thị tỳ tên A Nhược, chính là yêu trúc hóa hình, mong Bệ hạ lập tức trừ khử!”

Mãi đến lúc c/h/ế/t, ta mới hay biết, nguyên do là trước kia ta từng g/i/ế/t tỳ nữ bò lên giường y.

Y liền hận ta chừng ấy năm.

Mở mắt lần nữa, ta trùng sinh trở về đêm trước khi phủ Thừa tướng bị diệt môn.

Thị tỳ kia đang dòm ngó giường của Tiểu công tử, hăm hở muốn thử.

Bản thể của ả, là một cành hoa trúc đào cực độc.

1

Ta c/h/ế/t vào ngày Tiểu công tử mà ta chính tay nuôi lớn đề danh bảng vàng.

Kẹt giữa trận trừ yêu, lửa dữ thiêu thân.

Trúc vốn sợ lửa.

Da th/ịt bị cháy rụi, không giữ nổi nguyên hình, đen sạm một màu.

Ta quỳ nửa gối nơi mặt đất, đau đớn đến không thốt ra lời.

“Đừng giãy giụa nữa, trận trừ yêu này do cao tăng Hộ Quốc Tự thiết lập.”

“Hồn phi phách tán, mười phần c/h/ế/t cả mười.”

Bộ y phục Trạng nguyên trên người y thật chói mắt.

Đỏ tươi rực rỡ, tựa như dung hòa cùng ngọn lửa thành một thể.

Tiêu Huyền cứ thế khoanh tay đứng ngay trước mặt ta.

Đôi mày khóe mắt mang ý cười.

Như đang xem một vở diễn, ngắm một đóa hoa.

“…Vì sao?”

Cành lá hóa tro, tay áo trống không.

Vì sao, lại hận ta đến vậy?

Tiêu Huyền cười.

Gương mặt kia giống hệt Cố nhân đến bảy phần, giờ đây thoạt trông như ác quỷ.

“Chuyện đó, nên hỏi chính ngươi, A Nhược.”

Y cúi người ghé sát, tựa người tình thủ thỉ bên tai.

“Ngươi đã g/i/ế/t Tiểu Đào.”

Tiểu Đào là thị tỳ thân cận của Tiêu Huyền.

Bản thể nàng chính là hoa trúc đào.

Sau khi nhà họ Tiêu bị diệt môn, ta dẫn Tiêu Huyền lẩn trốn khắp nơi.

Cũng từ đó, ta phát hiện Tiểu công tử nhà họ Tiêu có vẻ bất thường.

Tựa như đã bị kẻ khác mê hoặc tâm trí.

Ta âm thầm quan sát, phát giác Tiểu Đào đêm đêm đều lẻn vào phòng Tiêu Huyền.

Đến hừng đông lại ra, gương mặt tràn đầy thỏa mãn.

Nàng đang hút lấy tinh khí của Tiêu Huyền.

Nếu cứ tiếp tục, y sớm muộn cũng hóa kẻ ngu dại.

“Ta đã nói rồi, ả có mưu mô bất chính đối với ngươi.”

Ta gắng sức cất lời trong ngọn lửa, “Nếu ngươi gần gũi ả, ắt sẽ bị hại đến c/h/ế/t!”

Giữa ánh lửa, Tiêu Huyền bỗng dưng mắt đỏ ngầu.

“Tiểu Đào theo ta lớn lên từ bé. Phẩm hạnh của nàng ra sao, mang lòng dạ gì, ta rõ hơn ai hết!”

“Tâm tư của ngươi, mới thật sự độc ác.”

Y cười lạnh, quả quyết kết luận.

“Ngươi thích ta.”

“Cho nên, ngươi ghen tỵ Tiểu Đào kề cận ta, liền kiếm cớ bức nàng đến đường c/h/ế/t.”

Ta ngây người lắng nghe, chợt nhớ lại đêm xảy ra sự việc.

Tiểu Đào ngay trước mặt Tiêu Huyền, lao thẳng vào lưỡi kiếm của ta.

M/á/u tươi dính đỏ cả tay ta.

Nàng mỉm cười diễm lệ, thì thầm bên tai:

“A Nhược, sớm muộn Tiểu công tử cũng sẽ vì ta mà g/i/ế/t ngươi.”

Khi ấy ta không hiểu ý nàng.

Nào ngờ… là thế.

Ta bật cười đến chảy nước mắt, “Ta? Thích ngươi ư?”

Tiêu Huyền lạnh lẽo liếc ta, trông thật đắc ý.

“Nếu không vì thích ta, năm đó khi phủ họ Tiêu bị diệt môn, cớ gì ngươi cứu ta?”

“Bấy nhiêu năm, ngươi còn hao tâm tổn trí với ta làm gì?”

“Ngươi còn dám nói là không có lòng dòm ngó ta?”

Ta khép mắt lại.

“Ngươi lầm rồi.” Ta bình thản đáp, “Ta chỉ để mắt đến Đại công tử.”

“Còn ngươi, Tiêu Huyền, ngươi tưởng mình là ai?”

Ta thấy rõ nét kinh ngạc trên gương mặt y.

Khóe môi ta khẽ giật, vừa hận vừa hả hê.

“Mạng ngươi có được, là do Đại công tử cầu cho ngươi.”

“Nếu chẳng phải ý muốn của người, ta mặc kệ ngươi sống c/h/ế/t ra sao!”

2

Bản thân ta vốn là cây trúc xanh bên ngoài thư phòng Đại công tử.

Lão Thừa tướng mất sớm, cả gia sản đồ sộ đều do Đại công tử gánh vác.

Khi ấy người chỉ mới mười bốn tuổi.

Thể chất ốm yếu, lại không thích uống thuốc.

Thiên tài địa bảo nấu thành dược, người âm thầm mang tưới cho trúc.

Dược kia bồi bổ đại bổ.

Ta chính lúc đó mới sinh linh trí.

Hôm ấy, Đại công tử định giở lại trò cũ.

Ta bỗng thều thào cất tiếng:

“Đắng lắm.”

Bàn tay cầm bát thuốc của Đại công tử khựng lại giữa không trung.

Ta le lưỡi chép miệng, “Đại công tử, ta muốn uống nước ngọt cơ.”

“Ngươi nhận ra ta ư?” Người chau mắt nhìn sang.

“Ta nghe bọn hạ nhân đều gọi ngươi như vậy.”

Ta khẽ rung mấy chiếc lá vàng úa, hết sức tủi thân.

“Xem ngươi làm cái trò gì kìa!”

Người chăm chú nhìn ta một lúc lâu, rồi khẽ dùng đốt tay chặn trước môi.

Hàng mày mắt cong cong, tựa như đang cười.

“Là lỗi của ta.”

Tất nhiên là lỗi của ngươi!

Mười hai năm xoay vòng nhanh như đèn kéo quân.

Khung cảnh cuối cùng đọng lại là khi lần đầu gặp nhau.

Giây phút ý thức tan đi, ta tủi thân nghĩ, Tiêu Vân, là tại ngươi cả.

Ngươi không chịu ngoan ngoãn uống thuốc, rồi mất sớm như thế.

Sau ngươi c/h/ế/t chẳng bao lâu, họ Tiêu sụp đổ tan đàn xẻ nghé.

Ta mang theo đệ đệ ngươi trốn chui trốn lủi, không được một ngày yên thân.

Chờ đến lúc sắp hết khổ rồi, còn bị y đâm lén sau lưng.

Tiêu Huyền một chút cũng chẳng giống ngươi.

Y chẳng khác chi loài sói trắng bội bạc.

Trong nỗi đau tê dại, ta lẩm bẩm thật lâu.

Tiếng lửa thiêu đốt thân trúc bỗng nhiên biến mất.

Ta bàng hoàng mở mắt.

Bên tai vang lên giọng nói vui mừng của một nữ tử:

“Công chúa… Công chúa tỉnh rồi!”

3

Ta trùng sinh vào thân thể Ngũ Công chúa Thẩm Thanh Nhược.

Vốn dĩ nàng là con nhà chính cung, nhưng bẩm sinh ngây dại, không thể mở miệng nói.

Nay ta vừa cất lời, Hoàng hậu mừng rơi nước mắt.

Người phụ nữ tóc mai lấm tấm bạc, ôm chặt ta mà khóc ròng.

Ta nhìn giọt lệ trên cánh tay mình hồi lâu.

Vụng về giơ tay, khẽ ôm đáp lại nàng.

Trước khi hồi cung, Hoàng hậu để lại một xấp họa chân dung các công tử thế gia.

“Thanh Nhược cũng đến tuổi kén phò mã rồi.”

“Con ưng ý ai, mẫu hậu sẽ lo liệu.”

Ta nhìn bóng lưng nàng xa dần, ngây người vuốt cánh tay.

Nước mắt đã khô.

Làn da dưới tay ấm nóng, chẳng còn chất gỗ cỏ nữa.

Ta lật xem từng bức họa, chẳng mấy chốc đã thấy Tiêu Vân.

Đương kim Hữu tướng, năm nay hai mươi lăm tuổi.

Tim ta bỗng chấn động.

Tiêu Vân đời trước chưa từng sống qua tuổi hai mươi lăm.

Cách thời điểm người mất, cả phủ họ Tiêu bị tru di, chỉ còn một tháng.

Kiếp trước, đúng thời gian này ta mới tu được thân xác người, hồn phách chưa ổn định, bị Tiêu Vân giữ lại hậu sơn bế quan.

Nào ngờ vừa ra ngoài, liền nghe tin người bệnh c/h/ế/t, phủ họ Tiêu diệt môn.

Similar Posts

  • Hợp Đồng Máu

    Chỉ vì người chị dâu bị sảy thai, mà trong lúc tôi đang bị tắc ối, giám đốc bệnh viện – chồng tôi – lại đưa ra một bản thỏa thuận, ép tôi ký tên.

    Anh ta nói:

    “Chỉ cần em ký, anh sẽ đồng ý mở kho máu cứu em.”

    Trên thỏa thuận chỉ có ba điều kiện:

    “Thứ nhất, sau khi sinh, con tôi phải nhận chị dâu làm mẹ ruột, còn tôi thì phải cắt bỏ tử cung.”

    “Thứ hai, toàn bộ thu nhập của tôi phải nộp cho chị dâu làm phí nuôi con, mọi chi tiêu đều phải báo cáo.”

    “Thứ ba, mỗi ngày phải hết lòng hầu hạ chị dâu, có lệnh là đến ngay, không được sai sót.”

    Người cam kết: Lê Chiêu.

    Tôi khó khăn lắm mới nhìn rõ được dòng chữ nhỏ, đầu óc trống rỗng.

    Vậy nên, chỉ vì Phó Hàn Tuyết buồn, anh ta ép tôi phải thỏa hiệp?

    Cảm giác hoang đường và không thể tin nổi khiến tim tôi đau nhói, hơi thở dần yếu đi.

    Tạ Vô Cữu thấy tôi đờ người ra, liền cười, dịu giọng dỗ dành:

    “Bé ngoan, anh biết em không chấp nhận được. Em yên tâm, anh sẽ dùng thuốc tốt nhất để chữa cho em, tự mình chăm sóc em.”

    “Chị dâu biết em sắp sinh mà còn bị trầm cảm, em ký tên đi coi như an ủi chị ấy, được không?”

    Đến lúc này tôi mới thật sự hiểu ra.

    Trong mắt anh ta, tôi chỉ là món đồ để lấy lòng Phó Hàn Tuyết.

  • Thần Gà Chân

    Con gà trống đen nhà tôi là báu vật của cả làng, ai cũng biết rõ ràng: con gà đó tuyệt đối không được ăn.

    Vậy mà nửa đêm, chị dâu tôi mất ngủ, cứ khăng khăng đòi ăn gà rán.

    Tôi khuyên chị, chị lại chỉ thẳng vào mặt tôi mắng:

    “Tôi mang thai cho nhà các người, chịu khổ sống trong cái xó làng nghèo nàn này, giờ ăn một con gà nát cũng không được à?”

    Mẹ tôi vốn quý con gà đó như mạng, nhưng lần này lại chẳng hề nổi giận. Bà chỉ lườm tôi một cái sắc lạnh, rồi dán ánh mắt chằm chằm vào bụng chị dâu:

    “Biết cái quái gì mà nói!

    Ăn đi, ăn đi… Thứ trong bụng cô ta mới là báu vật thật sự!”

  • Kẻ Nằm Vùng Cuối Cùng

    Sau khi học muội nhận nhiệm vụ nằm vùng ở vùng Miến Bắc, giữa tôi và chồng chỉ còn lại hận thù trong ánh mắt.

    Anh hận tôi đã đẩy học muội vào chỗ nguy hiểm. Còn tôi thì hận anh yêu một người khác.

    Sau một năm kết hôn, chúng tôi gần như là hai kẻ xa lạ quen thuộc nhất.

    Khi tổ chức lừa đảo ở Miến Bắc bị tiêu diệt, tin học muội hy sinh cũng được báo về.

    Đêm hôm đó, anh đứng một mình trong gió rét suốt cả đêm.

    Tôi bảo anh vào nhà, nhưng chỉ đổi lại được một câu:

    “Vì sao người chết không phải là cô?”

    Thế nhưng khi tàn dư của bọn chúng ập vào đồn cảnh sát để trả thù, anh lại chắn trước mặt tôi.

    Anh trúng nhiều phát đạn, hấp hối nằm đó, nhưng lại mỉm cười nhẹ nhõm:

    “Tống Kim Dã, mạng này… coi như tôi trả lại cho em.”

    “Nếu có kiếp sau, em và anh sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa.”

    Tôi vừa khóc vừa giết sạch đám tàn dư. Nhưng cũng bị một viên đạn cuối cùng xuyên thẳng vào ngực.

    Lúc mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ngày nhận nhiệm vụ nằm vùng từ cấp trên.

  • Cạm Bẫy Dịu Dàng

    – Tôi và Chu Cảnh Đường ly hôn khi tôi đang mang thai được ba tháng.

    Anh ta cầm tờ giấy ly hôn trong tay, một tay ôm người con gái mà anh ta coi là “bạch nguyệt quang” của đời mình, nhìn tôi mà lạnh lùng cười khẩy:

    “Song Khinh, em tưởng không có em thì tôi đây sống không nổi à? Nói cho em biết, đừng hòng bỡn cợt với tôi!”

    Tôi nhìn người con gái ấy, thấy sắc mặt cô ta không mấy dễ chịu, khẽ nhắc nhở anh ta:

    “Chu Cảnh Đường, cả đời này anh đạt được mọi thứ quá dễ dàng, nên không biết quý trọng. Nay có thể tái hợp cùng người yêu thuở thiếu thời, tôi mong anh được trọn vẹn.”

    Từ năm mười sáu tuổi đến hai mươi tám tuổi, tôi đã chiều chuộng anh ta suốt mười hai năm, thật sự quá mệt mỏi rồi.

    (…)

  • Giọt Mưa Trong Tim

    Hôm đó, khi Giang Dật đưa cô bạn gái mới hai mươi tuổi đi chơi Disney, cũng đúng vào ngày sinh nhật tôi.

    Hai người họ hôn nhau dưới tòa lâu đài, như thể hoàn thành trọn vẹn giấc mơ tuổi trẻ của cô gái ấy.

    Tôi tranh thủ lúc con trai đã ngủ, lặng lẽ nấu một tô mì.

    Con trai mở cửa phòng, hỏi tôi:

    “Mẹ ơi, Tết Đoan Ngọ cũng ăn mì sao ạ?”

    Tôi khẽ cười, không trả lời mà hỏi lại tại sao con vẫn chưa ngủ.

    Thằng bé hớn hở nói: “Con vừa làm xong quà sinh nhật, vui quá nên không ngủ được.”

    Lòng tôi ấm lên, vội vàng bảo: “Mẹ chẳng cần quà gì cả.”

    Con trai lại thắc mắc: “Quà đó đâu phải tặng mẹ đâu, là con làm cho chị Vãn Vãn mà.”

    Tôi im lặng, không nói thêm lời nào. Sau đó, tôi quyết định viết đơn ly hôn.

    Sau khi ly hôn, Giang Dật dẫn theo con trai đến gõ cửa nhà tôi.

    “Hạ Thì, em còn cần hai cha con anh nữa không?”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *